Nữ Quan Lan Châu


Mặc dù chỉ là lấy trà thay rượu, vây quanh hôm nay là vị ngọt của hương trà và hương bánh, tình cảm sâu nặng nhiều năm trước như vậy, hoa lá trước mắt cũng dần dần có chút mơ hồ.


Tôi nâng ly trà lên, buông mắt xuống, hàm hàm hồ hồ nói một câu: “Ừ, cũng đã là chuyện tốt của nhiều năm trước rồi.”


Cảnh Phi đặt ly trà xuống, cười nói: “Mới là tám năm trước thôi. Lúc ấy ta vừa mới vào cung, trừ nhũ mẫu dẫn ta, ai cũng không biết. Những người con cháu vương tử kia, ta vừa nhìn thấy bọn họ, vừa nhìn vừa nghe, liền biết cũng không phải muốn ở chung làđược. Cảnh Nhiên và Cảnh Chỉ lại không liếc mắt nhìn ta, ta cũng không yêu cầu bọn họ mang ta theo. Vì vậy ta thấy được ngươi và Tháitử ca ca, hai người tốt như vậy, lập tức muốn cùng các ngươi ở một chỗ, nói cho cùng cũng không sai.”


Tôi cười nói: “Sao người lại biết chúng ta sống chung tốt?”


Cảnh Phi đáp:“Không phải ta đã nói với ngươi hay sao? Khi ta được nhờ nuôi ở Hạ gia, cũng chính là nơi thật to toàn là người. Mỗi ngày nghe thấy nhìn thấy, cũng đều là phòng này giận dỗi với phòng kia, huynh đệ nào lại tranh cùng huynh đệ nào, thật là phiền. Ta thật sự sợ bọn họ. Thành thật mà nói, lúc ấy ta chỉ muốn giống như Tháitử ca ca không phải là người nào cũng nói chuyện, nếu ở cùng một chỗ, cho dù là ầm ĩ ầm ĩ cũng không sao.”


Tôi hé miệng cười nói: “Vì vậy, cuối cùng chính là người nói nhiều nhất.”


Hắn cười một tiếng, vươn tay gõ gõ lên cánh hoa trên bàn, nói: “Nếu ta không nghĩ quấn các ngươi, các ngươi sẽ mang ta theo sao?”


Hắn lại vươn tay vuốt vuốt ly trà, bỗng nhiên lại cười nói: “Có chuyện chỉ sợ ngươi cũng không biết. Một ngày kia, sau buổi học ta thỉnh an Tháitử, lâm triều phụ hoàng liền kêu ta đi qua. Ngày đó tâm tình phụ hoàng rất tốt, hôm nay ta cẩn thận ngẫm lại, đó chính là lần duy nhất người ôm ta ngồi trên đùi của người. Nhưng người lại thao thao bất tuyệt hỏi ta đã gặp qua mấy huynh đệ chưa, hỏi ta muốn ở chung cùng một chỗ với huynh đệ nào. Ta liền đánh bạo nói với phụ hoàng, sau này muốn ở cùng một chỗ với Tháitử ca ca…”


Nhưng mà khi đó, tám năm trước, nhóm cung nhân cũng truyền miệng nhau, nhị hoàng tử Cảnh Phi do Hoànghậu nói muốn thu lại ở cung Vĩnh Khang, ở bên cạnh Hoànghậu.


Ngoài dự đoán của mọi người, lúc ấy Hoàngthượng lại đồng ý, lại không ngoài dự đoán của mọi người Hoàngthượng rất tán thưởng với hành động lần này của Hoàng hậu.


Cảnh Phi trở lại, cũng coi như là vừa vặn đứng trên đầu sóng ngọn gió cứu Hoànghậu.



Lúc ấy ở trong lòng mọi người, chính xác cũng coi như là vừa khéo cả sự việc này.


Sự việc đúng lúc này, thật là khiến danh tiếng Thục phi đang thịnh tức thìgiảm xuống, làm cho tiếng nói của Thục phi trong cung cũng giảm đi không ít.


Có thể dựa vào lời nói hôm nay của Cảnh Phi, thì ra là hắn nói muốn ở cùng một chỗ với Tháitử, Hoàngthượng mới thuận nước đẩy thuyền để Hoànghậu tiếp nhận Cảnh Phi, tựa hồ chuyện này cũng không ngoài dự đoán của mọi người.


Nhị hoàng tử Cảnh Phi được nhận về hoàng cung làm việc cũng không giống người thường. Mặc dù ở trong chuyện cờ vây thanh nhã như vậy, theo lời nói của Nhạc Sổ sư phó năm đó, Cảnh Phi có thể bố trí cờ trắng cờ đen thành đường đi của thương nhân phố phường, tính toán chi li không sai chút nào, cười khanh khách lại dây dưa đến cùng, khiến đối thủ dở khóc dở cười.


Cảnh Phi nói chính là: “Nếu như không phải bị phụ hoàng phái người tìm được, nhận về cung, hôm nay ta chính là Tam thiếu gia của Hạ Gia ở Giang Nam, chính là kẻ bán vải.”


Hắn nói nhẹ nhàng lưu loát. Hạ gia ở Giang Nam, mặc dù không phải là hàng dệt kim của hoàng cung, nhưng cũng là hàng dệt kim đứng đầu Giang Nam. Nghe nói, “Vũthu gấm” của Hạ gia sản xuất rực rỡ muôn vẻ, tươi đẹp mà không tục, dịu dàng êm dịu, ánh sáng đẹp như bầu trời sau cơn mưa, ngay cả người củahoàng thân quốc thích cũng thường xuyên tới thu mua.


Có tin đồn nói, triều ta từng có một vị quan to hiển vinh nào đó khi đi du lịch ở Giang Nam nhìn thấy “Vũ thu gấm”, dưới sự kinh ngạc làm thơ: “Mỹ cẩm sơ trương thu vũ quá, lệ nhân trang hoa xảo tâm nghiên.(1)”



(1). Đại ý: Gấm đẹp bày dưới mưa thu, hoa văn khéo léo diễm lệ mỹ nhân đồ.


Câu thơ này nghe nói là được viết ở trong đình ở vương hoa Hạ gia, trong khoảng thời gian ngắn trở thành câu chuyện mọi người ca tụng truyền khắp Giang Nam Giang Bắc.


Mỗi lần,Cảnh Phi nói đến bán vải ngay sau đó sẽ híp mắt lại, vẻ mặt say mê cười: “Ngươi biết bán vải ở Giang Nam, sau một năm có thể thu được bao nhiêu bạc không?”


Nguyên bản hoàng tử có chí bán vải, Hoàng thượng lại rất thích.


Thật giống như bọn Cảnh Thành Cảnh Nhiên Cảnh Chỉ, dù cẩn thận dè dặt sủng ái như thế nào hình như cũng không bằng Cảnh Phi không để tâm.


Cho nên chuyện thế gian, có rất nhiều chuyện không thấu được.


Bóng đêm dần buông, trong phủ đã lên đèn sáng mờ mờ.



Cảnh Phi lại nói: “Lúc ấy trong lòng ta liền nghĩ, ta thật hâm mộ Tháitử ca ca. Bên cạnh Tháitử ca ca có một người như ngươi, mỗi ngày đều ở cùng nhau. Không giống ta, người bên cạnh các người nhưng cũng chỉ có một mình với bọn cung nữ thái giám, nói cái gì cũng không nói được. Huống chi, lúc đó ngươi mới có vài tuổi như vậy mà cũng biết ‘nhẫn căm giận nhỏ để mưu thành chuyện lớn.’”


Tôi đặt chung trà, cười nói: “Cái gì mà ‘nhẫn căm giận nhỏ để mưu thành chuyện lớn’? Hạ quan không hiểu.”


Đôi mắt hắn khẽ cong, như là tự nói tiếp: “Lúc ấy Thọ sư phụ dạy một câu như vậy, ta nghe xong lập tức nghĩ đến ngươi. Ha ha, mặc dù Thọ sư phụ học vấn nhiều, nhưng miễn cưỡng chỉ có thể coi là một hủ nho(2), cố tình có một câu như vậy đúng là dạy cực tốt.”


(2) Hủ nho: người học trò hủ lậu, hủ ở đây nghĩa là không thông đạt.


Tôi vươn tay châm trà cho hắn, cười nói: “Đã sớm nói là không để cho ngươi uống rượu, rượu này cótác dụng chậm, mới uống nhiêu đó mà đã say thành ra như vậy rồi. Tôi nơi nào giống “nhẫn căm giận nhỏ” chứ, chẳng phải lúc đó tôi tức giận không nhịn được, dội cho Quận vương gia một thân đầy nước sao?”


Hắn không đáp, nâng chung trà lên uống một hơi cạn sạch, lại la hét khát nước muốn uống nữa.


Tôi đành phải rót cho hắn một ly đầy, hắn uống xong giống như là có chút thanh tỉnh, nói: “Thái tử ca ca đâu rồi, vẫn chưa về?”


Tôi cũng nâng chung trà lên, nói: “Mấy ngày nay điện hạ đều ở Hộbộ.”


Cảnh Phi “Ưm” một tiếng, cười nói: “Lần này khá tốt, không biết những vị quan nào trong triều muốn ngã ngựanữa đây?”


Có thể trà pha đã lâu, ấp áp vừa chạm vào miệng đã biến thành lạnh lẽo.


Thấy tôi không đáp, hắn vừa nhíu mày, ánh mắt dao động dưới ánh đèn, cười nói: “Thái tử ca ca còn chưa kịp nói rõ với ngươi? Vụ án của lão nhạc phụ còn chưa được làm rõ ràng sạch sẽ đâu. Trước đó vài ngày nghe nói đột nhiên phụ hoàng muốn tiếp tục điều tra kỹ án này.”


Bóng đêm mơ hồ, Duyên Hỉ Vươnggia Cảnh Phi từng chữ từng chữ rõ ràng: “Lần này phụ hoàng vội vội vàng vàng triệu hồi ta từ Miên thành về như vậy, chỉ sợ cũng chính làvì chuyện này.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận