Nữ Diêm Vương: Nhà Có Thê Tử Lung Linh


Dưới mặt đất lạnh lẽo, khắp nơi đều là cô hồn dã quỷ, bọn chúng một

đám đứng dựa vào nhau, trên mặt tuy trắng bệch nhưng nhòm kĩ cũng thấy

được thần sắc đang vô cùng cao hứng, có vẻ như là đang gặp được chuyện

vui nào đó.


Hóa ra hôm nay là ngày tân nhiệm Diêm Vương lên kế thừa, khó trách cô

hồn dã quỷ cũng không bay tới bay lui mà túm tụm ở cùng một chỗ.


Cùng lúc đó, trong phòng ngủ của Diêm Vương – -


-“Ta cũng đã già nua yếu đuối nên để cho ngươi kế thừa vị trí này ta cảm thấy thật vui mừng, tuy rằng ngươi là người ngàn năm khó có

được – một Nữ Diêm vương, nhưng điều ta thưởng thức chính là năng lực

của ngươi, ta…” – Giọng nói hơi có vẻ già nua nhưng vô cùng dõng dạc, đáng tiếc đến chính phần phấn khích nhất, thì lại bị người ta cắt đứt.


-“Đủ, lão gia tử có âm mưu gì thì ngài cứ trực tiếp nói ra đi.” – Giọng nói nữ tử trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên, tiếp đó thấy một

nữ tử xinh đẹp từ một góc âm u đi ra , dáng người mảnh khảnh, một đầu

tóc dài đen óng, mềm mại vuông góc ở bên hông, một chút tóc thả buông

xuống làm mái, mắt phượng lung linh hẹp dài tràn đầy sắc màu, lóe ra

thần thái thông minh sáng rọi, môi đỏ mọng hơi cong lên như đang nhàn

thần thái thông minh sáng rọi, môi đỏ mọng hơi cong lên như đang nhàn

nhạt trào phúng,tia nhìn bắn thẳng về phía lão Diêm Vương tiền nhiệm .


-“Chậc, đứa nhỏ này, sao có thể nghĩ là ta đang âm mưu chứ, chẳng qua… là ..là giao nhiệm vụ cho tân nhiệm Diêm Vương mà thôi.” – Lão Diêm Vương ánh mắt tán loạn, chính là không dám nhìn thẳng vào mắt nàng, níu chặt râu mép của mình ,yếu ớt nói.


-“Chẳng lẽ… ..ngài đem trách nhiệm tìm khuyên tai ngọc Lưu Quang đã đánh mất giao cho ta?” – Giọng nói đột nhiên cao vút , mắt phượng hẹp dài lạnh lùng nhìn về phía vị trưởng giả kia, căn bản là ngay từ đầu nàng đã không có ý tứ tôn

trọng trưởng bối.


-“Khụ khụ, ta cũng không phải cố ý, ai biết cái hoa tai không

dùng đến kia , tự dưng bị vỡ, lại … còn vô ý mất hút vào đạo luân hồi

chứ.” – Thanh âm lão giả kia càng ngày càng nhẹ, hận không thể đào

cái động ngay trên mặt đất rồi đem bản thân mình chôn ngay tại chỗ.


“Hừ, ngài gấp gáp để cho ta kế thừa vị trí như vậy , hóa ra chính là vì mục đích này .” – Nữ tử lạnh lùng trừng mắt nhìn ông, cuối cùng cũng chỉ bất đắc dĩ thở

dài, tuy chỉ là hoa tai, nhưng hoa tai ngọc Lưu Quang hoàn toàn không

giống vật tầm thường , nó là một trong các bảo vật trấn trụ ác quỷ của

Địa Ngục ,có được mười phần năng lượng cực đại, thế mà cứ như thế tứ

phân ngũ liệt rơi xuống thế gian, thật là phiền toái, nếu nó quấy nhiễu

đến thế gian, bên trên tra xuống, nhất định sẽ tra được ra Diêm Vương

điện hành sự bất lực.

điện hành sự bất lực.


-“Ha ha, nha đầu , sở dĩ ta cũng không muốn làm phiền ngươi đâu, nhưng ai bảo ngươi là người có thực lực nhất chứ, thôi thì đành

phiền ngươi tiến vào đạo luân hồi, đem hoa tai phân tán gom góp trở về,

nếu ngươi không thực hiện, Địa Ngục thiếu cái hoa tai này chỉ sợ sẽ xảy

ra chuyện lớn .” Lão gia tử nuốt nuốt nước miếng, vẫn là kiên trì nói cho xong những lời này.


Nữ tử tức giận trừng mắt nhìn ông , cuối cùng vẫn gật đầu, còn có thể có biện pháp nào đâu, nàng chính là người thừa kế được điều động trong

nội bộ, sống vì kế thừa vị trí Diêm Vương này, đây vốn là nhiệm vụ của

nàng, tuy rằng nguyên nhân lại không phải do nàng gây ra.


Lão gia tử hai mắt sáng lên, vui vẻ nở nụ cười ngốc nghếch , thật sự là quá tốt , ông rốt cục có thể đi tìm tôn tử cùng chơi đùa với nó

rồi. Ai, trong lòng tự nhiên cảm thấy thật vui vẻ , dù sao nhiệm vụ đã

nhờ được người làm rồi~~~~.


Kết quả là đệ nhất sử thượng Nữ Diêm Vương vừa mới nhậm chức đã phải tiến nhập đạo luân hồi, sống tại nhân gian để hoàn thành nhiệm vụ gian

khổ bên trên ném xuống – – – -


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...