Nụ Hôn Ngoài Ý Muốn


Thành tích của cuộc thi sát hạch lớp 12 rất nhanh đã có kết quả, Khoa

Văn toàn khối có 30 người không hề ngạc nhiên khì đều là thành viên ở

lớp 12 ban 13, trưởng lớp Tôn Hạo như ngọn núi sừng sửng chiếm vị trí

hạng nhất khoa Văn, bảo vệ tôn nghiêm lớp trọng điểm khoa Văn, còn có

hai bạn nam sinh cũng ở trong top 10, Triệu Viện Viện đứng thứ thứ hai, là hạng nhất trong tất cả nữ sinh ban 13 .


Mộc Tử Mạt là đứng thứ sáu.


Ở Khoa Văn, top 10 mục cá nhân của khoa, Mộc Tử Mạt là một tống hợp thể mâu thuẫn, là tổng hợp hạng nhất ngữ văn, Anh ngữ và Nhật ngữ, tuy

nhiên, trên danh sách top 10 môn số học , vĩnh viễn đều không nhìn thấy

tên cô.


Lý Sở Tâm thay cô tiếc hận, nhưng Mộc Tử Mạt ngược lại bình thản, cái

thành tích này đều theo ý cô, hoàn toàn là nằm trong dự liệu của cô, cô

vẫn tiếp tục đọc sách, luyện tập Anh ngữ, làm bài tập số học.


Thật ra thì, cũng có chút tiếc hận.


Giáo sư Chu lại tìm cô nói chuyện một lần nữa.


"Mộc Tử Mạt, cuộc thi lần này thành tích của em không tệ, chính là điểm số học thì. .hơi đáng tiếc. . . . . ."


Đối với em học sinh này, trước kia ông có nghe nói qua , thành tích các

môn không cần nói, chính là số học có hơi thua kém một chút, nhưng mà

ông đối với cô luôn có lòng tin, nói chính xác hơn, ông đối với chính

mình có lòng tin. Chỉ cần cố gắng dạy, nào có học trò học không tốt số

học?


"Ách. . . . . ." Đối mặt tình huống như thế, Mộc Tử Mạt đã sớm tạo

thành phản xạ có điều kiện, lại không nghĩ rằng giáo sư Chu cư nhiên

trực tiếp như thế, lại đem sự thật hiển nhiên mà ai cũng biết nói thẳng

ra khiến cô không biết phải nói điều gì cho phải.


Có nên hay không giống như những trường hợp trước đây , làm vẽ mặt vô

cùng đau đớn nói: "Giáo sư, về sau em nhất định sẽ cố gắng."


Sau đó, liền kết thúc cuộc nói chuyện?


"Mộc Tử Mạt, bảng xếp hạng thành tích lần này, nếu như thành tích số học của em tăng lên, hạng của em sẽ tăng. . . . . ." Giáo sư Chu cố ý dùng

bút màu đỏ đem thành tích Mộc Tử Mạt quẹt một đường, ở cột điểm số học khoanh một vòng tròn to, ruột bút tô lên điểm ở ba con số sắp hàng

chỉnh tề.


" Cái thành tích 123 điểm này, ở ban phổ thông thì rất bình thường,

nhưng đây là lớp trọng điểm, xem…" Chu lão sư lại lấy ra một bảng thành

tích: "Tần Thi Nguyệt thành tích tháng này không kém, hơn nữa lần thi

này số học đạt 145 điểm, cho nên ở tổng thể thành tích của em ấy vẫn

hơn em nhiều..."


Thời điểm Mộc Tử Mạt từ phòng làm việc đi ra, thì đã là hoàng hôn, đi ở

trên hành lang, trên mặt đất hiện lên một tầng ánh sáng vàng nhạt nhu

hòa, làm bóng lưng cô in trên đất có vẽ cô độc.


Giáo sư Chu tràn đầy tự tin như vậy, nhưng là, muốn học tốt số học đâu phải là điều dể dàng đâu?


Trở lại phòng học, các bạn học đều đã về hết. Ngày mai là chủ nhật, tối nay không cần phải tự học buổi tối.


Mộc Tử Mạt trở lại chỗ ngồi thu thập đồ đạc , rồi cầm phiếu ăn đến

Căn-tin ăn cơm, so với bình thường nhiều một chút một món cá, ăn lại rất nhạt, bụng đầy tâm sự.


Sau khi ăn xong dọc theo đường mòn trong rừng của trường đi bộ một đoạn

đường, cảm thấy trong lòng vẫn là buồn buồn, từ lúc nào đã đến quán

nước, không biết tại sao, mỗi lần tâm tình không tốt liền muốn uống nước chanh.


Mộc Tử Mạt cầm trong tay ly nước chanh lạnh đang tỉ mỉ nghiên cứu sự

phát triển của một cây chanh thì cảm giác bả vai bị vỗ nhẹ nhẹ, quay

đầu nhìn lại, là Tô Tĩnh Nhiên, từng ngồi ở phía trước cô ở lớp 10.


"Thật là đúng dịp, Mộc Tử Mạt cậu không về nhà à?" Tô Tĩnh Nhiên biết cô là từ lớp đến đây , hơn nữa nhà ở cũng không xa, cho nên mới tò mò hỏi.


"Ừ." Mộc Tử Mạt chợt có chút sợ sệt, bất đắc dĩ nhún nhún vai, "Quá muộn."


Vốn cô đã chuẩn bị về nhà , chỉ là, lần này nói chuyện so với mấy lần

trước đều lâu hơn, hơn nữa đây cũng thuộc ngoài dữ liệu của cô.


Thật ra thì, hai người cũng hơn một năm không gặp, chuyện muốn nói thật

sự không nhiều. Hai người đứng tại chỗ hàn huyên một lát, Tô Tĩnh Nhiên

liền muốn đi, "Mộc Tử Nhiên, chúng ta lần sau tán gẫu tiếp, bạn học tôi

còn đang chờ."


Theo phương hướng hắn chỉ, Mộc Tử Mạt nhìn qua, thiếu niên áo trắng,

dáng người cao lớn, đứng đưa lưng về phía cô, khoác trên người một tầng

ánh sáng dìu nhẹ, giống như tự lập một thế giới quanh mình.


Ở bên trong H trung, có thể có khí chất kiêu ngạo như thế , chỉ có một người, Cố Tính.


Mộc Tử Mạt cười nhìn Tô Tĩnh Nhiên nói hẹn gặp lại, đến quầy thu tiền

rồi cà thẻ trả tiền, cầm nước chanh đi ra, nhìn hai cái bóng dáng càng

lúc càng xa, không biết vì sao, dây cung trong lòng đang kéo căng, bổng

nhiên, tùng.


Nhìn về bóng đêm phía trước, Mộc Tử Mạt nghĩ thầm, có lẽ, nên cố gắng học giỏi số học rồi.


"Cố Tính, tôi mới vừa ở quán nước gặp được một bạn học trước kia." Hai

người lẳng lặng dọc theo bồn hoa đi dạo, Tô Tĩnh Nhiên hứng thú nói tới

nói lui.


Cố Tính chỉ nhàn nhạt đáp lại "Ừ"..


“Là một bạn nữ sinh thú vị.” Tô Tĩnh Nhiên suy nghĩ một chút lại nói

tiếp: “’Lúc học lớp 10 cô bạn đó ngồi sau tôi, luôn thích im lặng cúi

đầu đọc sách, ấn tượng ở chổ, sách giáo khoa rất ít khi nhìn đến, xem

thấy vậy cứ ngỡ không chịu học, ai ngờ sau lại…..”


Tô Tĩnh Nhiên như nhớ đến gì đó kích động nói: “Cậu còn nhớ không? Cuộc khảo nghiệm môn ngữ văn hồi lớp mười đó?”


Cố Tính gật đầu một cái: “Đề bài thi lúc đó có chút khó.”


Cố Tính cũng nghĩ đề bài thi lúc đó hơi khó.


Tô Tĩnh Nhiên tán đồng gật đầu một cái, "Lần đó thi ngữ văn, lớp tôi đa

phần đều chưa đạt yêu cầu, ưu tú cũng chỉ có một hai người, tuy nhiên

trong đó có một người, làm cho tất cả mọi người đều muốn rớt mắt kiếng."


Hắn từ từ thở ra một hơi, "Tôi nghĩ tôi đời này sẽ rất khó mà quên được, cô bạn đó 146 điểm, cậu biết đấy, bài thi là mấy ông thầy khoa ngữ văn

đưa ra tìm nhân tài, mỗi người đều đưa một đề, nghe nói khi tổng kết hết điểm là 150 điểm, sau thầy lại muốn chiếu cố cảm xúc của các bạn học

khác, liền đem t