Nợ Tình


Tại Tô Gia lúc này chẳng khác nào ở Bắc cực lạnh giá.


Sắc mặt Tô Hạo Bình tái mét, bàn tay chống lên thành bàn, hàng chân mày đen cau chặt...


Ông không bao giờ ngờ được bi kịch như vậy lại xảy ra với gia đình mình.


Hơn một ngày trôi qua, con gái của ông đã bị mất tích rồi.


Nếu là bắt cóc tống tiền thì ông cũng phần nào biết được tung tích của con gái mình có bình an hay không..


Ngặt nổi theo cảnh sát phán đoán đây không phải là cuộc bắt cóc tống tiền.Chỉ sợ rằng đây là một trong những cuộc mất tích liên quan đến những phi vụ mua bán phụ nữ qua biên giới..


Đường Lâm đưa mắt nhìn Kha Ngọc sau đó bước đến bên cạnh Tô Hạo Bình..


-" Hạo Bình.Ông đừng quá lo lắng.Cảnh sát chắc chắn sẽ đưa Kha Nhi về với chúng ta mà.Một ngày rồi ông không ăn không uống gì sao chịu nổi.Tôi xin ông đấy.Ông mà ngã bệnh ai sẽ tìm Kha Nhi nữa đây..Nghe lời tôi ăn một chút gì đi được không "


Tô Hạo Bình mệt mỏi ngồi xuống ghế, cũng chẳng bận tâm lời bà ta nói..Ông còn lòng dạ nào nữa mà ăn uống khi con gái mình bây giờ chẳng biết sống chết ra sao..


Tuy ông độc đoán luôn ép buộc mọi thứ bắt Kha Nhi phải làm theo ý ông.Nhưng Kha Nhi là đứa con mà ông yêu thương nhất.Từ nhỏ con bé đã yếu ớt mảnh mai, bây giờ chẳng biết khổ cực ra sao.Dù là đàn ông có dặm trường gió sương ngoài thương trường.


Nhưng lúc này đây Tô Hạo Bình cũng không ngăn được cảm xúc đau lòng khiến cho đôi mắt ông đỏ hoe..


Tiếng bước chân dồn dập, chưa kịp để quản gia thông báo Tần Vũ mang vẻ lo lắng bước vào..


Đôi mắt Kha Ngọc sáng lên cô ta nhanh miệng tiếng đến..


-" Tần Vũ.Chẳng phải anh đi công tác à?"


Tần Vũ nhìn qua cô ta cũng chẳng có thời gian để trả lời tiến về phía Tô Hạo Bình..

Tần Vũ nhìn qua cô ta cũng chẳng có thời gian để trả lời tiến về phía Tô Hạo Bình..


-" Bác Tô.Cảnh sát nói như thế nào rồi.Tung tích của Kha Nhi ra sao "


Tô Hạo Bình lấy tay day trán, xót xa nén đau mà nói..


-" Đây không phải là vụ bắt cóc tống tiền.Có thể Kha Nhi gặp bọn buôn người "


Cả cơ thể Tần Vũ như chao đảo.Khi nghe tin Kha Nhi mất tích anh không cần suy nghĩ đã hủy ngay chuyến công tác tại Hongkong để trở về.


Không thể nào! anh không thể để Kha Nhi xảy ra chuyện được..Tần Vũ níu lấy tay Tô Hạo Bình tiếp tục tìm lấy một chút hi vọng..


-" Camera chẳng quay được gì sao bác.Cảnh sát đã chặn các tuyến đường sang Biên giới hết chưa.."


-" Cảnh sát đã cố gắng hết sức rồi..Chỉ cầu mong trời phật thương cho chúng ta tìm ra Kha Nhi.."


Gần hai ngày rồi nếu các tuyến đường chặn lại có dấu tích Kha Nhi thì đã tìm ra.Chỉ sợ con gái của ông đã bị đưa ra khỏi biên giới nước bạn rồi không chừng...


Tần Vũ hai tay nắm chặt, hơi thở dồn dập, khó khăn hít lấy..Qua một lúc anh mới cố chấn tỉnh đầu óc..


-" Bác Tô.Bạn cháu làm ở đồn cảnh sát.Cháu sẽ nhờ anh ta tìm tung tích của Kha Nhi.Nếu cần thiết cháu sẽ sang biên giới tìm em ấy


.Dù là mọi cách hay bao lâu, cháu cũng sẽ tìm Kha Nhi trở về.Cháu đi đây."


Tô Hạo Bình vỗ lấy vai anh, cảm động gật gật đầu...


Đường Lâm đưa mắt nhìn Kha Ngọc.Kha Ngọc hiểu ý bước đến chắn ngang đường Tần Vũ..


-" Tần Vũ.Anh cho em theo với.Em ở nhà mà lo lắng cho Kha Nhi không yên.Anh cho em theo để em cũng phần nào bớt lo lắng.."

-" Tần Vũ.Anh cho em theo với.Em ở nhà mà lo lắng cho Kha Nhi không yên.Anh cho em theo để em cũng phần nào bớt lo lắng.."


Tần Vũ muốn mở miệng từ chối, Đường Lâm lại nói..


-" Đúng rồi.Giờ ai cũng ở nhà, sốt ruột vô cùng.Tần Vũ con cho Kha Ngọc theo con đi..."


Trưởng bối đã lên tiếng Tần Vũ cũng không thể từ chối, anh gật đầu nhẹ rồi ra xe..Kha Ngọc miệng cười vui mừng, đi theo sau còn quay sang nháy mắt với Đường Lâm..


_______________________________________


Trong chiếc xe tối om, Kha Nhi mơ màng mà tỉnh dậy cô cảm thấy đầu óc mình mông lung..Tay chân mỏi nhừ như không phải là của chính mình nữa vậy..


Miệng cô không thể phát ra âm thanh vì bị dán kính băng keo.Cả mắt cũng bị bịt kính một màu đen bao trùm..


Cả người Kha Nhi run rẩy không thể kiểm soát..Khi mắt bị bịt kín thì tai lại rất thính, cô lắng tai nghe, cô nghe tiếng ừm ừm bên trong xe, còn có tiếng xe chạy.Kha Nhi chắc chắn ngoài cô ra còn có người khác..


Cổ họng khô khốc, cảm nhận cơ thể đang nằm trên rơm rạ hay thứ gì đó cứng cứng thô sơ, tay chân đều bị cột chặt muốn di chuyển cơ thể là điều vô cùng khó khăn..


Kha Nhi cũng chẳng dám nhúch nhích thân người..Cô nằm im giả chết để xem xét tình hình.Cô biết mình bị bắt cóc, đang rơi vào nguy hiểm , sự sợ hãi bao phủ lấy cơ thể yếu ớt, cô mím chặt môi muốn mình phải bình tĩnh nhưng cơ thể không ngừng run rẩy.Trái tim đập mạnh liên hồi,mồ hôi túa ra như tắm..


Tại sao cô lại rơi vô trường hợp này, không biết ba của cô có biết cô bị bắt cóc hay không?


Ông có lo lắng, có báo cảnh sát tìm ra cô không..?


Hai hàng nước mắt chảy xuống hòa vào mồ hôi lạnh.Kha Nhi sợ hãi vô cùng, từ nhỏ đến lớn cô luôn được sự bao bọc kĩ lưỡng của Tô Hạo Bình.Chưa bao giờ trãi qua gian nan cực khổ huống chi đối diện với nguy hiểm như bây giờ.Ra xã hội cô có khác gì một đứa trẻ chưa lớn.Bây giờ bảo cô bình tĩnh đối mặt với tình huống này làm sao cô không run sợ đây..


Kha Nhi nghẹn ngào, trái tim trùng xuống, nước mắt không ngừng chảy, thấm lấy băng vải đen che lấy đôi mắt xinh đẹp không ngừng hoảng loạn và tuyệt vọng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận