Nhật Ký Phản Công Của Hậu Phi


Edit: Lengkeng_Sophie


Beta: uchihasaki


Từ lúc trước các nàng vào cung, trong nhà cũng lần lượt từng người đã cảnh cáo, mạng nhỏ của các nàng không phải là của mình, một khi sự tình bị phát hiện, nếu như các nàng dám để lộ ra nửa điểm tin tức liên quan tới Ô Nhã gia, thì người các nàng để ý trong lòng kia cũng không cần mạng sống!


Từ năm đó Phương Lan có cơ hội tốt nhất hạ độc nhưng không có hạ độc chết Vệ thị, Ô Bạch Lam liền đối với nàng ta động tới sát tâm, có điều nể tình Phương Lan nói nàng ta đã đạt được tín nhiệm của Vệ thị, Ô Bạch Lam nghĩ lại bồi dưỡng một người ở bên người Vệ thị không dễ dàng, liền tạm thời bỏ đi ý nghĩ giết nàng ta. Ai biết Vệ thị ngày hôm nay cũng không biết trúng gió gì lại đột nhiên đem toàn bộ cung nhân bên người đuổi hết ra ngoài. Nàng ta bỏ ra nhiều tiền bạc như vậy, lẽ nào đều không muốn? Hoặc là nàng ta phát hiện cái gì? Mặc kệ là nguyên nhân gì, ngược lại hai người Phương Uyển Phương Lan kia nàng ta tuyệt đối không thể, cũng không muốn cứu.


Không có Phương Uyển Phương Lan, thừa dịp lần này Hội Ninh điện lại dọn rửa một lần, nàng ta vẫn có cơ hội đem người của mình cắm vào. Ô Bạch Lam lập tức phân phó, để người của mình đem tất cả sự tình có quan hệ cùng Phương Uyển Phương Lan đều rũ sạch.


Không có Ô Bạch Lam nhúng tay, bọn thị vệ đánh tám mươi đại bản, đem những cung nhân kia của Hội Ninh điện trượng tễ thất thất bát bát. Phương Lan chết khi đánh tới gậy thứ bốn mươi bốn, Phương Uyển bị đánh ở gậy thứ năm mươi lăm liền hồn đoạn. Chống đỡ rơi xuống tám mươi đại bản miễn cưỡng sống sót chính là hai thái giám, thế nhưng hai người đều bị trọng thương, không có ai phái đi cứu trị, rất nhanh sẽ chết ở phòng mình.


Ngày thứ hai dậy sớm, Lang Hoa liền bị Huệ phi triệu đến chính điện. Huệ phi ý cười dịu dàng chỉ chỉ mười cung nữ bên cạnh đứng thành một hàng, nói: “Muội muội, mấy người này là bổn cung sai người chọn ra được, đều là bản phận thành thật, ngươi nhìn một cái, người nào hợp mắt, liền chọn ở bên cạnh mình hầu hạ.”


Lang Hoa hiện tại là quý nhân, theo lệ bên người nên có bốn cung nữ hầu hạ, một cung nữ nhất đẳng, cũng chính là cung nữ chưởng sự của Hội Ninh điện, một cung nữ nhị đẳng, chuyên làm việc bưng trà rót nước, hai cung nữ thô sử, chính là quản quét tước trong điện.


Trong mười người đó chọn bốn, vẫn chính nàng chọn, Huệ phi cũng coi như đối với nàng dày rộng.


Thùy Liễu phúc phúc lễ, chỉ vào mười cung nữ, nhìn về phía nàng lần lượt giới thiệu tên của các nàng, nói: “Xuân Hiểu, Hỉ Dung, Thu Nghi, Thu Tuệ, Tình Dung, Hà Y, Ngọc Châu, Bình Nhi, Bội Nhi, Phiến Nhi.” Còn nói: “Xuân Hiểu cùng Hỉ Dung ở trong cung đã sắp mười năm, tính tình đều khá thận trọng bình tĩnh, Thu Nghi cùng Thu Tuệ là tỷ muội ruột, tiến cung được ba năm, tay chân cũng coi như nhanh nhẹn, còn lại đều là mới vừa tiểu tuyển tiến cung.”


Lang Hoa khép mi lại nở nụ cười, trước đó nàng dùng chút thủ đoạn nhỏ, biết trong mấy người này, đôi tỷ muội Thu Nghi cùng Thu Tuệ công khai là người của Huệ phi, trong bóng tối nhưng là người của Ô Bạch Lam. Hỉ Dung là cô cô một tiểu cung nữ trong cung Viên quý nhân, phía sau Hà Y cùng với Bội Nhi cũng đều có người.


“Xuân Hiểu cô cô này khuôn mặt hiền lành, hơi giống như tẩu tẩu của nô tỳ, liền để Xuân Hiểu cô cô làm cung nữ chưởng sự của Hội Ninh điện đi.” Lang Hoa đứng trước mặt Xuân Hiểu, nói.


Xuân Hiểu cung kính đáp: “Đa tạ chủ nhân.”


Lang Hoa đoán rằng: Là người không nói nhiều!


Nàng nghiêng đầu nhìn lại một chút, liền chọn Tình Dung làm cung nữ nhị đẳng, Bình Nhi cùng Phiến Nhi làm cung nữ thô sử trong cung.


Lang Hoa không có tuyển chọn người của Huệ phi, trên mặt Huệ phi vẫn cứ mang theo cười yếu ớt, dịu dàng, hào phóng cùng nàng nói chuyện phiếm việc nhà, muốn nàng sau này có việc nhất định phải nói ra trước đã, ngàn vạn không thể buồn phiền ở trong lòng.


Thế nhưng lúc trước Vệ thị nuôi lớn tâm cung nữ thái giám, để bọn họ liền ức hiếp chủ nhân cũng làm được, đến cùng nguyên nhân quan trọng nhất vẫn là chính bản thân Vệ thị, Huệ phi liền để Vệ thị sao chép một lần cung quy, lấy đó làm trừng phạt.


Chuyện Huệ phi ở Hội Ninh điện dọn rửa sạch một lần lập xuống uy tín của mình trong hậu cung, thưởng phạt phân minh, trừng phạt có độ, hai vị thái hậu đều rất thoả mãn.


♫Edit♪Lengkeng_Sophie ♫ Beta ♪ uchihasaki♫


Cuộc sống ngày ngày trôi qua, Lang Hoa một mực chờ đợi Ô Bạch Lam xuống tay trước, nhưng đợi đã lâu đối phương vẫn bất động như núi.


Tuyết lớn tung bay, mang mọi người cùng bước vào tháng mười hai năm Khang Hi thứ hai mươi bảy, từ khi bắt đầu mùa đông tới nay, Chiêu Thánh thái hoàng thái hậu (Hiếu Trang Văn hoàng hậu) đã thọ bảy mươi lăm tuổi, thân thể liền vẫn không được tốt, người già, khó tránh khỏi có một ít bệnh vặt. Hàng năm bắt đầu mùa đông, thân thể thái hậu sẽ không tốt lắm, đám phi tần đều đã quen, lại nói ngay cả thái hoàng thái hậu cũng nói là có bệnh vặt, cho nên mọi người đều không có để ở trong lòng. Ngoại trừ Đức phi Ô Bạch Lam thỉnh thoảng ôm bụng đi nói chuyện với thái hoàng thái hậu, trong đám phi tần cực ít có người đi Từ Ninh cung. Lang Hoa đúng là muốn đi tới trước mặt người bà nội mà Khang Hi kính trọng này để cho thấy sự tồn tại của mình, chỉ là phân vị nàng quá thấp, ngoại trừ ngày lễ ngày tết, căn bản không có cách nào nhìn thấy thái hoàng thái hậu!


Mãi đến tận trung tuần tháng mười hai, Từ Ninh cung đột nhiên truyền ra tin tức, nói thái hoàng thái hậu bệnh nguy nan, Huệ phi nhanh chóng phái người đi truyền tin cho Khang Hi. Bấy giờ phân vị cao nhất ở trong hậu cung, Nữu Hỗ Lộc quý phi dẫn dắt phi tần thay phiên đi chăm nom thái hoàng thái hậu, thánh giá Khang Hi khoái mã hồi cung, sau bốn ngày đến kinh thành.


Đêm khuya ngày đó, vừa vặn đến phiên Lang Hoa và Thông quý nhân cùng chăm sóc cho thái hoàng thái hậu. Đừng xem Lang Hoa hiện tại đã mang thai chín tháng, đứa bé trong bụng này không đủ phân lượng so với thái hoàng thái hậu, liền ngay cả Đức phi ôm bụng đều muốn tới chăm sóc đừng nói nàng!


Lang Hoa cùng Thông quý nhân mới vừa cho thái hoàng thái hậu uống thuốc xong, hai người đều buồn ngủ đánh ngáp mấy cái, liền thấy Khang Hi lảo đảo xông tới, tiếp theo mấy vị hoàng tử theo giá xuất hành cũng vọt vào, toàn bộ quỳ gối bên giường thái hoàng thái hậu.


Lang Hoa và Thông quý nhân lập tức quỳ xuống thỉnh an bọn họ. Khang Hi một lòng đều nhào vào trên người thái hoàng thái hậu, không rảnh bận tâm các nàng, là Đông hoàng quý phi tiến vào sau cho các nàng đứng lên.


Tay Khang Hi run run rẩy rẩy cầm tay thái hoàng thái hậu, lời nói mang theo nghẹn ngào, kêu lên: “Hoàng tổ mẫu.”


Kêu vài tiếng, thái hoàng thái hậu không có lên tiếng, Khang Hi có chút cuống lên, thái hoàng thái hậu đang ngủ say, lúc trước chỉ cần phát ra động tĩnh đều sẽ bị đánh thức, nếu không sẽ nghe thấy tiếng hít thở của thái hoàng thái hậu, hắn sợ sẽ cho rằng…


Viền mắt Khang Hi ửng đỏ nhìn trái ngó phải, tựa hồ đang tìm cái gì. Nhìn thấy Lang Hoa cùng Thông quý nhân bên người Đông hoàng quý phi, hắn đi tới, khàn giọng, tức giận hỏi: “Hoàng tổ mẫu bệnh thế nào rồi? Thái y nói thế nào?”


Thông quý nhân Nạp Lạt thị tư lịch cao hơn nàng, từng sinh ra hai con trai một con gái, tuy rằng hai a ca đều sớm chết, thế nhưng Lục cách cách rất được thánh sủng, có Thông quý nhân ở trước, Lang Hoa cũng không dám lướt qua nàng ta trả lời hoàng thượng, chỉ là, Thông quý nhân đã sớm bị Khang Hi làm cho sợ đến run lẩy bẩy nói không ra lời.


Đợi một lúc không thấy có người trả lời, Khang Hi cả giận nói: “Hỏi các ngươi đấy!”


Hắn biết thái hoàng thái hậu cần phải tĩnh dưỡng, cho nên coi như tức giận trong lòng tăng cao muốn rống to lên, hắn cũng nỗ lực áp chế tâm tình của mình. Nhưng lại không biết, Thông quý nhân nhát gan đối mặt với Khang Hi nổi giận, căn bản sợ đến không dám lại nói một tiếng.


Lang Hoa nghiêng đầu, nhìn thấy dáng vẻ Thông quý nhân trắng bệch mặt, liền lên tiếng nói: “Ngự y nói chỉ cần sống qua mùa đông này, thái hoàng thái hậu nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi.”


Nghe vậy, Khang Hi càng ngày càng sốt sắng, đám người kia ở thái y viện am hiểu nhất bo bo giữ mình, ý tứ trong lời này lẽ nào Khang Hi còn không biết sao?


Ý tại ngôn ngoại, chính là thái hậu rất khó nhịn qua mùa đông này!


Hắn ngửa đầu ổn định tâm tình: “Tô Ma đâu?”


Lang Hoa cung cung kính kính trả lời: “Tô Ma cô cô từ khi thái hoàng thái hậu bệnh nặng bắt đầu liền ngày đêm chăm sóc, nô tỳ thấy bà ấy mệt đến bước đi đều lảo đảo liền khuyên cô cô ở sườn điện sát vách nghỉ ngơi một lúc, nếu như hoàng thượng muốn gặp cô cô, nô tỳ lập tức gọi cô cô lại đây.”


Khang Hi vung vung tay, để cho Lang Hoa đừng đi gọi Tô Ma Lạt Cô. Tô Ma Lạt Cô còn lớn hơn thái hoàng thái hậu một tuổi, ở trong lòng hắn, địa vị của Tô Ma Lạt Cô không thấp hơn bao nhiêu so với thái hoàng thái hậu, hắn sắp mất đi hoàng tổ mẫu, ngàn vạn không thể lại mất đi một hoàng nãi nãi!


♫Edit ♥ Lengkeng_Sophie ♫ Beta ♥ uchihasaki♫


Sau khi Tự Khang Hi hồi cung, liền ngày đêm không rời thái hoàng thái hậu, mấy ngày nay tự mình hầu hạ thái hoàng thái hậu dùng thuốc, cũng tự mình suất lĩnh vương công đại thần bộ hành đến thiên đàn, kỳ cáo trời xanh, thỉnh cầu chiết tuổi thọ của mình, tăng số tuổi thọ cho tổ mẫu.


Nhưng mà trời cao thật giống như không bị sự thành kính của Khang Hi đánh động, ở ngày hai mươi lăm, thái hoàng thái hậu đột nhiên rất tỉnh táo, triệu Khang Hi đi Từ Ninh cung nói chuyện, tất cả mọi người biết đây là hồi quang phản chiếu. Khi Khang Hi nói chuyện với thái hoàng thái hậu, toàn bộ đám phi tần quỳ gối bên ngoài, vật phẩm cần thiết liên quan tới lễ tang cũng đã chuẩn bị kỹ càng, chỉ chờ thái hoàng thái hậu tấn thiên (chết, lên trời) là có thể dùng.


Lang Hoa quỳ gối phía sau Thông quý nhân, khẽ ngẩng đầu liền nhìn thấy bình phong trong cung thái hoàng thái hậu, dùng chính là gấm Tô Châu, bên trong thêu kiểu hai mặt trứ danh nhất, nhà bạt dày đặc tụ tập ở một trên thảo nguyên xanh non, nam nam nữ nữ ăn mặc trang phục Mông Cổ cưỡi tuấn mã chạy trên đại thảo nguyên, một cảnh tượng rất náo nhiệt.


“Sơn Lăng của Thái Tông phụng an đã lâu, không thể vì ta làm kinh động, huống hồ trong lòng ta cũng không nỡ xa phụ tử các ngươi, liền đem ta an táng ở gần Hiếu Lăng của phụ thân con đi.” Thái hoàng thái hậu biết mình không còn sống lâu nữa, hiện tại đang bàn giao hậu sự.


Khang Hi từ nhỏ là do thái hoàng thái hậu nuôi nấng lớn lên, một thân đế vương quyền mưu đều là do bà dạy, trong lòng hắn Hiếu Trang là thầy giáo cũng là tổ mẫu, mặc kệ thái hoàng thái hậu nói cái gì, hắn đều chỉ cần gật đầu.


Xuyên thấu qua màn che, Lang Hoa nhìn thấy ánh mắt Hiếu Trang rơi vào trên bình phong kia, miệng cứ đóng mở không biết đang nói cái gì.


Lang Hoa mím mím môi, ở trong ánh mắt không dám tin của mọi người, mở miệng hát: “Ở trên đại thảo nguyên xanh mướt này, cô nương xinh đẹp cưỡi khoái mã, yo! Hán tử thảo nguyên rất phóng khoáng, cô nương xinh đẹp bao nhiêu…”


Đây là một ca khúc Mông Cổ, những ngày qua Lang Hoa đến Từ Ninh cung chăm nom, đều nghe thấy Tô Ma Lạt Cô hát bài này cho thái hoàng thái hậu nghe, tuy rằng nàng không biết tiếng Mông, thế nhưng từ nhỏ nàng đã mẫn cảm đối với âm nhạc, nghe vài ngày như vậy liền nhớ kỹ toàn bộ ca từ cùng giai điệu.


Khi thái hoàng thái hậu nhìn thảo nguyên thêu trên tú bình, trong ánh mắt tràn đầy đều là hoài niệm, người già, đều là muốn lá rụng về cội, thế nhưng thái hoàng thái hậu từ khi nghe mệnh trời, mười lăm tuổi vào Thịnh Kinh, gả cho Hoàng Thái Cực, làm sườn phúc tấn của ông ta, vì chuyện của hoàng gia khổ cực vất vả cả đời, nhưng vẫn không có cơ hội lại trở về thảo nguyên một lần.


Tình cảm đối với thảo nguyên kia, rất chấp nhất, cũng chỉ có thể ký thác ở trên tranh thêu, ở trên ca khúc, chỉ là ngày hôm nay Tô Ma Lạt Cô bị bệnh, không cách nào lại hát cho Thái hoàng thái hậu nghe.


Lang Hoa chú ý tới, tầm mắt thái hoàng thái hậu chăm chú nhìn vào trên người nàng, lão nhân gia coi như là sắp đi, phần sắc bén trong mắt kia vẫn để cho lòng người cảm thấy sợ hãi!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận