Nợ Hồng Nhan



var listStoriesVip=[Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân,Tuyệt phẩm tiên hiệp - Thái Cổ Thần Vương,Tuyệt phẩm Huyền Huyễn - Tuyệt Thế Vũ Thần,Tuyệt phẩm Ngôn Tình - Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc,Tuyệt phẩm Ngôn Tình - Tổng Tài Đại Nhân, Mãi Mãi Con Đường Theo Đuổi Vợ,Tuyệt phẩm tiên hiệp - Thiên Đạo Đồ Thư Quán,Tuyệt phẩm Kiếm hiệp - Cao Thủ Thâu Hương,Tuyệt phẩm tiên hiệp - Thần Đạo Đan Tôn,Tuyệt phẩm tiên hiệp - Thái Sơ,Tuyệt phẩm Đô Thị - Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân];document.write(listStoriesVip[Math.floor(Math.random()*listStoriesVip.length)]);Bạc Dã Cảnh Hành bước lại khoác vai hắn, cười híp mắt như hồ ly: "Tiểu oa nhi, giờ ngươi có tính toán gì không?"

Giang Thanh Lưu hừ lạnh: "Ngươi dụ ta một đường đến đây, không phải đã thay ta tính toán hết rồi sao?"

Bạc Dã Cảnh Hành sờ sờ vai: "Tuy lão phu thuộc thế hệ gia gia ngươi, nhưng cũng rất dân chủ đấy. Tự ý định đoạt chuyện của tôn nhi, thế thì độc đoán quá ha?"

Giang Thanh Lưu thật sự tức mà chẳng biết phát đi đâu! Bạc Dã Cảnh Hành phẩy tay: "Nơi này không tiện lưu lại lâu, đi đã rồi nói."

Giang Thanh Lưu cũng hiểu nơi này nguy hiểm, lập tức dắt Bạc Dã Cảnh Hành rời khỏi tổ lăng, nhưng vừa xuống đến chân núi đã rơi vào vòng vây chặt. Giang Ẩn Thiên, Bách Lý Thiên Hùng, Quảng Thành Tử, phán quan cùng đám người Thục Trung đại hiệp vừa vặn dẫn người ập tới! Trong mắt Giang Ẩn Thiên ánh lên sự ngoan độc: "Giang Thanh Lưu, người thân là người thừa kế của Giang gia ta, Giang gia bồi dưỡng ngươi bao nhiêu năm, sao ngươi lại cùng dạng người như Bạc Dã Cảnh Hành câu kết làm bậy chứ?"

Giang Thanh Lưu cũng chẳng phải kẻ ngu, biết ông ta muốn thừa cơ đẩy mình vào chỗ chết. Dù gì đã biết được nguyên nhân cái chết của Giang Thiếu Tang, Giang Ẩn Thiên chắc chắn sẽ không buông tha cho hắn. Trong lòng hắn tuy giận dữ, nhưng vẫn bình tĩnh kêu một tiếng: "Thái gia gia."

Trong mắt Giang Ẩn Thiên có thứ gì đó xẹt qua, nhưng rất nhanh biến mất: "Nghiệt súc, ngươi đã làm ra những chuyện này, Giang gia không thể kệ ngươi thế được. Còn không mau theo ta về nhận phạt?"

Giang Thanh Lưu hiểu được,mọi chuyện đã không còn cách vãn hồi. Bao năm nay, Giang Ẩn Thiên tuy đối xử với hắn nghiêm khắc, xử sự cũng chuyên quyền độc đoán nhưng kỳ thực vẫn luôn hết sức thương yêu. Dù sao để nuôi dưỡng được một người thừa kế là vô cùng khó, suy nghĩ cho lợi ích của gia tộc, ông ta thật sự mong mỏi sau khi quy nơi chín suối chức vị tộc trưởng sẽ nhượng lại cho Giang Thanh Lưu.

Nhưng vấn đề là, tính cách của Giang Thanh Lưu ông ta đã quá hiểu rõ. Giang Ẩn Thiên thở dài, chuyện ông ta e ngại nhất cuối cùng vẫn xảy ra. Đâm lao thì phải theo lao, ông ta chỉ có thể mặc cho thế sự.

"A Di Đà Phật, Giang thí chủ, bần tăng tin tưởng ngài không phải kẻ ác, nếu sự việc có hiểu lầm, trước mắt xin cứ cùng chúng ta quay lại Trầm Bích sơn trang rồi từ từ giải thích. Lạc lối biết quay đầu, giờ chưa phải muộn, chớ để thân càng lún sâu." Nguyên Lượng đại sư mở miệng khuyên giải.

"Nguyên Lượng đại sư, ta thật sự có điểm bất đắc dĩ, không thể cùng các vị quay lại được." Giang Thanh Lưu trong tay vẫn cầm thanh Thanh Phong kiếm nhặt được, nếu như trước đấy đi theo Giang Ẩn Thiên hắn còn có đường lui, hiện tại đã hoàn toàn đoạn tuyệt sinh cơ. Mà đồng đội duy nhất bên cạnh hắn, chẳng còn ai khác ngoài con người đầy tiếng xấu Bạc Dã Cảnh Hành.

"Giang Thanh Lưu, nếu ngươi không khoanh tay chịu trói thì từ nay sẽ là kẻ địch của toàn bộ võ lâm!" Giọng Giang Ẩn Thiên lạnh lẽo, "Đã như vậy, Giang mỗ tại trước mặt chư vị võ lâm đồng đạo tuyên bố, từ giờ phút này, ngươi không còn là người của Giang gia nữa." Ông ta dứt lời, mọi người đầy hoang mang. Trước giờ Giang gia vô cùng coi trọng người thừa kế, cả võ lâm đều biết rõ chuyện ấy. Vốn dĩ tưởng rằng ông ta sẽ bằng mọi cách bảo vệ cho Giang Thanh Lưu.

Lúc trước khi Giang Thanh Lưu tẩu thoát, ông ta chỉ hạ lệnh truy lùng, mới hai ngày trôi qua đã trở mặt thành như vậy?

Phán quan trong đám người cũng khuyên nhủ: "Giang tộc trưởng bớt giận, theo ta thấy, chân tướng sự việc ra sao hôm nay xác định còn quá sớm. Không bằng nghe lý do của Giang minh chủ xem sao."

Giang Ẩn Thiên lạnh lùng đáp: "Còn lý do gì nữa sao? Giang gia ta mấy trăm năm thanh danh, không thể để hủy hoại trong tay nó."

GIang Thanh Lưu mắt lạnh dõi sang, tổ tôn hai người bốn mắt nhìn nhau, mỗi bên chứa đầy thâm ý.

Ông ta đã hạ lệnh như vậy, mọi người cũng không tiện chen ngang. Đám người Mai Ứng Tuyết, Cung Tự Tại, Tạ Thiên Y cùng Giang Thanh Lưu tâm đầu ý hợp, tất cả đều hết lòng khuyên giải, dù sao danh tiếng của Giang Thanh Lưu trước nay vô cùng tốt, cũng quen biết rất nhiều hảo hữu. Không ít người vẫn chưa dám tin hắn sẽ cấu kết cùng Bạc Dã Cảnh Hành.

Trong lòng Giang Ẩn Thiên đầy gấp gáp, ông ta quay sang phía Bách Lý Thiên Hùng: "Bách Lý môn chủ, ngài có ý kiến gì không?"

Trong lòng Giang Ẩn Thiên đầy gấp gáp, ông ta quay sang phía Bách Lý Thiên Hùng: "Bách Lý môn chủ, ngài có ý kiến gì không?"

Bách Lý Thiên Hùng cũng là một lão già thành tinh, sao không hiểu ý của ông ta chứ. Hiện tại trong cả nhóm người này, chỉ có mình lão có mối thâm thù như biển với Giang Thanh Lưu. Dù không biết lão già kia tại sao tự dưng lại hợp lực với mình đẩy Giang Thanh Lưu vào chỗ chết, nhưng chỉ cần đạt được mục đích, vì sao không cần biết!

Lão ta lập tức trầm giọng đáp: "Tất cả đệ tử Thất Túc kiếm phái nghe lệnh, lập tức vây bắt Giang Thanh Lưu, trói lại thẩm tra!"

Người của Thất Túc kiếm phái chỉ đợi lão ra lệnh, ngay lập tức nhóm người tuốt kiếm xông lên. Giang Thanh Lưu biết một khi giao thủ, nếu có thương vong, sau này không biết nói đi đâu. Hắn xuất thủ có thể lưu lại ba phần tình, nhưng Bạc Dã Cảnh Hành bên cạnh lại là kẻ giết người như ngóe. Nếu động thủ thật, hắn chắc chắn sẽ đả thương người của Thất Túc kiếm phái, những người đang đứng đây khuyên can, khó tránh khỏi sẽ thiên vị một bên. Hiện tại hắn không có lý do chính đáng, giúp bên nào, ai cũng hiểu rõ.

Nhưng nếu hắn không đả thương người của Thất Túc kiếm phái, Thất Túc kiếm phái tuy mặt ngoài ra lệnh bắt giữ hắn, lấy thái độ của Bách Lý Thiên Hùng, sao lại để hắn sống tiếp chứ?

Giang Thanh Lưu tâm cũng hoàn toàn nguội lạnh: "Ta vốn không muốn cùng ông chĩa mũi đao, nhưng đã như vậy, Giang Ẩn Thiên, hôm nay ta nói hết cho ông nghe!"

Giang Ẩn Thiên mặt biến sắc, nhìn chằm chằm Giang Thanh Lưu chuẩn bị nói hết chân tướng câu chuyện. Bạc Dã Cảnh Hành bên cạnh hắn vẫn như cũ cười híp mắt: "Tiểu oa nhi, ngươi định vạch trần Giang Ẩn Thiên trước mặt mọi người sao?"Giang Thanh Lưu lạnh lùng: "Ta còn lựa chọn nào khác à?"

Bạc Dã Cảnh Hành tán thưởng gật gù: "Tiểu oa nhi đừng sợ, ngươi cứ mạnh dạn nói hết ra. Không phải lo thân phận lão phu bị bại lộ, ngươi đừng nhìn bọn hắn một thân quang minh lẫm liệt, vì Ngũ Diệu tâm kinh, bọn hắn còn không nỡ giết chết lão phu. Cũng đừng lo lắng Giang gia sau này như rắn mất đầu, đừng để ý đến lão già Giang Ẩn Thiên giết con giết cháu, moi tim ăn sống, cấu kết ma đầu, tư lợi bản thân, thứ dòng giống gia tộc gì chứ, đúng là gặp quỷ! Ngươi chỉ cần mạnh dạn nói hết ra chân tướng, thế là bọn hắn và ngươi cùng nhau xuống mồ hết."

"..." Giang Thanh Lưu không nói nổi nữa!

Tất nhiên hắn có thể cùng Giang Ẩn Thiên hương tan ngọc vẫn, nhưng Giang gia vừa mất đi tộc trưởng, vừa mất đi người thừa kế, các chi thứ sẽ đua nhau tranh giành vị trí dòng chính. Danh tiếng bại hoại, nội loạn