Nịch Sủng: Chí Tôn Cuồng Phi


Editor: Luna Huang


** ba chỗ thất thủ **


" Cái gì? Ngươi không thành công?" Ôn Thế Nghi cả kinh từ trên ghế đứng lên, không thể tin nhìn chằm chằm Triệu Yên Nhi, bởi vì ngạc nhiên, suýt nữa đem bạch ngọc cao túc bôi ở trong tay ném té xuống đất, "Ôn Nhan chỉ là một thứ nữ có cũng được không có cũng không sao ngươi cũng không giải quyết được?"


Triệu Yên Nhi làm việc, Ôn Thế Nghi luôn luôn yên tâm, dường như giống như sự kiện năm đó một dạng, hắn hai người có thể nói là làm được thiên y vô phùng! Còn có đem Ôn Nhu từ Trấn Quốc công tử vị gạt sang một bên, kết hảo với Thanh vương, Triệu Yên Nhi đều làm được cực kỳ hợp ý Ôn Thế Nghi, tuy rằng sự kiện kia của Ôn Tâm là ngoài ý muốn, Ôn Thế Nghi vẫn tin tưởng năng lực làm việc của Triệu Yên Nhi, cho nên liền không hề cố kỵ đem chuyện Ôn Nhan giao cho nàng, nhưng hôm nay nàng dĩ nhiên nói với hắn, sự tình không thể hoàn thành?


" Lão gia, cũng không phải là ta không muốn nhanh chóng tiễn Ôn Nhan xuống hoàng tuyền, chỉ là ——" Triệu Yên Nhi tự nhiên biết không lý giải Ôn Nhan sẽ động đến bao nhiêu tức giận của Ôn Thế Nghi, nàng làm sao có thể không muốn Ôn Nhan nhanh một chút tìm chết chứ?


" Chỉ là Ôn Nhan tựa hồ sớm đoán được chúng ta sẽ hướng nàng xuất thủ, tiên hạ thủ vi cường!"


" Cái gì?" Hắn hầu như không biết nữ nhi bộ dáng không màn thế sự kia, lại có tâm tư như thế? "Ôn Nhan trước đó để thị nữ bên người cầm ngọc trụy thiếp thân của nàng đi tìm Ôn Nhu, nói nếu là giờ lành ngày mai nàng không có xuất hiện, Ôn Nhu liền sẽ ra tay!" Triệu Yên Nhi không có nói rõ, thế nhưng nàng Ôn Thế Nghi nhất định rất rõ ràng, một khi Ôn Nhu muốn điều tra chuyện này, chớ nói Triệu Yên Nhi, đó là bản thân Ôn Thế Nghi, cũng không chịu nổi! Như vậy, tất nhiên sẽ trở ngại tiền đồ của hắn!


" Lão gia, Yên nhi đang vì ngươi suy nghĩ, cho nên không có tùy tiện hạ thủ." Nếu là lúc trước, Triệu Yên Nhi làm sao sẽ cố kị Ôn Nhan uy hiếp đến nàng chứ, chỉ là hôm nay, nàng biết trong mắt của Ôn Thế Nghi dần dần đã không có sự tồn tại của nàng, nàng liền không thể nâng cao bản thân, mà là đem lợi ích của Ôn Thế Nghi lên đầu, như vậy, Ôn Thế Nghi liền sẽ không trách nàng.


" Yên nhi luôn luôn suy nghĩ cho ta, thật là làm cho ta cảm động." Ôn Thế Nghi vẻ mặt ủy khuất của Triệu Yên Nhi, đột nhiên cảm giác được bản thân không nên đem tức giận toàn bộ trút lên trên người nàng, dù sao nàng vì hắn mới không dám khinh cử vọng động.


" Yên nhi không vì lão gia, còn muốn vì ai?" Triệu Yên Nhi rất hợp thời rơi lệ xuống.


Lúc này Ôn Thế Nghi lại không có tâm tình dỗ nàng, chỉ là phiền não khoát khoát tay, "Ngươi đi xuống trước đi, việc này ta còn phải nghĩ thế nào cùng Thanh Vương gia nói."


Ôn Nhan không có giải quyết, hắn nên lấy mặt mũi gì đi gặp Thanh Vương gia?


" Nghe nói không, đại tiểu thư ở bên ngoài cùng người hoan hảo! Đến thịt cũng trộm luôn!"


" Làm sao ngươi biết?"

" Làm sao ngươi biết?"


" Ta hôm nay thay Ngô ma xuất môn mua thức ăn nghe được, bên ngoài bây giờ đầu đường cuối ngõ đều đang nghị luận!"


" Còn có chuyện này?"


" Thảo nào hai ngày này cũng không đại tiểu thư xuất môn, chẳng lẽ là phá không có ý tứ xuất hiện?"


" Hừ! Đại tiểu thư là ai a? Sao không có ý tứ? Còn nói Nhu đại tiểu thư cùng người bỏ trốn là giày rách là dâm phụ, ta xem đại tiểu thư trong khung cũng là lả lơi!" Có thị nữ cắn răng nghiến lợi oán hận nói, hiển nhiên là trong ngày thường chịu không ít nộ khí của Ôn Tâm.


"Đúng vậy, ai kêu nàng trong ngày thường cũng không xem chúng ta là người, hôm nay mọi người đều biết bị hủy danh tiếng, thực sự là ác nhân có ác báo!"


" Ba ——!" Trầm muộn ba tiếng vỗ tay vang lên, đám thị nữ tụ chung một chỗ sắc mặt tức giận đến trắng bệch nhìn Triệu Yên Nhi, sợ đến vội vã đều quỳ trên mặt đất.


Triệu Yên Nhi bất quá là muốn đến Hoán Tâm viện nhìn Ôn Tâm, trên đường đến Hoán Tâm viện nghe được để cho nàng khiếp sợ, thế nào không để cho nàng trong cơn giận dữ?


Chu Ma không phải nói xử lý sạch sẽ sao? Làm sao sẽ truyền đến hạ nhân trong phủ nhà mình đều biết rồi? Ôn Nhu, nhất định là Ôn Nhu con tiện nhân kia!


Triệu Yên Nhi không kịp xử trí thị nữ, lập tức vòng trở về tìm Ôn Thế Nghi!


Thanh vương phủ.


Thanh vương một cước đạp nam tử quỳ gối trước mặt, gương mặt giận không kềm được.


" Vương gia bớt giận! Thuộc hạ chưa hoàn thành nhiệm vụ vương gia giao cho, cam nguyện bị phạt!" Thế nhưng ai nào biết Bạch vương phi cư nhiên khó đối phó như vậy, chưa hoàn thành nhiệm vụ không nói, còn liên lụy một đám huynh đệ! Có thể thời gian là bọn hắn đang muốn tăng đi đối phó Bạch vương phi, Huyền Vương gia xuất hiện! Bọn họ vô luận như thế nào cũng không dám đối với Huyền Vương gia xuất thủ, cho nên mới phải tay không mà về.


" Vậy Vương Như Mẫn xử lý sạch sẽ không?" Cư nhiên để Ôn Nhu chạy thoát! Hắn thế nhưng đang chờ nữ nhân kia nằm ở dưới thân hắn hướng hắn cầu xin tha thứ, dĩ nhiên để cho nàng chạy thoát? Cái này hỏi làm sao hắn không giận cho được.

" Vậy Vương Như Mẫn xử lý sạch sẽ không?" Cư nhiên để Ôn Nhu chạy thoát! Hắn thế nhưng đang chờ nữ nhân kia nằm ở dưới thân hắn hướng hắn cầu xin tha thứ, dĩ nhiên để cho nàng chạy thoát? Cái này hỏi làm sao hắn không giận cho được.


" Cái này..." Nam tử hung hăng nuốt hớp nước miếng, chỉa vào lửa giận của Thanh vương, không dám nói tiếp.


"Cút! Thùng cơm! Thùng cơm!" Thanh vương tức giận đến tức giận đến gân xanh nổi lên trên trán, hung hăng trên người nam tử đạp mấy cái, "Các ngươi người nhiều như vậy, thậm chí ngay cả hai nữ nhân hai nữ nhân cũng đối phó không được! Lại còn có mặt mũi trở về gặp bổn vương? Cút! Đừng để bổn vương thấy ngươi nữa!"


Vương Như Mẫn cư nhiên cũng không có chết!! Lưu lại nàng chính là tai họa! Qua chuyện hôm nay nàng càng không thể giữ lại! Vương Như Mẫn, phải chết!!


Nghĩ như vậy, Thanh vương nhìn nam tử, quát dẹp đường: "Trở lại!"


" Vương gia còn có gì phân phó?" Nam tử chờ đợi lo lắng, vương gia không có giết hắn đã là nhân từ, như thế nào sẽ gọi hắn trở lại, là hối hận để hắn đi, muốn lấy mạng hắn rồi?


" Sang đây." Thanh vương nặng nề phân phó nói, sau đó đến gần rồi bên tai nam tử, thấp giọng phân phó chút gì.


Nam tử rõ ràng cả kinh, lại không dám chống lại, chỉ có thể vâng theo.


" Sau khi chuyện thành công, tự có thưởng." Người không nên lưu, tuyện không thể lưu, về phần Ôn Nhu, lần này thất thủ, hắn còn biện pháp đem nàng lấy trở về!


Lúc nam tử lui ra, Thanh vương đang muốn đến hậu viện chà đạp đám nữ nhân nịnh nọt, thần sắc quản gia hốt hoảng chạy vào.


" Chủ tử, Trấn Quốc Công phủ truyền đến nói, là chỗ của Trấn Quốc Công phủ không có thành công! Đặc biệt hướng chủ tử xin chỉ thị, kế tiếp nên làm cái gì bây giờ?"


"...!" Quản gia không khác gì lửa cháy đổ thêm dầu vào lửa giận của Thanh vương, chỉ thấy Thanh vương nắm chặt song quyền, nhãn thần dữ tợn đến đáng sợ, âm u nói, "Đi chuyển cáo Ôn đại nhân, mặc kệ hắn dùng biện pháp gì, nữ nhân kia tối nay nhất thiết phải chết!!"


Lam vương phủ.


" Nói như vậy, ngươi không có chính tay tiễn nàng xuống hoàng tuyền?" Lam vương dựa nghiêng ở tháp khắc hoa, nhìn Nghiêm Vô Ly quỳ một chân xuống đất, ngực máu ồ ồ chảy, sắc mặt trắng bệch, vi thiêu mi, lạnh lùng hỏi.

" Nói như vậy, ngươi không có chính tay tiễn nàng xuống hoàng tuyền?" Lam vương dựa nghiêng ở tháp khắc hoa, nhìn Nghiêm Vô Ly quỳ một chân xuống đất, ngực máu ồ ồ chảy, sắc mặt trắng bệch, vi thiêu mi, lạnh lùng hỏi.


" Cũng không phải là thuộc hạ nghịch chủ thượng, mà là Túc Dạ bên cạnh Bạch vương gia cũng ở đó, che chở Bạch vương phi, thuộc hạ không có thể hạ thủ," Nghiêm Vô Ly nhịn đau, cắn răng hồi đáp.


" Thật không?" Lam vương chăm chú nhìn hai mắt Nghiêm Vô Ly, "Những câu ngươi nói đều là thật?"


" Thuộc hạ không dám lừa gạt chủ thượng."


"Muốn ngươi không dám gạt ra, Vô Ly ngươi thế nhưng không nghĩ đến hậu quả khi làm ta nóng giận rồi." Lam vương hạ tháp, xích đi tới trước mặt Nghiêm Vô Ly, cúi người tự mình đỡ Nghiêm Vô Ly dậy, trong mắt như đau lòng, "Đến tháp nằm, ta thanh lý vết thương cho ngươi."


" Không dám phiền chủ thượng tự mình động thủ!" Nghiêm Vô Ly lui về sau một bước.


" Vô Ly đây là đang cự tuyệt ta sao?" Lam vương hướng Nghiêm Vô Ly xề gần một phần, "Phải biết rằng ngươi như vậy, ta rất đau lòng."


" Thuộc hạ không dám."


Trong con ngươi Lam vương mang theo tiếu ý, lại đem Nghiêm Vô Ly ôm ngang lên, bỏ vào tháp!


" Nếu Vô Ly nhiệm vụ thất bại, như vậy lần sau ta liền để Kham Diệc xuất thủ." Lam vương vén tóc của Nghiêm Vô Ly lên, cười nhạt một tiếng, "Cũng đỡ phải ta vì ngươi đau lòng."


Thế nhưng cười như vậy, trong mắt Nghiêm Vô Ly cũng mang theo băng lãnh cùng sát ý, để hắn cực sợ.


—— đề lời nói bên ngoài ——


Tồn cảo đang thiêu đốt, tâm tình vô hạn thương...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận