Nhốt Yêu


Lâm Sang là thằng học trò nghèo, ba vốn bị đi tù vì tội ăm trộm, mẹ thì bỏ đi theo người khác nên hắn sống được là nhờ tự bản thân. Hằng ngày sau giờ học là hắn đi cắt lúa thuê, hoặc là đi vác lúa cho các nhà máy. Rồi ban đêm thì đi hái rau sau hè hoặc là đi câu cá, bắt cua cho qua ngày.


Quần áo hắn mặc toàn là đồ cũ chỉ có một bộ mới do hàng xóm mua cho, nhưng lớn lên Lâm Sang có gương mặt trông rất nam tính. Làn da nâu do làm lụng và cơ bắp do khuân vác nặng thật sự trong mắt các thiếu nữ rất thu hút.


Ở cái tuổi học sinh ai lại không để ý một ai đó chứ! Lâm Sang cũng vậy, cậu để ý nhỏ Cúc, tên đầy đủ là Nguyễn Thị Cúc, một cô bé học chung lớp.


Cúc gia đình cũng không khá giả gì, ba thì đi làm tài xế còn mẹ Cúc thì ở nhà lo nội trợ, nhưng vẫn khá hơn hắn.


Hắn rất thích Cúc, thích cái giọng của cô bé mỗi khi phát biểu bài trước lớp, thích nụ cười hồn nhiên, thích lúc cô đi thu bài của hắn. Nhưng thích nhất vẫn là hình ảnh lúc cô không chê hắn bẩn, không chê hắn dơ hồi cấp một mà vẫn chơi chung với hắn. Nói chung cái gì của Cúc hắn cũng thích hết!!!


Càng thích Cúc bao nhiêu hắn càng ghét cái thằng Lê Trình Hào lớp kế bên bao nhiêu! Rõ ràng là đồ đểu cáng mà, luôn nói chuyện thân mật với nhỏ Mận kế nhà hắn vậy mà quay đùng cái gặp Cúc là mặt nở như hoa! Đồ giả tạo! Đồ công tử bột! Nếu không phải nhà nó là lò sấy thì chắc gì đã bảnh bao vậy chứ!


Nhưng sự tức giận dường như bộc phát từ lúc Cúc không thèm đi chung với hắn nữa mà cứ tan trường về là đi ngay về với thằng Trình Hào đáng ghét gì đó! Mẹ nó, cái tên cũng bày đặt hoa mỹ!


Sự uất ức cứ tích dần trong người Lâm Sang.


Đến hè thì mọi đứa trẻ đều mong vì mùa này là mùa nghỉ ngơi, mùa được vui chơi. Nhưng Lâm Sang thì khác, hè hắn phải càng tích cực làm việc để tích cóp tiền cho năm mới. Có hôm đó đi ngang qua tiệm net của huyện, hắn cũng tò mò gom góp ít tiền bước vào. Nghe mấy thằng chơi chung nói là vô tiệm net lựa máy nào ngồi xa xa rồi đưa cho hắn cái địa chỉ web, bảo gõ vào là được.


Ở trường tuy gia thế không giàu nhưng mạnh khỏe và vẻ ngoài khá bắt mắt nên lũ con trai cũng thích Lâm Sang lắm.


Ngồi vào góc tối, mở theo địa chỉ kia lên, gương mặt rám nắng của cậu trai trẻ bỗng cảm thấy nóng bừng bừng, vội vàng run run click chuột tắt ngay!


Nhưng lần thứ hai tò mò lại trỗi dậy, thêm nữa là lần đầu có cảm giác phía dưới mình nóng như vậy, hình như hắn không lầm phía dưới còn chảy ra ít ít dịch nhờn. Giống hai hôm trước trong mơ hắn thấy mình… mình ôm được Cúc cơ đấy! Mở mắt ra thì cái giường cũ với đống chăn gối bị đá lộn xộn. Nhưng đau đầu nhất vẫn là “thằng em trai nhỏ” ở dưới. Nó ỉu xìu, nhưng cái dịch nó bắn ra là đầy cái quần lót của hắn! Phải nói là nhớt nhớt, nhầy nhầy, làm cho hắn phải thay ngay!


Giờ nhìn kỹ màn hình mới thấy một cô gái lõa thể đang che hai mép thịt phía dưới! Đây là lần đầu hắn thấy … “cái đó” của phái nữ! Của cô gái trên màn ảnh còn có bộ ngực mà hắn chưa bao giờ dám nghĩ đến nữa! Bộ ngực to tròn cao lớn đẩy đà, theo nhịp lắc lên lắc xuống mà đung đưa, thật là làm tim thanh niên mười tám như hắn sôi trào mà!


Tay run run lick chuột vào một ô hiện ra cô nàng y tá tươi cười. Một video hiện ra trước mắt, một khung cảnh bệnh viện bình thường nhưng đặc biệt là âm thanh. Âm thanh rên rỉ nghe sao êm tai, từng tiếng dâm đãng vang lên: “Ah… Ah… Nhẹ thôi, viện trưởng! Anh… Cây hàng của anh thật to… Ah… Ah! Đã quá!!! Ah…”


Tiếng kêu nghe kích thích làm sao! Cùng với cảnh quay bỏng mắt trong màn hình! Cái mông của cô gái mặc bộ quần áo y tá vén cao lên lộ ra nơi u cốc sâu không thấy đáy kia, cùng với hai mép thịt đỏ sậm, chút lông mao được cắt tỉa gọn gàng. Và quan trọng hơn là cái đó của đàn ông! Vật to lớn thô to đang nhầy nhụa trong thân hình mảnh mai của cô gái!


Tiếng nhóp nhép cứ từng tiếng từng tiếng theo cái thúc đầy mạnh mẽ của người đàn ông.


Nhìn xuống cự long dưới thân, Lâm Sang cũng phải tự nói: “Lớn đâu kém nhỉ?! Hình như còn có phần nhỉnh hơn!”


Ah…Ah… Bao nhiêu đó thôi đã làm cho thân dưới Lâm Sang to tướng vô cùng, còn không nhịn được mà xuất luôn rồi!


Trong cái đầu óc hắn lúc này là gương mặt của Cúc, giá như cô ấy cùng hắn, cũng như vậy…


Ah! Cảm giác thật là rơn người từ chân lông tới kẽ tóc! Thì ra cái mà lũ con trai trong lớp hắn ưa nói là cái này! Thật hấp dẫn quá…


Ở dưới quê nhà nghèo nên thường lo chuyện hôn nhân sớm, mấy thằng bạn của Lâm Sang không ít thằng cũng có vợ rồi, chờ tới ngày tốt nghiệp rồi sẽ đi làm giấy đăng ký kết hôn! Tuy biết là trái luật nhưng cũng rất nhiều nhà làm như vậy!


Còn hắn, dù muốn cưới vợ… thì tiền đâu mà cưới?!


Hết giờ, hắn nhanh chóng lau lau mồ hôi chảy đầy đầu rồi chạy một mạch về nhà. Gương mặt lúc đạp xe vẫn còn đổ hồi hổi, thật sự là quá đen tối mà… Quá đen tối… Chắc hắn không dám lần nữa đâu!


Nhà của Cúc cũng gần đó, chạy qua hắn nhìn vào trong nhà, thấy mẹ Cúc đang nói chuyện cùng cô. Không hiểu sao hắn lại len lén rình nghe, rốt cuộc hắn nghe được rất nhiều thứ thay đổi đời mình:

Nhà của Cúc cũng gần đó, chạy qua hắn nhìn vào trong nhà, thấy mẹ Cúc đang nói chuyện cùng cô. Không hiểu sao hắn lại len lén rình nghe, rốt cuộc hắn nghe được rất nhiều thứ thay đổi đời mình:


-Cúc à, năm sau mày cũng lớn rồi, định lấy chồng chưa con?!


-Mẹ này, con còn nhỏ mà, với lại có ai thèm hỏi cưới con đâu?!


Tiếng con gái non mềm cùng với tiếng nước chảy róc rách làm hắn liên tưởng những bộ phim đen ban nãy vừa xem. Cảm giác thằng nhóc phía dưới lại lần nữa trỗi dậy. Nhưng tiếng mẹ con Cúc dường như kéo hắn về thực tại:


-Mẹ thấy thằng nhóc Trình Hạo đưa con về hôm bữa cũng tốt mà! Gia đình nó cũng khá giả ở xóm mình nữa! Mày thấy sao?!


-Mẹ này…


Tiếng nói e thẹn như vậy chẳng khác nào là đồng ý với sự quyết định của mẹ cô.


Sau đó những lời tiếp theo thật sự đả thương trái tim của Lâm Sang.


-Mà này, Cúc! Tao khuyên mày đừng qua lại với thằng Sang. Ba nó thì bị bắt vì phạm tội còn mẹ nó cũng đi theo trai! Bản thân nó tao thấy cũng chẳng phải dân đàng hoàng gì cho cam! Dù biết nó từ nhỏ nhưng mày nên xa nó chừng nào hay chừng đó!


-Dạ!


Câu trả lời quyết liệt của Cúc càng làm thằng nhóc mười tám tuổi đứng sau cửa nát lòng.


-Nhà mình tuy không giàu có gì nhưng mày cũng nên chọn nhà đàng hoàng mà gả đi!


-Dạ!




Từ chiều rình nghe cuộc nói chuyện của hai mẹ con Cúc, người con gái mà hắn thầm mến, tại sao em lại nỡ nặng lời như vậy!


Sao em không một tiếng nói phản đối lại những câu nói đau lòng của mẹ em.


Trong đầu của Lâm Sang lúc này dường như chỉ toàn là đau khổ! Không lẽ thân phận nghèo khổ thì sẽ bị người ta khinh thường sao?! Không lẽ bản thân sống tốt cũng là sai sao?! Không lẽ mọi thứ hắn cố gắng xây dựng trong mắt mọi người chỉ là con số không?! Họ chỉ cười cười với hắn trước mặt thôi sao?!


Cha hắn là tội phạm, hắn có muốn đâu! Mẹ hắn theo người khác, hắn cũng đau mà! Sao lại đối xử với hắn như vậy chứ!!! Tại sao?! Tại sao?!


Hai dòng nước mắt không biết tự lúc nào lăn dài trên má cậu thanh niên với ngọn đèn dầu leo lét trong căn nhà nhỏ hẹp.


Hắn có rất nhiều giấc mơ, nhiều hy vọng…. Hắn định sau khi tốt nghiệp xong sẽ lên Sài Gòn đi kiếm một công việc. Rồi sau đó sẽ về lại Tân An rước Cúc, sau đó sẽ cùng cô có một gia đình vui vẻ, hạnh phúc. Nhưng giấc mơ đẹp luôn không thành công, lúc hắn thấy bản thân về lại quê thì Cúc cũng đã là vợ của Trình Hào rồi, thằng khốn đó sẽ được làm như những gì mà hắn coi ban chiều. Hắn sẽ bắn đầy mầm giống của hắn vào khe hồng hào của thiếu nữ. Sau đó cả hai sẽ có con, sẽ hạnh phúc. Còn hắn, đứa con bất hạnh nghèo khổ sẽ mãi là một thằng cô đơn!!! Một thằng thất bại!!!!


Không!!! Không!!! Hắn phải có được Cúc!!! Cô phải là của hắn! Sau đó hắn sẽ cưới cô rồi lên thành phố đi làm!!! Hắn phải có được cô!!! Đúng rồi!!! Như vậy mấy thằng khốn này đừng bao giờ mơ chạm được ngón chân của cô!


Cùng lắm, hắn đi tù mấy năm rồi ra cũng cưới được cô thôi! Dù sao bố hắn cũng đi tù mà, người ta cũng đâu xem trọng con một thằn tù tội!!! _ Ánh mắt cậu trai trẻ mười tám tuổi đầy vẻ thù hận! Hắn hận cuộc đời, hận hết mọi thứ! Nhưng... Vẫn không nỡ hận thiên thần trong lòng hắn...


Nhưng hắn biết ở quê, thể diện của phụ nữ chỉ ở sự trinh trắng, lúc đó thì hắn không tin gia đình thằng Trình Hào “danh giá” kia còn dám dòm ngó cô!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận