Nợ Tình


Kha Nhi bị bỏ trong cốp xe phía sau.Kha Nhi luôn trong trạng thái lo lắng thần kinh căng thẳng như dây đàn, làm mọi cách cho mình tỉnh táo nhất có thể..Cơ thể bị nằm nghiêng, cánh tay bị cột ra phía sau đau nhức tê dại, trong bóng tối mịt mù cô âm thầm theo dõi mọi tiếng động phía bên ngoài.Xe chạy tầm bốn tiếng xe rốt cuộc cũng ngừng lại...


Thân thể Kha Nhi bắt đầu run kịch liệt, cốp xe mở ra, cơ thể cô được nâng lên và được người nào đó bế ra khỏi xe, mùi cơ thể của hắn ta làm Kha Nhi ghê tởm nhưng chẳng dám động đậy.


Cô nghe tiếng nói vang bên tai mình.


-" Anh Long đâu..?"


Một người khác liền trả lời..


-" Đại ca đang đợi Chú ở phòng nghỉ của anh ấy..Đưa thẳng con bé này vào trong luôn.."


-" Ok "


Kha Nhi bắt đầu run lên cơ thể cũng uốn éo muốn thoát ra khỏi vòng tay của hắn..


-" Ừm..Ừm.."


-" Im miệng.Một chút sướng rồi muốn gì thì la."


Tên đó bị Kha Nhi dùng dằng bực bội quát lớn..Kha Nhi nức nở đến khi cơ thể được đặt xuống..


" Rẹt..rẹt..."


Băng keo dán miệng được cởi ra, khăn bịt mắt cũng được tháo xuống..Kha Nhi co lại một góc, cô hé mắt nhè nhẹ quen với ánh sáng rồi mở mắt ra..Căn phòng rất rộng, ngoài tên bế cô vào đây còn hai người đàn ông khác cũng đang nhìn cô, bọn họ đưa mắt nhìn nhau cười đầy dâm tà..


-" A Cấn.Kiếm đâu ra đứa ngon mà đẹp thế này.Lần này đại ca sẽ thưởng lớn cho mày rồi.."


Tên A Cấn mà chúng gọi ngồi xuống ghế gác chân lên..


-" Anh Long đâu?"


-" Đang tắm..Kêu người đưa con bé này đi tắm đi.Nhìn bẩn quá, đại ca mất hứng "


-" Không cần"


Cánh cửa kéo ngăn giữa phòng ngủ và phòng nghỉ mở ra.Một người đàn ông nhìn tầm ba mươi,có đôi mắt đầy vẻ hung ác bước ra.Hắn ta có bộ râu quai nón nên nhìn hắn có vẻ già dặn.Trên người chỉ quấn chiếc khăn tắm cả người đều xăm trổ nhìn rất đáng sợ..


-" Đại Ca."


-" Anh Long.Anh xem thử có thích không "


Bọn người đàn ông điều đứng dậy chào hắn..


Người đàn ông tên Long đưa mắt nhìn Kha Nhi.Hắn ta bước đến nhếch môi, bàn tay sờ vào khuôn mặt lấm lem mà vô cùng xinh đẹp của Kha Nhi...


Da đầu Kha Nhi run lên bần bật, cô lắc đầu nức nở..


-" Đừng..đừng mà..tôi xin anh..Anh tha cho tôi đi..Anh muốn bao nhiêu tiền,tôi sẽ nói ba tôi đưa cho anh..."


Hắn ta cười to chậc lưỡi..


-" Giọng nói thật hay.Chậc chậc lúc rên rỉ chắc là phê lắm đây..A Cấn Chú mày tìm được cực phẩm rồi..."


Tên A Cấn nịnh hót nói..


-" Chỉ cần Đại Ca vui là được ạ.."


Tên Anh Long híp mắt nhìn bộ đồng phục đã lấm lem nhào nhỉ của Kha Nhi, chiếc váy màu xanh dài qua đầu gối khoe đôi chân dài tăm tắp, chiếc vớ trắng rách lỏm chỏm..Bàn tay hắn không kiêng dè sờ lên bờ vai đang run rẩy..


Hắn kề sát mặt Kha Nhi, vẻ mặt thèm thuồng biến thái không hề che giấu..


-" Rẹt "


-" Á...Không..không...huhu.."


Quách Long không kiêng dè xé chiếc áo đồng phục của Kha Nhi lộ ra chiếc áo lót màu trắng cùng da thịt trắng ngần..


Kha Nhi hét lớn tuyệt vọng khóc thét lên.Tiếng khóc của cô càng khiến hắn sôi máu..Hắn cười man rợ, bọn thuộc hạ phía sau nhìn da thịt non nớt trắng ngần.Điều âm thầm nuốt nước bọt..


-" Ra ngoài đi.."


Tên A long phất tay, ánh mắt hắn trầm đục chưa một giây rời khỏi Kha Nhi..


Ba người đàn ông cúi đầu đi ra.A Cấn quay sang nói với hai người kia..


-" Chậc..Anh Long làm tại chỗ không cần vào phòng ngủ luôn.."


Nhìn cánh cửa đóng lại, Kha Nhi nước mắt dàn dụa cô muốn chạy trốn ngặt nổi đôi chân tay đều bị cột chặt cô chỉ còn biết tuyệt vọng khóc hét lên..


-" Xin anh tha cho tôi đi..Tôi xin anh mà..Huhu..Cầu xin anh.."


Quách Long cười cười ép lấy cơ thể non mềm của cô vào sô pha..Hắn như kẻ biến thái nhắm mắt ngửi ngửi trên người cô rồi thè lưỡi liếm lấy vành tai của Kha Nhi..


-" A..."


Kha Nhi ghê tởm hét lên..


-" Ngoan nào.Một chút nữa em sẽ thích.."


Hắn khom người cởi vớ chân Kha Nhi ra, đầu hắn vùi vào bụng Kha Nhi hôn hít lên bộ ngực được bọc bởi chiếc áo lót đã lộ ra ngoài..


-" Huhu..Không..không..á..."


Đầu lắc mạnh Kha Nhi chỉ biết hét toáng, quẩy đạp trong tuyệt vọng...


Đầu hắn vùi vào cổ cô hôn hít.Kha Nhi cắn răng quay sang nhắm ngay lỗ tai Quách Long cắn mạnh..


-" Ư..Thả ra..Con quỷ cái.."


Kha Nhi dùng hết sức cắn đến khi mùi máu tanh tràn ngập miệng..mái tóc cô bị hắn nắm lấy ghì chặt ra phía sau.Cánh tay còn lại hắn bóp chặt xương hàm cô..Kha Nhi đau đớn hé miệng buông hắn ra..


" Bốp "


Quách Long dán cho Kha Nhi một bạt tai đau đớn.Cô té nhào từ trên sopha xuống dưới đất đau đớn tận xương tủy..


Hắn ngồi xuống nắm lấy tóc Kha Nhi gầm lên..


-" Mẹ mày.Xem hôm nay ông chơi chết mày ra sao?"


-" Không..Huhu.."


Hắn nhào vào đè Kha Nhi xuống sàn nhà..Bàn tay vừa muốn xé lấy váy của cô cửa phòng bất ngờ vang lên.


-" Đại Ca..Đại Ca.."


Tên Quách Long nhìn ra cửa câm phẫn gầm lên.


-" Mẹ kiếp chuyện gì...?"


Bỗng dưng ngoài cửa im bật, không có tiếng trả lời..


Cánh cửa bất ngờ mở ra, Quách Long nổi điên đứng bật dậy muốn nắm cổ tên đàn em.


Hai tên đàn em của Quách Long cúi đầu khó xử, sợ hãi nhìn hắn..


-" Đại Ca.Anh Siêu đến "


Tiếng Anh Siêu như bùa chú làm Quách Long đứng hình trong vài giây.Rất nhanh người đó cũng bước vào..


Người đàn ông cao lớn, khuôn mặt đẹp đẽ góc cạnh như tạc tượng, mang chút ma mị lạnh lùng khó diễn tả.Chỉ biết từ anh ta toát lên vẻ áp bức nguy hiểm tìm tàn còn mang một chút biến nhác đầy hấp dẫn. Một thân quần tây đen kết hợp áo sơ mi cùng màu bao bọc thân hình lí tưởng của anh ta.Đẹp một cách mạnh mẽ và bí ẩn..


Quách Long kéo lại quần áo của mình chưa để người đàn ông đó lên tiếng hắn đã cười nói..


-" Anh Siêu.Đến sao không báo em trước.Để em đón tiếp anh.."


Lăng Siêu nhếch môi, quét mắt qua Kha Nhi đang ngã dưới sàn quần áo tả tơi.Lại nhìn lên lỗ tai đang chảy máu của Quách Long.


Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, gác chéo đôi chân dài cất giọng nói trầm ấm mang chút giễu cợt..


-" Phá hư chuyện tốt của Chú à..?"


Quách Long cười khan..


-" Nào có..Gặp anh là trên hết,để em bảo đàn em chuẩn bị chút thức ăn.Lâu rồi anh em ta không nhăm nhi.."


-" Không cần.Tôi đến đây nói với Chú vài câu rồi đi.."


Quách Long hất mặt cho hai tên thuộc hạ.Bọn chung hiểu ý bước đến ôm lấy Kha Nhi vào phòng..


-" Không..Thả ra..thả ra..Huhu..Cứu tôi..cứu tôi.."

-" Không..Thả ra..thả ra..Huhu..Cứu tôi..cứu tôi.."


Kha Nhi lúc này như chim sợ cành cong, cô vảy nảy thân mình hét lớn, khóc nức nở...


Sắc mặt Quách Long khó coi vô cùng hắn nghiến răng nhìn thuộc hạ của mình...


Kha Nhi bị bọn chúng ôm lấy do cô vùng vảy quá mạnh nên ngã xuống sàn tiếp tục, bọn chúng vừa lôi vừa kéo.


Cô đã quá tuyệt vọng rồi.Cô không biết người đàn ông bước vào là ai, nhìn hắn nguy hiểm không khác gì Quách Long.


Có thể bọn họ chung một duộc cũng nên..


Nhưng không hiểu sao ở anh cô lại thấy được sự hi vọng,nhìn vào đôi mắt sâu hun hút khó nắm bắt tâm cơ của anh Kha Nhi muốn tìm chút ánh sáng.


Kha Nhi nhạy cảm phát hiện tên Quách Long này có vẻ rất e dè người đàn ông đó..


Cô đến đường cùng rồi.Bây giờ chỉ cần tìm mọi cách miễn sao cô có thể thoát khỏi nơi quỷ quái này.Không còn chịu sự dày vò của bọn ác quỷ nơi đây cô điều bất chấp..


Kha Nhi ngẩng đầu hướng đến Lăng Siêu..


-" Cứu..cứu tôi với..Tôi xin anh..bọn họ bắt cóc tôi.Cầu xin anh.."


-" Im miệng..đưa nó vào trong.."


Quách Long giận đến tím mặt hét với hai tên thuộc hạ.Bọn chúng vừa ôm vừa kéo Kha Nhi vào phòng ngủ của Quách Long..


-" Không...thả tôi ra đi..huhu...Cứu tôi..cứu tôi.."


Lăng Siêu không hề thể hiện cảm xúc gì Ngoài lần đầu anh nhìn vào đôi mắt to tròn tràn ngập nước mắt của Kha Nhi.Khuôn mặt tuy lấm lem còn sưng đỏ nhưng vẻ xinh đẹp của cô không hề bị lu mờ..


Cho đến khi tiếng Kha Nhi nhỏ hẳn trong căn phòng kín kia..


Lăng Siêu mắt nhìn xuống khiến Quách Long không hiểu anh đang nghĩ gì..


Ngón cái xoa nhè nhẹ ngón trỏ.Lăng Siêu lúc này mới ngẩng đầu nhìn Quách Long..


-" Chú cầm máu trước đi rồi nói chuyện với tôi cũng được "


Quách Long xấu hổ xoa lấy cái tai vừa bị Kha Nhi cắn.Hắn ta bảo thuộc hạ lấy miếng bông cầm máu sơ.Ngồi đối diện với Lăng Siêu..


-" Anh Siêu.Có chuyện gì quan trọng phải khiến anh đến đây thế.."


Lăng Siêu nhướn mắt nhìn hắn..Quách Long cười cười..


-" Từ ngày anh ra khỏi bang hội.Anh em ai cũng muốn gặp anh cũng khó.Chỉ là hôm nay anh đến gặp em.Khiến em có chút bất ngờ.."


Lăng Siêu cười nhẹ ngã người ra sau ghế, lấy ra một điếu thuốc..Thuộc hạ của anh Tưởng An bước đến bật lửa châm sáng.


Hít vào một hơi rồi phả ra làn khói trắng


.Lăng Siêu không nhanh không chậm lên tiếng..


-" Tôi đúng là ra khỏi bang hội không có quyền xen vào chuyện của Chú.Nhưng hai ngày trước tôi nhận được điện thoại của Bố Già.Bố nói nếu tôi có thời gian thì quan tâm Chú một chút.Vì sợ chú đi lầm đường lạc lối.."


Ánh mắt anh khóa chặt sắc mặt gượng gạo của Quách Long..


Hắn dè dặt lên tiếng..


-" Anh Siêu.Tuy anh đã ra khỏi hội.Nhưng trong lòng em luôn kính trọng anh.Được anh và Bố quan tâm em rất cảm kích.Nhưng em đâu làm gì sai trái đâu anh.."


Lăng Siêu gãy gãy chân mài, gật đầu..


-" Chú biết nghĩ vậy thì tốt.Bố nói có tin tức nói Chú buôn bán phụ nữ và hàng trắng.


Không biết tin tức đó có chính xác không?"


Quách Long đứng bật dậy nghiêm mặt nói..


-" Anh Siêu..Em không làm những điều đó.Em biết những điều này là cấm kị của bang hội.Em nào dám.Chắc chắn ai đó ganh ghét đã vu oan cho em.."


Lăng Siêu trầm ngâm một chút , lại nói.


-" Thế sao.Anh cũng nói với Bố Già.Chú đâu ngu ngốc đến vậy..Anh bây giờ cũng không còn liên quan đến nội bộ.Chỉ là nhắc nhở Chú mà thôi.Đừng vì đồng tiền mà có ngày thiệt thân..Ảnh hưởng đến danh dự của Bố Già nữa.Nếu muốn làm gì thì ra khỏi ban hội theo chính theo tà tùy Chú.."


-" Anh yên tâm đi.Em luôn lấy anh làm gương.Nếu một ngày em ra khỏi ban hội cũng sẽ học hỏi anh kinh doanh trở thành người tốt của xã hội.."


Nghe hắn nói, Lăng Siêu chỉ cười không có ý đáp lời.Anh dụi lấy điếu thuốc rồi đứng dậy..


-" Được rồi.Tôi về đây "


-" Anh không ở lại một chút sao.Lâu lâu anh em mình mới gặp nhau.."


-" Tôi còn có việc "


Lăng Siêu bước ra đến cửa, bỗng bước chân anh ngừng lại.Làm Quách Long cũng khó hiểu dè dặt quan sát..


Anh xoay người hai tay đút vào túi quần nhướn mày nhìn Hắn..


-" Chú thật không buôn bán phụ nữ?"


Quách Long liền lắc đầu..


-" Không..Em không có "


Lăng Siêu gật đầu lại nói..


-" Vậy cô gái lúc nãy.."


Khóe môi Quách Long giật giật gượng gạo..


-" À..à..Đây là con gái của một thuộc hạ..Ông ta muốn lấy lòng em.Em không có ép buộc là do bọn họ tự nguyện.."


Nụ cười trên môi Lăng Siêu càng đậm..


-" Cô bé đó rất hợp với khẩu vị của tôi.Không biết là Chú có thể nhường cho tôi được không?"


Sắc mặt Quách Long tái lại, với Lăng Siêu hắn không dám nói tiếng từ chối..


Hắn biết Lăng Siêu đã nghi ngờ việc làm của hắn.Hay bây giờ dùng con bé đó để lấy lòng anh ta..


Quách Long đắn đo một chút lại nghe Lăng Siêu nói..


-" Khó thế à.Thôi bỏ đi, xem như tôi chưa nói gì..."


Quách Long lập tức cười nói..


-" Không.. không.Anh đừng hiểu lầm chỉ là ba cô ta vừa qua đời tâm trạng cô ta không được tốt cứ nói năng lung tung.Em sợ sẽ làm anh mất hứng..Còn chỉ cần anh thích là được "


Lăng Siêu nói..


-" Tôi không ngại.."


Quách Long liền ra lệnh cho tên thuộc hạ của mình đưa Kha Nhi ra...


-"Ừm...ừmm.."


Kha Nhi bị bịt miệng, được bế ra ngoài..Đôi mắt cô đẫm lệ sưng phúp chắc chắn khóc rất nhiều..


Lăng Siêu quét mắt qua cô, đưa mắt nhìn Tưởng An..


Tưởng An hiểu ý bước đến cởi lấy áo khoác chùm lên người Kha Nhi rồi bế lấy cô.


Lăng Siêu vỗ lấy vai Quách Long..


-" Cám ơn Chú.Tôi về đây.."


Quách Long cười cười gật đầu rất có lòng đưa Lăng Siêu ra xe.Nhìn anh ngồi vào trong xe, chiếc xe chạy khuất đi.Hai tay Quách Long nắm chặt...


-" Đại Ca..."


Bốp


Chưa nói hết câu hai tên thuộc hạ đã ăn hai cái tát trời dán..


-" Mẹ chúng mày.Tại sao lại để Lăng Siêu nhìn thấy cảnh này.Mẹ nó thằng khốn đó.Đã ra khỏi hội mà còn muốn chặn đường của tao.Khốn nạn mà.."


Hai tên thuộc hạ cúi đầu, bọn chúng cũng muốn ngăn cảng chỉ là Lăng Siêu cố tình đi thẳng vào. Nhìn vẻ lạnh lùng áp bức kinh người của anh ta khiến bọn chúng trở tay không kịp mà thật ra cũng chẳng ai dám ngăn cảng..


Vote hỷ😍😍


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận