Nữ Phụ Thay Đổi


Lục Hy Tuyết ngơ ngác, từ người Hiên Viên Triệt thoang thoảng mùi thảo mộc

êm ái, cô lại nhớ đến tình tiết như trong truyện tác giả đã

viết rằng người gây nên cái chết không tốt đẹp ấy là do những

tên nam nhân của Hạ Thanh gây nên. Lục Dật Thần cướp hết mọi

thứ từ tay ba, giết hại ba mẹ cùng những người trong gia tộc

chán ghét Hạ Thanh, 3 tên đứng đầu gia tộc trong tứ đại gia tộc thì nhốt cô trong ngục tối hành hạ thể xác lẫn tinh thần đến thảm hại, lại cùng 2 tên khác cười nhạo phỉ báng đăng lên cho

xã hội cùng thế giới biết là cô độc ác, dâm đãng, một con

người ghê tởm khiến người đời sỉ nhục lăng mạ. Tên Hiên Viên

Triệt này lại tiêm vào người cô một loại virus rồi bị quăng

đến luyện ngục của tên nam chủ khác, sau cùng lại bị đưa đến

phòng thí nghiệm của tên nam chủ biến thái nhất hậu cung, chưa

dừng ở đó, cô chết đi xác cô bị người đàn ông mà nguyên chủ

yêu, đã từng là thanh mai trúc mã quăng vào trong rừng mặc dã

thú dày xéo, ánh mắt của hắn hoàn toàn không có tia thương

cảm mà ngược lại đầy tàn nhẫn cùng khinh thường. Lục Hy Tuyết ở trong ngực Hiên Viên Triệt không ngừng run lên, cô hoảng sợ

giãy giụa muốn thoát đi, ánh mắt màu đỏ tà mị dần trở nên

lạnh thấu tâm can, ai cũng nói màu đỏ như màu của ngọn lửa

nóng rực nhưng ánh mắt cô tuy lại là màu đỏ nhưng lại lạnh

đến gai người, ánh mắt đầy thị huyết. Theo bản năng cũ là một sát thủ thường hay lạnh lùng bảo vệ mình khỏi cái chết cùng những mối nguy hiểm, Lục Hy Tuyết đẩy mạnh Hiên Viên Triệt đập vào tường, hắn kinh ngạc nhìn cô. Bàn tay như điêu khắc, mềm

mại nhưng lập tức bóp chặt lấy cổ hắn. Hiên Viên Triệt vẫn

chưa hết kinh ngạc, hắn nhìn khuôn mặt cô, đặc biệt là huyết

mâu kia. Hắn đang ôm thân thể mềm mại như không xương của cô vào

lòng cảm thấy thật ấm áp nhưng đột nhiên không hiểu sao cô lại

run lên dãy dụa, hắn còn cảm thấy cô đang sợ hãi một điều gì

đó, rồi cô lạnh lùng đẩy mạnh hắn vào tường, cả người hắn

đau nhức. Hàn khí cùng sát khí vây quanh lấy cô ngày một dày

đặc, cô tựa như tu la đến từ địa ngục khát máu, lại tựa như

một nữ vương độc tài lạnh lẽo không cảm xúc. Hiên Viên Triệt

nhìn đến khuôn mặt cô, giọng nói bình thường ngọt ngào nhỏ

nhẹ không còn thay vào đó là lạnh đến đáng sợ như làm đối

phương lạc đến đáy vực của địa ngục lạnh giá, hơi thở không

còn như một thiên thần mà giờ đây lại như thần chết đến đoạt

còn như một thiên thần mà giờ đây lại như thần chết đến đoạt

mạng ngươi đi. Vẻ đẹp thánh khiết nhe thiên thần của cô giảm đi

thay vào đó là sự kiều diễm cao ngạo khó lòng với tới và

tăng thêm quyến rũ động lòng người. Nếu là vài phút trước cô

lại như thiên thần tọa lạc trần gian mờ mờ ảo ảo lại có vẻ

muốn được người khác cưng chiều, ấm áp nhưng giờ phút này thì ngược lại là vẻ đẹp mị hoặc của bóng tối đầy lạnh giá


- Hiên Viên Triệt tôi cấm anh đến gần tôi, nói cho anh biết, anh

đừng có mà nói chuyện hay thân thiết gì với tôi. Những điều

đó càng khiến tôi chán ghét anh, càng khiến tôi thấy anh thật

sự ghê tởm


Lục Hy Tuyết kiêu ngạo nói, khóe môi cô như có như không nhếch lên một nụ cười lạnh


Không hiểu sao hắn vừa đau lòng vừa tội lỗi bao trùm, Hiên Viên

Triệt không hoảng sợ mà bàn tay to trắng ngần đầy ấm áp dịu

dàng vuốt lấy má cô, ánh mắt tràn đầy ôn nhu cùng đau lòng,

yêu thương


- Vì sao em lại ghét tôi đến thế? Đừng như vậy,

tôi sẽ đau lòng. Hy Tuyết, xin em đừng nói như thế, dù tôi không

biết tại sao em lại bài xích tôi nhưng nếu em nói tôi sẽ sửa

đổi


- Nực cười, viện trưởng Hiên Viên, tôi đây rất là bài

xích anh, trong lòng tôi càng cảm thấy anh như một tên ích kỉ.

Tôi mãi mãi chán ghét anh. Thế nên phiền anh đừng gọi tôi thân

mật như thế, tôi không thân quên gì anh đâu. Cái ánh mắt đó là

sao đây? Tôi mới gặp anh thôi đó, anh dễ dàng rung động thế ư?

Nhưng e rằng tôi phải bóp nát cái tình cảm ấy từ trong trứng

nước rồi. Ngoài chuyện của chú Lân ra, tôi mong anh đừng lại

gần tôi

gần tôi


Lục Hy Tuyết nghiêng đầu tránh bàn tay kia, cô buông tay xoay lưng bỏ đi. Đứng trong văn phòng hắn cô hít thở không

thông. Lục Hy Tuyết mệt mỏi, cô rời khỏi bệnh viện thẫn thờ đi trên đường


Hiên Viên Triệt nhìn theo bóng lưng cô cho đến

khi rời đi, hắn nhớ lại từng lời nói của cô mà như có hàng

vạn con dao đâm vào tim hắn. Lại nơt nụ cười chế giễu, hắn rất ghét nữ nhân nhưng cho đến hôm nay khi hắn động lòng thì hắn

lại phải nếm trải cảm giác bị chán ghét. Cô dịu dàng vui vẻ

cười nói với những người khác, vì sao vì sao chỉ riêng một

mình anh lại khác biệt đến như vậy? Lục Hy Tuyết, em đợi đấy

tôi sẽ bẻ từng cái gai trên người em để em toàn tâm toàn ý bên

tôi, em cho rằng như thế sẽ khiến tôi bỏ cuộc sao? Tất cả chỉ

mới bắt đầu thôi cô gái à. Khóe môi Hiên Viên Triệt nhếch lên

đầy tự tin cùng kiên định


Lúc này trên trang mạng xã hội

được nhiều người tham gia đang rầm rộ bức ảnh một người có

mái tóc vàng kim uốn quăn phiêu đãng trong gió tóc mái được

cột lên trên bằng một chiếc nơ màu đỏ, làn da trắng như gốm

sứ, lông mày lá liễu xinh đẹp, đôi đồng tử màu đỏ ấm áp,

hàng mi cong như hai cánh bướm vỗ về, trong mắt tràn đầy ý

cười. Mũi hoàn hảo, bờ môi hồng tự nhiên con lên tạo thành nụ

cười diễm lệ. Cô mặc một đầm ren màu kem không rườm rà đơn

giản nhưng tinh xảo, túi quai chéo màu đen nhỏ nhắn bên hông, đôi giày búp bê cùng màu. Cô thật thanh nhã thoát tục mà tỏa

sáng dưới ánh mặt trời hoàng hôn. Cô gái ấy đang xoa đầu đầy

dịu dàng một cậu bé có hoàn cảnh khó khăn. Khi thấy được

khung cảnh này như đằng sau lưng cô có một đôi cánh thiên thần

trong suốt đang ân cần giúp đỡ mọi người


Người đàn ông

chỉ có mỗi một khăn tắm ngang hông, làn da trắng, thân hình 6

chỉ có mỗi một khăn tắm ngang hông, làn da trắng, thân hình 6

múi, cơ ngực, cơ bắp đều quyến rũ. Mái tóc ngắn màu đen tuyền ướt, từng giọt nước trong suốt rơi trên thân hình hắn, khuôn

mặt nho nhã cao quý. Bạch Hàn Dương nhìn những dòng bình luận

đầy ắp sẹ hâm mộ cùng khen ngợi, có người còn khoa trương “oa

thiên sứ có thật a, ai đó hãy cho tôi biết nàng đang ở đâu?“.

Bạch Hàn Dương đã thử điều tra coi nhưng mọi thông tin lại không

có mà hắn đoán khi hắn đã điều tra không được nhất định cô là người một trong tứ đại gia tộc hoặc những thế lực khác đang

song song với bọn họ. Về phần Lạc Hải Vy sau khi cô ta rời đi

thì Bạch Hàn Dương đã cho người làm Lạc thị phá sản, cả gia

tộc nhỏ nhoi ấy đều bị giết chết, Lạc Hải Vy thì tuyệt vọng

không còn đường lui liền tự vẫn. Từ đó cho thấy được tốc độ

làm việc của Bạch Hàn Dương cũng như Bạch gia thật sự rùng

mình đáng sợ. Bạch Hàn Dương khóe miệng khẽ nhếch, hắn thật

chờ mong có người biết cô hoặc cô thấy được hình của mình nha


Tại Lăng gia thư phòng, người đàn ông đứng đầu vừa buồn bực vừa

chờ mong, buồn bực vì giờ đây mọi người đều biết đến sự hiện diện của cô, chờ mong vì sẽ biết được cô là ai. Lăng Mộ Hàn

nhìn đến bức tranh lớn treo trên tường hắn sủng nịch cười đầy

phong tình vạn chủng, khuôn mặt càng trở nên yêu nghiệt mê

người. Bức tranh là hắn tự tay vẽ tài hội họa của hắn khiến

không ít người trầm trồ khen ngợi, trong bức tranh là một thiên

thần đẹp đến động lòng người, như cuồng như si, nguyện bỏc hết thảy trong tay đều muốn theo nàng. Cô mái tóc vàng kim óng

ánh, khuôn mặt như ảo như thật, đôi cánh trắng đen, phải là

trắng đen hòa hợp với nhau, dang tay ôm một người đàn ông yêu

nghiệt mỉm cười (đồ tự kỉ o^o)


- Jayson, in tấm hình này ra treo trong phòng ta


- Khụ,.... vâng


Jayson bất ngờ, lại ho khan tuân mệnh dù cho có nghi hoặc đến đâu


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận