Nịch Sủng: Chí Tôn Cuồng Phi


Editor: Luna Huang


Chỗ này, Ôn Tâm trong Hoán Tâm viện giận dữ, đám thị nữ sợ đến chỉ dám cúi đầu đứng ở ngoài cửa.


Hoán Tâm viện nguyên danh là Nhu Uyển viện, là khuê các của Ôn Nhu trước lúc xuất giá, là Ôn Tri Tân y theo yêu thích của Ôn Nhu, đặc biệt vì nàng kiến tạo, trong viện đình đài thủy tạ mọi thứ đều có, chiếm toàn bộ một phần năm Trấn Quốc Công phủ, thẳng đến có thể so với một phủ đệ nhỏ, có thể nói là viện trong viện, lâu trong lâu rồi, có thể thấy được Ôn Tri Tân thương yêu Ôn Nhu đến nhường nào.


Ôn Tâm vẫn oán hận đố kị Ôn Nhu, lúc nào cũng muốn đem Nhu Uyển viện làm của riêng mình, nhưng mà nàng lại một mực trước mặt Ôn Nhu diễn tốt vai hảo muội muội, liền không tốt trực tiếp đem Nhu Uyển viện đoạt lấy, chỉ có thể mắt thấy nghiến răng nghiến lợi, cho nên lúc đầu Ôn Nhu xuất giá, Ôn Thế Nghi làm chủ đem nó tặng cho Ôn Tâm.


Mà Ôn Tâm, tuy là hôm nay làm Trấn Quốc công tử, thế nhưng mọi chuyện vẫn nghe từ Ôn Thế Nghi cùng Triệu Yên Nhi, cho nên khi Ôn Thế Nghi đem Nhu Uyển viện đưa cho nàng, tất nhiên là nàng vô cùng thích thú, chuyện thứ nhất chính là đem Nhu Uyển viện đổi tên thành Hoán Tâm viện, phàm là có chuyện không vui, nàng đều tới đây phát tiết đến khi vừa thông suốt mới thôi, cứ như là nàng là có thể đem Ôn Nhu thống hận nhất dẫm nát dưới chân một dạng, mới có thể khiến nàng nguôi giận.


Mà hôm nay, Ôn Nhu cư nhiên ỷ có Bạch vương gia làm chỗ dựa, ở trước mặt các nàng chỉ cao khí ngang, thế nào nàng có thể không tức giận?


" Ba!" Ôn Tâm cầm lên bình hoa sứ men xanh trên kệ, cố sức đập xuống đất, mảnh nhỏ vỡ nát đầy đất, ngoài cửa thị nữ Lan nhi sợ đến đem đầu cúi gầm xuống.


" Còn đứng ở bên kia làm gì! Còn không mau sang đây?" Ôn Tâm thấy Lan nhi ngoài cửa chiến chiến căng căng, không khỏi lửa giận càng tăng lên, quát lớn, hoàn toàn không có để ý đến dáng dấp của Ôn Nhu ở bên ngoài.


"Vâng, đại tiểu thư." Lan nhi yếu đáp, cúi đầu chậm rãi hướng Ôn Tâm đi đến.


Bởi vì Ôn Tâm nới với toàn bộ hạ nhân trong Trấn Quốc Công phủ, muốn xưng nàng làm đại tiểu thư, nếu là có ai còn dám gọi nàng nhị tiểu thư, dùng loạn côn đánh chết, nữ trực tiếp đưa đi kỹ viện, toàn bộ trên dưới Trấn Quốc Công phủ, ai cũng thận trọng, sợ mình không nghĩ qua nói sai rồi, vậy thì xong rồi.


" Sợ cái gì? A? Còn sợ bổn tiểu thư ăn ngươi sao?" Nhìn dáng dấp của Lan nhi thận trọng, Ôn Tâm đi tới bên người Lan nhi, cố sức vặn cái lỗ tai của Lan nhi, quát dẹp đường.

" Sợ cái gì? A? Còn sợ bổn tiểu thư ăn ngươi sao?" Nhìn dáng dấp của Lan nhi thận trọng, Ôn Tâm đi tới bên người Lan nhi, cố sức vặn cái lỗ tai của Lan nhi, quát dẹp đường.


" Nô tỳ không dám! Nô tỳ không dám! Đại tiểu thư tha mạng!"


" Còn dám cầu xin tha thứ! Quỳ xuống cho bổn tiểu thư!" Trong cơn giận dữ trong cơn giận dữ Ôn Tâm một cước hướng về phía đầu gối của Lan nhi đắ, chỉ nghe thấy Lan nhi một tiếng thét chói tai thét chói tai tê tâm liệt phế, hai đầu gối thẳng tắp quỳ xuống mặt đất.


" Tâm nhi tại sao phát hỏa?" Đột nhiên, âm thanh của Triệu Yên Nhi mềm mại đáng yêu mềm mại đáng yêu truyền đến, Ôn Tâm lập tức buông lỏng tay đang nhéo tai của Lan nhi ra, hướng Triệu Yên Nhi hành lễ, ngăn chặn lửa giận trong lòng lửa giận trong lòng, bật người đổi lại sắc mặt.


" Tâm nhi gặp qua mẫu thân." Bất quá trong nháy mắt, Ôn Tâm khôi phục lại dáng dấp mỹ nhân hào phóng dịu dàng.


" Nương dặn người đã nói bao nhiêu lần rồi, không nên vì đồ đê tiện này cùng bọn hạ nhân này động khí, không đáng để Trấn Quốc công tử này tức giận, đều không nhớ ra được lời của nương?" Triệu Yên Nhi kiều mị trìu mến trách cứ.


" Tâm nhi đã biết, nương, Tâm nhi nhớ kỹ lời của nương." Ôn Tâm vâng vâng đáp.


" Cái này không sai biệt lắm." Triệu Yên Nhi hài lòng gật đầu, sau đó nhìn đến Lan nhi quỳ gối dưới đất, khóc không thành tiếng lại không dám đứng lên, chán ghét lạnh giọng ra lệnh, "Người đến, đem điều này nha đầu hầu hạ không chu toàn này mang xuống, thưởng cho bọn gia đinh, hoặc là đưa đến kỹ viện đều có thể, chỉ cần không được xuất hiện ở trước mắt là được."


Mỗi chữ mỗi câu, hoàn toàn không có ôn độ, tựa như nàng xử trí không là một con người, mà là một thứ đến súc sinh đồ vật cũng không bằng.


" Phu nhân tha mạng! Phu nhân tha mạng a!" Lan nhi còn trong đau đớn, nghe được Triệu Yên Nhi nói, bỗng nhiên khiếp sợ, cũng không kịp làm gì, liền liên tiếp dập đầu nói: "Nô tỳ biết sai rồi! Nô tỳ nhất định sẽ hảo hảo hầu hạ Hậu đại tiểu thư! Cầu phu nhân tha mạng!"


Chỉ thấy máu tươi đỏ sẫm rơi xuống, mẫu nữ Triệu Yên Nhi đều là mắt lạnh nhìn, không nhúc nhích chút nào, cuối cùng Quế ma ma bên cạnh Triệu Yên Nhi hướng phẫn nộ quát: "Không có nghe được phu nhân nói gì sao? Còn chưa đem nha đầu này đi?"

Chỉ thấy máu tươi đỏ sẫm rơi xuống, mẫu nữ Triệu Yên Nhi đều là mắt lạnh nhìn, không nhúc nhích chút nào, cuối cùng Quế ma ma bên cạnh Triệu Yên Nhi hướng phẫn nộ quát: "Không có nghe được phu nhân nói gì sao? Còn chưa đem nha đầu này đi?"


Chỉ thấy hai gã gia đinh xông vào, đem Lan nhi đi, thẳng đến tiếng khóc lóc cầu xin tha thứ của Lan nhi tiêu thất ở phía xa, rồi lập tức có bà bước vào đem đống hỗn độn đầy đất thu thập sạch sẽ, Ôn Tâm đưa Triệu Yên Nhi đến chủ vị ngồi xuống, tiếp nhận một ly trà do Quế ma ma đưa tới, tự đưa tới trong tay Triệu Yên Nhi, Triệu Yên Nhi thấy rõ nữ nhi nhà mình khéo như vậy, trong lòng cực kỳ thoả mãn.


" Tâm nhi, linh vị Lâm Tiểu Uyển, là ngươi cho người đặt lên sao?" Triệu Yên Nhi nhấp một ngụm nước trà, liền đem ly trà trong tay bỏ lên trên bàn trà, giương mắt nhìn hướng giương mắt nhìn Ôn Tâm trước mặt.


" Là ta làm, nương." Ôn Tâm nhìn lại mâu tử của Triệu Yên Nhi, trả lời nhanh, vốn tưởng rằng Triệu Yên Nhi sẽ khích lệ nàng, ai biết Triệu Yên Nhi cư nhiên một chưởng vỗ mạnh trên bàn trà, đứng lên, trách mắng, "Ngươi cư nhiên len lén cất giấu linh vị của con tiện nhân Lâm Tiểu Uyển kia không cùng nương noi, là muốn tức chết nương sao?


Đời này Triệu Yên Nhi hận nhất chính là Lâm Tiểu Uyển, lúc trước nàng hạ lệnh đem đồ thuộc về Lâm Tiểu Uyển thiêu hủy, linh vị cũng hủy diệt, nếu dám có người tưởng nhớ đến Lâm Tiểu Uyển, để cho nàng phát hiện, tuyệt không tha! Không biết, người thứ nhất dám cãi lời của nàng lại là nữ nhi của nàng! Vậy làm sao có thể bảo nàng không giận cho được.


" Nương, nữ nhi biết người giận nữ nhi, thế nhưng nương người ngẫm lại, nếu Ôn Nhu không thấy được linh vị Lâm Tiểu Uyển, trước mặt của Bạch vương gia liền bắt được chúng ta mà tra, lúc trước nữ nhi gạt người đem linh vị Lâm Tiểu Uyển giấu đi, chính là vì ứng biến chuyện như vậy ngày hôm nay." Ôn Tâm giải thích, "Nữ nhi vốn không muốn gạt nương, thế nhưng vừa nói Lâm Tiểu Uyển, nương luôn luôn thần sắc không tốt, nữ nhi không muốn nương hao tổn tinh thần, mới không có cùng nương nói."


Ôn Tâm nói khiến thần sắc bén nhọn trên mặt Triệu Yên Nhi lập tức hòa hoãn xuống, thở dài nói: "Tâm nhi thực sự là hiểu chuyện, thương xót nương."


Tự nhiên Ôn Tâm biết Triệu Yên Nhi sẽ không thực sự giận nàng, lúc này liền khoác tay Triệu Yên Nhi, làm nũng nói: "Nương thương yêu Tâm nhi nhất, Tâm nhi cũng là yêu mẫu thân nhất!"


Triệu Yên Nhi bị Ôn Tâm dụ được rất vui vẻ, ánh mắt của nàng nhìn Ôn Tâm tràn đầy cưng chìu, lại không khỏi trách cứ: "Nương biết ngươi thương xót nương, thế nhưng ngươi còn nhỏ, rất nhiều chuyện không phải đơn giản như ngươi nghĩ, cho nên sau này mặc kệ làm cái gì, cũng phải nói cho nương biết."


" Tâm nhi đã biết." Ôn Tâm ngọt ngào đáp.


" Bất quá hôm nay Bất quá hôm nay ít nhiều Tâm nhi cũng khiến cho Ôn Nhu không thể lấy chuyện này trước mặt của Bạch vương giảng đạo." Triệu Yên Nhi nói xong nghiến răng nghiến lợi.

" Bất quá hôm nay Bất quá hôm nay ít nhiều Tâm nhi cũng khiến cho Ôn Nhu không thể lấy chuyện này trước mặt của Bạch vương giảng đạo." Triệu Yên Nhi nói xong nghiến răng nghiến lợi.


Trong mắt của Ôn Tâm hiện lên vẻ lo lắng, oán hận nói" Dự đoán được Bạch vương gia cư nhiên sẽ theo Ôn Nhu trở về chứ, ngay cả thánh thượng cũng chưa chắc nhìn ra đâu!"


"Tâm nhi không cần lo lắng, mẫu thân cùng phụ thân người giúp ngươi khiến cho tước vị Trấn Quốc công tử thuộc về ngươi, liền nhất định sẽ làm cho ngươi thật vui vẻ." Triệu Yên Nhi vừa nói, một bên vỗ vỗ mu bàn tay của Ôn Tâm, trong mắt phụt ra vài tia hung ác, "Dám người trước mặt mẫu nữ chúng ta một tay che trời, nương tuyệt sẽ không để cho nàng đắc ý!"


" Nương ngươi có thể con tiện nhân Ôn Nhu kia cùng trước đây không giống nhau không?" Đây là sự nghi ngờ bao phủ trong lòng Ôn Tâm, nếu ngày đó Ôn Nhu thành hôn cho nàng cho là ảo giác, như vậy ngày hôm nay thì sao? Trước kia Ôn Nhu, chớ nói dám chống đối phụ thân, đối với mẫu thân Triệu Yên Nhi, cũng là kính cẩn cẩn thận, thế nào ngày hôm nay đột nhiên mạnh như vậy mạnh như vậy?


Triệu Yên Nhi gật đầu, tự nhiên nàng cũng đã nhận ra đã nhận ra sự dị dạng của Ôn Nhu, nói: "Ôn Nhan chú ý hướng đi ngày thường của Ôn Nhu nhiều một chút."


" Nữ nhi sẽ."


" Tâm nhi a, sau này trước mặt hạ nhân cũng đừng loạn phát tỳ khí, vạn nhất thật có nha hoàn lắm mồm không sợ chết truyền lời cùng người khác, chẳng phải là lãng phí tâm huyết qua nhiều năm của chúng ta sao?" Triệu Yên Nhi nắm tay của Ôn Tâm, ngữ trọng tâm trường nói, hiện tại tuy nàng có Ôn Thế Nghi thương yêu, nhưng đồng thời nàng cũng minh bạch đạo lý có mới nới cũ này, nếu nàng tuổi già sắc, ai biết được nàng còn có thể giữ được lòng của Ôn Thế Nghi không?


Chỉ có nữ nhi, mới cùng nàng cốt nhục liên tâm, nữ nhân một ngày mất đi sủng ái của nam nhân, trên tay nàng nhất định phải phải có quyền lực, bằng không, nhất định bị đem đến đại môn bị người khác đạp chết không toàn thây!


"Nương giáo huấn, Tâm nhi khắc trong tâm khảm." Ôn Tâm không ngốc, nàng tất nhiên là biết mẫu thân đang vì nàng dự định, thế nhưng vừa nghĩ tới hôm nay Ôn Nhu cư nhiên không phải trốn ở trong Bạch vương phủ không dám gặp người, mà là chỉ cao khí ngang, Ôn Tâm chỉ cảm thấy phẫn nộ, kéo cánh tay Triệu Yên Nhi, nói, "Nương, vậy kế tiếp chúng ta nên làm cái gì bây giờ nên làm cái gì bây giờ?"


Đón lấy, chỉ thấy Triệu Yên Nhi nói nhỏ gì đó vào tai của Ôn Tâm, Ôn Tâm lập tức mi miệng cười.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận