Nữ Phụ Chia Tay Hằng Ngày


Edit: Linh Nguyệt


Một lúc lâu sau, La Thiến mới phản ứng lại: "Vừa nãy anh nói tôi làm sao ý nhỉ?"


Lữ Khải cười nói: "Mang thai, hơn một tháng."


La Thiến sửng sốt: "Cái này cũng có thể xem ra sao?" Thần y!


Lúc này La Thiến còn không biết, Lữ Khải là Trung y thế gia, hắn kế thừa gia nghiệp, ở trong giới tuy còn trẻ tuổi nhưng cũng có một vị trí nhỏ.


Lữ Khải cười gật đầu, La Thiến lúc này mới hoàn hồn hỏi: "Không phải, trọng điểm là tôi có? Của ai?"


Hàn Văn Hiên "..." Chết rồi, hình như mình đã biết việc không nên biết.


Lữ Khải: "..." Cô hỏi như vậy rất khủng bố đó cô có biết không?


Khổng Diệc Nhân: "..." Lão Đường à, một mảnh xanh xanh nha!


Đường Diễn đến ý muốn bóp chết La Thiến cũng có, gầm nhẹ: "Vô nghĩa."


La Thiến kịp thời phản ứng được nói như thế dễ gây hiểu lầm liền giải thích: "Chính là, chúng tôi đều làm biện pháp an toàn mà!"


Lữ Khải hơi hơi mỉm cười: "Chị dâu, không có cái áo mưa nào viết trăm phần trăm tránh thai."


La Thiến sửng sốt, nói: "Vậy sao?" Cô đâu có hiểu mấy cái này, từ trước đến nay đều là Đường Diễn tự mua, tự dùng, tự ném.


La Thiến xấu hổ với mấy loại đồ vật này nên mới không đi xem đâu!


Nghĩ nghĩ, La Thiến khinh bỉ nhìn Đường Diễn: "Không phải anh mua hàng rẻ tiền đấy chứ?"


Cho dù không phải trăm phần trăm thì cũng phải có cái hiệu suất cao hiệu suất thấp chứ? Liệu có phải Đường Diễn mua đồ giảm giá không?


Đường Diễn từ lúc đầu nghe Lữ Khải nói La Thiến mang thai đã sửng sốt, trong lòng đang muốn kích động thì bị một câu "Của ai?" của La Thiến đạp xuống đáy cốc. Trong nháy mắt, hắn cũng không phản ứng kịp, thật sự cho rằng đứa nhỏ này không phải của mình. Lại nhớ tới cái tính tình khiến người ta không thể tin tưởng nổi của La Thiến, hắn mới cảm thấy trình độ hố người của cô thật sự là không biên giới.


Thật vất vả khiến người phụ nữ này nhu thuận một chút, kích động đang muốn bộc phát lại bị đánh gãy, La Thiến lại một lần nữa đổ ụp một gáo nước dập tắt luôn ngọn lửa vui vẻ mới vừa nhóm lên.


Đường Diễn mắng: "Em cho rằng tôi và em giống nhau sao?"


"Vậy anh xem, anh mới mua có mấy cái áo mưa đã trúng thưởng rồi? Nói, có phải mua đồ giảm giá không? Loại đồ vật này sao lại có thể mua giảm giá chứ sao?" La Thiến chất vấn.


"..."


Đường Diễn: "Thứ này không bán giảm giá." Hắn đột nhiên nghĩ tới bộ ngủ giảm giá cô mua kia, không biết nó còn tồn tại trong tủ quần áo ở kinh đô không.


Lữ Khải cười khổ: "Nếu hai người muốn tiếp tục nói chuyện này thì nên về phòng nói, ha?"


La Thiến đỏ mặt: "Xấu hổ quá!" Cô bất tri bất giác che mặt nói: "Gần đây ở cùng Đường Diễn, da mặt dày hơn rồi."


Đường Diễn thiếu chút nữa phun ra một búng máu, trong lòng nghĩ: Quả thực là vô cùng oan ức.


La Thiến đứng dậy nói: "Mấy người cứ tự nhiên, tôi đi vào trước." Cô đứng dậy chuẩn bị đi, nghĩ nghĩ lại quay đầu lại hỏi Đường Diễn: "Anh không mua trên Taobao* đấy chứ?"


*Taobao: Ứng dụng mua sắm trên mạng trực tuyến ở Trung Quốc


Đường Diễn chán nản, nhàn nhạt đáp: "Em có thể để cho tôi vui vẻ một chút không?"


La Thiến xua xua tay rồi đi. Đường Diễn nhất thời kích động nên không đứng dậy, ngồi đó nhìn La Thiến bóng dáng, tâm tình phức tạp.


Lữ Khải nhịn cười đến nội thương. Hắn vỗ vỗ tay Đường Diễn nói: "Tôi hiểu, tôi hiểu mà."


Đường Diễn muốn một lần nữa bồi dưỡng chút tâm tình kích động khi biết mình làm ba thì thấy ba tên trước mặt đang cười đến ngã trái ngã phải, nhất thời trong lòng bình tĩnh không gợn sóng.


Thật vất vả đợi bầu không khí không đứng đắn kia qua đi, mấy người Hàn Văn Hiên mới lôi kéo tay Đường Diễn nói chúc mừng chúc mừng.


Đường Diễn cũng nở nụ cười nhu hòa, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, trong lòng sóng cuộn biển gầm, trong đầu chỉ có một câu: Tôi làm ba rồi?


Tâm tình hắn lại chậm rãi bắt đầu kích động, sau đó có chút xúc động muốn hò hét.


Đúng vào lúc này, La Thiến lại từ bên trong nhanh chóng đi ra ngồi xuống cạnh Đường Diễn, trên mặt in đậm mấy chữ không-thể-tin-tưởng nói: "Đường Diễn, em mang thai?"


Sóng to cao mấy chục mét trong lòng Đường Diễn nháy mắt hạ xuống, hoá thành mặt nước tĩnh lặng.


Cô lại muốn nói cái gì? Lúc này hỏi cái này, là bởi vì hiện tại mới phản ứng kịp sao?


Đường Diễn tuy rằng vẫn luôn biết cô thần kinh thô, không nghĩ lại thô tới như vậy.


"Ừ." Đường Diễn đáp.


La Thiến quay đầu nhìn hắn: "Sao em mang thai được?"


Đường Diễn: "..."


La Thiến lẩm bẩm tự nói: "Tôi mang thai, tôi thế mà mang thai rồi? Tôi phải làm mẹ sao?"


Đường Diễn vui mừng vì kênh não của La Thiến đã bắt đúng sóng, bắt đầu kích động vỗ vỗ đầu La Thiến muốn nói hai câu lại nghe được cô nói: "Thật không thể tưởng tượng, người mỗi ngày muốn nhìn Đường tổng cùng Lâm Phỉ tương thân tương ái như tôi đây vậy mà... lại mang thai con của Đường tổng?" La Thiến che mặt: "Kích thích quá, chịu không nổi!"


Đường Diễn: "..." Ừ, bạn vĩnh viễn không hiểu nổi sóng não của cô. Đúng, đây mới là La Thiến.


Ba tên bạn này của Đường Diễn chứng kiến toàn bộ quá trình thay đổi của đôi trẻ, từ đấu võ mồm đến bình tĩnh không gợn sóng đến kích động vui vẻ.


Người ta lúc trở thành cha thành mẹ chắc cũng sẽ trải qua cảm xúc này, cuối cùng chính thức tiếp thu chuyện La Thiến mang thai.


Đường Diễn thân là mặt than mà lúc này ý cười trên cũng không thể che dấu, hai mắt sáng lấp lánh.


Vài ngày sau, sau khi tiễn ba người kia đi, Đường Diễn đi quanh La Thiến hai vòng, nhìn khuôn mặt vẫn gầy của cô nói: "Chúng ta tới bệnh viện đi!"


La Thiến vốn dĩ muốn mua que thử thai kiểm tra thử nhưng nghĩ thấy đến bệnh viện vẫn là tốt nhất, trực tiếp đi.


Bệnh viện lúc đầu không tra ra, để La Thiến đi làm siêu âm mới thấy được chấm nho nhỏ kia.


La Thiến trong lòng nhất thời ngũ vị trần tạp, chính thức tiếp nhận sự thật rằng: Cô xử lý luôn cả cốt truyện đại nhân rồi!!! Cô có con với nam chính...


La Thiến chậm rãi duỗi tay sờ sờ chấm nhỏ trên ảnh chụp, tươi cười nói: "Đường Diễn, em làm mẹ rồi."


Đường Diễn thấy cô vào ghế nghiêm túc nhìn ảnh siêu âm cũng khẽ cười, nhẹ nhàng "ừ" một tiếng.


Đường Diễn làm ba, đương nhiên có nghĩa vụ phải báo cho cha mẹ Đường, nhưng hắn quyết định sẽ khoe với anh trai nhà mình trước. Tuy rằng như vậy là vô nhân đạo nhưng hành vi cười nhạo của anh trai hắn đối với hắn cũng tàn ác không kém, cho nên Đường Diễn yên tâm thoải mái gọi điện cho anh trai thân yêu.


Truyện được đăng tại wattpad @dwlazp


Điện thoại được kết nối, giọng của Đường Hình hình như hưng phấn hơn so với ngày thường: "Anh đang định gọi điện cho chú."


Đường Diễn kiêu ngạo, giờ hắn đã làm ba rồi nhé! Bây giờ hắn cảm thấy toàn thế giới chỉ có hắn là ghê gớm nhất.


Vậy nên lời của Đường Hình, Đường Diễn đều không đặt trong lòng, mười phần bình tĩnh hỏi: "Chuyện gì?"


Thân là anh em nhiều năm, cho dù cách cái điện thoại thì Đường Hình vẫn nghe ra được ngữ khí khác thường của em trai nhà mình, hắn liền hỏi: "Vậy chú tìm anh có chuyện gì?"


Đường Diễn cười: "Chuyện tốt."


Đường Hình cũng cười, nói tiếp: "Anh cũng có chuyện tốt muốn nói cho chú!"


Đường Diễn lập tức đáp: "Chuyện của em là chuyện vô cùng tốt."


Đường Hình không chịu cam lòng yếu thế: "Tuyệt đối không tốt hơn chuyện của anh!"


Đường Diễn nhíu mày, lạnh giọng: "Sao anh cứ thích phân cao thấp với em thế?"


Đường Hình nói: "Lần này không phải! Anh bây giờ là thật sự có chuyện tốt muốn nói!"


Cứ như vậy nói chuyện phiếm vài phút, hai người rốt cuộc cũng biết được chuyện tốt của đối phương.


Đường Diễn có chút nghi ngờ: "Bạch Nhụy mang thai?"


Đường Hình giật mình: "La Thiến có?"


Đường Diễn liền hỏi: "Nhiều năm như vậy không phải hai người vẫn luôn không có sao?" Hà cớ gì năm nay lại có?


Đường Hình cũng buồn bực: "Không phải chú còn chưa theo đuổi được sao? Thế nào mà mang thai được chứ?" Một hai phải đoạt sự chú ý của vợ hắn là có ý gì?


Hai người đều vì độ chú ý của vợ mình bị đoạt mà cảm thấy buồn bực. Được rồi, hỏi một chút! Hai người đều là ngoài ý muốn mang thai? Còn cùng là do áo mưa không tránh thành công!


Nhất thời, hai người đều cảm thấy cạn lời.


Đường Diễn liền nói: "Để em báo việc La Thiến mang thai với mẹ trước!"


Đường Hình không phục: "Hẳn là nên nói việc của chị dâu chứ trước, mẹ đã nhiều năm như vậy rồi!"


Đường Diễn: "Anh cưới cũng đã cưới rồi, em còn chưa đăng ký đây này! Để La Thiến có cảm giác tồn tại trước. Anh thân là anh trai mà chút độ lượng này cũng không có à?"


Đường Hình: "Chú nhìn xem chị dâu chú khổ bao nhiêu năm rồi? Mẹ chưa bao giờ có sắc mặt ôn hòa với cô ấy, thật vất vả mới hết khổ. Chú làm em mà không biết nhường nhịn sao?"


Dù sao thì đời sau của Đường gia còn chưa ra đời, ai là người đầu tiên báo tin vui, đối với cả nhà vô cùng có ý nghĩa! Người đầu tiên trong thế hệ mới của Đường gia không chỉ có một vị trí khác, mà ở trong các vị trưởng bối cũng là khác. Ví dụ như, mẹ quý vì con, sẽ nhanh chóng được Đường gia thừa nhận.


Có vợ yêu, tình huynh đệ phút chốc biến thành món đồ tùy thời có thể vứt bở, hai người đương nhiên sẽ không để ý. Độ lượng? Nhường nhịn?


Quỷ mới làm!


Cho nên khi mẹ Đường ở trời trong nắng ấm ngồi tại văn phòng tổng tài của Đường thị, giữa gió điều hòa mơ màng sắp ngủ thì nhậb được hai tin nhắn của hai đứa con trai.


Nội dung:


"Mẹ, bạn gái con mang thai."


"Mẹ, vợ con mang thai."


Mẹ Đường: "..." Nhất thời hưng phấn không đứng dậy nổi.


Mấy năm nay mẹ Đường luôn hy vọng sẽ có cháu để bồng, khi nhìn thấy hai tin nhắn kia phản ứng đầu tiên là: Hai kẻ lừa đảo.


Ha ha, Đường Hình mười năm không một tin tức đó! Đường đã tra được, hiện giờ xã hội còn có người chuộng DINK* đấy!


*DINK là viết tắt của cụm từ tiếng Anh: Double Income No Kids, có nghĩa là "Thu nhập gấp đôi nhưng không sinh con". Những năm trước, phong trào sau khi kết hôn không sinh con diễn ra khá phổ biến ở Trung Quốc


Mẹ Đường sớm đã từ bỏ rồi, hiện giờ chẳng những phát hiện đại thằng cả không phải DINK mà còn phát hiện thằng út chưa cưới đã làm ba?


Trong vòng một ngày đột nhiên xuất hiện hai cái bánh có nhân? Trời ơi tin được không?


Cho nên mẹ Đường bình tĩnh nhắn lại cho cả hai người: "Mười tháng sau, ta muốn gặp cháu."


Anh em song bào thai cũng nhắn lại hai tin có ý giống nhau: "Đường phu nhân không cần mười tháng đâu, chín tháng sau là mẹ có thể nhìn thấy cháu trai/cháu gái của mẹ rồi!"


"A?" Mẹ Đường ngây người nhìn điện thoại, hai anh em hôm nay rất nghiêm túc nha!


Mẹ Đường trầm ngâm trong chốc lát rồi gọi điện thoại kêu thư ký Kiều tiến vào, sau đó đứng đắn nói: "Ông chủ cô mang thai!" Nghĩ nghĩ, cảm giác không đúng lắm, lại sửa miệng nói: "Bạn gái của ông chủ cô mang thai."


Thư ký Kiều nghiêm túc gật đầu. Trong lòng lại dù có sóng cuộn biển gầm như thế nào thì bên ngoài cũng phải biểu hiện bản thân rất bình tĩnh. Cô là một thư ký có nguỷen tắc.


Mẹ Đường rơi vào yên lặng, thư ký Kiều quả thực muốn nổi bão: Sau đó đâu? Sau đó thì sao? Sau đó làm sao? Ngài đừng úp úp mở mở thế chứ!


Mẹ Đường thấy thư ký Kiều không hiểu ý mình liền nói: "Cô có muốn gọi điện chúc mừng nó không?"


"Dạ!" Thư ký Kiều cái gì cũng đều không hỏi, đơn giản trả lời.


Cô lập tức gọi điện cho Đường Diễn, vừa kết nối được liền nói: "Đường tổng, tôi nghe nói La tiểu thư mang thai, chúc mừng ngài đã làm ba!"


Chờ thư ký Kiều và Đường Diễn nói xong, vừa cúp điện thoại mẹ Đường liền hỏi: "Nó nói như thế nào?"


Thư ký Kiều giải thích: "Hình như Đường tổng đang ở bệnh viện. Anh ấy nói đang dẫn La tiểu thư đi kiểm tra thân thể. Em bé rất khỏe mạnh, hiện tại đã một tháng hai mươi ngày, vẫn chưa biết nam hay nữ."


Mẹ Đường lập tức ngây người. Con trai út của bà lần này giống như thật sự làm ba? Bà đây chẳng phải sẽ là bà nội sao?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận