Nhất Phẩm Ngỗ Tác (Nữ Ngỗ Tác)


Mộ Thanh là vi biểu tình tâm lý học gia.


Kiếp trước, khi nhàn hạ nàng thường cùng đồng sự chơi mạt chược, đánh bài Poker, nhưng chẳng bao lâu không còn người muốn chơi cùng nàng.

Không cần biết là mạt chược, bài Poker hay là xúc xắc, những người đồng

sự đều tránh nàng, không có người nào muốn cùng một tâm lý học gia đánh

bài, trừ phi muốn đưa tiền trong túi ra cho nàng. Ngay cả bạn tốt của

nàng, thân là đặc công được huấn luyện kỹ thuật đánh bài chuyên nghiệp – Cố Nghê Thường, cũng chưa một lần thắng nàng.


Kiếp trước như khói tan, đảo mắt nàng đã ở Đại Hưng được mười sáu năm, có lúc tỉnh lại, cứ ngỡ vẫn trong mộng...


“Rầm!” Một âm thanh đột nhiên vang lên, đánh thức Mộ Thanh. Nàng

giương mắt, lúc này mới phát hiện hán tử đã lắc xong xúc xắc, đặt cốc

xuống.


Ngữ khí của hán tử toát ra vẻ tự phụ, “Lão tử mở! Ngươi thì sao?”


Mộ Thanh không nói lời nào, chỉ cầm lấy cốc, tùy tiện lắc hai cái, đặt xuống: “Không mở.”


Động tác tùy ý, ngữ khí tùy ý, tùy ý đến nỗi khiến cho hán tử cùng quần chúng đều nghĩ mắt mình có vấn đề.


Thiếu niên kia dường như không đem ván bài này để vào mắt, kỹ thuật

lắc cốc xúc xắc của hắn, thoạt nhìn chỉ giống như một người bình thường!


Một người bình thường lại dám dùng ba văn tiền đánh cược ba ngàn lượng?


Một người bình thường, dám cùng “đổ gia” như hán tử đặt cược một bàn tay?


Chắc điên rồi?!


“Tiểu tử, ngươi không muốn tay kia nữa sao?” Hán tử cau mày, sắc mặt biến thành màu đen.


“Muốn chứ, tiếp tục.” Ngay cả mắt Mộ Thanh cũng không nâng, ngữ khí

vẫn là tùy ý như vậy, ai nghe cũng cảm thấy nàng đang chơi cho có lệ.


Điều này quả nhiên chọc giận hán tử, hắn nắm cốc bắt đầu lắc, giống

như đang coi cốc xúc xắc là cổ Mộ Thanh, ánh mắt bắn ra như tên phi,

trong tay vung càng mạnh, xúc xắc trong cốc lắc vang một trận, cuối cùng đập mạnh cốc xuống bàn, “Lão tử mở! Ngươi thì sao!”


“Không mở.” Mộ Thanh vẫn tùy tiện lắc hai cái cho qua.


“Xú tiểu tử!” Hai mắt hán tử như muốn bốc hỏa, tức giận đến nghiến

răng nghiến lợi. Hắn thật sự không hiểu trong đầu tiểu tử này suy nghĩ

cái gì, muốn thắng bạc, lại chơi không cẩn thận, hắn thực sự muốn bị

chặt mất tay sao?


Lại sang ván bài mới, tiếng động lắc xúc xắc càng vang, hán tử hỏi: “Lão tử mở! Ngươi thì sao?”


“Không mở.”


Không mở, không mở, vẫn là không mở. Ba ván liên tục, Mộ Thanh không mở, mọi người vây xem cũng bắt đầu sốt ruột.


Sau đó, trong đại đường, âm thanh “Lão tử mở” và “Không mở” liên tục

vang lên hơn mười lần, Mộ Thanh vẫn không chịu mở, lắc xúc xắc càng ngày càng có lệ, sắc mặt hán tử càng ngày càng đen.


Lần tiếp theo đập cốc xuống bàn, mặt hán tử đã đen thành đáy nồi,

kiên nhẫn hết sạch, cao giọng quát: “Lão tử mở! Mẹ kiếp, rốt cuộc ngươi

có mở không!”


Vừa dứt lời, vẻ giận dữ của hắn bỗng nhiên bị kiềm hãm! Cúi đầu, nhìn về phía cốc xúc xắc trên bàn, sắc mặt hơi đổi. Vừa rồi quá nóng giận

với thiếu niên đối diện, cho nên khi lắc xúc xắc hắn có chút phân tâm,


giống như... bị thất thủ?


Trong lòng lộp bộp một tiếng, nhưng hắn lập tức lại yên lòng. Sợ cái

gì? Tiểu tử này hơn mười ván không mở, sao có thể đúng dịp chọn mở ván

này?


Nhưng trong đầu vừa nổi lên suy nghĩ này, lại thấy Mộ Thanh nâng đầu, ánh mắt vốn hờ hững đột nhiên lóe sáng, nàng nói: “Mở!”


Mở!


Chỉ một chữ, không khí trong sảnh đường như thủy triều nổ tung.


Hán tử tái mặt, thật sự trùng hợp như vậy?!


Lúc này, trong sảnh đường có tiếng người ồn ào, “Tiểu tử, cuối cùng

cũng mở! Còn tưởng rằng ngươi muốn dây dưa đến sáng mai chứ!”


“Kỹ thuật đổ xúc xắc tầm thường thế này cho dù có dây dưa đến sáng

mai cũng là chỉ có kết cục thua, còn không bằng đau sớm một chút!”


“Haha! Nhanh một chút thì tay càng nhanh mất.”


“Muốn giữ tay? Chưa biết chừng chui qua đũng quần quỳ xuống đất cầu

xin tha thứ, gọi ba tiếng tổ tông, có lẽ hán tử kia sẽ thiện tâm mà bỏ

qua cho hắn, ha ha...”


Thúc giục, đùa cợt, vui sướng khi người gặp họa, tất cả mọi người đều không coi trọng thiếu niên ngay cả lắc xúc xắc cũng không tinh thông

này. Thiếu niên ngồi ở trước chiếu bạc, lưng thẳng, không tức giận,

không tranh cãi, chỉ duỗi tay nhấc cốc lên, dùng hành động đơn giản nhất trực tiếp nhất, để khiến mọi người ngậm miệng.


Trong đại đường chốc lát yên tĩnh! Ánh mắt mọi người dần dần trợn

tròn, những người dựa vào lan can của lầu hai còn thò cả người ra ngoài, chỉ hận không thể đưa hẳn cả người ra. Sau một lúc lâu, có người bắt

đầu xoa mắt, vẻ mặt không thể tin nhìn ba con xúc xắc dưới cốc kia.


Tam hoa tụ đỉnh*?! (Không rõ là: ba con xúc xắc xếp chồng lên

nhau thành một hàng thẳg hay là 3 con xúc xắc có 3 mặt giống nhau nữa,

đại loại là cảnh giới cao nhất của việc đổ xúc xắc.)


Không phải động tác của thiếu niên rất tùy ý, kĩ thuật rất tầm thường sao?


Hán tử cũng nhìn chằm chằm về phía này, dần dần híp mắt. Khi giương

mắt, ánh mắt hắn đã như đuốc, hừ lạnh nói: “Không ngờ, lão tử cũng có

khi nhìn nhầm, đúng là không nhìn ra tiểu tử ngươi thâm tàng bất lộ!”


Khi nói chuyện, hắn khoát tay, mở cốc ra, cũng không liếc mắt nhìn cục diện của mình, “Ván này, lão tử thua!”


Không khí yên tĩnh, quần chúng lại bắt đầu xoa xoa mắt, đứng xem trên lầu hai có người lảo đảo, suýt chút nữa chúc đầu xuống.


Ba — ba — sáu!?


Thất thủ?


Một cao thủ thắng liên tiếp mười mấy người được năm sáu ngàn lượng

bỗng nhiên thất thủ, một thiếu niên giống như thường dân ngay cả kỹ

thuật đổ xúc xắc cũng không đến nơi đến chốn lại mở được tam hoa tụ

đỉnh!


Ai là cao thủ, ai là đổ gia, trò diễn đêm nay đúng thật khiến người ta không đoán nổi.


Mộ Thanh cụp mắt, có gì mà không đoán nổi? Chẳng qua chỉ là một hồi tâm lý chiến mà thôi.



Nàng ngông cuồng nói muốn dùng ba văn tiền để thắng ba ngàn lượng,

lại mang tư thái ứng chiến qua loa, hơn mười ván liên tục không mở cốc,

đối phương là ai cũng sẽ cảm thấy tức giận. Một khi đã bị cảm xúc phân

tâm, cho dù là cao thủ lợi hại cũng mất đi trình độ. Hán tử này rất tự

tin đối với trình độ của mình, ván nào hắn cũng đều chọn mở, nhiều lần

lặp lại một câu, trong thời gian ngắn đã hình thành hình thái tư duy

cùng thói quen.


Khi đã hình thành thói quen, con người thường không đợi đại não

truyền đạt chỉ lệnh đã theo thói quen làm việc. Bởi vậy cho dù lúc hắn

thất thủ cũng sẽ theo thói quen hô mở, mặc dù sau đó phản ứng lại được,

nhưng cũng đã muộn.


Một kẻ bị đối thủ nắm cảm xúc cùng thói quen trong tay, xưa nay đều không phải đối thủ thực sự.


“Hừ! Một ván này là lão tử coi thường ngươi, ván tiếp theo, tiểu tử

ngươi không có vận khí tốt như vậy đâu.” Hán tử hừ lạnh một tiếng, lần

nữa ngồi xuống.


Mộ Thanh nhíu mày không nói, ý bảo hắn tiếp tục.


Nhưng lần tiếp theo cũng không khác gì lần thứ nhất, hán tử vẫn là

mỗi ván đều mở, Mộ Thanh vẫn làm vẻ tùy tiện. Hán tử thoạt nhìn càng

ngày càng nóng vội, tính tình cũng càng lúc càng táo bạo, rốt cục sau

hơn mười ván, sắc mặt hắn lại biến đổi!


Lúc này không đợi Mộ Thanh mở miệng, mọi người đã hưng phấn trước.


“Tiểu tử mau mở! Hắn lại thất thủ!”


Đêm nay vốn là đêm may mắn của hán tử, nhưng không biết có phải là

vận may dùng hết rồi hay không, phong thuỷ biến chuyển, lúc này chuyển

sang thiếu niên. Mặc kệ là vừa rồi thiếu niên mở ra tam hoa tụ đỉnh là

do kỹ thuật đổ hay là do vận khí, hiển nhiên là vận khí đêm nay của hắn

không tệ. Chỉ cần ván này điểm do hắn đổ không nhỏ, sẽ có khả năng thắng hán tử.


Không ngờ ba văn tiền thật sự có thể thắng được ba ngàn lượng!


Thiếu niên này có vẻ bần cùng, ba ngàn lượng đủ để hắn ăn mấy đời!


Phàm là đến phường bạc, ngoại trừ công tử sĩ tộc đến để giải trí, dân chúng tầm thường có người nào không phải là mong muốn kiếm thêm chút

tiền?


Giống như thấy được cuộc sống của một con người giàu lên đột ngột,

nhóm quần chúng kích động đỏ bừng mặt, ước gì có thể chạy vội xuống lầu, thay Mộ Thanh mở cốc kia ra!


“Không mở.” Mộ Thanh thản nhiên mở miệng, như dội cho mọi người một chậu nước lạnh.


Hán tử này tuy lằng thô bạo, nhưng không phải không có đầu óc. Lần

thứ nhất thua cuộc, ngược lại khiến cho hắn trở nên bình tĩnh hơn, vừa

rồi, quả thật hắn có bộ dạng kinh hãi thất thố, cũng đã lừa được phần

đông quần chúng, nhưng đáng tiếc, đối thủ của hắn là nàng.


Ở trước mặt nàng, không có hai chữ diễn trò.



Bán đứng hán tử chính là bờ vai của hắn. Khi hắn quá sợ hãi, bả vai

thường khẽ nhúc nhích, biên độ lên xuống chấn động, nói lên rằng chân

hắn ở dưới bàn đang động. Cái này ở trong tâm lý học được gọi là “chân

khoái hoạt”.


Tiết lộ nội tâm của con người không phải chỉ có biểu tình mà còn có động tác.


Có câu là “sát ngôn quan sắc”*. Bình thường chúng ta thường quan sát

lời nói và sắc mặt của người khác để đoán xem tâm tình của người đó.

Nhưng thật ra, con người là một loài sinh vật biết ngụy trang, biểu tình có thể dùng hành động để ngụy trang, lời nói ra khỏi miệng cũng chưa

chắc đã là thật.


*Sát ngôn quan sắc: thăm dò ý tứ qua lời nói và sắc mặt.


Bởi vậy, khi Mộ Thanh phá án, chưa bao giờ nhìn vẻ mặt của kẻ bị tình nghi trước, mà nhìn cách hắn đi đứng đầu tiên. Bàn chân cùng bắp chân

con người là bộ phận thành thật nhất, một người vào thời điểm chuyên chú hành động, bình thường không rảnh bận tâm đến động tác đi đứng, cái này chủ yếu liên quan đến đại não.


Thời điểm theo học bộ môn tâm lý học, giáo sư từng nói với nàng, động tác của tứ chi, biểu tình trên khuôn mặt cùng với lời nói, khi một

người nói dối, rất ít khi có thể dung hợp ba điều này.


Khi ba điểm này không đồng nhất, lời nói của người này nhất định là nói dối.


Vừa rồi trên mặt hán tử tỏ ra quá sợ hãi, nhưng động tác lại nói cho

nàng biết hắn đang rất thoải mái. Như thế chứng tỏ hắn đang diễn trò,

một ván này chẳng qua chỉ là giả bộ, giả bộ thất thủ để dụ nàng mở cốc

mà thôi.


Mộ Thanh bình tĩnh ngồi, hán tử lại không bình tĩnh.


Hán tử trước kia là một tay cờ bạc khét tiếng, vô liêm sỉ ăn chơi vài năm, không làm được chuyện gì tốt, chỉ luyện được một thân bản lĩnh

đánh bạc khó người bì nổi. Sau khi tòng quân, Tây Bắc lạnh lẽo, đêm dài

khó khăn, rảnh rỗi không có gì làm, hắn liền bày trò chơi bạc. Trong

quân đều là hán tử thô kệch, chưa từng đi đến sòng bạc sao có thể so

sánh với hắn. Kỹ thuật chơi bạc của hắn lấn áp trong quân, được xưng đổ

gia! Nhưng từ khi trong quân cấm chơi bạc, sau một lần hắn bại bởi đại

tướng quân, mấy năm nay không động đến xúc xắc nữa.


Lần này xuôi nam xuống thành Biện Hà là phụng theo lệnh của đại tướng quân, cùng cố lão tướng quân mang quân mới về Tây Bắc. Thành Biện Hà

không phải trong quân, không cần tuân thủ quân quy, hắn ngứa tay cho nên đến sòng bạc này dạo chơi một chút, không ngờ chỉ là chơi cho vui nhưng chưa đến một canh giờ đã thắng năm sáu ngàn lượng.


Thua tiểu tử này ván đầu tiên là hắn khinh địch, nhưng lần này là do đâu?


Hán tử không phục, cảm thấy Mộ Thanh nhìn thấu hắn chỉ là trùng hợp, đen mặt nắm lấy cốc, tiếp tục!


Nhưng, mọi chuyện diễn ra càng ngày càng quỷ dị.


Không cần biết hắn phô trương thanh thế như thế nào, thiếu niên vẫn

chỉ chăm chú nhìn vào hắn, đôi con ngươi sạch sẽ trong suốt, giống như

có thể thấu hết giả dối của thế gian này.


Mấy lần hắn giả bộ thất thủ, đều bị nhìn thấu, không lần nào có thể lừa thiếu niên mở cốc.


Hán tử bị nhìn cả người khó chịu, rốt cục không thể nhịn được nữa,

nắm tay đập lên trên bàn, áo bào phất lên giống như một trận gió, lao

thẳng tới trước mặt Mộ Thanh, “Mẹ ngươi sao cứ nhìn chằm chằm lão tử!”


Mộ Thanh vẫn ngồi ngay ngắn bất động, chỉ là giọng nói càng thêm lãnh đạm, “Ngươi chưa lấy chồng sao?”


“...” Phụt!


Trong sảnh đường yên lặng một lát, rồi đột nhiên có tiếng phì cười.


Tiểu tử này, miệng độc lắm!


Hán tử bị Mộ Thanh châm chọc thành cô nương chưa lấy chồng, thẹn

thùng không muốn người ta nhìn, tức khắc đỏ mặt tía tai, đao phong trong mắt như hận không thể đem nàng chặt làm tám đoạn, rống giận: “Vậy rốt

cuộc khi nào ngươi mới chịu mở!”


“Ngươi tức giận, nhưng ta không trái với quy tắc.”



“Ngươi!”


“Có thời gian cãi nhau, không bằng tiếp tục. Nếu không, dây dưa đến sáng mai, ván bài này chắc chắn không có kết quả.”


“Lão tử dây dưa?” Rốt cuộc ai dây dưa đây? Tiểu tử này đúng là có thể khiến người ta tức hộc máu!


Hán tử giương mắt trừng Mộ Thanh, khuôn mặt bình thường của thiếu

niên cho dù nhìn vài lần rồi ném vào trong đám đông cũng không cảm thấy

có gì đặc biệt, nói gì đến bộ dáng cao thủ. Nhưng chỉ nửa canh giờ, hắn

đã hiểu thế nào là nhìn người không thể nhìn tướng mạo.


Chậc! Tiểu tử này rất cổ quái! Lần nào cũng có thể nhìn thấu hắn đang diễn trò, rốt cuộc là sao mới được?


Hán tử tâm phiền ý loạn, vừa suy nghĩ đối sách vừa lắc xúc xắc, ném lên trên bàn, thuận miệng nói: “Lão tử mở...”


Lời vừa nói ra, sắc mặt hắn lại biến đổi!


Quần chúng xung quanh đã thờ ơ, hán tử này thay đổi sắc mặt đã vài

lần, thiếu niên vẫn không chịu mở cốc, chắc là lần này vẫn là không mở,

lần mở được tam hoa tụ đỉnh kia tám phần là do may mắn.


“Mở!” Khi quần chúng đã rã rời hứng thú, Mộ Thanh lại quăng ra một

chữ, đồng thời dứt khoát mở chung, dùng phương thức trực tiếp nhất ngắn

gọn nhất khiến cho những kẻ hết hứng thú phải trừng lớn mắt, những kẻ

lắc đầu ngờ vực vô căn cứ phải câm miệng.


“Tam hoa tụ đỉnh...”


“Lại là tam hoa tụ đỉnh!”


Kẻ dựa vào lan can trông xuống đã quá nửa thân mình, bên ngoài chiếu

bạc mọi người chen nhau ngó xem. Đầu người che hết ánh sáng, tiếng người ồn ào đầy cả sảnh đường.


Dưới hàng trăm cặp mắt đổ dồn, hán tử mở ra cốc của mình, lại không

nhìn nơi đó, chỉ nhìn chằm chằm Mộ Thanh, thu lại nóng giận, lần đầu

tiên ánh mắt chăm chú, hỏi: “Làm sao ngươi biết ván này lão tử thật sự

thất thủ?”


Tiểu tử này, là đổ thần hay sao?!


—— Nói ngoài lề ——


Ngày hôm qua nói sẽ đăng một chương nội dung đầy đủ một chút, vì thế mọi người xin vui lòng nhận cho.


Số lượng từ của chương này tuy rằng không thể nào so sánh với chương

Vip tuy nhiên so với những chương bình thường mà nói, đã nhiều thêm hai

trang word.


Chương Vip còn phải phối hợp vói quy trình đề cử, cho nên số lượng từ không có cách nào nhiều lên được, hy vọng mọi người thông cảm.


...


Phổ cập khoa học:


Danh từ vi biểu tình thật ra có nghĩa tương đối hẹp, theo nghĩa rộng mà nói, nó bao hàm cả ngôn ngữ tứ chi.


Cái gọi là ngôn ngữ tứ chi, chính là chỉ biểu tình trên khuôn mặt,

động tác của thân thể cùng tứ chi có thể biểu đạt hàm nghĩa gì.


Ví dụ như, khi chúng ta hưng phấn sẽ vỗ tay, uể oải sẽ cúi đầu, bất

đắc dĩ sẽ buông tay... Tâm lý học gia thông suốt những động tác này,

nhìn thấu cảm xúc nội tâm của chúng ta. Giống như trong vở kịch《lietome》 của Mỹ có một câu: “Chân tướng, ngay trên mặt ngươi!”


...


Liên quan đến vi biểu tình, công chúng quan tâm có thể xem thêm tại: xxfengjin.


Tiểu đồng bọn không hứng thú với vi biểu tình nhưng có chỗ đọc không hiểu có thể viết bình luận nhắn hỏi ta.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận