Nhật kí phấn đấu của mẹ phản diện


Edit+Beta: Editor mới chập chững vào nghề (๑˃̵ ᴗ ˂̵)و

Ngày:5/4/2020

từ

------------------------------------------------------------------------

Cuộc đời Tiêu Vũ đúng là một trò cười, phúc thì chưa được hưởng mà khổ thì ăn không ít.

Bản thân cô sinh ra ở một hộ gia đình nghèo khổ. Mà đã nghèo thì thôi, đã thế trên có chị gái,dưới có em trai, cuộc sống là bữa no bữa đói.

Người thân trong nhà thương yêu nhau,thế nhưng lại có nhiều họ hàng thân thích "thượng đẳng", rõ ràng cuộc sống không đến nỗi nào, thế nhưng cứ giả là nghèo sắp chết tới nơi. Cha mẹ hiền lành, sinh con cũng hiền, Tiêu Vũ muốn sinh hoạt tốt nên dần dần chậm rãi đanh đá lên.

Dần dà, Tiêu Vũ lớn lên trở thành kiểu người cô ghét nhất, nhưng vì sinh hoạt, mặc kệ bạn trưởng thành thành loại người nào, vì sống sót đều phải tiếp tục đi.

Cứ thế ngày qua ngày, Tiêu Vũ đến tuổi thành niên, liền mượn tiền lên phía Bắc lang bạt. Đương nhiên, thân cô thế cô, chỉ có thể dựa ngoại hình xinh đẹp của mình thì đối với Tiêu Vũ có những ngày ăn no mặc ấm là may lắm rồi.

Vất vả lắm cô mới nhờ ngoại hình xinh đẹp của mình mà quen được một người bạn trai siêu cấp hoàn mỹ, vừa đẹp trai không góc chết vừa giàu không thiếu thứ gì. Trừ việc không thân thiết, không dịu dàng, không yêu cô thì mọi thứ đều tốt.

Sau đó,anh bạn trai kia tìm được tình yêu đích thực của đời ảnh,ngay lập tức đá bay Tiêu Vũ, đá không chút lưu tình gì,cứ như hận không thể phủi hết mọi quan hệ với cô!

Từ nhỏ Tiêu Vũ đã quen với cảnh đấu đá ăn vạ với bà nội cô, sao có thể chấp nhận chuyện này, cô bèn lấy những điều học được trong thôn ra áp dụng ở đây.

Sau đó.... sau đó, cô bị trả thù thương tích đầy mình.

Tiêu Vũ chưa chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc sống của cô có thể chật vật đến mức đó, nhưng cô trời sinh xương cốt cứng rắn, người khác càng chì chiết cô, cô lại càng cứng cỏi hơn. Cắn răng chịu đựng, Tiêu Vũ gian nan sống qua ngày đoạn tháng. Không còn công việc? Tôi liền đi quét dọn. Không được làm? Tôi đi nhặt ve chai, tóm lại nếu muốn sống trên đời thì có gì mà không làm được?

Chỉ cần bạn muốn, là có thể tồn tại.

Cho dù bị chặt đứt chân thì tôi có xe lăn, không nhặt ve chai được nữa thì tôi đi xin cơm. Tiêu Vũ cứ thế giãy giụa sống sót, nhưng cô không biết sinh mệnh mình lại hèn mọn đến thế. Làm ăn mày thì đâu còn có quyền như một người bình thường, cuối cùng cô bị một gã đàn ông đánh chết.

Đây là cuộc đời gì vậy? Tiêu Vũ ngậm ngùi.

Ngay cả chết như thế nào cũng không thể tự mình quyết định, chỉ có thể trơ mắt nhìn máu mình tuôn xối xả một cách đáng sợ. Cô nghĩ bò ra ngoài, chỉ cần còn một hơi thở thì cô vẫn muốn sống tiếp, nhưng ai có thể đấu lại tử thần?

Tiêu Vũ dù không cam lòng, cũng không thể không trút hơi thở cuối cùng.


Cùng lúc cô trút hơi thở cuối cùng, trong đầu cô phát ra một giọng nói máy móc: "Ký chủ, cô cuối cùng cũng chết."

Tiêu Vũ: "......" Con mẹ mày @#₫&#@.....

Tiêu Vũ người này, có thể ở trong hoàn cảnh như vậy mà có thể sống sót, ngoại trừ sự kiên cường bất khuất, bản thân cô trời sinh đối với mọi việc đều suy nghĩ rất thoáng. Lần duy nhất dây dưa là với anh bạn trai cũ, kết quả chính là không được chết già

Một người suy nghĩ thoáng, sinh hoạt lại khó khăn,thì sẽ không bao giờ chết vì buồn bực không vui, hay chết vì bệnh tâm thần,hoặc đi lên mái nhà để nhảy xuống tự tử.

Tiêu Vũ phát hiện bản thân đã chết, buồn bã u sầu suốt 3 tiếng đồng hồ,sau đó liền bắt đầu thích ứng trạng thái linh hồn của mình

Mặc kệ cái hệ thống kêu í a í ới cô cũng không để ý đến nó, cái gì mà cô cuối cùng cũng chết? Bà đây sống khó khăn lắm biết không? Sao nó lại mong cô chết đi?

"Ký chủ, sao cô không chú ý gì đến tôi hết vậy? Ký chủ, ký chủ, ký chủ ơi???"

Hệ thống nói nó kêu 404, là cái hệ thống chỉ đạo, chuyên môn đi chỉ đạo người ta hướng tới hạnh phúc nhân sinh.

Không quan tâm đến hệ thống thêm một giờ nữa, Tiêu Vũ mới bắt đầu hỏi nó: "Mấy người chọn ký chủ theo cách gì thế?"

404 vô cùng cao hứng!Cuối cùng kí chủ đã để ý tới nó, lập tức vui vẻ nói: "Ai thê thảm thì tuyển thôi! Càng thê thảm càng tốt!

Tiêu Vũ: "........." Ha, Cảm ơn!

"Ký chủ, là thế này, chỗ tôi có một cuốn sách, giờ đang cần một vị ký chủ đến đó, cô xem xem khi nào lên đường thì tốt?"

"....... Có ý gì?"

404 liền giải thích: "Tuy rằng hệ thống chúng tôi sẽ hướng dẫn ký chủ cách đi đến đỉnh cao cuộc đời, nhưng điều kiện kiên quyết để ký chủ có cuộc sống mới là phải nhập vào thân thể của người khác, mà thân thể này yêu cầu là ký chủ phải hoàn thành được tâm nguyện của nguyên chủ."

A,thực sự có lời, dù sao đây cũng là chuyện mua bán, đâu thể chiếm hết lợi ích của người khác mà không muốn trả giá, Tiêu Vũ cơ bản hiểu rõ đạo lý này.

"Vậy có nghĩ là tôi có thể đến một thế giới khác sống?" Tiêu Vũ ngẫm nghĩ rồi hỏi lại.

404 ây da một tiếng, nói tiếp: "Đương nhiên, để tôi cho cô xem một trường hợp đã thành công. Cô nhìn xem, cô gái này tên là La Thiến, cuộc sống trước kia thảm dữ lắm. Ba mươi vạn tiền dưỡng lão đều phải dùng để chữa bệnh mà cuối cùng chữa đâu khỏi, rốt cuộc bị tôi chọn trúng. Sau đó, nhờ có sự chỉ đạo tỉ mỉ của tôi, cô ấy ngày đêm nỗ lực, cuối cùng tôi đã thành công giúp cô ấy thăng chức tăng lương, lên làm tổng giám đốc, đảm nhiệm vị trí CEO, cưới được bạch phú mỹ, ấy nhầm.... là cao phú soái, đi đến đỉnh cao cuộc đời. Thế nào? Có thấy phấn khích không?"

Tiêu Vũ: "....... Lợi hại vậy sao?"


404 ưỡn bộ ngực không tồn tại của mình mà nói: "Đương nhiên, giờ chúng ta xuất phát luôn đi!"

"Chờ đã, tôi sẽ nhập vào người như thế nào?"

"Thiên kim tiểu thư." 404 nói chắc nịch.

"Thiên kim tiểu thư?" Hai mắt Tiêu Vũ sáng ngời, nhưng vẫn rụt rè hỏi: "Còn có cái gì nữa không?"

404 do dự trong chốc lát rồi nói: "Chắc... không có?"

Tiêu Vũ: "....."

Chết tử tế làm sao bằng được sống, nếu có thể sống mắc gì phải chọn cái chết chứ? Tiêu Vũ đương nhiên tiếp nhận nhiệm vụ, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, cô sẽ có cuộc sống mới, có thể sống tốt hơn bây giờ, hưởng thụ vinh hoa phú quý trước kia chưa bao giờ được hưởng thụ, đương nhiên quá tốt.

Vậy nên, vào thời khắc mở mắt ra, thấy một tầng màu trắng toát, Tiêu Vũ chẳng hiểu gì cả.

Thậm chí khi nhận ra mình không thể nhúc nhích được, cô vẫn chẳng hiểu sao lại thế.

Chớp chớp hai mắt, nghe tiếng ầm ĩ xung quanh, cuối cùng Tiêu Vũ biết mình đã đầu thai,cũng biết thân thể của nguyên chủ cô nhập vào giờ đang ở bệnh viện.

"404, sao tôi cảm giác phòng bệnh này không giống phòng dành cho thiên kim tiểu thư gì hết vậy?"

Nhưng trả lời Tiêu Vũ là một sự im lặng, lúc đầu cô cứ tưởng 404 chưa tới, hoàn toàn không nghĩ rằng nó không biết nên trả lời cô thế nào.

"Mẹ ơi." Giọng bé trai non nớt vang lên.

Tiêu Vũ quay đầu nhìn lại, thấy một bé trai vô cùng xinh xắn, hai mắt to tròn xoe mà sáng ngời, nhưng ánh mắt không có thần lắm, mũi nhỏ cao,cái miệng chúm chím rất mê người. Đúng là một đứa bé mà người ta vừa thấy đã hận không thể ôm ngay vào lòng, nhưng nhóc quá gầy, gầy đến không thấy cặp má phúng phính trẻ con hay có, gầy đến trơ xương, gầy đến cái đầu lung lay như sắp lìa khỏi cổ.

"Lau tay ạ." Bé trai nói, cố hết sức vắt khô cái khăn lông trong thau nước, sau đó lau tay cho Tiêu Vũ.

Cậu bé trông chỉ mới 2,3 tuổi, trong phòng bệnh ngoài trừ bệnh nhân cùng người nhà của bọn họ, cũng không có những người khác. Chỉ có một cậu bé cố hết sức chiếu cố chính mình, Tiêu Vũ cảm thấy ở sâu trong nội tâm rất vô cùng áy náy, còn bé như vậy, đang trong độ tuổi vui vẻ, vô lo vô nghĩ mà phải chăm sóc mình.

Sau khi lau tay cho cô xong, cậu bé ôm chậu nước lớn đi vào WC đổ nước. Sau đó mang theo chậu nước trống không chạy về, bò lên giường bệnh của Tiêu Vũ, đút cho cô một chút nước.

Cậu bé thật sự hiểu chuyện, động tác cũng vô cùng thuần thục, cậu để ly nước có ống hút sang một bên, sau đó lấy chiếc ví để dưới gối, lấy hai đồng tiền trong đó ra, nói với Tiêu Vũ: "Mẹ ơi, con đi mua cơm sáng nhé."


Đợi đứa bé đi khuất, mấy người nằm giường gần đó cảm thán: "Con trai cô ngoan quá! Đồ ăn bệnh viện đắt đỏ nên ngày nào nó cũng phải cầm tiền chạy ra ngoài mua cho rẻ, đã thế còn phải chăm sóc cô nữa, chẳng có chút rảnh rỗi nào, thật không dễ dàng!"

Tiêu Vũ chưa hiểu rõ hoàn cảnh, không dám trả lời bậy bạ, chỉ gật đầu.Trong lòng thì điên lên gào thét: "404, mi lăn đây cho bà, rốt cuộc tình huống bây giờ là sao?"

Trong đầu vẫn im lặng, đừng nói âm thanh mấy móc, con mẹ nó ngay cả điểm tạp âm cũng không có.

Tiêu Vũ cuối cùng cũng nhận ra điều gì: " Mi con mẹ nó dám lừa bà?"

"Lừa, lừa, lừa? Không có, tôi không có lừa, lừa cô." 404 bản thân là một cái hệ thống máy móc mà nói chuyện thì đều nói lắp.

Tiêu Vũ cười lạnh: "Không gạt bà đây?Vậy cái tình huống chết tiệt này là như thế nào. Mi có nói với bà là đầu thai thành người liệt à!

404 ách một tiếng, nói: "Chuyện là...... Có thể cho cô đầu thai, chấp nhận hiến thân thể mình, khẳng định...... cuộc sống người đó chắc cũng bi thảm đi?"

Tiêu Vũ cũng cười lạnh: "Nói rất chính xác, bà đây không thế phản bác. Nhưng...... vấn đề này sao mi không nói trước khi đầu thai hả!!

404 xì một tiếng, vui vẻ nói: "Không thể a! Nếu nói rồi cô không chịu đầu thai thì làm sao?

Tiêu Vũ: "......" Không thể phản bác.

404 lại an ủi nói: "Ký chủ, đừng lo lắng, cô còn có tôi mà!Tôi là một cái hệ thống tốt vô cùng có trách nhiệm, có công năng mạnh mẽ, cô phải tin tưởng tôi, tôi sẽ đưa cô lên đỉnh cao của cuộc đời, đạt tới hạnh phúc nhân sinh."

Tiêu Vũ im lặng trong chốc lát, nhàn nhạt hỏi: "Tôi bây giờ có thể đổi một thế giới khác được không?"

404 lập tức vui vẻ trả lời: "Điều đó là không thể."

A, Tiêu Vũ hiểu rõ, liền hỏi hệ thống: "Vậy nói chút đi! Nguyện vọng của nguyên chủ là cái gì?

404 trong lòng cảm thấy may mắn vì vị ký chủ này đã nhanh chóng chấp nhận nhiệm vụ thì nghe Tiêu Vũ rít gào nói: "Con mẹ nó dù có hoàn thành nhiệm vụ, thì bà cũng không muốn sống cả đời với cơ thể này!!!"

"Ây......" 404 lại nói: "Không có sao hết,tôi là một cái hệ thống tốt lại vô cùng mạnh mẽ,tôi có bàn tay vàng. Có tôi ở đây, tôi sẽ chữa khỏi cho thân thể cô."

Nghe vậy, Tiêu Vũ mới miễn cưỡng chấp nhận, nói: "Vậy nói nguyện vọng của nguyên chủ đi!"

Vì thế, 404 liền đem cốt truyện đưa vào Tiêu Vũ trong đầu.

Người ta thì đều xuyên vào cuốn tiểu thuyết mình đã đọc qua,đến phiên Tiêu Vũ thì không, mẹ nó đây là tiểu thuyết gì vậy? Không lẽ nó được xuất bản trong mấy năm cô chật vật nỗ lực tìm đường sống?

Trước đây, Tiêu Vũ đã trải qua mấy năm gian khổ, trong khoảng thời gian này, các loại tiểu thuyết như nấm sau mưa không ngừng được xuất bản, nhưng Tiêu Vũ làm gì có thời gian và sức lực mà đọc chúng.

Tiểu thuyết này thực ra cốt truyện không có gì mới mẻ, hồi học cấp ba Tiêu Vũ thích nhất kiểu tiểu thuyết như thế này.


Nam chủ là cái phú nhị đại, nữ chủ là con nhà nghèo, vô tình nữ chủ đắc tội nam chủ,tuy nhiên nữ chủ lại là một con người cương trực công chính,kiên cường bất khuất, không vì cơm áo gạo tiền mà khom lưng,là một nữ chủ tốt.

Ngay lập tức nam chủ chú ý đến cô ta, sau đó thì vô số khúc mắt, đủ loại yêu thương, bọn họ cứ phân phân hợp hợp, sau khi đánh hết mấy nam nữ phụ muốn chia cắt họ, bọn họ cuối cùng cũng hạnh phúc bên nhau trọn đời.

Tiêu Vũ cơ bản cũng hình dung hướng phát triển của câu truyện, liền hỏi:" Nga, vậy tôi là ai a? Cuộc sống thảm như vậy, là nữ phụ sao? Tôi có thấy nữ phụ nào có con đâu?"

404 lại ném thêm cho cô một ít thông tin, Tiêu Vũ tiếp nhận ký ức của nguyên chủ.

Tiêu Vũ: "..... Tôi đây hiện tại đang ở thời điểm 10 năm trước khi tiểu thuyết bắt đầu? Vậy tôi đọc cuốn tiểu thuyết kia làm cái chi mô?" Chả có tác dụng gì cả.

404: "À, là thế này, cô nhìn thấy nam nữ phụ trong tiểu thuyết sao?"

"Thấy" Tiêu Vũ đáp.

404 cảm thán: "Qúa thê thảm đúng không?"

"Thảm" Tiêu Vũ thừa nhận, cuối cùng nam nữ phụ đều bỏ nhà ra đi, sống chết không hay.

"Chính nó, nam nữ phụ chính là con của nguyên chủ."Giọng máy móc của 404 vang lên rất lạnh lùng vô tình.

"......" Bố tiên sư nhà mày cái hệ thống chết tiệt này!!

*****Tác giả có lời muốn nói*****

#1.Truyện mới ra lò, cầu xem truyện, thuận tiện like cho một cái.

#2. Nguyên bản của "Thăng chức tăng lương, lên làm tổng giám đốc, trở thành CEO, cưới được cao phú soái, tiến tới đỉnh cao nhân sinh." Mọi người hẳn đã biết là ai rồi nhỉ.

#3.Đứa nhỏ 3 tuổi biết chăm sóc cho mẹ, thật ra đã xuất hiện trên thời sự, xác nhận là sự thật

🐍🐍Đôi lời từ Editor🐍🐍

#1 Mọi người hẳn đã đoán được kiếp trước của nữ chính rồi nhỉ- Chính là nguyên thân bị nam chính,nam phụ và cả bạch nguyệt quang hành cho thê thảm của La Thiến đó.

#2 Tên hệ thống trong truyện là 404, mọi người cũng biết được cái tên này xuất phát từ "404 page not found" nên đừng hỏi sao nó hay đứt cước giữa đường vậy. ヾ(^-^)ノ

Từ bộ truyện trước,từ lúc nữ chính xuyên qua đến lúc kết hôn, toàn văn xong cái hệ thống mới xuất hiện. Cái gì mà giới thiệu, ước nguyện của nguyên chủ,... nữ chính một thân (với sự giúp đỡ của nam chính) đã tự hòan thành. OK, chắc hẳn là "tỉ mỉ chỉ đạo".(ง ͠° ͟ʖ #)ง(ง ͠° ͟ل͜ ͡°)ง

Dù sao trong lần này nó cũng chữa thương cho Tiêu Vũ và cho cô bàn tay vàng

#3Cảm ơn mọi người đã đọc truyện.Nếu thấy hay thì hãy comment và nhấn cho mình một sao nhé.( ͡°❥ ͡°)


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận