Nông Môn Khoa Cử Chi Kiếm Tiền Khảo Thí Dưỡng Gia



Tê......!
Lâm Trạch nói xong, tất cả thôn dân xung quanh đều hít vào một hơi.

Chuyện phu thê Tiết Lượng không còn làm người khác chú ý, Lâm Trạch muốn kiện nương ruột và thân đệ mới là trọng điểm cho người khác hút khí khiếp sợ.

Ai nha má ơi, nhi tử kiện nương của mình, có thể là chuyện lớn nhất của huyện Thanh Sơn từ trước tới nay!
Lâm Tam Quý bị chấn động nói không nên lời, cả người đều choáng váng.

"Lâm Trạch, ngươi biết mình đang nói cái gì không? Kiện nương của ngươi, đây chính là đại bất hiếu!"
Vẫn là thôn trưởng Lý Lão Phúc trải qua nhiều sự tình, phản ứng nhanh vội vàng nghiêm túc nói.

So với chuyện ồn ào của Tiết Lượng còn muốn nghiêm trọng hơn.

Nhi tử muốn kiện nương ruột, đừng nói ở huyện Thanh Sơn toàn bộ Đại Tắc không có xảy ra, chuyện này lại phát sinh ở thôn bọn họ, truyền tới bên ngoài thôn Hà Bá đã hoàn toàn nổi danh.

Không chừng bị bắt trước mặt hoàng đế, bất hiếu chính là tội nặng nhất chính.

"Thôn trưởng, ta minh bạch nhưng tiểu chất không thể không làm.

Có thể bị chém đầu nhưng ta muốn tẩy sạch sẽ oan khuất của mình mấy năm nay, nếu không tới điện Diêm Vương ta phải tiếp tục cõng nỗi oan không thể giãi bày."
Lâm Trạch khom lưng thật sâu đôi mắt nghẹn hồng, làm người nhìn cảm thấy khó chịu thay hắn.

Khi nghe những lời này, nguyên bản cảm thấy hắn kiện nương ruột là hỗn đản bất hiếu nhưng thôn dân bình tĩnh lại, tò mò Lâm gia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì lại xuất hiện nhi tử muốn kiện nương.

Trong viện, Trần Thục Cúc và Lâm Kiến Văn biểu tình khẽ biến, trong lòng thầm nói không xong.

Lâm Kiến Văn tạm thời không nói chuyện không nhúc nhích, Trần Thục Cúc vốn dĩ là phụ nhân chanh chua đanh đá không thể để yên, liếc mắt nhìn lão nhị một cái, chạy nhanh ra ngoài kêu khóc.


"Ông trời giết chết súc sinh đi, nó muốn đi nha môn kiện ta, trên đời này nào có chuyện nhi tử kiện nương, ta đúng là số khổ mới nuôi ra tên bạch nhãn lang, đại bất hiếu......"
Chờ Trần Thục Cúc kêu rên xong Lâm Kiến Văn mới ra tới, biểu tình thất vọng nhìn về phía Lâm Trạch,
"Đại ca, sao huynh có thể đi lên nha môn kiện nương, mặc kệ nương làm gì chọc huynh không cao hứng, ngài đã nuôi dưỡng chúng ta, làm lụng vất vả cho chúng ta đọc sách khảo thí, huynh sao bất hiếu như vậy."
Không hổ là người đọc sách, dăm ba câu khiến cho người xung quanh đổi phương hướng.

Thôn dân nghe được rất tán đồng.

Đúng vậy, mặc kệ phụ thân và nương có làm gì sai thì nhi tử không được kiện nương ruột, sinh dưỡng cả đời trả không hết, quả thực quá bất hiếu.

Hơn nữa Lâm gia mấy năm nay vì hai nhi tử ăn mặc cần kiệm người trong thôn đều biết.

Lâm Trạch mắc bệnh lúc thi cử, Lâm gia còn cho hắn bạc để đọc sách, đổi lại là nhà người khác sớm đem nhi tử đuổi ra ngoài đi làm việc kiếm tiền.

Người trong thôn lại nhỏ giọng nghị luận, những người trung niên không tán đồng nhất, bọn họ cũng là nương và phụ thân, tự nhiên không hy vọng hài tử về sau ngỗ nghịch chính mình.

"Câm miệng, các ngươi đều câm miệng, lão đại nhà ta không phải loại người như vậy! Lão đại, con nói cho phụ thân, con rốt cuộc vì sao muốn làm như vậy......"
Lâm Tam Quý sinh khí nghe người xung quanh nghị luận nhi tử, trừ bỏ câu này cũng không biết phản bác câu khác, hốc mắt đỏ lên nhìn về phía Lâm Trạch, vai lưng ủ rũ hy vọng Lâm Trạch có thể cho lão lời giải thích.

.

đam mỹ hài
Lão hiểu rõ nhi tử của mình nhất, cũng hiểu rõ tức phụ của mình, kết hợp biểu hiện nhi tử buổi sáng khác thường làm lão cảm giác bất an tới cực hạn.

Đối với thái độ của Lâm Tam Quý, Lâm Trạch thực vừa lòng, chỉ cần phụ thân này đứng về phía hắn, phần thắng là trăm phần trăm.

"Phụ thân, hãy tha thứ cho hài nhi bất hiếu nói những lời ngỗ nghịch như thế, nếu hài nhi không làm như vậy oán niệm trong lòng làm sao biến mất!"
Lâm Trạch quỳ xuống dập đầu trước Lâm Tam Quý, làm đủ quy củ chi lễ mới ngẩng đầu oán giận nhìn mọi người xung quanh

"Ta biết các vị hương thân cảm thấy Lâm Trạch ta không phải là người, đi kiện nương ruột trở thành tên ngỗ nghịch bất hiếu, nhưng có câu hổ dữ không ăn thịt con, nương của ta thiên vị nhị đệ mỗi lần thi hương đều hạ dược ta, hại ta ngất vào trường thi, hủy con đường làm quan như hại mạng người, ta......!sao ta không thể kiện mụ!"
"Lão đại ngươi nói cái gì!"
Lâm Tam Quý nghẹn ngào dứt lời, không dám tin những lời mình nghe thấy được.

Thôn dân hả miệng trợn mắt ra.

Cái gì, Trần Thục Cúc hạ dược nhi tử mình, cắt đứt con đường làm quan của nhi tử, chẳng lẽ đầu óc bị ngâm nước đến úng rồi! Này là thật sự?
"Tiểu súc sinh, ngươi điên rồi, lão nương sao có thể làm chuyện này, là ngươi không biết cố gắng, bị bệnh sao lại trách ta!"
Trần Thục Cúc sắc mặt trắng bệch ánh mắt luống cuống lên, lập tức cao giọng nói rống lên, kiên quyết không nhận.

Lâm Kiến Văn tay giấu trong áo đổ mồ hôi, cả giận nói: "Đại ca, bắt tặc phải bắt tận tay, sao huynh có thể oan uổng nương như thế"
"Nhị đệ này, không có chứng cứ sao ta dám bất hiếu oan uổng nương ruột."
Lâm Trạch cười lạnh.

Bản dịch chỉ post trên wattpad quýt nhỏ xinh.

Nếu thấy ở web khác đều là ăn cắp.

"Ta cứ tưởng vấn đề do bản thân ta, hiện tại ta mới biết được là có người hãm hại.

Mỗi lần ta đến trường thi, trên đường ăn xong không đến nửa canh giờ liền ngất, một lần hai lần đều vậy, nếu nói là trùng hợp thì buồn cười quá."
"Mỗi lần thi hương, mang đến trường thi đều là đồ ăn do nương đích thân làm, mà trước mỗi lần thi hương nương đều đi trấn trên xem bệnh, sao lại trùng hợp đến thế, mụ rốt cuộc mua dược gì chỉ cần đem dược ấy lấy ra nhìn một cái, hết thảy liền sáng tỏ!"
Nếu ký ức nguyên chủ, Trần Thục Cúc mấy hôm trước mới đi trấn trên xem bệnh, mà hiện tại sắp tới thời điểm thi hương.

Chân tướng sự tình như thế nào, chỉ cần đem dược lấy ra tới kiểm tra liền biết.

"Tiểu Lục Tử, đi Lâm gia tìm xem."

Lý Lão Phúc lập tức phân phó người tuổi trẻ bên cạnh đi tìm đồ vật.

Trần Thục Cúc nào dám cho người khác đi tìm dược đó, lập tức đứng dậy ngăn cản không cho vào cửa, mạnh miệng la lối kêu khóc:
"Ta không có làm! Ta uống hết dược rồi, một bao dược không phải chứng cứ gì, ta không biết chữ nào biết dược đó là gì, ta có biết gì đâu.

Ô ô, sao ta lại sinh súc sinh vô lương tâm này, ngậm đắng nuốt cay nuôi lớn mà hắn đối xử với ta như vậy, đổ oan cho ta mưu hại nhi tử, muốn bức tử ta mà!"
Một bên khóc, trong lòng Trần Thục Cúc hận chết Lâm Trạch và Lâm Tam Quý.

Vốn dĩ việc hạ dược này mụ chỉ tính làm một lần, cho Lâm Trạch nghĩ bản thân mình bị mắc bệnh về sau không cần đọc sách nữa trong nhà chỉ còn lão nhị đọc sách, nhưng không nghĩ tới Lâm Tam Quý quật cường không phối hợp, mỗi lần thi hương đều cho Lâm Trạch đi, mụ làm sao không tiếp tục giở thủ đoạn.

Thế nhưng bị Lâm Trạch phát hiện, khó trách buổi sáng hôm nay Lâm Trạch đối với mụ như vậy.

Trần Thục Cúc sống chết không nhận tiếp tục kêu khóc: "Ô ô, ta không có, oan uổng quá đi nhi tử oan uổng nương ruột."
"Dược uống rồi nhưng hiệu thuốc có ghi lại phương thuốc, nếu không phải nương cố ý thì chính là chưởng quầy hiệu thuốc hại ta, nếu nương oan uổng thật sau khi ta rửa sạch oan khuất, ta sẽ lấy cái chết đền tội cho nương!"
Lâm Trạch biểu hiện tuyệt vọng, vừa nhìn chính là bị ép đến đường cùng.

Con thỏ nóng nảy còn cắn người, đặt mình vào hoàn cảnh người khác, đổi lại là mình nếu con đường khoa cử bị chặt đứt, tiền đồ bị hủy, biết có kẻ thù hãm hại mình chỉ sợ là đau khổ muốn chết.

"Lâm Trạch ngươi đừng mở miệng nói ra cái chết, nếu dược thật sự có vấn đề cũng không thể thuyết minh chính là do nương ngươi làm, ngươi có tiền đồ thì mụ cũng thơm lây.

Các ngươi là mẫu tử hà tất nháo đến tới như vậy"
Lý Lão Phúc hoà giải.

Nương ruột hạ độc cắt đứt con đường làm quan của nhi tử, nhi tử kiện nương ruột, thôn Hà Bá lại xảy ra chuyện này, hậu quả không dám tưởng tượng.

"Đúng vậy, chỉ là một bao dược sao có kết luận được, chắc là hiểu lầm thôi."
Vài vị lão nhân trong tộc gật đầu, trời đất bao la thanh danh của thôn là lớn nhất.

Lâm Trạch biết cổ nhân thích ý tưởng một điều nhịn chín điều lành, kỳ thật không phải bất đắc dĩ hắn cũng không muốn đi nha môn.

Kiện tụng là phương pháp lưỡng bại câu thương, kết cục Trần Thục Cúc không tốt nhưng hắn về sau cũng đừng nghĩ đi thi khoa cử, hắn bất lợi nhiều hơn, nguyên thân có thiên phú đọc sách lấy công danh cử nhân là không thành vấn đề.


Sĩ nông công thương, nếu kế thừa học thức của nguyên thân, Lâm Trạch không tính lãng phí nó.

Làm quan thì hắn không hiếm lạ, cũng không nghĩ tiến vào trung tâm quyền lực, có công danh hộ thân về sau hắn có bối cảnh hơn người, có núi dựa là triều đình phạm vi trăm dặm tại đây không ai dám chọc hắn, sinh hoạt càng thêm thoải mái.

Hiện tại nháo, chẳng qua là muốn đưa việc phân gia đoạn thân thuận lý thành chương, cho nên không đến lúc cuối cùng kiên quyết không thể bỏ qua.

"Thôn trưởng, vài vị lão tộc, mụ là ta nương ruột của ta, nếu không có chứng cứ xác thực, ta tội gì trên cõng trên lưng tội danh bất hiếu còn bị chém đầu nữa."
Lâm Trạch làm bộ dáng tâm như tro tàn.

"Tuy nói ta mắc bệnh nhưng mấy năm nay phụ thân không có từ bỏ ta, trong lòng nương chỉ có nhị đệ.

Mụ không cho ta chữa bệnh đều đưa bạc cho nhị đệ đọc sách, Vì tiết kiệm mười lượng bạc lộ phí mỗi lần thi hương, mụ và nhị đệ lại tính kế hãm hại thanh danh của ta, cắt đứt hoàn toàn con đường khoa cử của ta......!Ta thật sự muốn hỏi mụ một câu, ta rốt cuộc có phải hay do mụ sinh không?"
"Năm đó ta say rượu xông vào khuê phòng nử tử của tiên sinh, ta biết là có người cố ý hãm hại ta chỉ là ta không đoán được là ai, thẳng đến hôm nay Tiết Lượng lôi kéo các ngài tới cửa, ta mới hiểu được bọn họ thông đồng với nhau làm hỏng thanh danh của ta, làm ta không được đọc sách, bạc trong nhà có thể quang minh chính đại cho nhị đệ dùng!"
Xôn xao.

Thôn dân ồ lên một tiếng không thể tin được.

Lâm Trạch không ngừng cố gắng đem chân tướng nói cho mọi người nghe, cắn đầu lưỡi cho máu chảy ra miệng làm bộ dáng thương tâm đến hộc máu.

"Tiết Lượng nói ta say rượu khi dễ tức phụ gã, quả thực buồn cười cực điểm, Vương thị làm tức phụ người ta hơn chục tuổi đầu, mà phu lang nhà ta thanh tú hiền huệ, tại sao phải ta làm việc bại hoại xấu xa với Vương thị!"
"Còn nói ta say rượu loạn tính, vậy càng không đúng, thật sự nam nhân say đến đầu óc hồ đồ không có tinh lực hành phòng! Cái này trong sách y có nói, ta không có khinh nhục Vương thị ngược lại là phu thê Tiết Lượng hạ dược hại ta!"
"Hôm qua ta may mắn chống chọi chạy về, phu lang đã giải dược tính cho ta.

Trên người ta còn lưu lại dược tính, chỉ cần tìm đại phu bắt mạch là có thể chứng minh ta trong sạch."
"Bọn họ, nương và nhị đệ thông đồng làm hỏng thanh danh của ta.

Nếu thật sự xảy ra chuyện đó, Tiết gia che giấu còn không kịp, sao lại đem chuyện này nói cho tất cả mọi người điều biết.

Đối với Tiết gia, đối với Vương thị có chỗ gì tốt? Trừ phi có người khác đưa lợi ích mới thông đồng với nhau!"
"Phụ thân hài nhi bất hiếu, liên lụy thanh danh Lâm gia, nhưng nương và nhị đệ tính kế hãm hại ta, ta thà chết cũng muốn rửa sạch oan khuất......"
Nói lời cuối cùng xong, Lâm Trạch quỳ trước Lâm Tam Quý, đem bộ dáng bi phẫn đến tận cùng biểu hiện vô cùng nhuần nhuyễn, quả thực người nghe thương tâm, người nghe rơi lệ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận