Nợ Tình


Chiếc xe Rolls-Royce Sweptail chậm rãi chuẩn bị tiến vào cổng lớn ngôi biệt thự..


-" Ngừng lại.."


Bất ngờ tiếng nói lạnh lùng cất lên, tài xế nhanh chóng phanh xe..


Lăng Siêu lúc này ngả lưng ra ghế, mắt nhắm lại.Mọi người trên xe điều ngạc nhiên với chỉ thị của anh.Tưởng An quay đầu nhìn anh, ắt hẳn  Lăng Siêu có lí do mới bảo ngừng xe.Quả nhiên chưa đầy một giây, Lăng Siêu nhàn nhạt  ra lệnh..


-" Đưa Sa Tử xuống xe.Không cho vào cửa.."


Tưởng An liếc qua cô gái đang ngồi bên cạnh Lăng Siêu.Khuôn mặt cô ta thể hiện sự không thể tin được..


Tưởng An có chút thương cảm.Anh ta rất nhanh nhận lệnh..


-" Vâng "


Cô gái tên Sa Tử đang chưa hiểu chuyện gì, quay đầu hét lớn..


-" Này..Này.. Lăng Siêu anh không thể làm vậy với em.."


Lăng Siêu không trả lời, mắt vẫn nhắm lại như không nghe tiếng phẫn nộ của cô ta..


Nhưng tiếng ồn ngày một xa.Sa Tử bị Tưởng An lôi xuống khỏi xe, nhìn chiếc xe mất hút sau cánh cổng..Cửa rào khóa chặt, cô ta tức giận dậm chân..


-" Rốt cuộc em đã làm gì sai chứ?"


Tưởng An cười cười..


-" Ai bảo em dám khiến Chị dâu đau lòng.."


Cô gái đưa đôi mắt to xinh đẹp.Toàn thân áo váy lộng lẫy nhưng chẳng hợp với vẻ ngơ ngác của cô ta lúc này..


-" Em làm gì chứ.Rõ ràng người làm cô gái kia khóc là anh ấy mà.Sau lại đổ trách nhiệm cho người khác.."


Chẳng lẽ Lăng Siêu có mắt mọc sau lưng.


Biết cô ta thêm dầu vào lửa..


Nhìn vẻ giảo hoạt của cô gái.Tưởng An lắc đầu khinh thường..


-" Em làm gì thì tự biết..."


Sa Tử chu môi đá đá chân..


-" Em chỉ có cười với cô ta có một cái thôi,  chẳng lẽ cũng không được."


Con bà nó,  bảo hộ như vậy sao còn làm con gái người ta khóc.


Sa Tử ầm thầm nói thêm trong lòng..


Chỉ cười thôi sao.Nụ cười như thế nào mới là quan trọng.Ai cũng biết Sa Tử vốn nghịch ngợm.Nhưng hôm nay cô nghịch không đúng chỗ rồi..

Chỉ cười thôi sao.Nụ cười như thế nào mới là quan trọng.Ai cũng biết Sa Tử vốn nghịch ngợm.Nhưng hôm nay cô nghịch không đúng chỗ rồi..


Sa Tử nắm tay Tưởng An lắc lắc..


-" Nhưng nói gì thì nói.Anh ấy cũng không thể tuyệt tình đuổi em ra khỏi nhà chứ.Em biết ngủ ở đâu..Hức..hức em phải gọi điện mách với ông em.."


Tưởng An nhếch môi.


-" Bố Già chẳng xử được đâu.Coi chừng người bị mắng còn là em đấy.Anh sẽ cho người đưa em về khách sạn..."


Sa Tử buồn bực cào tóc..Biết là ông của cô lúc nào cũng thương và bênh vực Lăng Siêu.Chuyện này mà đến tai ông, chắc chắn cô ta lại bị mắng cho một trận..


-" Em vốn chỉ muốn xem người phụ nữ của Anh ấy là thần thánh phương nào thôi.."


Nên mới sống chết hôm nay đòi đi cùng..


Thần thánh nơi nào mà làm Lăng Siêu phải đau lòng.Làm lòng cô ta cũng đau theo..


Nhưng khi gặp rồi cô ta mới hiểu, Lăng Siêu bị như vậy là đáng..


Ai bảo ngày xưa không chấp nhận cô ta..


Ừ! thì cô gái kia có gì hơn cô ta đâu, tuổi còn nhỏ hơn cả cô ta..


Chỉ được có cái đẹp hơn cô ta.Mẹ kiếp còn dịu dàng hơn cô ta nữa chứ..


Cái gì mà yếu ớt nhìn thấy đã muốn hiếp đáp rồi..


Lúc này xe từ trong biệt thự chạy ra.Tưởng An kéo lấy Sa Tử đang suy nghĩ nhét vào xe..


Sa Tử đưa mặt ra ngoài cửa xe..


-" Anh đấy đừng học việc ức hiếp phụ nữ của Lăng Siêu.Mà thật sự là không đưa em về khách sạn "


Tưởng An phất tay ý bảo tài xế chạy.Rồi nhìn Sa Tử nói..


-" Ngủ ngon.."


Sa Tử hừ mạnh bật cửa kính chẳng thèm nhìn anh ta..Rồi lại ấm ức..


Mẹ nó! khi nào cười cũng là cái tội vậy! Lăng Siêu khốn khiếp..


Tưởng An vào trong thấy Lăng Siêu đăm chiêu cầm chiếc điện thoại có hình dáng  nhỏ nhắn màu đen cùng kiểu với cái anh ta đưa cho Kha Nhi lúc vừa rồi..Chỉ khác là của Kha Nhi màu trắng mà thôi..


Nghe tiếng bước chân Lăng Siêu không ngẩng mặt nhìn anh ta, ánh mắt vẫn chăm chú khóa chặt chiếc điện thoại..Một lúc sau Tưởng An mới nghe anh hỏi..


-" Cô ấy khóc nhiều không?"


Tưởng An biết anh đang hỏi đến ai.Thành thật gật đầu..


-" Rất nhiều.."

-" Rất nhiều.."


Bàn tay nắm điện thoại của Lăng Siêu chặt hơn..


Lại nghe anh hỏi tiếp..


-" Cô ấy có gầy đi không..?"


Tính luôn thời gian bay về nước thì cũng mới bốn ngày thôi mà.Anh ta cũng không xác định được Kha Nhi là mập đi hay ốm hơn..Suy nghĩ một chút hắng giọng..


-" Có chút hốc hác.."


-" Ừ.."


Lăng Siêu không hỏi nữa, qua một lúc anh mới đứng dậy, lặng lẵng lên phòng ngủ..


__________________________________________


Kha Nhi sau khi về phòng tuy tâm trạng không ổn định nhưng cô vẫn nhớ đến chiếc điện thoại Tưởng An đưa cho.


Cô vội vả khóa cửa phòng, mở bóp lấy điện thoại ra xem, danh bạ trống rỗng không một tên ai.Âm lượng còn đặc biệt cài mức thấp nhất cũng quá cẩn thẩn đi..


Kha Nhi có chút thất vọng, cô nhanh chóng ôm đồ đi tắm cũng đem cả điện thoại đi theo.Chiếc điện thoại này có chút nhỏ nhắn để giấu đi cũng rất dễ dàng.Nhưng Kha Nhi lại không yên tâm như lần đầu làm chuyện gì xấu vậy..


Trái tim luôn không ổn định phải đem theo vào cả phòng tắm.Trước mắt cô, cô mới thật sự an tâm.


Đây là vật duy nhất để cô có thể biết được tung tích của anh.Nếu để mất đi cô thật sự không biết phải làm sao..


Khi mọi thứ xong xuôi, Kha Nhi tắt đèn nhanh chóng chui vào chăn, ôm lấy điện thoại trong tay.Hai mắt mở to chẳng dám chợp mắt..


Từ lúc mang thai Kha Nhi rất dễ ngủ, cô chỉ sợ để lỡ tin nhắn hoặc cuộc gọi của Tưởng An..


Đến khi hai mí mắt đánh vào nhau, hàng mi dài từ từ khép lại, khuôn mặt mơ màng muốn chìm vào giấc ngủ..


Điện thoại lúc đang nằm trong tay run lên bần bật.Kha Nhi hốt hoảng mở choàng mắt, tỉnh cả ngủ..


Có tin nhắn..


Cô nhanh chóng mở ra xem..


-" Cô ngủ chưa..?"


Là Tưởng An sao?


Trái tim Kha Nhi trùng xuống, có chút tủi thân,nước mắt cứ thế ứa ra lặng lẽ lăn dài trên khuôn mặt trắng mịn..


Lăng Siêu anh thật sự không cần em nữa sao.?


Cô có nên nói cho Tưởng An biết rằng cô đang  mang thai không. Phản ứng của Lăng Siêu sẽ như thế nào.Anh có nghĩ cô dùng đứa bé để néo kéo tình cảm của anh hay không?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận