Nịch Sủng: Chí Tôn Cuồng Phi


Editor: Luna Huang


Lãnh Triệt bị bệnh, chìm ngủ không tỉnh, sốt cao không lui, tựa hồ phụ tử liên tâm một dạng. Lãnh Nhiên cũng bị bệnh, cũng là sốt cao không lui, mà Lãnh Du không khóc không làm khó lại cũng thái độ khác thường, nhìn không thấy Lãnh Triệt sẽ khóc nháo không ngừng toàn bộ Bạch vương phủ hầu như loạn thành một mảnhn Túc Dạ càng khẩn trương chạy qua chạy lại giữa thái y viện cùng Bạch vương phủ.


Túc Dạ chiếu cố Lãnh Triệt, Thiên Du chiếu cố tiểu Lãnh Nhiên, Duẫn Nhi sợ Lãnh Du khóc gây nháo Lãnh Triệt, liền đem nàng ôm ly khai, thế nhưng Lãnh Du như là cảm ứng một dạng, ly Lãnh Triệt càng xa, nàng sẽ khóc càng lợi hại hơn, Duẫn Nhi làm sao cũng dỗ không được, để Duẫn Nhi không biết nên làm thế nào cho phải, mắt thấy Lãnh Du càng khóc càng lợi hại,, Duẫn Nhi rất sợ nàng sẽ khóc đến quá khi, vô pháp, chỉ có thể đem Lãnh Du ôm trở về Yên Thủy các, nhắc tới cũng nhắc tới cũng, Duẫn Nhi mới ôm Lãnh Du đi vào phòng ngủ Lãnh Triệt, Lãnh Du Lãnh Du còn chưa nhìn thấy Lãnh Triệt ngừng tiếng khóc ngừng tiếng khóc, đổi thành kêu to bì bõm.


Tất cả mọi người vô pháp, tuy rằng thái y dặn dò qua để Lãnh Triệt nghỉ ngơi thật tốt, thế nhưng tiểu Lãnh Du hiện nay đâu thể rời khỏi Lãnh Triệt, vừa thấy được Lãnh Triệt sẽ giang tay ra đánh thức Lãnh Triệt, Túc Dạ vội vã đem tiểu diêu của nàng đến bên Lãnh Triệt, để Duẫn Nhi đem nàng thả vào trong diêu.


“Tiểu Du Du, gia ngã bệnh, cần nghỉ ngơi thật tốt, không thể ầm ĩ, cũng không có thể nháo, hiểu hay không?” Túc Dạ ngồi xổm xuống bên Lãnh Du, nhỏ giọng dặn dò, mặc dù biết Lãnh Du không có khả năng nghe hiểu được, mặc dù hắn là cỡ nào mong muốn nàng có thể nghe hiểu được.


Mà Lãnh Du tựa hồ nghe đã hiểu giống nhau, nháy con mắt nhìn Túc Dạ một chút, coi lại coi trọng Lãnh Triệt đang ngủ say, đứng ở diêu, hai tay béo béo cầm lấy gối đầu của Lãnh Triệt, trong lúc bất chợt yên tĩnh lại, đem cằm gác qua tháp, đôi mắt đen không nháy mắt nhìn chằm chằm Lãnh Triệt trước mặt.


Duẫn Nhi chỉ cảm thấy trong lòng một trận khó chịu, khóe mắt nước mắt thấm, Túc Dạ cũng là nao nao, khe khẽ thở dài, để Duẫn Nhi chiếu cố Lãnh Nhiên, Lãnh Du do nhìn là tốt rồi, Duẫn Nhi lên tiếng trả lời rồi lui ra.


Lãnh Triệt ngủ mê man hai ngày hai đêm, Lãnh Du cũng ở bên hắn ngây người hai ngày hai đêm, cũng nghe lời không khóc không làm khó, lẳng lặng đứng ở diêu của mình, chỉ là đôi khi thò tay ra chà xát mặt của Lãnh Triệt, đôi khi gãi lên tóc của Lãnh Triệt.


Lãnh Du vẫn là đứng ở diêu, Túc Dạ sợ nàng chân nho nhỏ đứng không được bao lâu, ôm nàng để cho nàng ngồi xuống, thế nhưng Túc Dạ mới đặt nàng ngồi xuống nàng lại đứng lên, nhiều lần như vậy, Túc Dạ mới phát hiện nguyên lai là Lãnh Du ngồi xuống nhìn không thấy Lãnh Triệt, Vì vậy liền đem nàng ôm lên, để cho nàng ngồi ở bên gối Lãnh Triệt, Lãnh Du không có bò đứng lên.


” Tiểu Du Du, không thể leo lên người cha, hiểu không?” Túc Dạ không khỏi lại dặn dò, hắn sở dĩ trước không có đem Lãnh Du đặt lên giường, chính là sợ Lãnh Du sẽ leo lên người Lãnh Triệt, nhưng là từ mới vừa rồi nàng an tĩnh nghe lời, Túc Dạ nghĩ nàng sẽ nghe hiểu được lời của hắn, cũng sẽ không hồ đồ, như vậy để cho nàng ngồi đó cũng không có gì không tốt, bởi vì hắn nhìn ra được Lãnh Du rất muốn đứng ở bên Lãnh Triệt.


Lãnh Du vẫn là nhìn Túc Dạ một chút, lại nhìn Lãnh Triệt, bò tới chỗ trống, Túc Dạ đang lo nnagf leo lên người Lãnh Triệt, Lãnh Du đột nhiên ngồi dậy, sau đó nằm ngửa, nằm bên Lãnh Triệt, đầu nho nhỏ vừa lúc đặt lên vai của Lãnh Triệt.


Túc Dạ đột nhiên cảm thấy chóp mũi có chút toan, bởi vì khổ cực Lãnh Triệt, cũng bởi vì hai tiểu gia hỏa, tuy rằng bọn họ cũng rất thương yêu hai tiểu gia hỏa, thế nhưng thủy chung so ra kém cha nương, mà thôi, để tiểu Du Du bên gia đi.


Túc Dạ đem Lãnh Du xê dịch, để cho nàng nằm cũng có thể thấy Lãnh Triệt, Lãnh Du lại một lần nữa đem hai bàn tay nhỏ đặt lên trên mặt Lãnh Triệt, ba ba vỗ hai cái, sợ đến Túc Dạ bật người nắm lấy tay nhỏ bé của nàng, đối với nàng làm một động tác “Hư”, Lãnh Du thấy Lãnh Triệt không có mở mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút cúi, sau đó nàng lại dùng đầu cà cà ở cổ của Lãnh Triệt, Túc Dạ vừa muốn hung nàng, phát hiện nàng đã cổ của Lãnh Triệt dời ra, chăm chú nhìn chăm chú nhìn hai mắt nhắm chặ của Lãnh Triệt.


” Tiểu Du Du, cho cha của ngươi ngủ nhiều một chút, không nên nháo.” Túc Dạ đột nhiên phát hiện Lãnh Du là đang mong đợi Lãnh Triệt tỉnh lại, chỉ là thái y nói gia lần này sốt cao nhưng cũng không quá, hôm nay cũng đã hạ sốt, chỉ là quá mức mệt nhọc, mới có thể ngủ không tỉnh, cơ hội này vừa lúc có thể để cho gia nghỉ ngơi thật tốt một phen, liền để hắn hảo hảo ngủ một giấc, tuyệt không thể để cho Lãnh Du đánh thức hắn.


Lãnh Du như là nghe hiểu, không lộn xộn nữa, hướng bên Lãnh Triệt, theo dõi hắn, cũng chậm nhắm mi mắt nhỏ lại, Túc Dạ lập tức vì nàng đắp chăn lên, hắn là phi thường lo lắng ba người một nhà đều bệnh.


Lãnh Du ngủ, trong tay còn nắm một lọn tóc của Lãnh Triệt, Túc Dạ lại một lần nữa khe khẽ thở dài, vốn định đem sợi tóc của Lãnh Triệt từ trong tay Lãnh Du lấy ra, cuối cùng vẫn là thôi.


Lãnh Triệt thẳng đến buổi chiều ngày thứ hai mới tỉnh lại, tỉnh lại là lúc đầu có chút trầm trọng, mí mắt cũng là trầm trọng đến lợi hại, loáng thoáng, nghĩ có người ở bên tai gọi hắn.


” Cha, cha...” Tin tức thanh âm, lại làm cho tiếng lòng Lãnh Triệt căng thẳng, mạnh mở mắt ra.


Lãnh Triệt mở mắt ra trong nháy mắt, liền thấy Lãnh Du chính hướng hắn vươn hai tay nho nhỏ, chớp mắt xinh đẹp theo dõi hắn, nhỏ giọng không rõ ràng lắm, “Cha... Cha...”


Lãnh Triệt cả kinh lập tức ngồi dậy, đem hai tay nàng hướng hắn giang ra ôm vào lòng, nhìn chằm chằm cái miệng nhỏ nhắn của nàng đang đóng mở, kích động không thôi, Du nhi của hắn, biết nói rồi, biết kêu cha rồi?


” Gia, người tỉnh?” Túc Dạ là bị thanh âm của Lãnh Du đánh thức, hắn vốn là nhìn Lãnh Du ngủ bên người Lãnh Triệt mới ngồi xuống ghế thái sư một bên, bất tri bất giác ngủ luôn, hôm nay thấy Lãnh Triệt tỉnh lại có chút kích động, “Gia ngủ được tốt? Túc Dạ để thị nữ chuẩn bị nước, để gia hảo hảo tắm rửa một phen, gia cũng là đói bụng, Túc Dạ gọi trù nương.”


Túc Dạ liên tiếp nói cho hết lời, Lãnh Triệt chỉ là nhìn Lãnh Du khẽ gật đầu, Túc Dạ vội vã ly khai.


Lãnh Triệt đem Lãnh Du buông nàng xuống lại bắt đầu khóc nháo, vô pháp, Lãnh Triệt chỉ có thể ôm nàng cùng nhau tắm rửa, sau khi Lãnh Triệt tỉnh lại, Lãnh Du khôi phục bướng bỉnh ngày thường của nàng, quậy đến Lãnh Triệt tắm rửa không được an bình.


Thời gian dùng cơm, Lãnh Triệt mới biết ngủ mê man hai ngày hai đêm, Lãnh Du đúng là một tấc cũng không rời “Coi chừng” hắn, không khóc không làm khó, cũng không bướng bỉnh, an tĩnh không giống như là tiểu oa nhi vừa tròn tuổi.


Lãnh Triệt cũng không biết, hắn chỉ là ngủ mê man hai ngày hai đêm, Lãnh Nhiên dĩ nhiên cũng bị bệnh, thật vất vả dỗ Lãnh Du ngủ, mới vội vã nhìn Lãnh Nhiên.


Chính hai ngày hai đêm, Lãnh Nhiên thường xuyên khóc cũng là thái độ khác thường, mặc dù nhỏ tiểu thân thể nhỏ khó chịu, hắn cũng không hề gào khóc, có lúc có lẽ là quá mức khó chịu mới có thể anh anh khóc thành tiếng, thể chất của Lãnh Nhiên nguyên bản yếu, tuy rằng đã hạ sốt, thế nhưng thân thể vẫn còn nóng, Lãnh Nhiên Thiên Du tâm thương yêu không dứt, càng thêm cẩn thận chăm sóc.


Lãnh Triệt nhìn thấy Lãnh Nhiên thì sắp tới giờ dần, mà tiểu gia hỏa lại còn mở to mắt, chỉ là hắn tuy là mở to mắt, nhưng tinh thần không có bình, làm cho đau lòng người, Thiên Du nói cho Lãnh Triệt, hai ngày hai đêm hắn mê man, Lãnh Nhiên tuy rằng không khóc không làm khó, lại luôn luôn lúc ngủ lúc tình, luôn luôn ngủ nửa canh giờ sẽ tỉnh lại, ban đêm cũng là như vậy, như là đang chờ đợi cái gì không chịu đi vào giấc ngủ.


Lãnh Triệt nghe được đau lòng, từ trong lòng Thiên Du ôm qua Lãnh Nhiên, tiểu gia hỏa nhận thức, vừa đến trong lòng Lãnh Triệt lại cười, như Lãnh Du một dạng bắt được một lọn tóc của Lãnh Triệt, kéo.


Lúc Thiên Du và Túc Dạ than vãn, nguyên lai tiểu Lãnh Nhiên hai người kia luôn luôn không muốn ngủ nguyên lai là đang đợi Vương gia, ai, nếu là Vương phi vẫn còn trong vương phủ thì...


Lãnh Triệt đem Lãnh Nhiên ôm đến nơi Lãnh Du ngủ, mình thì ngồi ở giường nhìn hai tiểu gia hỏa ngủ say, an tĩnh giữ bọn họ một đêm, đợi cho bọn họ khi tỉnh lại, tự mình giúp bọn hắn mặc y phục lau mặt, Lãnh Du cao hứng dùng mặt cọ cọ trên mặt Lãnh Triệt, liên tiếp kêu cha, Lãnh Nhiên không giống Lãnh Du, chỉ là lặng yên ngồi ở trên tháp, Lãnh Triệt giúp hắn giúp hắn mặc y phục lau mặt hắn nắm thật chặt ống tay áo của Lãnh Triệt.


Thời gian đồ ăn sáng, Lãnh Triệt cũng tự mình uy hai tiểu gia hỏa ăn phấn gạo, Lãnh Nhiên rất nghe lời ngồi ở cái ghế nhỏ thuộc về mình, mà Lãnh Du lại không an phận nhích tới nhích lui, suýt nữa đem mình từ cái ghế nhỏ ngã xuống, còn hướng Lãnh Triệt giang hai tay ra muốn ôm một cái, Lãnh Triệt vô pháp, chỉ phải đem nàng ôm vào trong lòng, Lãnh Du luôn đem tay nhỏ bé của mình phóng tới trong bát, Lãnh Triệt chỉ có thể đem bát đặt thật cao, tiểu gia hỏa Lãnh Nhiên một ngụm, lại uy Lãnh Du một ngụm.


Ai biết Lãnh Nhiên cũng là học theo, thấy Lãnh Du luôn muốn bắt tay phóng tới trong bát Lãnh Triệt cầm trong tay, hắn cũng đem tay nhỏ bé của mình đặt vào trong bát khác, Lãnh Triệt muốn ngăn lại, trong lúc nhất thời không chú ý, bát cầm trong tay rũ xuống, hắn thành công bưng đi mục tiêu của Lãnh Nhiên, Lãnh Du thành công đem tay của mình bỏ vào trong bát, đầy tay dính phấn gạo còn cười khanh khách, Lãnh Triệt vội vã đem hai cái bát cầm trong tay đặt thật xa cả hai, nhìn tay nhỏ bé của Lãnh Du bẩn, liền vội vàng đem nàng phóng tới cái ghế nhỏ, tìm khăn vì nàng lau.


Thế nhưng, ngay khi Lãnh Triệt tìm được khăn, phía sau truyền tới một tiếng “Phanh”, nương theo Lãnh Nhiên gào khóc, cả kinh hắn lập tức chuyển thân.


Chỉ thấy cả người Lãnh Du cùng cái ghế nhỏ nắm trên mặt đất, còn cổ tay của Lãnh Nhiên, mà Lãnh Nhiên một cách tự nhiên chính là ngã trên ghế của nàng, đầu vừa vặn trên tay cầm của cái ghế sợ đến Lãnh Triệt liền vội vàng tiến lên ôm lấy Lãnh Nhiên.


Lãnh Nhiên khóc quá lợi hại, hơn nữa trên trán nho nhỏ nhất thời sưng lên, Lãnh Triệt một bên dụ dỗ hắn, một bên ngồi chồm hổm xuống muốn ôm lấy Lãnh Du, thế nhưng Lãnh Du không cho hắn ôm, mà là bản thân từ té ngã bò đi ra, sau đó ngồi xuống ghế thái sư trước Lãnh Triệt.


Lãnh Triệt vui mừng vươn tay xoa xoa đầu nhỏ của Lãnh Du, Lãnh Du còn lại là hướng trương khai hai tay, chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp tin tức nói: “Cha, ôm, ôm một cái...”


**


Túc Dạ phát hiện, gia so với trước đây cực khổ hơn, nguyên bản vẫn chỉ là lúc buổi tối muốn dẫn tiểu Lãnh Nhiên ngủ, hôm nay còn có thêm tiểu Lãnh Du, trong trắng cũng là không có yên tĩnh.


Mặc kệ cái gì, Lãnh Nhiên so với Lãnh Du học chậm hơi, tỉ như Lãnh Du tám tháng có thể bò, Lãnh Nhiên lại chính là chín tháng mới biết bò, tỉ như nói Lãnh Du tròn tuổi biết đứng, Lãnh Du lại một tuổi một tháng mới biết đứng, Lãnh Du là tròn tuổi biết gọi cha, lại chính là lại chính là một tuổi một tháng mới biết gọi cha...


Hôm nay Lãnh Du biết gọi cha, còn có thể bảo cha ôm một cái, luôn luôn la hét đòi cha ôm một cái, Lãnh Triệt trong vương phủ thì được, thời gian không ở trong vương phủ, Túc Dạ chính là một cái đầu hai cái to, bất quá duy nhất may mắn của hắn là, Lãnh Du không phải cái gì cũng học theo Lãnh Nhiên luôn luôn la hét để cha ôm, nếu không Túc Dạ cảm giác mình nhất định sẽ bị tiểu gia hỏa này làm cho phát điên.


Cũng từ lúc Lãnh Du biết gọi cha, nàng buổi tối không cùng Lãnh Triệt ngủ là không được, không phải nàng giống như Lãnh Nhiên một dạng, khóc nháo không ngừng, Lãnh Triệt tuy rằng cũng biết hài tử cưng chìu như thế là không tốt, thế nhưng vừa nghĩ tới hắn bất quá là đem tình cảm của Ôn Nhu mọt lượt cho hai tiểu gia hỏa, liền cũng nghĩ không có quá đáng, bất quá là bản thân hơi mệt mỏi một chút xíu mà thôi.


Lãnh Triệt cũng biết, hắn có thể cưng chìu hai tiểu gia hỏa như thế cũng nửa năm mà thôi, sang năm hắn sẽ toàn tâm vùi đầu vào quốc sự.


Lãnh Du là một tuổi ba tháng biết đi, nhất rưỡi có thể chạy, biết chạy Lãnh Du thích chạy tán loạn, chỉ là nàng chạy luôn luôn chạy lảo đảo nghiêng ngã, trừ phi nàng chạy đến ngã, nếu không nhất định không ngừng lại, nên Duẫn Nhi đều kinh hãi theo sát phía sau nàng, rất sợ nàng ngã.


Bất quá Lãnh Du tuy rằng bướng bỉnh, cũng động một chút là khóc như bảo bối đậu hủ, dù cho ngã cũng sẽ không khóc, mà Lãnh Nhiên luôn luôn hoảng hoảng du du đi theo tiểu bước chân của nàng, muốn chạy lại không dám chạy, truy cũng truy không kịp, chỉ có thể bình thường kêu “Tiểu Du Du, chờ ta một chút.”, dáng dấp khẩn trương, bình thường chọc cho người bên ngoài thoải mái cười to.


Thế nhưng rất lâu, Lãnh Du bất luận đi chỗ nào đều là lôi kéo tay của Lãnh Nhiên, vẫn rất có một phong phạm tiểu tỷ tỷ, thế nhưng tiểu tỷ tỷ này bình thường sẽ đưa tiểu Lãnh Nhiên làm một ít chuyện người lớn.


” Nhiên Nhiên có muốn thấy cha?”, một tuổi bảy tháng Lãnh Du lôi kéo tay của Lãnh Nhiên, lén lút vấn, về phần tại sao về phần tại sao lặng lẽ, là bởi vì chuyện nàng muốn làm tiểu Thụ Diệp bọn họ sẽ không đồng ý.


“Ân!” Lãnh Nhiên gật đầu, so với sắc mặt của Lãnh Du phấn phác phác, sắc mặt của Lãnh Nhiên có chút tái nhợt, có lẽ là do thể chất, cũng không từ bướng bỉnh hoạt bát của Lãnh Du, Lãnh Nhiên không hề như trước động một chút là khóc, an tĩnh không giống tiểu oa nhi một tuổi bảy tháng.


” Vậy chúng ta đi tìm cha đi!” Nhãn thần Lãnh Du sáng rực nói rằng.


” Không nên.” Lãnh Nhiên không có bị Lãnh Du dụ khị, tiểu đại nhân nói, “Cha nói, cha, lúc không ở nhà, phải nghe lời, tiểu Thụ Diệp.”


Thanh âm của Lãnh Nhiên, có chút không rõ, cũng nói chưa chuẩn, một câu nói xuống tới, đứt quảng, “Ta còn muốn, cùng, Nhãn Nhược muội muội, chơi.”


” Hừ!” Lãnh Du mất hứng, lập tức bỏ qua rồi tay của Lãnh Nhiên, cũng không quay đầu lại chạy.


Lãnh Du một bên chạy, vừa nghĩ, vậy tự ta đi tìm cha.


Thế nhưng Bạch vương phủ quá lớn, mới vừa rồi là thời gian tiểu gia hỏa ngủ trưa, Duẫn Nhi dỗ hai tiểu gia hỏa ngủ xong liền rời đi, lúc Duẫn Nhi rời đi đem cửa phòng đóng lại, Lãnh Du cố hết sức đem cửa phòng mở ra, sau đó từ khe cửa chen lấn đi ra ngoài, trong phòng vốn là có thị nữ coi chừng, vừa vặn thị nữ đi nhà xí, Lãnh Du mới có một cơ hội len lén chuồn ra như vậy.


Mùa đông tuyết rất lớn, Lãnh Du mới từ cầu thang cấp ba cấp bốn leo xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đã đông lạnh đến đỏ bừng, thấy tuyết đọng dày cũng không biết lui về phía sau, chân đạp lên đám tuyết đọng, sau đó cả người té vào tuyết đọng, không đứng nổi, sau đó nàng toàn bộ bò trong tuyết đến phương hướng đại môn.


Tiểu Lãnh Du không có mang hài, không có mặc tiểu áo bông của nàng, cũng không có đội nón, chỉ chốc lát sau, mắt nho nhỏ của nàng cóng đến hồng, thời tiết như vậy không mặc áo bông không mang hài, cho dù là người lớn cũng chịu không nổi, huống chi là hài tử một tuổi, Vì vậy Lãnh Du ngồi ở trong tuyết gào khóc.


Cũng trùng hợp Túc Dạ muốn tới thăm hai tiểu gia hỏa, mới bước vào trong viện liền nghe được Lãnh Du khóc lớn, vội vã theo tiếng đi, cuối cùng trong tuyết nhìn thấy Lãnh Du bị tuyết phủ cóng đến tím bầm, sợ đến liền vội vàng đem nàng ôm trong lòng.


” Tiểu Du Du!” Túc Dạ mặc dù không biết Lãnh Du là thế nào ở đây, thế nhưng nàng như vậy thực tại để hắn đau lòng, đem nàng ôm cào vào trong ngực vội vã chạy đến phòng ấm áp, khẩn trương không ngớt, hướng về phía thị nữ vừa đi nhà xí giận dữ hét, hận không thể đem nàng đẩy ngã trên mặt đất, “Ngươi là thế nào làm nhiệm vụ?”


“Tiểu Thụ Diệp, ta muốn cha, ô ô...ta muốn cha...” Lãnh Du nho nhỏ trong lòng Túc Dạ lạnh run, bởi vì cóng đến quá lợi hại, nàng hiện tại chỉ có thể phát sinh anh anh tiếng khóc, thanh âm cũng là nho nhỏ, có vẻ dị thường thương cảm, “Muốn cha ôm một cái...”


Túc Dạ chỉ cảm thấy đáy lòng một trận chua xót, gia đã năm ngày chưa có trở về phủ rồi...


” Tiểu Du Du, tiểu Thụ Diệp dẫn ngươi đi tìm cha.” Túc Dạ ôm sát Lãnh Du, để thị nữ nhanh chuẩn bị nước ấm, lại để cho người nhanh thỉnh đại phu đến.


“Tiểu Thụ Diệp, muốn cha...” Như là không có nghe được lời của Túc Dạ, Lãnh Du chỉ là anh anh.


**


Đại phu nói may là Túc Dạ phát hiện đúng lúc, thời gian bị đông còn rất ngắn, bằng không tiểu gia hỏa gặp nguy hiểm, hôm nay biết tiểu gia hỏa không có việc gì, Túc Dạ trọng trọng thở phào nhẹ nhõm, đem Lãnh Du còn đang nhẹ nhàng thút thít nghiêm nghiêm thật thật bọc kỹ lưỡng, ôm nàng tiến cung tìm Lãnh Triệt.


(Luna: gói như gói quà)


Mặc dù chỉ là tiểu hài tử cố tình gây sự, thế nhưng Túc Dạ nghĩ hắn không thể nuốt lời với một hài tử đáng thương, hơn nữa bất quá là một hài tử muốn gặp được gần cha


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận