Nữ Phụ Thay Đổi


Bây giờ tại

phòng khách Lục gia, ngoài quản gia, gia chủ và phu nhân Lục gia ra còn

có 1 người đàn ông cùng một thiếu nữ 18 tuổi. Người đàn ông lạnh lùng,

khuôn mặt điển trai, mày rậm đôi mắt màu đen láy, mái tóc màu vàng kim

sáng ngời, mũi cao như người phương Tây, da trắng, khóe miệng khẽ nhếch

lên nụ cười như có như không. Thân hình cao lớn như người mẫu, bộ vest

Tây đen ôm sát cow thể càng nổi bật lên thân hình chuẩn kia. Cô gái tuy

không phải đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành mà thanh tú dịu dàng như

nước, còn có vẻ nhu nhược yếu đuối. Lục Vĩ mỉm cười nói với Lục Dật Thần


- Con chào ba


Lục Dật Thần lạnh nhạt nói nhưng bên trong giọng nói còn có một phần tôn kính, Dương Linh dịu dàng cười nói


- Được rồi, đi nghỉ ngơi đi, ngồi trên máy bay lâu rồi chắc cũng mệt.

Diệp quẩn gia, ông đưa thiếu gia lên lầu 3 đi, có 1 phòng trống bên

phòng Tiểu Tuyết còn vị tiểu thư này thì ờ phòng trong cùng lầu 1. À

quên, đây là đại thiếu gia Lục Dật Thần lớn hơn Tiểu Tuyết 6 tuổi, đây

là Hạ Thanh bằng tuổi Tiểu Tuyết.


Khi Dương Linh nói đến Hạ Thanh nữ chính đây lại là lạnh lùng xa cách như người ngoài. Lục Dật Thần khẽ nhếch mép ẩn hiện đầy khinh thường, hắn luôn luôn ghét cô em gái giả

tạo đầy hám lợi. Lục Dật Thần đứng dậy xin phép đi vòng quanh đây, hắn

phải hít thở bầu không khí trong lành, chứ ngồi kế bên Hạ Thanh chắc

chết ngộp vì mùi son phấn trên người cô ta. Hạ Thanh cực kì khó chịu, cô tại sao lại bị khinh thường thế này? Tại sao cô ta cũng là con gái của

Lục Vĩ ông ta mà cô ta cũng chẳng bằng con gái ông ta? (nữ chủ chưa biết cô ta không phải là con gái Lục Vĩ)


Lục Dật Thần ra đằng sau

biệt thự, Lục gia này thật lớn. Hắn chợt thấy một nhà kính lớn bên trong là một khu vườn đây hoa hồng, cùng những hoa trà rực rỡ như lạc vào một thế giới khác. Lục Dật Thần kinh ngạc nhìn người con gái đang ngủ giữa

khu nhà kính kia. Cô như một thiên thần đã ngủ quên dưới dân gian , cô

như không có thực trên đời, cô mặc đầm trắng thuần khiết, mái tóc xõa

dài mềm mượt trên tay còn cầm một cuốn sách cô ngủ thiếp đi. Thật đẹp.

Lục Dật Thần cẩn thận đến bên Lục Hy Tuyết, hắn chạm nhẹ vào má cô, thật mịn, hắn lại khẽ vuốt mái tóc rơi xuống trán cô lên. Lục Hy Tuyết giật

mình, cô dụi mắt nhíu mày tỉnh dậy. Lục Hy Tuyết ngạc nhiên nhìn người

mình, cô dụi mắt nhíu mày tỉnh dậy. Lục Hy Tuyết ngạc nhiên nhìn người

đàn ông trước mặt đây, âm thầm tán thưởng, tên này thật đẹp trai nga~

nhưng hắn lại lạnh lùng còn có vài phần giống cô kia liền biết được đây

là ông anh cùng cha khác mẹ trong truyền thuyết nha


Lục Dật Thần

nhìn đến đôi mắt cô cô không như bao cô gái khác thấy hắn là si mê là

sáng rực mà lại ngạc nhiên tán thưởng rồi lạnh lùng không cảm xúc nhìn

hắn. Không hắn se không để cô lạnh lùng với hắn như vậy


- Anh là ai?


Giọng nói trong trẻo ngọt ngào vang lên bên tai hắn, cô dù biết hắn là ai

nhưng vẫn giả ngu hỏi hắn. Đùa à, có gặp bao giờ đâu mà biết hắn về mọi

thứ là lộ hết


- Tôi là Lục Dật Thần, em là?


- Vậy sao? Chào anh trai


Khóe môi cô mỉm cười nhàn nhạt nhưng lại xa cách hắn, Lục Dật Thần nhíu mày. Người con gái trước mắt này là Lục Hy Tuyết? Em gái hắn? Vì sao?


- Tôi đi trước, anh muốn làm gì thì làm


Lục Hy Tuyết vội vàng bỏ chạy, ở gần hắn thật lạnh nha. Lục Dật Thần nhìn theo bóng lưng bỏ chạy của cô mà tim đập lạc một nhịp


Lục Hy Tuyết chạy lên phòng thì trên hành lang lại va phải Hạ Thanh, cô

ngước đầu lên thì than trời, số cô đúng là số con rệp. Hạ Thanh tức giận chua ngoa nói lớn


- Cái cô kia, mắt mũi để đâu vậy? Làm bổn tiểu thư ngã rồi này


Hạ Thanh đứng dậy nhìn đến Lục Hy Tuyết thì lại thập phần ghen tỵ, tại sao nữ nhân này lại đẹp hơn cô ta chứ! Lục Hy Tuyết chán ghét nhìn nữ chủ,

cô ta cứ như mấy bà bán cá ngoài chợ vây


- Cô là người hầu đúng

không? Thật là ... cô chính thức bị sa thải, cô có biết tôi là ai không? Từ giờ tôi sẽ là tiểu thư Lục...


- Đâu ra? Cô nghĩ cô là ai? Sa

thải? Cô có tư cách đó hả? Cô nên nhớ cô không mang họ Lục và cô ở đây

gào lên làm gì? Thật là xấu hổ, ra ngoài đừng tự nhận mình là Lục gia

người nếu không thật khiến chúng tôi xấu hổ


Diệp quản gia vừa

nghe tiếng chua ngoa tự cao tự đại đang chửi mắng đại tiểu thư liền tức

giận quát lên. Hạ Thanh định phản bác lại thì Lục Vĩ từ đâu đi đến mặt

lạnh băng nhìn cô ta đầy khinh thường


- Cô dám quát thẳng vào đại tiểu thư Lục gia? Đúng là người vô học


Lục Hy Tuyết cười lạnh, thật là đây là nữ chủ đầy dịu dàng hiền lành thế ư? Thông minh à? Sao cô không thấy vậy?


- Ba con về phòng nghỉ ngơi đây, chút nữa con sẽ xuống ăn trưa


Lục Hy Tuyết cười rạng rỡ mà làm nũng ôm lấy Lục Vĩ, ông cười cười


-Cái con bé này, suốt ngày ngủ, phải hoạt động chứ


- Thôi, con đi đây ba


Lục Hy Tuyết lon ton chạy về phòng, Lục Vĩ lắc đầu nhưng khi nhìn lên Hạ Thanh đầy miệt thị


- Cô tự biết thân biết phận đi, cô không có quyền gì đâu


Lục Hy Tuyết lăn lội trên giường, cô hét to vào gối. Lục Hy Tuyết quyết định đi tắm để giải tỏa buồn phiền


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận