Nhất Thế Triêu Hoa


Liễu Triêu

Hoa nhìn về phía đài tỷ võ thấy một thiếu niên mặc y phục của đệ tử Bộ

Pháp Khí, mặt mũi cân đối, ánh mắt hơi âm u thỉnh thoảng lóe lên tia tàn nhẫn đang đứng đó. Ngoài ra đôi môi mỏng như lưỡi dao dường như làm

hỏng vẻ cân đối trên gương mặt hắn, cũng làm cho người ta có cảm giác

không tốt về hắn.


Hắn đứng đó

nhìn Tần Hoài Ngọc, ánh mắt nheo lại thành một đường cong giống như đang nhìn chằm chằm vào con mồi của mình. Đào Chân nhàn nhạt liếc hắn, trong mắt hiện lên một tia chán ghét rồi vỗ vỗ khuôn mặt lạnh lùng của Tần

Hoài Ngọc lúc này đang đi tới nói: “Yên tâm đi, có sư phụ ở một bên quan sát.”


Tần Hoài

Ngọc gật đầu với Đào Chân rồi nhìn về phía Hách Lăng thong thả rút ra

bội kiếm của mình. Hách Lăng cười một tiếng tỏ vẻ khinh thường, ngón tay hắn lướt qua đai lưng rồi nhẹ nhàng phất một cái, một thanh kiếm màu

bạc bóng loáng liền xuất hiện trong tay hắn.


Đào Chân

đứng sang một bên ý bảo trận đấu bắt đầu. Thân hình Tần Hoài Ngọc lóe

lên lập tức hóa thành một luồng ánh sáng trắng hư ảo di chuyển xung

quanh Hách Lăng khiến cho người ta không nhìn rõ.


Hách Lăng

giơ kiếm chống đỡ, hai bên giao đấu quyết liệt. Liễu Triêu Dương vẻ mặt

ngưng trọng ghé vào bên tai Liễu Triêu Hoa nói khẽ: “Tần Hoài Ngọc vừa

lên đài liền thi triển chiêu nguyệt lân ba vi bộ* của Đào Chân sư cô,

xem ra vừa rồi muội ấy nhất định đã bị Hách Lăng chọc tức, nên vừa lên

đài liền muốn đánh hắn rơi xuống.”


*Nguyệt

lân ba vi bộ: là một chiêu khinh công (có lẽ tương tự như chiêu “Lăng ba vi bộ” trong truyện “Thiên Long Bát bộ”), có thể hiểu chiêu này là di

chuyển nhanh đến mức thân hình lóe sáng như ánh trăng.


Liễu Triêu

Hoa hơi suy tư, ngước mắt nhìn thoáng qua Hách Lăng trên đài thấy ánh

mắt hắn thong dong, dường như có vẻ tự đắc, cùng Tần Hoài Ngọc giằng co

quyết liệt như vậy nhưng vẫn ra chiêu rất thành thạo, liền nói: “Có lẽ

là ngay từ đầu hắn đã cố ý khích tướng Tần Hoài Ngọc, làm cho nàng ấy

vừa lên đài liền xuất ra toàn bộ bản lĩnh của mình, như vậy hắn có thể

vừa lên đài liền xuất ra toàn bộ bản lĩnh của mình, như vậy hắn có thể

biết được thực lực của đối thủ đến mức nào. Nhờ đó hắn cũng không cần lo lắng lát nữa nàng ấy bỗng nhiên bộc phát sức mạnh khiến hắn trở tay

không kịp.”


Liễu Triêu

Dương nghe vậy trong lòng cả kinh, nhìn về phía Tần Hoài Ngọc trên đài

lúc này đã có vẻ mất sức, trên mặt khó tránh khỏi lộ vẻ bực tức mắng một tiếng: “Hèn hạ vô sỉ!”. Tiếng nói của Liễu Triêu Dương không to không

nhỏ, vừa đủ rơi vào tai Hách Lăng. Hắn bỗng nhiên quay đầu lại cực kỳ

tàn nhẫn liếc nhìn Liễu Triêu Dương một cái, sau đó cổ tay vừa chuyển,

đôi môi khẽ lẩm nhẩm mấy đạo chú ngữ, trên đài bỗng nhiên phát ra ánh

sáng mãnh liệt. Sắc mặt Đào Chân liền xanh mét, phất tay áo lên, một

chiếc khăn tay màu đỏ tươi lập tức hóa thành một đạo hồng quang lao vào

trong sân đấu cuốn ra một người.


Chư vị

trưởng lão trên chính đường, trừ Bộ Pháp Khí ra, còn lại sắc mặt đều rất khó coi, nhất là khi nhìn thấy Tần Hoài Ngọc cả người đầy máu được Đào

Chân cứu ra ngoài thì sắc mặt càng xấu hơn.


Cả người Tần Hoài Ngọc bị mấy đạo kiếm quang sắc bén gây thương tích, vết thương nào cũng sâu kinh người, hơn nữa còn cắt vào chỗ hiểm trên cơ thể. Nhìn

thấy máu tươi tràn ra từ miệng vết thương Đào Chân sắc mặt xanh tím,

không khỏi hung hăng trợn mắt nhìn Hách Lăng một cái.


Hách Lăng

thấy ánh mắt hung dữ của sư cô, ngoài cười nhưng trong không cười nói:

“Sư cô không cần tức giận, khi giao đấu lỡ tay ra chiêu hơi mạnh cũng là điều khó tránh khỏi.”


Đào Chân

nghe vậy tức đến mặt xanh tím lại cũng giả bộ cười nói: “Vậy sao, trước

đây ta không nhìn ra bản lĩnh của tiểu sư điệt đúng là không nhỏ. Xem ra đến đại hội Đại Tiên Kiếm hai năm sau, ta phải tiến cử ngươi với chưởng môn phu nhân. Cửa ải “Quan yêu” cuối cùng của Đại Tiên Kiếm phải làm

phiền tiểu sư điệt rồi, đến lúc đó nếu chiếu cố không chu toàn, tiểu sư

điệt còn phải thứ lỗi cho ta mới được.”


“Quan yêu”

chính là truyền thống của đại hội Đại Tiên Kiếm tổ chức ba năm một lần,

người đoạt vị trí thứ nhất trong đại hội nhất định phải đánh bại một con yêu quái mạnh do các trưởng lão bắt về mới được tính là thật sự thắng.

Mà theo lời Đào Chân vừa nói, rõ ràng là muốn dẫn Hách Lăng đi bắt “Quan yêu”, bây giờ nói là “chiếu cố không chu toàn”, ai biết được đến lúc đó sẽ phát sinh chuyện gì.


Mặt Hách

Lăng liền biến sắc, trong lời nói của hắn đã hơi có điểm nghiến răng

nghiến lợi: “Không phiền sư cô lo lắng, sư điệt chỉ là một tiểu đệ tử

của Bộ Pháp Khí, muốn đi đâu còn phải do các trưởng lão làm chủ.”


Đào Chân hừ lạnh một tiếng, chuyên tâm chữa thương cho Tần Hoài Ngọc.


Hách Lăng từ từ đi đến trước mặt hai tỷ muội Liễu Triêu Hoa, trong mắt ẩn chứa hận ý nhìn chằm chằm Liễu Triêu Dương nói: “Hèn hạ vô sỉ? Triêu Dương sư muội thật đúng là coi trọng ta, thật ra thì… ta còn rất mong đợi được cùng

Triêu Dương sư muội đấu một trận.” Hách Lăng hơi kéo dài âm điệu, liếc

nhìn hai chân Liễu Triêu Hoa một cái, khinh miệt nói: “Chẳng qua là một

đứa què.”


Liễu Triêu

Dương bị chọc tức đến tím mặt, vọt dậy gầm lên: “Ngươi là đồ tiểu nhân

vô sỉ! Có giỏi thì cùng ta tư đấu một trận! Để xem ta có xử lý ngươi hay không!”


Liễu Triêu

Hoa kéo nàng lại, thấp giọng nói: “Đừng kích động.” cũng không thèm nhìn Hách Lăng lấy một cái, cố ý làm bộ nghi ngờ nhìn chung quanh, giơ tay

nhẹ nhàng phe phẩy trước mũi, tỏ vẻ chán ghét nói: “Khí trời ấm áp lên

rồi, ngay cả ruồi nhặng cũng nhiều lên, còn có mùi hôi thối đâu đây,

thật là đáng ghét.”


Sắc mặt Hách Lăng hết hồng rồi lại chuyển sang tím, ánh mắt sắc bén cơ hồ muốn đâm

mấy lỗ trên người Liễu Triêu Hoa. Liễu Triêu Dương nghe Liễu Triêu Hoa

nói vậy liền phì cười, dùng thanh âm mà mọi người chung quang đều nghe

thấy chỉ vào Hách Lăng nói: “Đúng là một con ruồi hôi thối thật to a!”


Hách Lăng cắn răng hung bạo nói: “Liễu Triêu Dương, ngươi giỏi lắm! Ta ở trên đài chờ ngươi!” dứt lời liền xoay người rời đi.


Liễu Triêu

Dương cười đến run rẩy cả người, chỉ vào bóng dáng tức giận hừng hực rời đi của Hách Lăng hô lớn: “Ta đang chờ để lên đánh chết con ruồi đây!”


Bóng lưng

Hách Lăng dừng một chút, hàn ý phát ra trên người càng nhiều, hắn cũng

không thèm quay đầu lại, trực tiếp đi về phía chính đường, cúi đầu thi

lễ với Liễu Tân Chi và các vị trưởng lão rồi đi tới đứng ở sau lưng

lễ với Liễu Tân Chi và các vị trưởng lão rồi đi tới đứng ở sau lưng

trưởng lão Giang Mạc An của Bộ Pháp Khí lúc này đang mơ hồ tỏ vẻ đắc ý.

Hắn yên lặng cúi đầu thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt tàn nhẫn liếc về phía Liễu Triêu Dương và Liễu Triêu Hoa.


Liễu Tân Chi sắc mặt khó coi nhìn thoáng qua Hách Lăng đang đứng phía sau Giang Mạc

An, chợt nghe thấy phía dưới Đào Chân hô tên Phó Nguyên cùng Liễu Triêu

Dương liền quay đầu nhìn về phía con gái của mình.


Vòng chung

kết sắp đến hồi kết thúc, bốn người thắng vào vòng trong là Tần Hoài

Ngọc, Hách Lăng, Phó Nguyên và Liễu Triêu Dương. Tần Hoài Ngọc giao đấu

với Hách Lăng đã bại trận, bây giờ liền xem Phó Nguyên và Liễu Triêu

Dương ai thắng sẽ trực tiếp cùng Hách Lăng tỷ thí.


Người chiến

thắng cuối cùng, còn được đặc cách tham gia cuộc so tài Đại Tiên Kiếm

hai năm sau, phải biết rằng đệ tử muốn tham gia Đại Tiên Kiếm phải từ

mười sáu tuổi trở lên hoặc là có tu vi từ Kết Đan trung kỳ trở lên. Mà

người chiến thắng cuối cùng của cuộc so tài Tiểu Tiên Kiếm không cần

thỏa mãn hai điều kiện này vẫn có thể tham gia Đại Tiên Kiếm.


Dù sao đi

nữa, có thể chiến thắng ở Tiểu Tiên Kiếm và được tham gia một cuộc so

tài chân chính như Đại Tiên Kiếm, dù thắng hay thua cũng là một việc

khiến cho người khác vô cùng hâm mộ.


Mà có thể ở

chiến thắng ở Tiểu Tiên Kiếm, hơn nữa lại đoạt giải nhất của Đại Tiên

Kiếm, trăm ngàn năm qua chỉ có mình Dịch Cư mà thôi.


————————————


P.S: do mấy chương sau đều dài gần gấp đôi so với mấy chương đầu, nên

Tuyết Miêu sẽ trở lại làm theo tiến độ mỗi ngày một chương, mong mọi

người tiếp tục ủng hộ


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận