Nhị Thiếu Gia, Xin Anh Cách Xa Tôi Một Mét


Chương 10: Cô thật to gan!




“Lão đại, cậu muốn mở cửa chờ đối thủ đến chơi à?”…




====


Cạch!


“Lão đại, cậu chết chưa?” An Vĩnh Phong (trong lời tỏ tình của quỉ) đi vào phòng 


của Duy  Khánh, tò mò hỏi.


Anh rõ ràng là đang ngủ rất say, lại bị giọng nói của An Vĩnh Phong đánh thức, mở bừng mắt, lạnh lùng nhả ra 4 chữ:


“Chết cái đầu cậu!”


An Vĩnh Phong như Sherlock đi lần mò căn phòng, xem xét xem có điều gì bất thường không mới mở miệng:


“Lão đại, tớ biết thân thủ của cậu vô cùng tốt!”


Duy Khánh khoanh tay, vênh mặt:


“Đương nhiên!”


An Vĩnh Phong tặc lưỡi, làm ra vẻ thương hoa tiếc ngọc:


“Thân thủ tôt nhưng mà não ngắn! Cậu không biết trong lúc ngủ mà bị tấn công là rất nguy hiểm à?”


Anh lườm An Vĩnh Phong:


“Ai cần cậu chỉ giáo chứ?”


“Cậu chính là cần tôi chỉ giáo. Lão đại, cậu muốn mở cửa chờ đối thủ đến chơi à?”


Duy Khánh khó hiểu nhìn An Vĩnh Phong. Đầu cậu ta bị sao vậy? Sáng sớm đã đến đây luyên thuyên rồi?


“Cửa nhà cậu mở!” An Vĩnh Phong chỉ xuống dưới tầng.


Duy Khánh vỗ vỗ trán. Rõ ràng hôm qua anh có khóa cửa mà. Vậy chỉ có…


Anh tung chạy sang phòng bên cạnh. Cửa mở, phòng trống không.


Duy Khánh nghiến răng trèo trẹo. Nha đầu thối cũng thật to gan đi! Dám chơi anh!


Vợ tương lai, nếu em muốn trốn, tôi cho em trốn! Đợi đến khi em chơi vui tôi sẽ bắt em về!


Anh gọi người đến làm lại khóa bằng vân tay. Anh có thể mở cửa cả từ trong lẫn ngoài. Còn cô, chỉ có thể mở từ bên ngoài, không thể mở từ bên trong!


...


Anh rót một cốc nước, tu một ngụm:


“Cậu nửa đêm đến đây làm gì?”


“À… Chính là tình hình ở bên Italy có chút vấn đề. Là thế này, lô hàng…”


Duy Khánh chưa đợi An Vĩnh Phong nói xong đã cướp lời:


“Ngày mai cậu tự mình bay sang giải quyết!”


An Vĩnh Phong lườm Duy Khánh một cái. Chuyện gì cũng là anh làm. Anh ta chỉ 


việc ngồi khểnh vắt râu chờ đợi hưởng lợi… Tại sao anh lại làm lão nhị trong bang của anh ta chứ?..


====


Sáng hôm sau…


“Bùm bùm bùm…”


Tiếng đập cửa đập tan mộng đẹp Duy Khánh và An Vĩnh Phong. Duy Khánh phẩy 


phẩy tay, bảo với An Vĩnh Phong đang nằm dưới sàn:


“Cậu xuống mở cửa!”


Duy Khánh bất mãn đi ra ngoài. Làm gì có loại người như cậu ta chứ! Vừa phải thay cậu ta xử lí công việc. Ngủ lại một đêm cũng bị nằm dưới đất. Căn phòng bên cạnh tuyệt đối không được vào. Đau lưng muốn chết đi!


An Vĩnh Phong mở cửa ra, đằng sau cánh cửa là 2 khuôn mặt tươi cười.


“Phong à, Khánh đâu?”


"À.. Cậu ấy đang ở trên phòng… a … ~~ Giải quyết công chuyện!” An Vĩnh Phong gãi đầu, mời An phu nhân và An Lão gia vào nhà.


Anh rót nước xong thì chạy một mạch lên gác:


“Ba mẹ cậu đến!”


Duy Khánh đang mơ màng, nghe thấy câu này thì tung chăn bật dậy.


“Ba mẹ tớ? Ba mẹ tớ… chết rồi… Làm sao đây…”


“Lão đại, cậu làm sao vậy?” An Vĩnh Phong nhìn anh như nhìn người ngoài hành tinh.


“Cậu đến địa chỉ này tìm người tên là Kì Hân, có chết cũng phải mang được xác cô ta về đây!”


Duy Khánh nhăn mặt. Anh lại thành ôsin từ lúc nào vậy? Tên này đúng là bá đạo mà…


(Y Y: Chương sau xem AVP đón Kỳ Hân kiểu gì … Hắc hắc ~~)


=============


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận