Nông Viên Tự Cẩm
8/10
570484

Tác giả:

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình, Cổ Đại, Huyền Huyễn

Nguồn: WTO

Trạng thái: Đang ra

--Văn án:
- Ý thức của Lâm Tiểu Uyển nặng trĩu mơ màng, ngửi thấy hương vị tanh nồng đặc trưng của biển trong khoang mũi, bên tai loáng thoáng truyền đến tiếng sóng đánh vào bờ cát “rào rào”. Nhất định là đang nằm mơ, nhất định như vậy rồi! Quê ở vùng đất liền, nhờ phúc của em gái học đại học ở thành phố Tân Hải mà cô được nhìn thấy biển một lần duy nhất trong đời, tại sao lại nghe được tiếng sóng biển chứ?

Lâm Tiểu Uyển cố gắng muốn mở to mắt, nhưng vẫn luôn bị một vùng bóng tối u ám vây quanh, cảm giác giống như lúc bị bóng đè - ý thức Dường như rất tỉnh táo, lại không thể nào tỉnh lại được.

“Nhị tỷ, nhị tỷ! Hu hu hu… Nhị tỷ, tỷ không được chết nhé! Thạch Đầu không đói bụng nữa, Thạch Đầu không ăn màn thầu nữa! Nhị tỷ tỷ tỉnh lại đi…” Lâm Tiểu Uyển cảm giác có một sức nặng nho nhỏ nhào đến bên cạnh mình, lắc cánh tay mình thật mạnh.

Chị hai? Không phải chứ? Cô rõ ràng là chị cả trong nhà, năm cấp hai khi cha mẹ lần lượt qua đời, cô là chị cả nên đã bỏ học đi làm thuê nuôi lớn hai đứa em trai và em gái thành người. Cô đã được gọi chị cả hơn hai mươi năm, tại sao đột nhiên lại biến thành “chị hai” chứ? Nhất định là nhận sai người rồi!

sstruyen mời các bạn xem tiếp..

8/10
570484
Nông Viên Tự Cẩm

Tác giả :

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình, Cổ Đại, Huyền Huyễn

Nguồn: WTO

Trạng thái: Đang ra

--Văn án:
- Ý thức của Lâm Tiểu Uyển nặng trĩu mơ màng, ngửi thấy hương vị tanh nồng đặc trưng của biển trong khoang mũi, bên tai loáng thoáng truyền đến tiếng sóng đánh vào bờ cát “rào rào”. Nhất định là đang nằm mơ, nhất định như vậy rồi! Quê... cô ở vùng đất liền, nhờ phúc của em gái học đại học ở thành phố Tân Hải mà cô được nhìn thấy biển một lần duy nhất trong đời, tại sao lại nghe được tiếng sóng biển chứ?

Lâm Tiểu Uyển cố gắng muốn mở to mắt, nhưng vẫn luôn bị một vùng bóng tối u ám vây quanh, cảm giác giống như lúc bị bóng đè - ý thức Dường như rất tỉnh táo, lại không thể nào tỉnh lại được.

“Nhị tỷ, nhị tỷ! Hu hu hu… Nhị tỷ, tỷ không được chết nhé! Thạch Đầu không đói bụng nữa, Thạch Đầu không ăn màn thầu nữa! Nhị tỷ tỷ tỉnh lại đi…” Lâm Tiểu Uyển cảm giác có một sức nặng nho nhỏ nhào đến bên cạnh mình, lắc cánh tay mình thật mạnh.

Chị hai? Không phải chứ? Cô rõ ràng là chị cả trong nhà, năm cấp hai khi cha mẹ lần lượt qua đời, cô là chị cả nên đã bỏ học đi làm thuê nuôi lớn hai đứa em trai và em gái thành người. Cô đã được gọi chị cả hơn hai mươi năm, tại sao đột nhiên lại biến thành “chị hai” chứ? Nhất định là nhận sai người rồi!

sstruyen mời các bạn xem tiếp..

Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
BÌNH LUẬN TRUYỆN