Nhóm Nữ Phụ


Editor: To be or not to be


Gặp lại An Tú Hiền đã là chuyện mấy ngày sau, đương nhiên là không chỉ mình hắn, đi cùng còn có Ninh Hoa Trinh cùng Trịnh Mẫn Cơ.


“ Qúy

khách, xin hỏi ngươi cần gì?” Người tới chính là khách, cho dù Ninh Tiêu Tiêu tâm lý khó chịu cũng sẽ không vì nam nữ chủ mà làm mất công tác,

huống hồ nàng cũng không phải Ninh Tiêu Tiêu chân chính, tự nhiên cũng

không có nhiều địch ý với bọn họ, nhưng cũng chẳng có nhiều hảo cảm.


“ Chị….” Một câu này kêu thật có thứ tự, cũng kiểu như Ninh Hoa Trinh

từ trước đến nay không để ý chuyện ác mà Ninh Tiêu Tiêu làm. Mà cuối

cùng, sự tha thứ của Ninh Hoa Trinh là thật hay giả, nàng cũng không cần thiết quan tâm, dù sao nàng cũng không tính cùng Ninh Hoa Trinh diễn

một vở tỷ muội tình thâm cảm động.


Mà tương đối với sự khoan dung của Ninh Hoa Trinh, Trịnh Mẫn Cơ lại mang theo địch ý với Tiêu Tiêu,

hắn đánh gãy lời nói của Ninh Hoa Trinh: “ Ngươi đây là có ý gì a!”


Ý định làm khó dễ, Ninh Tiêu Tiêu không để vào mắt, nàng theo quy định

gọi đồ. Trịnh Mẫn Cơ thấy kế khích tướng không được, tiếp tục kế thứ

hai, nói: “ Tất cả thứ này đều lấy, nhớ kỹ phải nhanh, nếu trong năm

phút đồng hồ chưa đưa ra, ta sẽ trách cứ.”


“ Lấy đồ cũng có thứ tự trước sau, quý khách, ta sẽ đưa đến nhanh nhất có thể.”



“ Chị thay đổi thật nhiều, Mẫn Cơ, ngươi đừng cho rằng ta đang bênh vực kẻ yếu, dù sao cũng là người một nhà a.” Trước chưa nói Hoa Trinh từ

nhỏ quan hệ cùng Tiêu Tiêu không tốt lắm nhưng lại chưa bao giờ nghĩ

đến rồi một ngày kia, các nàng sẽ trở thành địch nhân, nguyên nhân cũng

vì cùng thích một người con trai. Vì Tiêu Tiêu, Hoa Trinh cũng từng nghĩ sẽ buông tay Mẫn Cơ, tình thân là thứ nàng không thể vứt bỏ, mà Mẫn Cơ

lại chẳng vì nàng từ chối mà thích Tiêu Tiêu, lúc này, Hoa Trinh mới

biết rằng tình chị em đã hoàn toàn chặt đứt.


Trịnh Mẫn Cơ nhìn

người con gái mình yêu, nói: “ Ngươi nha, ngươi chính là rất thiện

lương, nhớ ngày đó nếu không phải tại nàng, thân thể ngươi cũng không

yếu như hiện tại. Tóm lại, ta sẽ không lại tin tưởng lời nàng, có câu

nói, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, ngươi nói có đúng không? Tú

Hiền?”


“ Có lẽ vậy.” Tú Hiền trả lời tùy ý.


An Tú Hiền và

hai người kia hiển nhiên vì Tiêu Tiêu mà đến, Tiêu Tiêu đáy lòng cũng

hiểu, nhưng như vậy thì thế nào, hiện tại là thời gian đi làm của nàng,

nangfg cũng chẳng có cái công phu gì mà đi quản bọn họ, dù bọn họ yêu

nhau thì như thế nào? Chẳng qua, đến rồi, Trịnh Mẫn Cơ bọn họ làm sao sẽ đơn giản mà rời đi? Tại sau khi tan tầm nhìn đến ba người, Tiêu Tiêu

không khỏi cảm khái, quả thật là đường khó đi a.



“ Có chuyện nói mau, ta có việc gấp.” Tiêu Tiêu lưu loát nói.


Cho tới bây giờ chỉ có người khác chờ Trịnh Mẫn Cơ, nay hắn lại chờ nàng,

vậy mà nàng còn không biết tốt xấu: “ Ninh Tiêu Tiêu, ngươi đừng quên

ngươi đã không còn là đại tiểu thư của Trữ thị, không có thân phận này,

ngươi cảm thấy tính cách ngươi còn ngang ngược hoành hành đến đâu?”


“ Trịnh Tiên Sinh lời nói ra thật buồn cười, ta có hoành hành sao? Tựa hồ từ đầu đến giờ là Trịnh tiên sinh không để ta đi. Hơn nữa ngươi sẽ

không lo lắng vị hôn thê của ngươi nhìn đến ngươi cầm tay ta không có ý

tưởng gì trong lòng sao? Phải biết là trước kia Trịnh tiên sinh vẫn là

bây giờ Trịnh tiên sinh đều không để ý đến Tiêu Tiêu ta đâu? Nay đột

nhiên xoay ngược thái độ, thật khiến cho ta thụ sủng nhược kinh a.”*

Tiêu Tiêu không kiên nhẫn nói.


*Thụ sủng nhược kinh: được sủng ái mà lo sợ.


Trịnh Mẫn Cơ trào phúng nói: “ Mấy ngày không gặp, không biết ngươi khi nào thì miệng lưỡi răng nhọn thế.”


“ Bớt nói nhảm đi, rốt cuộc có chuyện gì hay không, không có việc gì thì

ta phải đi rồi.” Bọn họ là người có tiền có quyền, không cần chút thời

gian này, nhưng là Tiêu Tiêu đã trở thành bình dân, thời gian chính là

tiền tài a, Maya nhà nàng còn chờ được ăn a.


Hoa Trinh giữ chặt

tay Tiêu Tiêu, trước mắt lạnh của Tiêu Tiêu nàng lại không thể không bỏ

tay ra, nói: “ Chị, đây là thiệp mời kết hôn của ta cùng Mẫn Cơ, chúng

ta đều thiệt tình hy vọng ngươi có thể tới tham gia hôn lễ của chúng ta, nếu có thể, ta còn hy vọng ngươi có thể thành phù dâu của ta.”


Tiêu Tiêu nhìn thiệp mời đỏ rực, nhẹ nhàng cười, cầm lấy nó, chưa nghĩ gì mà vò nát nó, ném vào thùng rác gần đó. ( Hành động rất đẹp nhưng nhỡ

không có thùng rác thì sao??? >.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận