Nhất Dạ Thâu Hoan


Hắn đang bắt giữ Mộ Dung Phong Vân, ta không dám hành động thiếu suy nghĩ. Đoán biết được tâm tư của ta, nhân yêu không những đưa ta trở về Mộ Dung gia, hơn nữa còn rất hào phóng để ta thích gì làm nấy.


Trở lại Mộ Dung gia, ta lập tức phái người đến hiệu sách Bát Quái thám thính. Quả nhiên, tám vị tiên sinh hiệu sách Bát Quái đã đồng loạt không thấy tăm hơi, chỉ còn lại mỗi mình điếm tiểu nhị. Mẹ nó, tên nhân yêu chết này đúng là ** gian trá giảo hoạt mà.


Khi Xuân Hương báo cáo tin tức này với ta, dưới bụng đột nhiên đau đớn kịch liệt. Sau khi Lạc đại thẩm dày dạn kinh nghiệm kiểm tra, cuối cùng kết luận ta sắp sinh rồi. Mộ Dung gia tức thì trở nên rối loạn, giống như cháy nhà, trên dưới toàn phủ đều bận đến nhức đầu choáng váng.


Ta vì nộ khí công tâm làm động thai khí, khiến đứa trẻ ra đời sớm hơn. Lão Thiên dường như rất thích chơi ta, sinh non thì thôi, đã vậy còn sinh khó.


Từng trận đau đớn kịch liệt khiến ta không tài nào chịu được, cả một Mộ Dung phủ rộng lớn, chỗ nào cũng lãng đãng tiếng la hét thất thanh của ta.


Mồ hôi đổ ra thấm ướt chăn đệm, nước mắt chảy ra ướt đẫm cả gối. Suốt cuộc đời Hạ Tử Lung ta, bị thương còn nhiều hơn cả ăn cơm, nhưng chưa lần nào đau đớn thế này. Kiên cường như ta, cho dù thương tích đầy mình, vết thương thối rửa, cũng không rơi một giọt nước mắt. Đến lúc sinh đứa trẻ này ra, lại khiến ta đau đến vừa khóc vừa la như vậy.


“Tiểu thư, cố lên, sắp ra rồi.” Đại thẩm nhét vào miệng ta một củ nhân sâm, mồ hôi trên đầu vã ra như suối.


“Tiểu thư, cố chịu đựng thêm lát nữa.” Bà đỡ giơ tay lên lau mồ hôi, ta nhìn thấy trên tay bà đỡ thấm ướt máu tươi của mình.


Ta cắn nhân sâm, vừa khóc vừa la, “Đau quá…” Có phải ta sắp chết rồi không? Giờ phút này, ta có thể tiếp tục chống đỡ được không?


“Tiểu thư, cố lên.”


“Đại thẩm, nếu như ta chết rồi, thẩm đi tìm Vô Lệ, bảo Vô Lệ nghĩ cách cứu đại ca ra.” Oa oa, ta không muốn chết mà.


“Tiểu thư, tiểu thư nói vớ vẩn gì vậy, tiểu thư không chết đâu mà.”


Từng trận đau đớn kịch liệt kéo tới, chống chọi mấy giờ liên, ta đã hoàn toàn kiệt sức. Ý thức càng lúc càng trở nên mơ hồ. Đau đau đau đau, trời đất quay cuồng, ngoại trừ đau, ta không còn bất kỳ cảm giác nào khác.


Trước đây chưa chừng thấy mẹ ta vĩ đại, bây giờ mới thấy mẹ thật sự rất rất giỏi. Tuy rằng mẹ ta không yêu ta, không quan tâm ta, nhưng mà, mẹ ta thật sự rất rất giỏi.


Ý thức ta không còn tỉnh táo nữa, chỉ biết cố gắng chống đỡ. Ta cần phải bảo vệ đứa con này, không thể hôn mê được, tuyệt đối không được.


Đến khi ta nghe được câu nói, “Sinh rồi, chúc mừng tiểu thư, là con trai đó.” Tiếp đó, ta vì kiệt sức quá ngất đi.


Trước khi hôn mê, ta chỉ nghĩ, tại sao nó không khóc? Ta nghe người khác nói, trẻ con sau khi sinh ra đều khóc cả mà.


Đến khi ta tỉnh lại, thấy một đứa trẻ mới sinh bé nhỏ đang ngủ bên người, miệng ngậm ngón tay, say sưa ngủ.


Khuôn mặt nhỏ nhắn vừa trắng vừa tròn, đôi môi hồng đầy đặn, giống hệt cha nó, khi trưởng thành nhất định sẽ là một nam nhân họa quốc ương dân.


Con trai ta? Thật là một danh từ xa lạ.


Vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa trẻ, ta bất giác mỉm cười.


“Tiểu thư, tiểu thư tỉnh rồi. Đây, uống thuốc trước đi.” Ta còn chưa kịp phản ứng, đại thẩm đã ngồi cạnh bên giường, đưa chén thuốc tới bên miệng ta.


Ta há miệng uống một muỗng, từng muỗng từng muỗng uống thuốc. Vì tên tiểu tử chết này mà ta mệt muốn chết luôn, bây giờ phải bồi bổ mới được.


Lạc đại thẩm vừa đút ta uống thuốc, vừa lơ đãng nói, “Tiểu thư, tiểu thiếu gia rất đáng yêu, giống hệt đại công tử.”


“Đúng vậy, giống lắm.” Bọn họ là cha con mà, đương nhiên phải giống.


“Thật là kỳ lạ quá, nào có chuyện con lại giống cậu bao giờ.” Quan hệ giữa ta và Phong Vân vẫn còn là bí mật, người biết được rất ít.


“Mẹ, chuyện gì kỳ lạ vậy.” Xuân Hương tỷ mang theo một cái hỏa lò bước vào, “Đại tiểu thư, coi chừng lạnh.”


Ta trợn trắng mắt, “Xuân Hương tỷ, căn phòng này bây giờ có khác gì lồng hấp đâu.” Ta muốn tìm quạt, không phải hỏa lò.


Lạc đại thẩm nghiêm mặt, “Tiểu thư, tiểu thư vừa mới sinh hài tử, không thể chịu lạnh được.”


“Ta biết mà.” Đều là nữ nhân, chút thường thức này ai mà không biết. Có điều, hai người họ không cần khoa trương vậy chứ. Nhiệt độ phòng này ít nhất cũng khoảng 30oC, hình như không cần tới hỏa lò.


Ai, bị hai vị mẹ chồng nàng dâu này tận tâm hầu hạ, không biết là phúc hay họa đây.


Lạc đại thẩm dém chăn cho ta thật kĩ, quấn chặt lấy cơ thể ta, “Biết thì đừng nói nhiều, đại thẩm ta đã sinh bốn hài tử, có kinh nghiệm hơn tiểu thư nhiều.”


Ta đột nhiên nhớ ra chuyện gì, vội hỏi, “Đại thẩm, ta ngủ bao lâu rồi.”


Lạc đại thẩm vội đè ta lại, “Không được đứng lên, một ngày một đêm rồi.” May mà chưa phải ba ngày ba đêm.


Ta thở dài một tiếng, “Gọi hết quản lý cao cấp trong tập đoàn cùng Lăng Sở Nam tới đây.” Nhân yêu chết, ngươi bất nhân, đừng trách cô nương ta bất nghĩa.


“Phòng sanh của nữ nhân, nam nhân không thể đi vào.” Đại thẩm lại bắt đầu nghiêm mặt.


“Đại thẩm, hai ngày nay kinh thành không có chuyện gì chứ?” Chưa niêm yết cáo thị nói giết Phong Vân à?


“Không có.” Lạc đại thẩm đè ta lại, “Đừng lộn xộn nữa, sinh hài tử rồi, nghỉ ngơi cho khỏe đi.”


“Sự việc trọng đại, phải tìm tất cả họ tới đây.” Phong Vân nguy trong sớm tối, ta không thể ngồi yên chờ chết được.


Xuân Hương tỷ thấy ta khẩn trương như vậy, lập tức nói, “Đại tiểu thư, ta đi liền.”


“Xuân Hương, con làm gì vậy? Phòng sanh của nữ nhân, nam nhân không thể vào.” Lạc đại thẩm lần thứ hai thuyết giáo.


“Mẹ, đại tiểu thư không phải người không biết phân nặng nhẹ, tiểu thư vội vã tìm họ, nhất định phải có chuyện gì quan trọng lắm.” Vừa mới nói xong, Xuân Hương lập tức xoay đầu bỏ chạy.


“Khoan đã…” Ta vội vã gọi Xuân Hương lại.


“Chuyện gì.” Xuân Hương đẩy cửa ta, cẩn thận từng bước tiến vào, cố gắng không để gió lạnh thổi trúng ta.


Ta nhíu mày, “Đem bút mực tới đây, ta phải viết một bức mật hàm, tỷ gửi cho Sở Nam, Lục Văn Bác và Mộng Lộ giùm ta.” Nhân yêu tam gia thả ta ra, ai biết hắn muốn giở quỷ kế gì? Không thể gặp họ được, tránh đả thảo kinh xà.


Xuân Hương tỷ rất nhanh đã mang giấy bút tới, ta lập tức múa bút thành văn, viết ngay bốn phong thư. Lăng Sở Nam, Lục Văn Bác, Mộng Lộ, mỗi người một phong, phong còn lại gửi cho Linh Linh, nhờ Linh Linh tiến cung trình cho hoàng thượng. Người đang ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, chuyện tới nước này, Mộ Dung Tử Lung ta, không muốn cúi đầu cũng không được.


Xuân Hương cầm mật hàm ra ngoài, Lạc đại thẩm lại bưng đến một chén canh đút cho ta uống, “Đại tiểu thư, cô là người làm việc lớn, cô làm cái gì, lão thái bà ta không biết. Nhưng mà, cần phải chú ý bảo trọng thân thể.”


“Ta biết mà.” Vì đứa trẻ, ta sẽ bảo vệ tốt bản thân mình. Muốn mạng của Hạ Tử Lung ta, không dễ dàng như vậy.


“Nói đến cũng lạ, tiểu thiếu gia từ lúc sinh ra đến giờ, hoàn toàn không khóc.”


“Hả?” Không phải câm điếc chứ.


Ta quay đầu lại nhìn đứa trẻ, thấy vẻ mặt thằng bé lạnh lùng, hoàn toàn không giống với trẻ mới sinh.


“Tuấn nhi, con không phải bị câm điếc chứ.”


Tiểu quỷ giống như hiểu được ta muốn nói gì, hai mắt đảo một cái, không thèm để ý đến ta.


“Tiểu thư, tiểu thiếu gia hiểu được?” Lạc đại thẩm lắc đầu cười khổ, đút từng muỗng canh cho ta, “Sinh hài tử xong phải tẩm bổ mới được.”


Theo ánh nến, ta nhìn thấy Lạc đại thẩm đầu đầy chỉ bạc, không khỏi cảm khái nghìn vạn lần, “Đại thẩm, thẩm đã gì rồi. Thẩm và Lạc đại thúc đã vì Mộ Dung gia ta cúc cung tận tụy, cũng nên dưỡng lão rồi.” Đại thẩm cũng như mẫu thân của ta, đối xử với ta chiếu cố có thừa.


Lạc đại thẩm nở một nụ cười hiền hậu, “Lúc ta còn trẻ, diện mạo cũng rất đẹp, bị một tên quan địa phương vừa mắt, muốn cướp đoạt ta về làm thiếp. Ta liều chết không tuân, lão đầu tử và ta hai người bị hãm hại, bị đẩy lên pháp trường. Nếu không nhờ phu nhân cướp pháp trường cứu được bọn ta, ta đã chết lâu rồi. Phu nhân không những đã cứu chúng ta, còn cho cả nhà ta cơm no áo ấm. Những gì nhà ta thiếu phu nhân, cả đời cũng không trả được.”


“Đại ca có một tòa nhà ở ngoại thành, trong nhà chỉ có một người hầu, chi bằng, đại thúc và thẩm tới đó dưỡng già đi.” Đem đồ của đại ca ra làm lễ vật.

“Đại ca có một tòa nhà ở ngoại thành, trong nhà chỉ có một người hầu, chi bằng, đại thúc và thẩm tới đó dưỡng già đi.” Đem đồ của đại ca ra làm lễ vật.


Lạc đại thẩm khoát khoát tay, “Ý tốt của tiểu thư, ta tâm lĩnh. Chỉ cần ta còn chút hơi sức nào, sẽ tận tâm tận lực vì phu nhân. Hai người chúng ta nếu dưỡng lão rồi, vệ sinh đại lâu của tập đoàn Lục thị, sẽ do ai phụ trách?”


Ta lẳng lặng nhìn Lạc đại thẩm, “Đại thẩm, ta bảo Tiết Khiết theo Vô Lệ bồi giá, thẩm không trách ta chứ.” Tiểu Khiết căn bản đâu có bán mình cho Mộ Dung gia.


“Đi theo Lăng phu nhân, không hề uất ức gì cho Tiểu Khiết. Còn có thể gả được cho người tốt cũng không chừng.”


“Thẩm cũng biết bệnh tình của Vô Lệ rất nghiêm tọng, cần phải có người chăm sóc, cho nên, ta mới cho Tiểu Khiết đi theo.” Tình hình của Vô Lệ lúc đó rất không xong, ta căn bản không yên tâm để một mình Vô Lệ gả qua đó.


“Ta biết, ta biết cả mà. Vô Lệ, Linh Linh, không phải tiểu thư đều xem họ như thân muội muội gả đi sao? Cách tiểu thư đối nhân xử thế, đại thẩm ta hiểu rất rõ ràng.”


“Đại thẩm, ta không ăn nữa, cho Tuấn nhi bú trước.” Thằng bé không khóc, cũng không biết có đói hay không. Ai, làm mẫu thân khó quá.


***************


Giống như ta dự đoán, thư đi chưa được bao lâu, Phong Vân đã trở về.


“Tử Lung, không sao chứ?” Theo tiếng đập cửa truyền vào, ta nghe thấy thanh âm vội vã của Phong Vân.


Ta mở mắt ra, “Đại thẩm, ra ngoài trông chừng đi.” Nếu như ta đoán không sai, đương kim hoàng thượng, nhân yêu tam gia Hoàng Phủ Thanh nhất định đang đứng cạnh Phong Vân.


Đại thẩm không thèm để ý đến ta, nghiêm mặt nói, “Công tử, công tử không vào được.”


“Đại thẩm, cho đại ca vào.” Nam nhân ngoài cửa chính là lão công của ta, đến gặp ta là hợp tình hợp lý.


“Đại tiểu thư, công tử tuy là đại ca cô, nhưng nam nữ hữu biệt mà.” Thật là bảo thủ.


Đại thẩm còn đang khuyên bảo ta, Mộ Dung Phong Vân đã đẩy cửa tiến vào, “Ta vào đây.” Người theo phía sau chính là nhân yêu.


Ta còn chưa lên tiếng, đại thẩm đã hai tay chống nạnh, đẩy hai nam nhân kia ra ngoài, “Công tử… công tử vào đây làm gì? Hai đại nam nhân, không biết xấu hổ sao.”


Phong Vân lách qua Lạc đại thẩm, chạy thẳng đến bên giường, nắm tay ta, “Lung nhi, vẫn ổn chứ?”


“Đương nhiên ổn rồi.” Bây giờ thì ổn, lúc sinh con thì không ổn chút nào.


Phong Vân vén mấy lọn tóc trước trán ta, hôn lên trán ta một cái, “Lung nhi, vất vả rồi.”


“Đại thẩm, thẩm ra ngoài trước đi. Tam gia, mời ngồi.” Người ta dù sao cũng là hoàng đế, không thể lãnh đạm người ta được.


Lạc đại thẩm nghi hoặc nheo mắt, chỉ vào Hoàng Phủ Thanh, “Đại tiểu thư, tên nam nhân này không phải là phụ thân của hài tử chứ?” Trời ạ, cái loại chuyện cẩu huyết này đại thẩm cũng nghĩ ra?


Phong Vân trợn trắng mắt, “Ra ngoài.” Cha hài tử đã phát hỏa rồi.


Lạc đại thẩm lẩm bẩm mấy tiếng, bất mãn đi ra ngoài, thuận tiện đóng cửa lại, “Vâng.”


Thấy Lạc đại thẩm đi rồi, ta lập tức mở miệng, “Chàng nhìn đứa bé đi, có thích nó không?”


“Ta quan tâm nàng hơn.” Mộ Dung Phong Vân nhẹ nhàng ôm lấy quả cầu thịt bên người ta, ánh mắt dịu dàng trìu mến, “Cảm ơn nàng đã sinh cho ta một đứa bé đáng yêu như vậy.” Câu này mới giống người nói chứ.


Ta hừ lạnh, “Tướng mạo giống chàng, tính tình giống tỷ phu.” Cái tính lãnh khốc này, thực sự không khác tỷ phu là mấy.


Phong Vân ôm quả cầu thịt trong tay, nhìn trái nhìn phải, cuối cùng cho ra một cái kết luận hết sức cẩu huyết, “Đúng là giống thật.”


“Cho ta xem?” Hoàng Phủ Thanh cũng bước qua.


Như phản xạ có điều kiện, Phong Vân ôm quả cầu thịt vào lòng, “Hoàng thượng, nói chính sự đi.” Bảo bối nhà ta không thể cho hắn xem được, nhất định không cho, muốn xem thì tự sinh lấy.


“Nhẹ một chút, coi chừng đau con.” Đừng thô lỗ vậy được không, thằng bé mới sinh thôi mà.


“Xin lỗi bảo bối, có làm con đau không?” Nam nhân ngớ ngẩn nào đó ôm hạt tiêu vào lòng, dịu dàng dỗ ngọt.


Ta ngẩng đầu liếc mắt nhìn tam gia, “Cũng không có gì hay để nói, tàng bảo đồ, ta giao. Có điều, chờ ta nghỉ ngơi một tháng đã.”


Hoàng Phủ Thanh chớp mắt một cái, “Không phải hủy đi chứ?”


“Gồm có bốn phần, ta chỉ giữ một phần.” Chuyện tới nước này, ta cũng không muốn giấu giếm nữa. Giữ thứ tàng bảo đồ đó trên người, trước sau đều có cảm giác không an toàn. Nếu hắn không có không được, ta cho.


“Tử Lung…” Phong Vân mở miệng muốn nói, nhưng cuối cùng lại không nói ra.


“Phàm là bảo tàng, đều có cơ quan. Bào tàng là vật của Hạ gia chúng ta, cơ quan trong đó chỉ một mình ta biết.” Ta cười nói, “Vong quốc chi quân tiền triều có thể chia bảo tàng ra làm hai phần, che mắt thiên hạ, há chăng lại là hạng người hời hợt qua loa? Không có ta, lấy được tàng bảo đồ cũng vô dụng.” Người cậu này của ta, cũng có thể coi là một minh quân. Đáng tiếc, cả quốc gia đều bị ông ngoại ta phá hủy cả rồi.


Nhân yêu tam gia lập tức nhìn thấu tâm tư ta, trịnh trọng đáp, “Cô yên tâm, ta sẽ không làm hại cô, cũng không làm hại Phong Vân công tử.” Dám làm hại bọn ta? Không muốn tàng đồ nữa chứ gì?


“Nếu đã như vậy, một tháng sau. Mời hoàng thượng đến Mộ Dung gia, phu phụ chúng ta đưa ngươi đi tìm bảo tàng.” Những lời này đương nhiên là giả, đánh chết ta ta cũng không đưa hắn đi tìm.


“Ta không thể đi một mình?” Hoàng Phủ Thanh có chút chần chờ.


Ta chậm rãi nhắm mắt lại, “Chúng ta cùng đi đi, tiện đường cải trang vi hành. Không chừng, còn có thể bắt được vài tên tham quan đó.” Ta mở mắt ra, liếc nhìn hắn, “Với võ công của chúng ta, muốn giết ngươi ngay bây giờ cũng được. Nếu như ngươi không tin tưởng, có thể mang theo một đội quân. Có điều… Thứ bảo tàng này, càng ít người biết càng tốt.” Hắn là một minh quân, ta đương nhiên không giết hắn.


“Ta cũng muốn ra ngoài xem xét chung quanh, một lời đã định.” Sớm biết hắn sẽ đáp ứng mà, “Cáo từ.”


“Hoàng thượng, không tiễn.” Phong Vân vẫn vừa ôm vừa dỗ dành đứa bé, chẳng muốn để tâm tới hắn.


Ta vờ như muốn ngủ, cũng mặc kệ hắn, ai bảo hắn tống lão công ta vào thiên lao làm gì?


Nghe thấy tiếng đóng cửa, ta vội vàng mở mắt, “Đại ca, nếu như hắn muốn tàng bảo đồ thì chúng ta cho.” Thần sắc ta dị thường nghiêm trọng.


Mộ Dung Phong Vân ôm quả cầu thịt trong lòng, nhíu mày, “Nàng muốn…”


“Trên thực tế, tàng bảo đồ thực sự, được vẽ trên lưng ta.” Cái gọi là chia làm bốn phần, chẳng qua chỉ là đánh lừa tai mắt người đời mà thôi.


Phong Vân bật cười, “Quả nhiên lợi hại.” Đúng là lợi hại, hai tấm tàng bảo đồ, một thật một giả, gạt hết người trong thiên hạ.


“Tấm bản đồ trên lưng ta, là dùng một phương pháp đặc thù để vẽ. Lấy rượu nóng vẩy lên đó, bản đồ sẽ tự động hiện ra. Chàng đi tìm giấy bút, vẽ nó lại đi.” Nếu để thế nhân biết tàng bảo đồ thực tế là ở trên lưng ta, e rằng tất cả mọi người sẽ đua nhau giết ta, sau đó lột da lưng ta mất. Cho nên, đây là bí mật, ngoại trừ lão công ta, ta sẽ không nói với bất cứ ai.


Phong Vân ngồi bên mép giường, cẩn thận dè dặt ôm đứa bé, “Nàng thực sự muốn giao cho hắn? Với cá tính của hắn… Cho dù có giao, chúng ta cũng không còn đường sống.” Đứa bé ngoan ngoan ngoãn ngoãn ngủ yên trong lòng cha nó, không khóc không quậy, yên tĩnh dị thường.


Đôi môi đỏ mọng cong lên thành một đường, ta gật đầu, “Đúng vậy, giao cho hắn. Tam gia mặc dù đê tiện, nhưng hắn là một hoàng đế tốt. Có bảo tàng tiền triều, hắn có thể mở mang bờ cõi, tạo phúc cho bá tánh.” Cả nhà chúng ta đều không yêu tiền, giữ tàng bảo đô bên người chỉ dẫn đến họa sát thân.


Phong Vân cúi đầu nhìn đứa bé, “Nàng làm chủ.”


Nụ cười trên môi ta đột nhiên biến lạnh, “Ta bảo Sở Nam và tập đoàn Lục thị trong vòng một tháng trả gá cao mua ba trăm vạn đảm (1) lương thực, giấu ở một nơi bí mật. Sau khi lương thực chuẩn bị xong rồi, chúng ta có thể đi. Hừ, nếu như dám động tới một sợi tóc của chúng ta, chưa đầy ba tháng, chung quanh nghìn dặm kinh thành, khắp nơi xảy ra nạn đói.” Kết quả như vậy cũng không phải kết cục ta muốn, hắn tốt nhất đừng chọc giận ta.


Phong Vân suy tư một lát, mỉm cười, “Nương tử, nàng thật lợi hại.” Phong Vân từ lâu cũng đoán được ta có đối sách.


“Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, ta cũng không dùng tới chiêu này. Nếu hắn sau khi có được tàng bảo đồ lại muốn giết người thì sao? Bây giờ chúng ta có nhi tử rồi, nhất định phải bố trí cẩn thận, không chút sơ hở.” Ta vất vả lắm mới có được hạnh phúc, bất cứ ai cũng đừng hòng phá hỏng.


Phong Vân có chút trầm ngâm, đặt quả cầu thịt trở lại bên cạnh ta, “Tìm đường sống trong cái chết? (2)” Đáy mắt ánh lên một tia sắc lạnh.


Ta nghiêm túc gật đầu, “Vị tướng sĩ kia nói rất đúng, trên lưng chúng ta có rất nhiều gánh nặng, thân tại hồng trân, vĩnh viễn không thể thoát khỏi ràng buộc, chỉ đành…” Tìm đường sống trong cái chết.


“Vậy tập đoàn Lục thị thì sao?” Cơ nghiệp của tập đoàn Lục thị, không phải nói buông thì có thể buông được.

“Vậy tập đoàn Lục thị thì sao?” Cơ nghiệp của tập đoàn Lục thị, không phải nói buông thì có thể buông được.


“Ta đã phái Mộng Lộ đi tìm Tử Ly và muội phu, chưa đầy ba tháng, bọn họ nhất định có thể trở lại kinh thành chủ trì đại cục. Trong vòng ba tháng, các quản lý cấp cao của tập đoàn Lục thị có thể cầm cự được. Trước khi rời khỏi kinh thành, ta sẽ để lại cho phu phụ bọn họ một phong thư, nói rõ chúng ta đi tới chỗ nào.” Tất cả công việc, ta đã an bài thỏa đáng. Nhân yêu tam gia, ngươi thông minh, ta cũng không phải dễ bắt nạt.


“Ba huynh đệ Hoàng gia và hai mươi vạn đại quân phải làm sao bây giờ?”


“Nói thật lòng, ta cũng không biết. Gia cho Tử Ly và muội phu, nhân yêu tam gia ăn không ngon ngủ không yên, giao cho nhân yêu tam gia, lại sợ hắn gây bất lợi cho mọi người.” Đối với nhân yêu tam gia, ta không có chút lòng tin nào.


“Với tài trí của muội phu và Tử Ly, Hoàng Phủ Thanh không để động đến họ được, nàng cần gì phải lo nghĩ nhiều như vậy?”


Tử Ly thông minh tuyệt đỉnh, Hoàng Phủ Hạo tâm cơ thâm trầm, Hoàng Phủ Thanh muốn động đến họ quả thật rất khó. Có điều, ta vẫn lo lắng lắm.


Ta gật đầu, thở dài một hơi, “Phong Vân, giữ lại hiệu sách Bát Quái đi.” Hiệu sách Bát Quái đã là một biểu tượng của kinh thành, huống chi, Lăng Sương cần hiệu sách Bát Quái.


“Ta cũng có ý này.” Phu thê bọn ta quả nhiên đồng lòng.


Ta nhìn theo bóng râm dưới ánh tà dương, mỉm cười, “Phong Vân, chúng ta bỏ lại cả một vương quốc đó. Với tài phú của tập đoàn Lục thị, quân đội của Kình Thiên minh, chúng ta hoàn toàn có khả năng tạo phản.”


Mộ Dung Phong Vân nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, thâm tình khẩn khoản chăm chú nhìn ta, “Tử Lung, có nàng và hài tử cũng đủ lắm rồi. Trừ hai người ra, ta không cần bất kỳ thứ gì khác nữa.”


Ta ngồi dậy tựa người vào vai Phong Vân, “Trừ chàng và hài tử, ta cũng không cần thứ gì khách.” Những thứ danh lợi này, để người khác tranh giành với nhau đi.


Phong Vân vươn tay, dịu dàng ôm ta vào lòng, nhỏ giọng nói, “Mấy chuyện tranh quyền đoạt lợi, để người ta làm đi.”


Ta nhắm mắt lại, mãn nguyện chìm vào mộng đẹp. Đúng vậy, tranh quyền đoạt lợi, để người khác làm. Có Phong Vân bên người, đời này kiếp này đã không còn gì hối tiếc.


Đầu hạ, hoa chi tử (3) đã vào lúc đơm hoa. Hoa năm nay, chắc là nở đẹp lắm? Ta tựa hồ, có thể nghe được hương thơm nhàn nhạt.


**********


Đứa bé rốt cuộc cũng tới ngày đầy tháng, ta cũng thuận thuận lợi lợi nghỉ xong một tháng. Trong lúc ở cử, ta lại mập lên mấy kí. Ai, dóc dáng đã không còn như trước kia nữa rồi.


Suốt một táng trời, Phong Vân ngày ngày đều ở trong phòng hầu hạ ta, tự mình nấu cơm đút thuốc. Mấy ngày đầu, Lạc đại thẩm còn cằn nhằn lẩm bẩm. Dần dần, cũng trở thành thói quen.


Giống như các sản phụ bình thường khác, trong một tháng này, ta là một tiểu nữ nhân khoái khoái lạc lạc. Điều duy nhất không được mãn nguyện chính là, con ta không biết khóc. Đói cũng không khóc, tè ra quần cũng không khóc, cho dù là nhéo nó một cái, nó cũng không khóc. Ngay từ ngày đầu ta đã rất hoài nghi là nó câm điếc rồi, mãi đến một ngày nó phát sinh ra tiếng gì kỳ lạ mà ta không tài nào hiểu được, ta mới biết con ta không phải câm điếc, chỉ là quá khốc thôi.


Hôm đầy tháng, Phong Vân vì thằng bé bày ra tiệc rượu đầy tháng vô cùng náo nhiệt.


Thế nhân đều cho rằng ta chưa chồng mà đã có con, hơn nữa phụ thân của hài tử là ai vẫn còn là dấu chấm hỏi. (Ta mang thai bị bỏ, mọi người đều có một suy nghĩ hết sức cẩu huyết là ta hồng hành xuất tường, cắm sừng Hoàng Phủ Viêm) Ở cổ đại chưa chồng có con, đã vậy còn có mặt mũi mở tiệc đãi khách, giống như là sợ người ta không biết, ngoài gia đình ta ra, không còn nhà nào có thể làm được.


Mộ Dung gia giăng đèn kết hoa, phi thường náo nhiệt, ngay cả hôm ta xuất giá, cũng không hơn được lúc này.


Người đến sớm nhất đương nhiên là Lăng Sở Nam đê tiện không kém gì ta, cùng với Vô Lệ phu nhân khả ái mỹ lệ của hắn, “Mộ Dung phu nhân, chúc mừng chúc mừng.” Lão Lăng dắt theo Vô Lệ, mặt mày tươi tỉnh tiến vào.


“Tỷ tỷ, chúc mừng.” Vô Lệ cười khanh khách, so với ngày thường đã phúng phính thêm mấy phần. Xem ra, Lăng Sở Nam nuôi Vô Lệ rất tốt.


“Đa tạ.” Ta ôm đứa bé, cười đến híp hai mắt lại.


“Đại tiểu thư, vậy này tặng cho tiểu thiếu gia.” Tiểu Khiết cô nương háo háo hức hức nhảy ra, lấy một chiếc túi hương xinh xắn đeo lên người đứa nhỏ.


Lão Lăng cũng hào hào phóng phóng tặng cho một chiếc hộp gấm tinh xảo, “Đại tẩu, vật này tặng cho nhi tử nhà tẩu.”


Thấy ta ôm đứa trẻ, Xuân Hương tỷ vội vã giúp ta nhận quà, thuận miệng lẩm bẩm, “Cái gì mà đại tẩu, là đại tỷ.” Gọi đại tẩu, chứng tỏ hắn và Phong Vân đã không còn hiềm khích nữa rồi.


Ta cười nhưng khôn đáp, “Đa tạ.” Đứa con này của ta, khi chưa ra đời đã bắt đầu nhận lễ rồi.


Mộ Dung Phong Vân không biết từ đâu nhảy ra, sóng vai đứng cạnh Lăng Sở Nam, “Sở Nam, chúng ta vào trong ngồi đi.”


Vô Lệ nét mặt đầy vẻ trào phúng, “Hòa thuận lại từ khi nào vậy nhỉ? Không yêu Khang Minh Nguyệt nữa sao?”


Hai nam nhân sắc mặt đồng thời tái nhợt.


“Vô Lệ, hai người chúng ta sớm đã hòa thuận lại rồi.” Lăng Sở Nam có vẻ giống như chột dạ, mồ hôi lạnh liên tục đổ ra.


Phong Vân nịnh nọt cười, đưa tay ôm hài tử, “Tử Lung, ta và Sở Nam trước nay đâu có vấn đề gì.”


“Không có vấn đề gì mà thù hằn chín năm?” Vô Lệ lạnh nhạt mở miệng, thái độ có thể gọi là lãnh đạm nha.


Ừm, đây mới đúng là Vô Lệ chứ.


“Ta và Phong Vân đã hòa thuận lại rồi.” Lăng Sở Nam cười cười kéo lấy Phong Vân, “Đại ca, rảnh rỗi đến Thiên Hương lâu uống vài chén.”


Ta và Vô Lệ đồng thời cất cao giọng, đồng thanh đồng tiếng, “Thiên – Hương – lâu?” Sắc mặt động tác ngữ điệu, hoàn toàn không khác biệt nhau.


Lăng Sở Nam rất nhanh đã hiểu bản thân mình nói bậy, “Ặc… Cái này… ta đang nói chuyện chín năm trước.”


Ta gật đầu, nhìn Vô Lệ nói, “Muội, Sở Nam nhà muội rất sắc, thích đến thanh lâu.”


“Đại ca cũng vậy, phong lưu thành tính.” Vô Lệ cũng bắt đầu mắng đến Phong Vân.


“Lão bà, oan uổng quá.” Mộ Dun Phong Vân ra vẻ đáng thương níu lấy y phục của ta.


Ta trợn mắt vừa định mở miệng, chợt nghe thấy một giọng nữ nũng nịu, “Đại tiểu thư, chúc mừng chúc mừng.” Quay đầu nhìn lại, còn ai khác nữa, Thiên Hương tỷ tỷ đây mà.


Đi sau Thiên Hương, còn có một một đoàn người nữa, chính là quản lý cao cấp của tập đoàn Lục thị, ngoại trừ Linh Linh và Mộng Lộ, tất cả mọi người đều có mặt đông đủ.


Đám bạn bè đó vừa thấy đứa trẻ trong tay Phong Vân, lập tức bổ nhào qua đó.


“Đại công tử, cho ta xem tiểu thiếu gia đi.”


“Rất dễ coi, giống đại công tử quá.”


“Đúng là rất giống.”


“Đây đây đây, đeo vòng trường mệnh, trường mệnh bách tuế.” Lục Văn Bác đột ngột chen vào.


“Biến biến biến, đeo cái vòng phú quý của ta trước đi.”


“Giành cái gì, đeo cái phật ngọc này, bảo vệ bình an.”


“Nè, cho ta vào xem cái đã.” Quản lý Vương bộ ẩm thực bị xô ra ngoài, lớn giọng nói, “Công tử, cho ta xem hài tử đi.”


“Biến, chết xa ra chút đi, ta còn chưa xem đủ mà.” Tiểu thư đứng quầy ném ra một cái trợn mắt lớn.


“Chờ bọn ta xem rồi thì tới lượt ngươi.”


“Lão bà ta có may y phục cho hài tử nè, để ta xem có vừa người không.” Quản lý Vương vẫn không từ bỏ ý định.


“Vừa hay không cũng mặc được mà, ngươi từ từ chờ đi.”


“Không hổ danh là con cháu Mộ Dung gia, thực sự rất khả ái.”


“Thằng bé tên gì nhỉ?”

“Thằng bé tên gì nhỉ?”


Ta lúc này đã bị đẩy qua một bên uống trà, “Mộ Dung Tuấn.”


“Cùng họ với tiểu thư à?” Giọng nói tràn đầy thất vỏng. Người này đại khái là muốn nghe ngóng tin tức về cha đứa bé đây mà, đáng tiếc là nghe không được.


“Không, là họ của cha nó.”


“Cha tiểu thiếu gia cũng là họ Mộ Dung? Trùng hợp quá.” Không trùng hợp chút nào.


Mọi người cứ ngươi một câu ta một câu, ríu ra ríu rít, chẳng khác gì một bầy chim mở hội.


“Tiểu thiếu gia thật là đẹp đẽ, lớn lên nhất định tuấn tú không kém gì công tử đâu.”


Nam nhân nào đó bị vây ở chính giữa đắc ý tột cùng khoe khoang, “Đương nhiên phải tuấn tú rồi, cha nó là ai cơ chứ.”


Quản lý bộ kế hoạch gian trá giảo hoạt thừa thắng xông lên, “Thế nó là con ai?”


Phong Vân vui quá hóa rồ, bị Lục Văn Bác lừa mà không biết, còn dương dương tự đắc khoe, “Hỏi thừa, đương nhiên là con ta rồi.”


“Hả?” Những người có mặt tại hiện trường bỗng nhiên trợn mắt, siêu cấp ăn ý đồng thanh đồng khẩu, “Của công tử?”


Mộ Dung Phong Vân vẫn bình thản như không, “Là của ta. Thế nào, con trai ta không đáng yêu sao.”


“Công tử cùng đại tiểu thư có quan hệ gì?” Quản lý bộ cơ mật nuốt nuốt nước bọt.


“Con cũng đã có rồi, ngươi nói xem là quan hệ gì?” Lăng Sở Nam bị bỏ đằng xa hảo tâm giải thích.


“Không thể nào.”


“Đại tiểu thư và đại công tử?”


“Hả, trời ơi.”


“Đã biết hai người họ quan hệ không bình thường mà.”


Đại sảnh bắt đầu ríu ra ríu rít, ồn ào chết đi được.


Đương lúc mọi người cãi nhau chí chóe, Viêm vương ưu nhã tiêu sái tiến vào.


“Mộ Dung huynh, Tử Lung, chúc mừng.” Hắn vừa lên tiếng, đổi lại là một trận xì xầm to nhỏ lần thứ hai.


“Viêm vương cũng biết chuyện này?”


“Vậy sao họ còn thành thân?”


“Ai mà biết.”


Aiz, đám thuộc hạ này của ta thật là nhiều chuyện. Bọn họ không gia nhập Cái Bang quả thật đáng tiếc vô cùng.


“Vui chung cả thôi.” Linh Linh nhà hắn cũng mới sinh một bé trai, chỉ trễ hơn tiểu tử nhà ta năm ngày.


Hắn bước tới, có chút áy náy nói, “Xin lỗi, Linh Linh không tới được.”


“Không sao.” Người ta mới sinh con xong, đương nhiên không thể tới được.


Phu phụ chúng ta nhân duyên quả thật là tốt, người tới chúc mừng nhiều không kể xiết. Sau khi Viêm vương đại giá quang lâm, tám vị Phượng thúc thúc nổi danh khắp kinh thành cùng ba tên thổ phỉ cũng tới chung vui.


“Phu nhân, chúc mừng.” Có mấy lời nói tới nói lui khiến hai tai ta cũng muốn đóng cục rồi.


“Viêm vương, vào trong nói chuyện.” Mộ Dung Phong Vân đột ngột chen vào, nháy mắt với ta một cái.


“Sở Nam, Vô Lệ, Lục đại ca, qua đây một lát.” Cũng đã đến lúc bàn chuyện đàng hoàng.


Giao con trai cho Lạc đại thẩm chăm sóc, sáu người chúng ta dưới con mắt của biết bao người, tiến vào hậu đường, để lại một đàn người hiếu kỳ xì xầm to nhỏ.


Theo như kế hoạch định sẵn, Phong Vân, ba tên thổ phỉ, tám vị tiên sinh bàn với Viêm vương chuyện trao lại quân đội. Ta và Lăng Sở Nam, Lục Văn Bác, bàn chuyện giải quyết thật tốt hậu quả về sau.


Ngồi trong cái đình giữa hồ ở Di Hồng viện, ta lập tức đi thẳng vào đề, “Sao rồi? Lượng thực mua được bao nhiêu?”


Lăng Sở Nam và Lục Văn Bác đưa mắt nhìn nhau, “Hai trăm sáu mươi vạn đảm, chưa đủ.” Tập đoàn Lục thị liên thủ với Lăng gia, thiên hạ vô địch.


Ta cười nhạt, “Văn Bác, sau khi nhận được tin tức của ta, bảo nhị tiểu thư tặng một trăm vạn đảm cho hoàng thượng, số còn lại bán đi.” Ta chắc chắn Hoàng Phủ Thanh không dám đụng tới ta.


“Vâng.” Lục Văn Bác thần sắc nghiêm trọng gật đầu.


“Tỷ tỷ…” Vô Lệ lo lắng nhìn ta.


Ta mỉm cười trấn an Vô Lệ, lấy ra một phong thư đã chuẩn bị từ lâu, đưa cho Lục Văn Bác, “Văn Bác, hai tháng sau, nhị tiểu thư sẽ trở về tiếp quản tập đoàn Lục thị, phiền ngươi giao bức thư này cho nhị tiểu thư.” Để cho an toàn, ta đặc biệt viết ba phong thư giống nhau như đúc. Một phong giao cho Lục Văn Bác, một phong giao cho Lạc đại thúc, phong còn lại, ta dự tính giao cho Vô Lệ bảo quản.


Hôm nay, vạn sự sẵn sàng, chỉ thiếu gió đông.


***********


Náo nhiệt cả một ngày, Mộ Dung gia rốt cuộc cũng bình yên trở lại.


Ngồi trong Phong Vân các, ta pha một ấm trà, cùng Phong Vân ngắm trang phẩm trà.


“Tàng bảo đồ giao cho hắn, còn tìm được hay không, không phải chuyện của chúng ta.” Ta là con cháu Hạ gia, không thể đưa người Hoàng Phủ gia đi tìm bảo tàng. Huống chi, với tính cách của hắn, khả năng hắn sau khi tìm được bảo tàng rồi giết chết bọn ta là lớn vô cùng.


Cái câu dẫn hắn đi tìm tàng bảo đồ lúc đầu, chẳng qua chỉ vì kéo dài thời gian chuẩn bị mà thôi.


“Đúng vậy, có thể tìm được hay không, là chuyện của hắn.” Phong Vân nhẹ nhàng dỗ dành đứa bé trong lòng, “Thằng bé có sợ lạnh hay không?”


“Theo chúng ta, những ngày cực khổ còn ở phía sau kìa.” Những ngày lưu lạc thiên nhai không có gì tốt cả.


Phong Vân đưa ta một chén trà, “Không sao, ta sẽ chịu khổ với nàng và con mà.”


“Ta biết.” Chúng ta đều hiểu rất rõ điều này, con đường hôm nay, là do chúng ta lựa chọn.


Nghe được một tràn tiếng bước chân, Phong Vân thản nhiên nói, “Tới rồi.”


“Hắn dám tới một mình sao?” Ta chỉ nghe thấy tiếng bước chân của một người.


Mộ Dung Phong Vân cười nhạt, “Hắn dám sao? Ngoài mặt thì tới một người, nhưng đằng sau, có thêm bao nhiêu người ai biết được.”


“Cũng đúng, không chừng là đang ngầm tới đây.” Hắn trời sinh đa nghi, ta cũng không tin tưởng, hắn dám tới đây một mình.


Tiếng bước chân càng lúc càng gần, bóng người cũng càng lúc càng gần, “Ta tới rồi.” Hắn đứng ở bên ngoài đình.


“Tới rồi thì uống chén trà đi.” Ta cầm lấy ấm trà tử sa, rót một chén.


“Chờ đã lâu.” Hắn mỉm cười, ngồi xuống.

“Chờ đã lâu.” Hắn mỉm cười, ngồi xuống.


“Lá trà hảo hạng, ngươi uống thử đi.” Ta rót một chén trà nhỏ đưa cho hắn.


Lúc hắn vươn tay đón chén trà, ta nhìn thấy trên mu bàn tay hắn có mấy dấu móng tay, ta liếc mắt qua, “Bị ai cấu?” Nữ nhân à?


“Không có gì.” Hắn đã quên cả rồi. (Quả thật là do nữ nhân cấu, đằng sau mấy dấu móng tay này, cất giấu một đoạn ái hận tình thù) (TN: Vâng, cái này bước chuẩn bị đào cái hố Sầu triền miên đấy ạ)


Ta lấy ra ba món đồ đặt trước mặt hắn, “Cầm lấy.” Tất cả những gì ta sở hữu, đều cho hắn cả rồi.


“Cái này là?” Hoàng Phủ Thanh cúi đầu.


“Vòng ngọc và kim trâm, đều là chìa khóa để tiến vào bảo tàng.” Ngày đó Phong Vân muốn ta bảo quản chiếc trâm này thật kỹ, ta vẫn không biết ngụ ý bên trong. Mãi đến sau này, ta mới biết nó là chìa khóa bảo tàng, là một đôi với chiếc vòng ta sở hữu.


Hoàng Phủ Thanh chậm rãi cầm tàng bảo đồ lên, “Chỉ cho ta bản đồ, không giúp ta tìm sao?” Ánh mắt hắn đột nhiên biến lạnh.


“Đúng vậy, tìm tàng bảo đồ, là chuyện của ngươi.” Chúng ta không thể mạo hiểm, lấy tính mạng ra làm tiền cược cho trò chơi này, chúng ta chơi không nổi.


“Chúng ta không biết tàng bảo đồ rốt cuộc ở đâu, hoàng thượng, với sự thông minh tài trí của ngươi, nhất định tìm ra.” Mộ Dung Phong Vân rót thêm một chén trà cho hắn, lời hay ý đẹp.


“Ban đầu cô nói, cô biết cơ quan ở đâu, là gạt ta à?” Không phải câu hỏi, khẳng định mới đúng.


“Ừ.” Ta gật đầu, không hề phủ nhận. Ta căn bản không biết bảo tàng ở đâu, làm sao biết vị trí cơ quan nằm ở chỗ nào.


Đáy mắt nhân yêu tam gia lóe lên một tia lãnh liệt, “Gạt ta.”


“Ngươi muốn giết bọn ta sao?” Mộ Dung Phong Vân bình tĩnh nhìn hắn.


“Phải.” Nhân yêu tam gia thẳng thắn nói, “Khi ta có được tàng bảo đồ, hai người đối với ta, chính là uy hiếp lớn nhất.”


“Vậy thử xem.” Ta rót một chén trà, thổi thổi làn khói bên trên.


Hoàng Phủ Thanh cười lạnh, “Các ngươi nghĩ rằng ta không dám sao?” Tốc độ biến đổi sắc mặt quả thật là nhanh, có thể đi hát kinh kịch được rồi.


Mộ Dung Phong Vân nhìn về phía hắn, mỉm cười, “Với võ công của hai người bọn ta, ngươi thử xem.”


Hoàng Phủ Thanh đột ngột đứng lên, “Cáo từ.”


Nhìn theo bóng lưng của hắn, ta thở dài, “May mà không phải dùng đến chiêu cực đoan nhất.” Dùng tính mệnh của vô số bá tánh vô tội uy hiếp hắn, quá đê tiện.


Phong Vân nắm tay ta, “Chúng ta về phòng nghỉ ngơi đi.”


“Ừm.” Ta ngoan ngoãn đi theo sát Phong Vân.


Trở lại ngọa thất, ta ôm đứa bé nhẹ nhàng tựa vào vai Phong Vân. Phong Vân đưa tay ôm lấy ta, không nói gì.


Ánh trăng dịu nhẹ chiếu vào, cảm giác lạnh lẽo thấu xương.


Đêm nay, giống như quay về đêm đầu hai ta quen biết, một đêm đẹp đẽ nhất, ấm áp nhất. Ai cũng không muốn mở lời, phá vỡ sự yên lặng khó có được đó.


Cả nhà chúng ta, lẳng lặng ôm lấy nhau.


Không biết trải qua bao lâu, ta đột nhiên nghe thấy mùi khói lửa cay xè từng đợt tràn vào.


Ta ngẩng đầu, nhìn Phong Vân cười cười nói, “Quả nhiên đúng như chúng ta dự đoán, giết người diệt khẩu tới rồi.”


Ngọn lửa nhanh chóng cháy lên, chạy dài từ cửa, trong nháy mắt biến thành đại hỏa cháy lên hừng hực, Phong Vân mỉm cười, “Ngủ đi.”


Ta nở một nụ cười mãn nguyện, “Được.”


Ngọn lửa hung hăng sát phạt, dần dần bao quanh chúng ta. Ta tựa vào lòng Phong Vân, từ từ thiếp đi.


Thế lửa cấp tốc lan tràn, cả tòa Phong Vân các lập tức chìm tron biển lửa, đỏ rực cả một góc trời, chói lòa như mây ngũ sắc. Cùng lúc đó, Vân Tước cung bị cháy, không ai sống sót. Hoa Dương công chúa Hoàng Phủ Lam Nhi vừa mới sinh con, vùi thân trong biển lửa. Ánh lửa ngập tràn, vô cùng rực rỡ.


Mộ Dung gia và Vân Tước cung đồng thời bị cháy, trong kinh thành nhất thời sản sinh rất nhiều lời đồn đại.


Thiên Giám ty gọi là: yêu nghiệt hoành hành.


Bất luận chân tướng sự việc rốt cuộc là như thế nào, trên đời này, không còn có người tên là Hạ Tử Lung và Mộ Dung Phong Vân nữa.


Cùng với sự biến mất của hai người họ, tung tích của tàng bảo đồ lần thứ hai trở thành một câu đố.


Hoàng Phủ Thanh rốt cuộc có tìm được tàng bảo đồ hay không? Không ai biết được.


***********


Chuyện của Tử Lung đến đây vẫn chưa chấm dứt, rốt cuộc bọn họ xảy ra chuyện gì? Rốt cuộc là ở nơi đâu? Lén nói cho mọi người biết, năm năm nay, bọn họ có thể trở về, cả nhà bọn họ còn rất kỳ lạ đi khảo khoa thi nữa đó, hắc hắc…


Năm năm sau, bốn biển thanh bình, Hoàng Phủ Thanh cải trang vi hành đi tìm bảo tàng, gặp được một nữ tử như đã từng quen biết, họ Trình tên Tịnh Du. Du long hí phụng, ký ức ngày xưa như một giấc mơ, lại là một câu chuyện truyền kỳ.


Đương nhiên, Tử Lung và Phong vân rốt cuộc đã đi đâu? Tập đoàn Lục thị cuối cùng như thế nào? Đằng sau trận đại hỏa đó, ẩn giấu bao nhiêu chuyện không thể cho người khác biết? Hắc hắc, xem đi. Cũng thỉnh mọi người quan tâm đến hệ liệt , , , , không chừng, Tử Lung và Phong Vân lại có dịp lên sàn.


Truyện về tam gia sơ lược như sau:


Một đêm hội hoa đăng, hai người vô tình lướt qua nhau…


Dưới ánh đèn mờ ảo, nàng ngoảnh mặt lại cười, hắn kinh hoàng một thoáng. Một lần gặp nhau, đã định trước là vấn vương trăm mối.


Lần sau gặp lại, nàng là con gái của tội thần, mang theo nhi tử trốn chạy thiên nhai.


Ba lần bốn lượt, hắn đều ra tay cứu giúp.


Thiếu niên nhanh nhẹn, phong lưu đa tình. Thuyền quyên dịu dàng, tình đầu chớm nở.


Nắm tay đi giữa đất trời, hết sức triền miên. Tài tử giai nhân, vẽ nên giai thoại.


Nhưng hóa ra, những ân ái đó, chỉ là giấc một giấc mộng thôi.


Nữ tử trong lòng hắn, không phải nàng.


Quỳnh lâm tái kiến, hắn cao cao tại thượng, nàng chỉ là thảo dân ti tiện.


Ánh mắt chạm nhau, nhưng lại không có gì để nói… Phượng hoàng tắm lửa, mộng cũ ngày xưa, ái ân lưu luyến, ghi khắc trong lòng.


————–


(1) đảm: đơn vị đo khối lượng, 1 đảm = 120 cân = 30kg.


(2) Nguyên văn Hán Việt: Trí chi tử địa nhi hậu sinh. Giải nghĩa [Theo baidu]: Trong tác chiến, bố trí quân đội ở chỗ không còn đường lui, trong hoàn cảnh chỉ có thể tử chiến, binh sĩ sẽ anh dũng tiến lên, giết địch thủ thắng.


(3) Hoa chi tử: Còn có tên là hoa dành dành.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận