Nụ Hôn Ngoài Ý Muốn


Mộc Tử Mạt nhìn chằm chằm cà rốt thái hạt lưu trên bàn cơm, cà rốt xào thịt băm, cúi đầu bới một miếng cơm, cổ bị mùi vị kia kích thích nghẹn một chút, vội vàng uống một ngụm canh bên tay, sắc mặt đột nhiên trở nên rất khó coi, nhịn xuống kích động muốn nôn, dùng sức nuốt xuống.


Tại sao ngay cả canh đều là cà rốt hầm cách thủy não heo hả?


"Thiểu Thiểu" Ngu Mỹ Nhân lại dùng cái muỗng múc cà rốt đặt vào trong bát của cô, "Ăn nhiều một chút, tốt cho thân thể, cũng tốt cho da dẻ."


"Đúng vậy a, Thiểu Thiểu, chị nhất định phải ăn nhiều một chút. Mẹ vì làm bữa cơm này, đúng là đem cà rốt ở chợ bán thức ăn đều vơ vét hết." Mộc Tử Ngôn hướng Mộc Tử Mạt tinh nghịch chớp chớp mắt, rõ ràng là giọng điệu trêu tức.


Mộc Tử Mạt chỉ đành phải đem ánh mắt cầu cứu hướng về phía Mộc lão đại yên lặng không lên tiếng, ai ngờ Mộc lão đại thế nhưng không được tự nhiên mà quay đầu, thậm chí còn đứng lên, "Cha đi lấy thêm cơm."


Tồn tại công chính vô tư duy nhất trong nhà này lại có thể không để ý tới cô?


Mộc Tử Mạt nhìn Mộc lão đại đang giả bộ cầm bát cơm còn hơn phân nửa tiến vào phòng bếp, tiến hành sự nghiệp vĩ đại tên gọi "Thêm cơm" đi, cúi đầu khóc không ra nước mắt.


"Thiểu Thiểu. . . . . ." Mộc Tử Ngôn chợt bu lại, ở bên tai cô như tên trộm nói, "Chị cũng đừng nhìn, lần này Mộc lão đại cũng có phần, những củ cà rốt kia chính là cha lái xe bồi mẹ đi mua ."


"Mộc Tử Ngôn, lúc ăn cơm bớt nói!" Thêm cơm trở về Mộc lão đại nghe tiểu nữ nhi thật không ngờ bôi nhọ hình tượng của mình, thẹn quá hóa giận, từ trong súp vớt vài thứ đặt vào trong bát của Mộc Tử Ngôn, "Cái não heo này cho con hảo hảo bồi bổ đầu óc."


"Cái gì đây?" Mộc Tử Ngôn nói thầm nho nhỏ, nhưng đầu vẫn là ngoan ngoãn mà lùi về, an phận ngồi xong, từng miếng từng miếng ăn não heo.


Trong phòng ăn yên lặng trong phút chốc. Cho đến Ngu Mỹ Nhân lại cầm cái muỗng đứng lên. . . . . . Mộc Tử Mạt trực giác mà cầm đũa ngăn cản, "Mẹ, thật ra thì ăn cà rốt quá nhiều cũng không tốt. Trước kia con có một bạn học chính là ăn quá nhiều cà rốt, kết quả ngộ độc thức ăn phải vào bệnh viện."


Lại sợ mẹ không tin, Mộc Tử Mạt đưa tay phải ra làm hình dáng xin thề, nhưng tay trái ở sau lưng len lén đánh một cái dấu gạch chéo, vị bạn học này, thật sự xin lỗi.


Giọng điệu thành khẩn nói, "Thật, con không có lừa mẹ."


" hì hì. . . . . ." Mộc tử Ngôn Tâm thầm nghĩ trong lòng, Thiểu Thiểu a, không ngờ chị cũng có hôm nay. Nghĩ như vậy, cư nhiên đắc ý bật cười.


"Mộc Tử Ngôn!" Mộc lão giận dữ trừng mắt, "Ăn não heo của con đi!"


Mộc Tử Ngôn không vui, cây ngay không sợ chết đứng mà phản bác, "Cần bổ não cũng không phải là con!"


"Ngẫm lại một chút thi giữa kỳ lần này của con." Mộc lão đại Nhất nói chúng tim đen chỉ ra vấn đề ở đâu.


Quả nhiên, sau khi nghe Mộc lão đại nói xong, đầu Mộc Tử Ngôn cúi thấp xuống, xấu hổ không dứt, thất sách thất sách a, đây cũng đã qua bao lâu, Mộc lão đại như thế nào còn nắm lấy không thả.


Thi giữa kỳ lớp mười lần này tên của Mộc Tử Ngôn đứng ở sau 1000 xếp hạng đầu toàn bộ trường, so với lúc thi cấp ba lùi hơn bảy trăm hạng. Ở bên trong trung học H, tương phản to lớn như vậy không cho phép lạc quan, chủ nhiệm lớp của cô ấy thậm chí tự mình gọi điện thoại cho Mộc lão đại, mời ông nhất định phải tham gia họp phụ huynh sắp đến để tìm hiểu tình hình, đem cái mặt già này của Mộc lão đại đều vứt sạch.


Sau khi ăn xong, Ngu Mỹ Nhân ở phòng bếp rửa bát, Mộc lão đại vào thư phòng xử lý công việc, Mộc Tử Ngôn ngoan ngoãn ở phòng khách làm bài tập, Mộc Tử Mạt vốn là muốn xem tin tức trên tivi, sau đó ngẫm nghĩ vẫn là cảm thấy quên đi, để tránh ảnh hưởng đến tâm tình nghiêm túc học tập thật vất vả của Mộc Tử Ngôn, chỉ đành phải ngồi ở trên ghế sa lon, cầm sách bài tập của Mộc Tử Ngôn lật xem.


Mộc Tử Mạt ngồi xuống, Mộc Tử Ngôn sẽ không thành thực rồi, đem sách bài tập khép lại, khuôn mặt nhỏ nhắn gục xuống, cúi đầu ủ rũ nói, "Thiểu Thiểu, chị nói chúng ta giống như là cùng một cha mẹ sinh ra sao? Dung mạo chị so với em xinh đẹp hơn em liền không truy cứu, như thế nào thành tích so sánh em vẫn tốt nhiều như vậy?"

Mộc Tử Mạt ngồi xuống, Mộc Tử Ngôn sẽ không thành thực rồi, đem sách bài tập khép lại, khuôn mặt nhỏ nhắn gục xuống, cúi đầu ủ rũ nói, "Thiểu Thiểu, chị nói chúng ta giống như là cùng một cha mẹ sinh ra sao? Dung mạo chị so với em xinh đẹp hơn em liền không truy cứu, như thế nào thành tích so sánh em vẫn tốt nhiều như vậy?"


Mộc Tử Mạt gật đầu một cái tán đồng, tay chống cằm, vô cùng nghiêm túc nói, "Nhất định là, theo di truyền học mà nói, gien cũng sẽ bổ sung ưu khuyết điểm. Nói không chừng liền là bởi vì chị ra đời trước, đem gien ưu tú của ba mẹ đều chiếm hết, cho nên đến trên người em, cũng chỉ còn lại có chút gien chất lượng kém rồi."


"Thiểu Thiểu, người ta là rất nghiêm túc! Chị xấu lắm, lại còn công kích thân thể của em!" Mộc Tử Ngôn cực kỳ tức giận vươn tay muốn vỗ xuống, lại bị Mộc Tử Mạt nhanh chóng né tránh, bỗng nhiên thấy không thú vị, rầu rĩ mà ngã ở trên ghế sa lon.


"Ngôn Ngôn." Mộc Tử Mạt đứng lên, thu hồi dáng vẻ đùa giỡn lúc trước, nghiêm túc nói, "Thật ra thì thành tích tốt hay không tốt cùng trí lực không nhất định có quan hệ. Em hảo hảo nghĩ lại một chút, không hiểu có thể tới hỏi chị."


Mặc dù là một học sinh khối văn, nhưng là thời điểm lớp mười cô học khoa học tự nhiên cũng không tệ lắm, tin tưởng đề bài cơ bản không làm khó được cô.


Trở về phòng, điện thoại di động ở trên bàn lóe lên một cái, Mộc Tử Mạt cầm lên vừa nhìn, là tin nhắn của Tiền Thiên Thiên gởi tới, là một chuyện cười.


Nhìn xong tin nhắn, Mộc Tử Mạt cười một tiếng, Tiền Thiên Thiên biết cô thích xem chuyện cười, vừa có chuyện cười sẽ gửi tin nhắn cho cô, thậm chí còn giễu cợt nói đây đều thành phản xạ có điều kiện, còn không có ý thức tới, tay vừa động liền ấn nút gửi đi.


Mộc Tử Mạt mở ô trả lời tin nhắn trong điện thoại di động ra, từ từ nhắn lại một cái tin nhắn, hồi báo mức độ hài lòng khách hàng sử dụng, khích lệ cô ấy không ngừng cố gắng.


Tiền Thiên Thiên trả lời lại là một cái búa nhỏ.


Mộc Tử Mạt nghiễm nhiên bật cười, cũng không trả lời lại, để điện thoại ở một bên, cầm lấy “ Giải toàn bộ tài liệu học tập trung học – số học” ở bên bàn mở ra, lại nhìn vài quyển manga “ trong lòng của ta mỗi ngày lái một đóa hoa.” Bên giường bị cô lạnh nhạt thật lâu, khẽ thở dài một cái, cầm bút lên, “Shasha” tiếng viết chữ ở bên trong phòng yên tĩnh vang lên.


Nếu như bạn muốn hỏi tại sao người khác so với chính mình ưu tú hơn, bạn phải hỏi trước chính mình một chút, bạn so người khác nhiều bỏ ra bao nhiêu. Không có thien6t ài cho tới bây giờ, chỉ có không muốn người biết là không ngừng cố gắng.


Mùa đông càng ngày càng gần rồi.


Gió lạnh cuối thu sẽ lạnh xẹt qua đầu cành, bệnh bạch đới thành từng mảnh màu vàng xơ xác, đường nhỏ trên trường, phủ kín khoa Tử Kinh rơi rụng rồi, cánh hoa màu tím phấn, thật dài, hoa không nát nhỏ mà cuộn xoắn, lặng yên nằm trên mặt đất.


Theo thời tiết càng ngày càng lạnh, các học sinh ngoại trừ phải đối mặt áp lực học tập to lớn, lại gặp phải một tử địch khó chơi---- ổ chăn ấm áp, mỗi ngày đều cực kỳ dây dưa, luôn miệng kêu khổ.


Mỗi sáng sớm sáu giờ, trong khu túc xa trường trung học H cũng sẽ vang lên khúc dương cầm “ Jur Elise” của Beethoven, nhắc nhở rất nhiều học sinh trong trường trung học H, nên rời giường.


Chỉ có điều thật đúng là đừng nói, mặc dù lúc đó thư khiếu nại bộ hậu cần trường học cứ một hòm lại một hòm, thế nhưng đoạn thời gian đi học tiết học sớm chuyên cần là cao nhất, ông lão phụ trách thu hồi giấy vụn mỗi ngày cũng là vui tươi hớn hở.


Nhưng là, gần đây Hoàng lão sư của bộ hậu cần trường học lại phát hiện phương pháp kia không dùng được rồi, học sinh bị chuông sáng sớm đánh thức càng ngày càng ít, sau ba ngày tiến hành điều tra thực địa ở khu túc xa học sinh, vỗ hai tay, bừng tỉnh hiểu ra, ngay sau đó liền đem “ Jur Elise” đổi thành “ Symphony No.5 in C Minor”.


Cứ như vậy, mỗi học sinh nội trú trong trường trung học H mỗi sáng sớm không chỉ cùng với ổ chăn ấm áp làm đấu tranh, còn phải khỗ sở dãy giụa vì vận mệnh hùng hồn ở bên ngoài.


Tại thởi điểm “ Symphony No.5 in C Minor” nhanh đến, người ở trong nhà trọ Đình Vân lâu 613 mới có phản ứng.


Triệu Viện Viện trước hết từ trong chăn thò đầu ra, nhìn sắc trời bên ngoài một chút, nghiến răng nghiến lợi nói, “ Còn có để cho người ta sống hay không, bầu trời vẫn chưa sáng hoàn toàn mà! Nào có trường học biến thái như vậy, giờ lên lớp sớm lại quy định tại buổi sáng 6 giờ rưỡi, tớ còn muốn ngủ thêm một chút đấy!” nói xong, rồi lập tức rụt trở về.


Lời của Triệu Viện Viện vừa rơi xuống, Tiền Thiên Thiên cũng thở dài một cái, chậm rãi nói, “ Trẻ con, tất cả mọi người sớm đã dậy đi, tớ cũng không bao giờ muốn cùng chủ nhiệm lớp nhớ lại kiếp trước năm trăm lần ngoái đầu nhìn lại nữa rồi.”


Chủ nhiệm lớp sẽ ngụ ở khu nhà trọ cho giáo sư trong trường, mỗi sáng sớm sau sáu giờ rưỡi sẽ đúng giờ đứng ở lối vào khu dạy hoc bắt bớ người, Tiền Thiên Thiên đã trúng nhiều lần rồi, chỉ may là lớp trọng điểm, Trang lão sư cũng không tiện nói thêm cái gì, mỗi lần chạy trốn đều được gặp may.


Lý Sở Tâm là người duy nhất ở cái túc xá này nhất nghiêm túc học tập, cũng dậy sớm nhất, mỗi ngày năm giờ rưỡi liền đúng lúc rời giường, rữa mặt xong sau đó liền đi ra phía dưới kí túc xá đọc Anh ngữ.


Tiền Thiên Thiên đánh răng tốt rồi, từ trong phích nước nóng trong đổ chút nước nóng, thấm ướt khăn lông rửa mặt. Trời lạnh như thế này, dùng nước trong vòi nước rửa mặt, ngẫm lại đều cảm thấy kinh khủng.


Lúc đi ra, Triệu Viện Viện còn đang ngủ, Mộc Tử Mạt bọc chăn bông lại vẫn không nhúc nhích, Tiền Thiên Thiên cắm đầu cắm cổ lắc đầu một cái, “Ổ chăn, quả thật là phần mộ của tuổi trẻ.”


Khi Mộc Tử Mạt tỉnh lại, trong ký túc xá đã không có người, bên ngoài sắc trời đã sáng choang. Trước khi đi Triệu Viện Viện giúp cô đặt đồng hổ báo thức, hao phí quá nhiều lượng điện, âm thanh cũng gọi khàn rồi.


Mộc Tử Mạt thống khổ nhất, không phải vĩnh viễn học không tốt số hôc, mà là mỗi ngày rời giường đơn giản nhất. Cô từ trước đến giờ là “ Nhà rời giường khó khăn.” Tuần lễ này tới nay, gần như mỗi ngày đều bỏ qua tiết học sớm, chỉ là so Tiền Thiên Thiên may mắn chính là, ngược lại cho tới bây giờ cô sẽ không gặp phải Trang lão sư.


Chân tướng thật ra là như vậy.


Trang lão sư đối với học sinh trong trường trung học H có lòng tin tuyệt đối, mọi người là có chậm chạp đi, thời tiết lạnh ỷ lại giường một chút cũng là chuyện có khả năng bắt đầu, bình thường đối với người cuối cùng bị trễ “ Phần tử ngoan cố” hoàn thành theo thông lệ nói rõ lí lẽ sau đó tính dạy bảo, nhìn đồng hồ, 6 giờ 45’, cũng không xê xích gì nhiều, trở về phòng làm việc. Nhưng ông ấy nơi nào nghĩ đến, sau khi ông đi, còn có thể có người giống như Mộc Tử Mạt như vậy mỗi ngày chỉ là bảy giờ không rời giường, mỗi lần nhất định bỏ qua sớm đọc “ Phần tử kinh khủng”, vì vậy liền bị cô thừa cơ.


Mộc Tử Mạt chính là như vậy trở thành cá lọt lưới.


Rửa xong mặt, Mộc Tử Mạt đột nhiên nhớ tới tiết một tiết hai hôm nay là số học theo đo lường, chẳng quan tâm tới cái khác, cầm lấy áo khoác đồng phục học sinh liền xông ra ngoài.


Trên đường trong trường học rơi lả tả cánh khóa Tử Kinh màu tím phấn, đậm đậm nhạt nhạt, in xuống dấu chân vội vã.


Lớp mười hai ban mười ba ở cuối hành lang lầu bốn, gần sát văn phòng làm việc của giáo sư. Một đường đã chạy tới, mọi người bên ngoài phòng học cũng yên tỉnh, có thể thấy được tiết học thứ nhất đã bắt đầu rồi.


Mộc Tử Mạt càng nóng vội, bước chân không tự giác được nhanh hơn, nhưng ở chỗ rẽ hành lang lầu bốn đụng phải một người, khuôn mặt mới vừa rửa xong của cô bị đụng có chút đau.


“ Cẩn thận.” Hình như người bị cô đụng vào kêu rên một tiếng nhưng vẫn là lễ độ giữ vững cô. Mộc Tử Mạt cũng biết mới vùa đụng phải lực đạo nặng bao nhiêu, lức tác dụng hỗ trợ lẫn nhau, mặt của cô cho đến bây giờ vẫn còn mơ hồ thấy đau.


Chỉ là, cái âm thành này…


Mộc Tử Mạt cả đầu óc lờ mờ, sau đó, đáy lòng có vô số âm thanh kêu gào, “ Cố tính, Cố tính, Cố tính,….”


Thật sự là Cố Tính.


Đột nhiên nghĩ đến, cả người cũa mình còn treo ở trên người anh, mất đi trọng tâm, vì vậy theo bản năng đẩy lồng ngực của anh một cái, lại cảm thấy như vậy không đúng, đột nhiên thu tay lại, lại bị anh nhẹ nhàng giữ chặt cổ tay, độ ấm xa lạ, từ đầu ngón tay của anh chậm rãi truyền đến.


Mộc Tử Mạt trong nháy mắt đỏ mặt.

Mộc Tử Mạt trong nháy mắt đỏ mặt.


“ Đừng nhúc nhích.” Thanh âm nhẹ nhàng của anh từ trên đầu truyền đến, Mộc Tử Mạt cảm thấy sợi tóc của mình bị anh cầm trong tay, không khỏi có chút kinh ngạc.


Động tác trên tay của Cố Tính không có ngừng, giải thích. “ Tóc cùa cậu quấn vào nút áo của tớ.”


Hóa ra là như vậy.


Mới vừa lúc đi ra quá vội vàng, Mộc Tử Mạt không có chú ý cột tóc, chỉ là chải đầu qua loa, liền đến phòng học.


Mộc Tử Mạt chỉ đành phải đứng tại chỗ, vẫn không nhúc nhích tựa vào trên bộ ngực rắn chắc của anh, mặc anh nhẹ nhàng đùa nghịch tóc đen của mình, hơi thở nam tính mát lạnh vây quanh ở chung quanh cô, động tác trên tay anh vẫn rất nhẹ, giống như là đang che chở một món đồ trân quý dễ bể.


Mộc Tử Mạt quay đầu đi, cuối hành lang, ánh mặt trời nhu hòa rải rác tỉ mỉ gắn đầy đất. Giống như giờ phút này trong nội tâm của cô ấm áp, dịu dàng.


“ Được rồi.” Cố Tính cúi đầu mở miệng, ngón tay trắng noãn đang xuyên qua tóc đen, nhẹ nhàng mà đem tóc mới vừa làm loạn vuốt lại, âm thanh dính vào độ ấm không hiểu.


“ A, tốt.” Mộc Tử Mạt lập tức bỏ đầu từ trên người anh dời đi. “ Cám ơn cậu!” Lại cảm thấy hình như không đúng, “ Thật xin lỗi!”


“ Không có việc gì, lần sau cẩn thận một chút.” Hình như mang theo âm thanh nụ cười.


Mộc Tử Mạt chợt ngẩng đầu, nhịp tim đập mạnh.


Nam sinh quay mắt về phía cô, môi mỏng khẽ mím, khóe miệng hơi vễnh, nụ cời đạt đến nháy mắt, trên gương mặt tuấn tú trắng nõn lộ ra mơ hồ đỏ ửng.


Cố Tính cười? Cố Tính đỏ mặt? Thế giới này có phải hay không, huyền ảo?


Cố Tính đứng tại chỗ, ánh mắt không chớp đuổi theo cái bóng lưng uyển chuyển đi trong nắng sớm mùa đông, nụ cười trên khóe miệng dần dần sâu hơn.


Trước ngực, hình như còn lưu lại độ ấm của cô. Khi đó, đầu của cô phải dựa vào ở trên ngực anh, hô hấp ấm áp khiến cho tâm của anh rối loạn tiết tấu, cũng không dám để cho cô phát hiện, sau khi thoáng bình phục, ngón tay lại khẽ run, luôn là bắt không được mái tóc dài vừa đen vừa mềm của cô, cho nên mới tốn thêm chút thời gian.


Hình như hương hoa nhàn nhạt vẫn còn quanh quẩn ở trước ngực anh, anh nhớ, đó là mùi hương từ đầu cô phát ra, thanh nhã thơm mát.


Nắm chặt không thả.


Nghe nói, tóc đên của bạn quấn qua cái nút áo thứ hai của tôi, từ đó, bạn chính là của tôi đấy.


Cái ngụ ý này thật tốt.


Tác giả có lời muốn nói: Không có gì nói rồi, còn là ăn não heo thôi…. Yên lặng bò đi…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận