Nhất Phẩm Ngỗ Tác (Nữ Ngỗ Tác)


“Phỏng đoán của ta có đúng hay không, tìm được phong mật thư kia sẽ biết, mật thư ở thư phòng trong phủ hắn.” Mộ Thanh nói.


Nàng đã làm chuyện phải làm, còn lại là chuyện của bọn họ.


Mộ Thanh khẽ nhíu mày, cúi đầu ho khan, cả một đêm nói không ngừng,

cổ họng nàng đã đau rát, hiện tại nhu cầu cấp bách nhất của nàng là nghỉ ngơi.


Mộ Thanh xoay người đi ra ngoài cửa, trong lúc xoay người thoáng nhìn thấy Hà Thừa Học, bỗng nhiên dừng lại, “Đừng lộ ra vẻ mặt này, ta nói

với bọn họ phải đi đến thư phòng để tìm mật thư, ngươi lại nở nụ cười

lạnh, ngươi cho rằng ngươi biết nhiều chuyện hơn ta là ta không thể tìm

đến cuối cùng sao? Như vậy để ta đoán xem, mật thư ở trong thư phòng,

nhưng sẽ không dễ dàng tìm thấy, phải không? Vậy ngươi giấu ở nơi nào?

Mật thất? Sàn nhà? Giá sách? Đều không phải sao? Sẽ không phải là kẹp

trong sách đấy chứ?”


Mộ Thanh bỗng nhiên nhíu mày, sửng sốt một lát, “Thật sự là kẹp trong sách sao?”


“Được rồi, kẹp trong sách.” Nàng quay người nói với Trần Hữu Lương,

“Mật thư kẹp trong một cuốn sách nào đó ở thư phòng của hắn, phái người

đi tìm đi.”


Dứt lời, bước ra khỏi cửa, gió đêm thổi tung ống tay áo, đưa giọng

nói hơi khàn của nàng vào trong phòng, “Phái nhiều người một chút, nếu

hắn dám giấu mật thư ở trong sách, nhất định là số lượng sách trong thư

phòng của hắn vô cùng kinh người. Không nên hi vọng vào chuyện lật bừa

một vài trang có thể tìm ra được, có lẽ các người phải tìm toàn bộ sách

trong thư phòng của hắn, vận khí tốt chưa biết chừng còn tìm thấy nhiều

mật thư khác nữa, nhưng việc tìm kiếm này chắc chắn không đơn giản, có

lẽ phải bận rộn đến sáng mai mới có thể thu hoạch. Cảm ơn Hà đại nhân đã để cho bọn họ bận rộn như thế, để ta có thể ngủ yên đến sáng mai.”


Bóng dáng thiếu niên càng lúc càng xa, vẻ mặt Trần Hữu Lương kinh ngạc không để đâu cho hết.


Hắn cùng với Hà Thừa Học là đồng môn, đối với sở thích của hắn cũng

nắm được vài phần, bổng lộc của hắn đều dùng để mua sách quý, kinh – sử – tử – tập*, quan tu tư soạn, thư phòng của hắn mặc dù không thể so sánh

với thư khố của triều đình, nhưng cũng khiến cho người khác phải kính

nể. Muốn tìm được mật thư từ thư phòng của hắn, quả thật không dễ!


*Kinh – sử – tử – tập: cách phân loại sách vở thời xưa: Kinh điển, Lịch sử, Chư tử, Văn tập.


Phỏng đoán của nàng không sai chút nào!

Phỏng đoán của nàng không sai chút nào!


Lúc này, Mộ Thanh đã đi đến cửa viện, trước khi mở cửa mới nhớ ra một chuyện, quay lại hỏi: “Ta cần nghỉ ngơi, ở nơi nào?”


Vừa dứt lời, trong phòng có một bóng người thoáng đến trước mặt,

phong thái như mây, lại có tư thế như phá nát trời đêm. Mộ Thanh chỉ kịp nhìn thấy trước mắt nhoáng lên, vừa ngẩng đầu, ngay trên đỉnh đầu đã là chiếc mặt nạ bạc, che kín gò má nam tử, gần đến nỗi nàng có thể cảm

nhận được cảm xúc lành lạnh truyền ra từ chiếc mặt nạ.


“Đi thôi.” Bộ Tích Hoan miễn cưỡng mở miệng, giọng nói nhạt dần trong gió, chốc lát đã mang nàng đi về phía hậu viện phủ Thứ Sử.


Qua hồ nước, đã thấp thoáng thấy bóng lầu các phía sau vườn hải

đường, vào trong viện Bộ Tích Hoan vẫn chưa ngừng lại, ở giữa không

trung phất tay áo hoa một cái, cửa sổ lầu hai kẽo kẹt mở ra, hắn mang Mộ Thanh nhảy vào trong phòng.


Ánh sáng của đèn dầu đặt trên bàn gỗ trong phòng nhỏ như hạt đậu, ánh nến mờ nhạt, nhưng vẫn có thể nhìn rõ đồ vật trong phòng. Vừa đáp xuống đất, Mộ Thanh đã rời khỏi lòng Bộ Tích Hoan, xoay người nói: “Trong phủ Thứ Sử mặc dù đã có người nhận ra thân phận của ngươi, nhưng không có

nghĩa là ai ai cũng biết, ngươi cứ đi tới đi lui như vậy, thật sự là bất cẩn.”


Bộ Tích Hoan không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn nàng. Ánh trăng chiếu qua cửa sổ, rơi xuống đầu vai nam tử, dung nhan kia càng nhìn càng không

chân thực, chỉ nghe thấy giọng nói lười biếng quen thuộc của hắn truyền

đến, trong gió đêm mùa hạ lại đặc biệt ấm áp, “Cổ họng còn đau không?”


“Đau, cho nên xin bệ hạ hành động chính xác một chút, để ta bớt được

vài câu nói.” Mộ Thanh xoay người đi đến bên giường, nhu cầu cấp bách

của nàng là nghỉ ngơi. Đợi đến khi lên đến giường, xoay người lại thấy

Bộ Tích Hoan đang muốn ra ngoài từ cửa sổ, nàng hơi hơi nhíu mày, người

này cũng coi như tự giác, không cần nàng đuổi.


Đêm đầu hạ tiết trời không còn lạnh nữa, nhưng Mộ Thanh vẫn đứng dậy

đóng cửa sổ, rồi mới quay trở lại giường, buông màn, để nguyên quần áo

mà nằm xuống. Chỉ là vừa nhắm mắt lại không bao lâu, lại nghe thấy tiếng kẽo kẹt vang lên từ cửa sổ, tiếng động cực nhẹ, nhưng nàng lại nghe

thấy rõ ràng, lập tức cổ tay áo lật lên, đao bạc thủ sẵn trong tay, vén

màn nhìn ra phía ngoài.


Đợi đến khi nhìn thấy người trong phòng, Mộ Thanh sửng sốt.


Bộ Tích Hoan đang đứng ở bên cạnh bàn, trong tay cầm một chiếc bình

ngọc, khi nàng vén rèm lên, hắn đang rót nước. Hơi nóng từ từ bình bay

ra lượn lờ trong không khí, ánh sáng mờ nhạt nhìn không rõ dung nhan nam tử, lại khiến cho người ta cảm thấy mặt nạ tử ngọc kia không còn lạnh

lẽo như vẫn tưởng.

lẽo như vẫn tưởng.


Khi Mộ Thanh còn đang ngây người, Bộ Tích Hoan đã cầm chén đi về phía nàng.


Đầu ngón tay nam tử thon dài như ngọc, Mộ Thanh sững sờ nhìn tay hắn

duỗi ra đưa chén nước đến trước mặt nàng, nếu không biết thân phận của

hắn, nàng thật sự khó mà tưởng tượng nổi, có một ngày đế quân Đại Hưng

sẽ vì nàng mà bưng trà rót nước.


“Cám ơn.” Mộ Thanh duỗi tay nhận lấy, ngón tay vừa chạm vào chén ngọc đã thấy ấm áp, nàng cúi mắt nhìn, trong chén không có trà, chỉ là nước

trắng. Nàng cúi đầu uống một ngụm, nước ấm vừa đủ, bất giác lại kinh

ngạc với sự cẩn thận của nam tử.


“Đây có thể coi là việc chính xác được không?” Trên đỉnh đầu, giọng

nói Bộ Tích Hoan truyền đến, mang theo ý cười. Hắn dường như không cần

Mộ Thanh trả lời, khi nàng ngẩng đầu lên thì nói tiếp, “Đói bụng một đêm rồi, phòng bếp đang làm đồ ăn khuya, lát nữa sẽ đưa tới, ăn xong rồi

ngủ tiếp.”


Mộ Thanh lại sững sờ, giương mắt.


“Bốn phía lầu các có người canh giữ, có thể yên tâm mà ngủ.” Bộ Tích

Hoan nói, “Ngoài kia còn có việc, trẫm đi trước, sáng sớm lại tới thăm

ngươi.”


Mộ Thanh nhìn hắn trong chốc lát, gật đầu. Nàng biết hắn còn nhiều

chuyện cần giải quyết, tối nay là nàng thẩm tra ra hung phạm, có điều

thu xếp những chuyện sau đó nàng không phải lo, nhưng hắn lại bận rộn.

Thật ra tự nàng đến lầu các nghỉ ngơi là được rồi, hắn không cần phải

đưa nàng tới, cũng không cần phải tự mình bưng trà đưa nước, còn đi

phòng bếp dặn dò làm đồ ăn khuya. Chuyện tra án tối nay vốn là giao dịch của hai người, là việc hắn đương nhiên được hưởng, đối đãi với nàng như vậy, lại khiến nàng cảm thấy trong lòng mắc nợ.


Mộ Thanh cúi đầu, đến khi giương mắt lên, đã thấy nam tử như một dải

ánh sáng, vút qua cửa sổ mà ra. Nàng uống thêm hai chén nước, đợi trong

chốc lát, có một gã sai vặt đưa đồ ăn khuya đến.


Gã sai vặt kia Mộ Thanh biết, chính là người bị nàng phái đi tra dấu

chân của hung thủ trong đếm nàng khám nghiệm tử thi ở phủ này. Gã sai

vặt nhìn thấy nàng, ánh mắt không được tự nhiên, Mộ Thanh biết có lẽ là

việc làm đêm đó của nàng khiến cho hắn không được thoải mái, nhưng nàng

việc làm đêm đó của nàng khiến cho hắn không được thoải mái, nhưng nàng

không nói gì, chỉ để ý đến thức ăn được mang đến.


Đến khi đồ ăn được đặt lên bàn, Mộ Thanh lại ngẩn ra. Canh phù dung trắng, bên trên có một tầng mật ong thơm ngọt,.


Canh phù dung mật ong—— dưỡng cổ họng.


Mộ Thanh cụp mắt, bên môi không tự giác mà cong lên, ánh nến mờ ảo, nụ cười thêm vài phần ấm áp.


Gã sai vặt đứng ở một bên, thấy vậy hơi kinh ngạc. Đêm đó khám nghiệm tử thi, cô nương này lạnh lùng khiếp người, không ngờ cũng có thể cười

ôn hòa như thế. Việc này... khi trở lại sẽ bẩm báo với bệ hạ.


Mộ Thanh không để ý đến tâm tư của gã sai vặt, nàng bắt đầu bưng bát

húp canh, lại uống thêm một chén nước ấm, sau đó bảo gã sai vặt thu dọn

bát đũa đi, rồi đóng cửa sổ, leo lên giường nghỉ tạm.


Một đêm này, Mộ Thanh ngủ an tĩnh, người trong phủ Thứ Sử lại bị giày vò một đêm.


Đêm đó bốn gã thủ vệ coi giữ cửa trước và sau phủ bị trói lên, hạ

nhân trong phòng bếp và gã sai vặt đưa trà bánh cũng đều bị khống chế,

bởi vì Mộ Thanh nói người liên hệ có thể là kẻ thường xuyên ra khỏi phủ, mà người thường xuyên ra khỏi phủ lại rất nhiều, thị vệ, công sai, gã

sai vặt, đều có thể. Bởi vậy, người trong phủ Thứ Sử bọn họ không dùng

đến một ai, Ngụy Trác Chi truyền tin lệnh cho Lục La dẫn theo người ở

trong giang hồ đến giúp, đi đến phủ Hà Thừa Học. Thích Nguyệt và vài

thuộc hạ khác của Bộ Tích Hoan khống chế người trong phủ Hà Thừa Học,

Lục La dẫn người vào thư phòng tìm mật thư.


Người giang hồ nhanh tay, bọn nữ tử tâm tư lại nhạy bén, đối mặt với

thư khố rộng lớn của Hà Thừa Học, một đêm không ngừng tìm kiếm, đến khi

trời tờ mờ sáng, chín phong mật thư đã được đưa tới phủ Thứ Sử. Trong đó có một phong mật thư đề cập đến việc những chuyện Bộ Tích Hoan và Trần

Hữu Lương đang chuẩn bị tiến hành gần đây, chắc chắn đó chính là mật thư bị lấy đi.


Phán đoán của Mộ Thanh, không mảy may chênh lệch!


Khi Trần Hữu Lương cầm mật thư đi vào, Bộ Tích Hoan đang khoanh tay

đứng bên cửa sổ, nắng sớm từ chân trời dựng lên, nam tử đứng nhìn, khí

độ ung dung tự phụ. Trần Hữu Lương đem mật thư trình lên, nam tử cũng

không vội vã xem, chỉ hỏi: “Có phục không?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận