Nịch Sủng: Chí Tôn Cuồng Phi


Editor: Luna Huang


** Thanh vương chi tâm **


Cháy rồi?


Xem ra Thanh vương thật đúng là lòng dạ độc ác, là muốn hủy thi diệt tích sao? Hơn nữa ——


Ôn Nhu đưa mắt chuyển qua Vương Như Mẫn đang ngồi một bên, thật là một nữ nhân đáng thương, xem ra Thanh vương không nghĩ đến hài tử trong bụng chưa xuất thế của nàng rồi, hôm nay nói vậy đem nàng diệt trừ cùng một lúc, bằng không những người này sẽ không không đợi Vương Như Mẫn còn chưa rời khỏi mà vọt vào, cũng sẽ không đặt mình trong biển lửa, hổ dữ không ăn thịt cơn, Thanh vương, là loại vật gì?


Trong mắt của Vương Như Mẫn lộ ra sợ hãi, trong một khắc kia khói tràn ngập, nàng ngửi được mùi nguy hiểm, thế nhưng nàng không muốn tin tưởng, nàng không ngốc, nàng biết trận lửa này là muốn đưa bọn họ chết cháy một lượt, thế nhưng, gia làm sao sẽ muốn nàng chết cháy? Sáng nay hắn còn nắm tay nàng, lời thề son sắt, sau khi chuyện thành công sẽ thú nàng vào Thanh vương phủ, như thế nào sẽ để nàng chết cháy ở chỗ này?


Nàng không tin, nàng không tin!


" Mang ta rời khỏi! Mau dẫn ta rời khỏi! Gia nói qua để cho các ngươi mang ta rời đi!" Đối mặt với sự chết chốc sợ hãi, Vương Như Mẫn đã quên mất lý trí, đã quên vẫn còn ở trước mặt Ôn Nhu, đứng lên phòng đến chỗ người bịt mặt, muốn bọn họ mang nàng rời đi!


Người bịt mặt theo tiếng kêu nhìn lại, nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi của Vương Như Mẫn, nhãn thần lạnh như băng đúng là hướng Vương Như Mẫn nhấc dao!


Bởi vì trước khi bọn hắn hành động, Thanh vương đã ra lệnh, ngoại trừ Ôn Nhu, những người còn lại đều giết sạch! Nhất là Vương Như Mẫn, tuyệt không thể để cho bọn họ sống đi ra khỏi Thấm Hương lâu! Tá thi nhất cụ, dùng hỏa hoạn để dựng lên hiện trường giả là Bạch vương phi đã chết, kỳ thực là mang về!


Vương Như Mẫn trợn to hai mắt kinh khủng, trơ mắt nhìn ánh đao kia hướng mình chém xuống, hai chân không nghe sai sử, muốn tránh cũng không thể tránh!

Vương Như Mẫn trợn to hai mắt kinh khủng, trơ mắt nhìn ánh đao kia hướng mình chém xuống, hai chân không nghe sai sử, muốn tránh cũng không thể tránh!


" Tê ——" Ngay khi người bịt mặt giơ tay chém xuống, chỉ thấy Ôn Nhu đem chủy thủ trong tay ném đến, hướng người bịt mặt trước Vương Như Mẫn hung hăng bay đi, chuẩn xác không có lầm đâm vào tim của đối phương.


Mà nhưng vào lúc này, một người bịt mặt khác hướng Ôn Nhu chém đến, Ôn Nhu cấp tốc tránh né công kích của đối phương, sau đó giơ chân lên, hung hăng đá vào bụng của đối phương, lực đạo mãnh liệt làm cho đối phương bày về phía sau đụng vào vạch tường, ngất đi!


Ôn Nhu cười lạnh một tiếng, nắm lấy chủy thủ đã đâm vào tim của người bịt mặt đang thoi thóp bên dưới, một cước cố sức dẫm nát trên ngực đối phương, rút đi tia khí lực cuối cùng của đối phương, sau đó cúi người mới rút chủy thủ ra, lại liếc mắt nhìn liếc mắt nhìn Vương Như Mẫn, đã ngất đi.


Đã bất tỉnh cũng tốt, đỡ phải nàng còn muốn bảo hộ nàng.


" Vương phi cẩn thận!" Ngay khi Ôn Nhu cúi người, có người lại muốn giơ dao đến, một bước xa vọt tới bên cạnh Ôn Nhu, chỉ nghe "Đinh" Một tiếng, Túc Dạ sử dụng kiếm thay Ôn Nhu ngăn công kích của đối phương.


Trước mắt, khói đặc càng lúc càng nhiềum đều có thể cảm thụ được sức nóng của lửa, Túc Dạ nhìn trước mặt còn đến tám tên bịt mặt,, nhãn thần bộc phát, nếu không nhanh chóng giải quyết những người này, sợ là bọn hắn đều bị hỏa táng hết.


" Ám vệ!" Túc Dạ cùng năm tên hắc y nhân giao thủ, hắn đã đến cực hạn, còn dư lại ba tên để Vương phi đối phó, bất quá xem thân thủ của Vương phi, một địch ba có lẽ không thành vấn đề, thế nhưng thời gian không còn nhiều, Túc Dạ bị bất đắc dĩ gọi ám vê.


Vì gọi ám vệ, đó là ẩn tại những chỗ tối để hộ vệ không để người phát hiện, bình thường tuyệt không dễ dàng xuất thủ, ám vệ của Bạch vương phủ, đều trực tiếp nghe lệnh của Lãnh Triệt, hay là nói lực lượng bí mật của Đại Di, đều trực tiếp nghe lệnh của Lãnh Triệt!


Túc Dạ vừa dứt lời, liền thấy có hai năm tử một thân hôi sắc sắc mặt cương lạnh ngoài cửa sổ lướt đến, trên tay mỗi người, cầm một trường kiếm lóe hàn quang, cả người phảng phất cùng trường kiếm trên tay hợp nhất, giống như một pho tượng không có tình cảm.


Kỳ thực, không cần ám xuất thủ, bọn họ cũng có thể lấy ít thắng nhiều, bất quá là vấn đề thời gian mà thôi, Ôn Nhu cũng biết hiện nay thời gian không thể chậm trễ, cũng không có ngăn cản Túc Dạ gọi ám vệ ra.

Kỳ thực, không cần ám xuất thủ, bọn họ cũng có thể lấy ít thắng nhiều, bất quá là vấn đề thời gian mà thôi, Ôn Nhu cũng biết hiện nay thời gian không thể chậm trễ, cũng không có ngăn cản Túc Dạ gọi ám vệ ra.


Mà thân thủ của ám vệ, không thể khinh thường, không quá nửa ly trà nhỏ, nguyên bản người bịt mặt còn đứng thẳng liền ngã xuống toàn bộ, còn không chờ Ôn Nhu lên tiếng lưu lại một người sống, lưỡi dao sắc bén của ám vệ liền cắt vỡ yết hầu của người cuối cùng, sau đó hai người một lượt biến mất trong mắt của Ôn Nhu.


Bạch vương Lãnh Triệt, là đoán được Thanh vương sẽ hướng nàng hạ sát thủ sao? Thậm chí ngay cả ám vệ cũng cho Túc Dạ mang ra ngoài, nhãn tuyến của hắn, nên có bao nhiêu?


" Vương phi, đi nhanh đi, nếu là đám người này chưa trở về, tất sẽ có thêm người đến đây, huống hồ hiện tại lửa nhiều như vậy, không đi liền không còn kịp rồi."


" Ân." Ôn Nhu khẽ lên tiếng, nơi đây quả thực không thể dừng, nghi vấn trong lòng đợi hồi phủ sẽ tìm Bạch vương giải thích nghi hoặc, ngược lại hôm nay nàng hồi phủ nhất định phải tìm hắn hảo hảo nói chuyện một chút.


Ôn Nhu đi tới bên cạnh thân Vương Như Mẫn đang hôn mê, nhìn Túc Dạ: "Đại quản sự, phiền ngươi đem Mẫn phu nhân mang về vương phủ."


" Phụ nhân như vậy, để cho nàng tiêu thất thì không tốt?" Đối với Vương Như Mẫn, Túc Dạ là hận, nữ nhân cắm sừng gia, hắn hận không thể chính tay chấm dứt nàng, còn muốn hắn cứu nàng?


" Đại quản sự, để cho nàng đã chết ngươi có thống khoái không, thế nhưng giữ lại nàng, sẽ có tác dụng lớn hơn." Ôn Nhu tự nhiên biết Túc Dạ đang suy nghĩ gì, nếu quyết định phải giúp Bạch vương, Vương Như Mẫn tồn tại, tác dụng quá lớn, "Nếu là ngươi Nếu là ngươi thật muốn vì vương gia xuất khẩu ác khí này, liền nghe ta."


"Vâng." Túc Dạ không hỏi thêm nữa, cúi người ôm lấy Vương Như Mẫn, liền muốn rời khỏi chỗ thị phi này.


Thế nhưng ngay lúc hai người muốn rời đi, trước mắt xuất hiện người ai cũng không ngờ rằng sẽ xuất hiện.


Nghiêm Vô Ly? Ôn Nhu lạnh lùng nhìn người ngăn ở cửa, thế nào cũng không nghĩ ra hắn dĩ nhiên sẽ xuất hiện ở nơi này.

Nghiêm Vô Ly? Ôn Nhu lạnh lùng nhìn người ngăn ở cửa, thế nào cũng không nghĩ ra hắn dĩ nhiên sẽ xuất hiện ở nơi này.


" Nhu nhi, nghỉ đi." Nghiêm Vô Ly nhéo đau tâm, nhìn vết máu lây dính trên người Ôn Nhu, hận không thể tiến lên đem nàng ôm vào trong ngực, thế nhưng, hắn không thể, lần này hắn đến, không phải nàng, mà là muốn giết nàng!


Hắn đúng là đến chính tay đâm chết người hắn yêu nhất!


Hắn không hạ thủ được! Thế nhưng, nếu không phải hắn tự mình xuất thủ, chủ thượng sẽ để những người khác đến, đến lúc đó, với tính tình của chủ thượng, Nhu nhi chắc chắn sống không bằng chết.


Hắn thế nào cam lòng để Nhu nhi hắn yêu nhất sống không bằng chết! Hắn đã hại nàng, thế nào còn có thể để cho nàng đến chết cũng không được bình an?


Cùng với như vậy, không bằng để tự mình đến, cũng tốt để hắn nhìn thấy Nhu nhi một lần cuối.


Túc Dạ cũng kinh hãi, Nghiêm Vô Ly? Vào lúc này hắn sao lại ở nơi này, cũng vừa khớp, chỉ có thể chứng minh hắn thực sự là thủ hạ của Lam vương! Cũng nhân cơ hội này, lấy mạng của Vương phi!


" Nghiêm công tử, thế nào ngươi cũng tới lén xem náo nhiệt?" Ôn Nhu đem đáy mắt giãy giụa của Nghiêm Vô Ly nhìn ở trong mắt, lúc này Nghiêm Vô Ly ngăn ở cửa không cho nàng rời khỏi, tất nhiên là không phải muốn cứu nàng, như vậy, "Không phải là Nghiêm công tử cũng muốn tới lấy tính mệnh của Ôn Nhu chứ?"


" Nhu nhi, mạng của ngươi, nhất thiết phải do ta kết thúc!" Nghiêm Vô Ly nhìn Ôn Nhu hai mắt lạnh như băng, thống khổ nói rằng.


" Ha ha ha ha ——" Ôn Nhu ngửa mặt lên trời cuồng tiếu, nhìn chằm chằm Nghiêm Vô Ly, khinh thường nói, "Vậy phải xem ngươi có bản lãnh này hay không muốn lấy mạng của ta!" 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận