Nhà Có Omega Mới Trưởng Thành


"Nên mua một phi hành khí." Trác Gia Thước nói, "Gần đây mấy đứa trẻ không phải đều thích cái này sao? Cậu có muốn hay không?"


Đồng Yến khép lại cặp văn kiện, ngón tay vuốt nhẹ sừng nhọn trên cặp văn kiện, sau một lát, mới nói: "Ở nhà cũng không dùng tới."


Trác Gia Thước nói: "Chơi thôi mà."


"Anh làm gì quan tâm tôi?" Đồng Yến quay đầu nhìn y, "Lại có ý xấu gì hả?"


Trác Gia Thước nghiêm mặt: "Tại sao lại nói vậy?"


Xem xong thứ kia, Đồng Yến thực sự không còn tâm trạng để nói chuyện.


Nhưng cậu nhắm mắt lại ngồi dựa vào trên ghế, vẫn không nhịn được không ngừng suy nghĩ.


Phương án kế hoạch hẳn là người phía dưới làm, nhưng Trác Hướng Minh quả thật đã rất nghiêm túc thẩm duyệt, phía trên có đánh dấu của hắn, chữ nhỏ viết một vài đề nghị, đồng ý hoặc là bác bỏ, càng về sau càng lít nha lít nhít, Đồng Yến suy nghĩ một chút lại đau đầu.


Trác Gia Thước cứ cho rằng Đồng Yến đang ngủ, không nói chuyện nữa, còn tắt nhạc, về đến nhà mới gọi cậu: "Đồng Yến, xuống xe thôi."


Đồng Yến mở mắt ra, ừm một tiếng, sau đó cất cặp văn kiện vào trong cặp sách ôm trong lồng ngực chuẩn bị xuống xe.


"Chờ đã." Trác Gia Thước còn nói. Y móc ra một tấm thẻ tinh chất hình vuông, treo một cái chìa khóa, đưa cho Đồng Yến, "Phi hành khí, buổi tối đến, tới lúc đó sẽ đậu ở nóc nhà của cậu."


"..." Đồng Yến sửng sốt một chút, nhận lấy sau đó nói, "Cảm ơn..."


Trác Gia Thước thoải mái nói: "Chút thành ý mà thôi."


"Tại sao đột ngột đưa thứ này cho tôi a?"


Trác Gia Thước nói: "Không phải một mình tôi cho, mẹ tôi ra một nửa tiền."


Đồng Yến còn nói: "Cám ơn anh và dì."


"Hả?" Trác Gia Thước nhíu mày.


Đồng Yến cũng biết mình gọi sai, xua tay nói môt câu: "Biết rồi."


Lâm Duyệt Hoa và Trác Chính Đức đều ở nhà, lò sưởi âm tường, mặc dù không có khói, nhưng trong phòng vẫn có chút mùi thơm của gỗ.


"Đồng Đồng về rồi à." Lâm Duyệt Hoa cười đi tới, dẫn Đồng Yến tới bàn trà cùng bà và Trác Chính Đức, cũng rót cho cậu một ly, "Mới vừa pha xong, uống cho ấm người."


"Cảm ơn mẹ." Đồng Yến nói.


Lâm Duyệt Hoa cười càng vui vẻ hơn, nói: "Hướng Minh đúng là, nó phải đi làm, con nghỉ cũng không quan tâm, để con ở nhà một mình."


Đồng Yến nói: "Không phải không quan tâm con, có lúc buổi trưa anh ấy sẽ về dùng cơm, con cũng hay đi tìm anh ấy."


"Vậy thì tốt." Lâm Duyệt Hoa nói, "Hai người cũng tốt, nó cứ như là khúc gỗ, chỉ sợ con buồn."


Trước đây Lâm Duyệt Hoa luôn nói câu mấy câu như thế này, dùng lời này để diễn tả sự thân thiết với Đồng Yến, nhưng lúc này Đồng Yến lại bỗng dưng cảm thấy không vui, nhưng rốt cuộc cậu vẫn có gia giáo, không có tranh luận đúng sai với trưởng bối, Lâm Duyệt Hoa cũng không phải thật sự muốn nói Trác Hướng Minh không tốt, Đồng Yến uống hai hớp trà, cuối cùng nói: "Thật ra anh ấy rất biết nói đùa, không hề giống khúc gỗ đâu ạ."


Lâm Duyệt Hoa nghe được nở nụ cười: "Nó biết nói đùa? Chắc có lẽ chỉ nói với con, chúng ta chưa từng có loại may mắn đó."

Lâm Duyệt Hoa nghe được nở nụ cười: "Nó biết nói đùa? Chắc có lẽ chỉ nói với con, chúng ta chưa từng có loại may mắn đó."


Đồng Yến cũng cười cười.


Trác Gia Thước ngồi ở một bên, im lặng hiếm thấy. Lâm Duyệt Hoa lôi kéo y tán gẫu, mấy người câu được câu không mà nói chuyện, hơn bảy giờ, Trác Hướng Minh trở về, Đồng Yến nghe tiếng xe lập tức đi ra ngoài, trước tiên ngừng xe lại rồi xuống xe, Trác Hướng Minh đi tới bên cạnh cậu: "Ra ngoài làm gì? Bên ngoài rất lạnh."


"Không lạnh lắm." Đồng Yến nói.


Trác Hướng Minh nhét tay cậu vào trong túi áo khoác của mình.


Lâm Duyệt Hoa đứng bên cửa sổ nhìn, chờ hai người họ vào cửa, chào hỏi xong là có thể bưng thức ăn lên.


Bà có vẻ rất vui vẻ, Đồng Yến không biết nguyên nhân bởi vì tình cảm của cậu và Trác Hướng Minh có vẻ rất tốt, trên thực tế, cả tối cậu đều có hơi mất tập trung, để ý nhất cử nhất động của Trác Hướng Minh, nhưng lại dễ dàng thất thần.


Lúc rửa mặt đánh răng, trước mặt không có người khác, Trác Hướng Minh bóp bóp tay cậu: "Làm sao vậy?"


Đồng Yến ngẩng đầu: "Cái gì?"


"Thấy em không có tinh thần gì hết." Trác Hướng Minh quan tâm nói, "Có phải là ăn không ngon? Có muốn ăn cái gì không?"


Đồng Yến nói: "Không có, có thể do bây giờ trời lạnh."


Trác Hướng Minh nói: "Là rất lạnh. Tối nay đi ngủ sớm một chút."


Hắn vừa vào nhà là lập tức lên bàn ăn, chưa kịp thay quần áo, vẫn mặc âu phục ở công ty, bởi vì bận cả một ngày, vẻ mặt khó tránh khỏi có chút mệt mỏi, lại còn chạy xa như vậy tới đây, trong đôi mắt nhìn Đồng Yến còn thân thiết nồng nàn như vậy.


Đồng Yến không đúng lúc ủ rũ tới cực điểm. Ngược lại cửa phòng vệ sinh đóng kín, cậu ôm lấy Trác Hướng Minh, vùi mặt trong lồng ngực hắn.


Vốn cậu định tối nay trực tiếp hỏi Trác Hướng Minh, cậu không nghĩ ra, nói trắng ra là, từ nhỏ Trác Hướng Minh đã lớn lên ở bên ngoài cũng bởi vì lúc trước Trác Chính Đức không hề cấm kỵ mà giúp đỡ học sinh nữ, trong nhà mới loạn thành như vậy, hiện tại Trác Chính Đức tại sao còn giao chuyện như vậy cho Trác Hướng Minh? Nhà bọn họ rốt cuộc có người nào thật lòng cảm thấy có lỗi với Trác Hướng Minh hay không?


Trác Hướng Minh tại sao lại đồng ý? Lẽ nào hắn không hề không vui sao?


Nhưng bây giờ đối mặt với Trác Hướng Minh, cậu lại không muốn hỏi rõ mọi chuyện nữa. Trác Hướng Minh vẫn luôn không yêu cầu người trong nhà cái gì, đó là lựa chọn của chính hắn, sau khi tuổi ấu thơ đã qua rất lâu, Trác Hướng Minh lựa chọn bình thản quên nó đi. Có lẽ đúng như Trác Hướng Minh từng nói, hắn giao chuyện này cho thời gian, thời gian đã giúp hắn quên đi, hắn cũng từng lớn lên trong sự dằn vặt, Đồng Yến không muốn nhắc lại lần nữa.


"Có phải muốn về nhà không?" Trác Hướng Minh dùng kinh nghiệm rất ít suy đoán tâm tình không tốt của Đồng Yến, "Ngày mai sẽ về nhà em ăn cơm có được hay không?"


"Không cần, chúng ta ngày mai ở nhà mình." Đồng Yến biết nói cái gì Trác Hướng Minh sẽ vui vẻ, "Anh mệt không?"


Trác Hướng Minh quả nhiên hé miệng cười cười, bởi vì cậu nói nhà mình. Sau đó cúi đầu hôn lên trên tóc cậu một cái: "Không mệt. Thật sự là con sóc nhỏ, trời lạnh lại không muốn ra cửa."


Đồng Yến không biết lúc nào hắn đã đặt biệt danh cho mình là sóc nhỏ, bất mãn mà hừ một tiếng, ngửa đầu nhận nụ hôn nhẹ nhàng của hắn.


Cơm nước xong thời gian còn sớm, không ai trở về phòng, người một nhà cùng ở phòng khách, Đồng Yến và Trác Hướng Minh ở trên ghế sa lon, cậu đổi kênh tin tức, vừa lúc đang phát tin tài chính và kinh tế.


Lúc thường ở nhà Trác Hướng Minh hay xem cái này, Đồng Yến lại xếp Lego. Mà bên này không có đồ cho cậu chơi, Trác Hướng Minh lại nói: "Đổi thứ em thích xem đi."


Đồng Yến dựa vào hắn lắc đầu một cái: "Xem cái này."


Trác Hướng Minh cúi đầu nhìn cậu, Đồng Yến lại dùng một cái tay xoay mặt của hắn: "Xem ti vi."


Tin tức phát xong, Trác Chính Đức tìm Trác Hướng Minh nói hai câu, phát hiện Đồng Yến nhắm mắt lại, nên nhẹ giọng nói: "Vợ con mệt thì để nó đi lên."

Tin tức phát xong, Trác Chính Đức tìm Trác Hướng Minh nói hai câu, phát hiện Đồng Yến nhắm mắt lại, nên nhẹ giọng nói: "Vợ con mệt thì để nó đi lên."


Lâm Duyệt Hoa cách có hơi xa, nhìn thấy Đồng Yến hình như đang ngủ, cũng xua tay với hắn: "Chớ để nó đi, ôm lên đi."


Trác Hướng Minh cũng có ý này, Trác Gia Thước đột nhiên nói: "Con có chuyện muốn nói."


Mấy người đều nhìn y, Trác Gia Thước đi lên phía trước, ngồi xuống đối diện Trác Hướng Minh, ngừng một hồi lâu, mới nói: "Con muốn kết hôn."


"A?" Lâm Duyệt Hoa phản ứng lại trước hết, "Với ai?"


Trác Gia Thước nhìn bà một cái, lại nhìn Trác Hướng Minh, nói: "Đồng Dương."


Lâm Duyệt Hoa khó có thể tin nổi hỏi: "Đồng Dương nào?"


Trác Gia Thước dùng cằm chỉ chỉ Đồng Yến đang ngủ: "Anh cậu ấy."


"..." Lâm Duyệt Hoa nửa ngày cũng nói không ra lời.


Trác Hướng Minh đã biết việc này sớm mấy tiếng, cũng không quá bất ngờ, lúc này cũng không muốn dính líu, ôm lấy Đồng Yến, nói một câu: "Các người từ từ thương lượng."


Tiến vào phòng ngủ, hắn đặt Đồng Yến lên giường, chuẩn bị đi vắt khăn lau mặt cho Đồng Yến một chút, thế nhưng Đồng Yến tỉnh rồi.


"Tỉnh rồi thì đi tắm." Trác Hướng Minh co ngón tay trỏ quét lên trên mặt đứa nhỏ, "Đi bây giờ hay là đợi chút nữa mới đi?"


Đồng Yến từ từ ngồi dậy, nhớ mình vốn muốn cùng Trác Hướng Minh xem tin tức, kết quả đang xem lại ngủ quên, nên mặt hơi đỏ: "Bây giờ."


Trác Hướng Minh lại đi vào mở nước cho cậu.


Thu dọn xong cũng mới chín giờ, Trác Hướng Minh dựa vào đầu giường, nhìn Đồng Yến làm vận động trên đất giống như xem xét một tiết mục nghiêm túc nào đó.


Không biết cậu xem bài tập thon chân ở đâu, từ sáng tới tối đều phải tập hai mươi phút.


Có mấy động tác rất vặn vẹo, cũng rất khôi hài, cho nên đây cũng là hoạt động giải trí gần đây của Trác Hướng Minh.


Chẳng qua ngày hôm nay hắn cười Đồng Yến, cũng không bị Đồng Yến đánh, uống hết nước xong sau đó còn tốt tính rót cho hắn một ly.


"Chân em thế này còn có thể gầy hơn sao?" Tay Trác Hướng Minh hạnh kiểm xấu, vừa chồm người ra hôn Đồng Yến, vừa cầm cẳng chân Đồng Yến, "Không thể nhỏ nhắn hơn nữa đâu."


Đồng Yến rất biết điều cho hắn hôn, còn chủ động hé miệng ra một chút, chân quấn lên trên eo hắn, vô cùng dịu ngoan.


"Không phải mỗi ngày anh đều nhìn rất hăng say sao?" Đồng Yến hàm hồ nói.


Trác Hướng Minh nói: "Anh cười em sẽ không đánh anh chứ?"


Nói xong hắn ồ lên một tiếng: "Căn bản không phải tập để chân thon, mà là cố ý chọc anh cười rồi đánh anh chứ gì?"


Đồng Yến nhéo mặt của hắn rồi lui lại một chút: "Ngày hôm nay có đánh anh không?"


Trác Hướng Minh nói: "Không có."


"Sau này cũng sẽ không đánh anh." Đồng Yến lại vỗ vỗ lên trên mặt hắn, "Em định đối tốt với anh một chút."

"Sau này cũng sẽ không đánh anh." Đồng Yến lại vỗ vỗ lên trên mặt hắn, "Em định đối tốt với anh một chút."


Trác Hướng Minh không quá tin tưởng, nhưng đối với đôi môi hồng của Đồng Yến, hắn không thể không hôn được, tạm thời quăng sự kiện bạo lực gia đình ra sau ót.


Hai người không thẹn không xấu hổ quấn quýt lấy nhau, Trác Hướng Minh không phản ứng kịp, lại bị Đồng Yến ngậm vào.


Khiến người run rẩy tê dại từ sau eo lan đến da đầu, hắn đưa tay đẩy vai Đồng Yến, nhưng Đồng Yến kiên trì, thật lòng hắn cũng không muốn đẩy đến cùng, lúc này Trác Hướng Minh thanh tỉnh, không dễ gạt như vậy, Đồng Yến dùng tất cả biện pháp, nghỉ ngơi hết mấy lần, hầu hạ hơn 20 phút mới kết thúc.


Bởi vì nôn khan vài lần, ánh mắt cậu hơi ướt, trên mặt có một dòng nước mắt, đôi môi đỏ đến mức Trác Hướng Minh không dám nhìn, lại còn dính chút dịch trắng.


Trác Hướng Minh quả thực tay chân luống cuống, ngẩn người mới biết duỗi tay tới để Đồng Yến phun ra, Đồng Yến lại ngậm miệng lại, sau một lát mới duỗi đầu lưỡi cho hắn nhìn: "Nuốt rồi."


"Em..." Đôi mắt Trác Hướng Minh cũng có hơi hồng, bị một ít dục vọng đốt cháy lý trí bức hồng.


Hắn dữ dằn ôm Đồng Yến vào trong ngực, dùng sức hôn mấy lần lên hai phiến môi hồng, chờ Đồng Yến nhỏ giọng nói: "Miệng đau." Hắn lập tức không dám hôn nữa, không biết nên nói cái gì chỉ nhìn Đồng Yến, rất giống như xem kẻ thù, hận không thể ăn tươi nuốt sống, lại giống như đang nhìn bảo bối, muốn tìm một nơi không ai phát hiện, giấu Đồng Yến đi.


"Hôm nay làm sao thế này? Ngoan như vậy." Trác Hướng Minh dùng ngón tay cái nhẹ nhàng chạm lên đôi môi Đồng Yến, "Cố ý khiến anh đau lòng."


Đồng Yến nói: "Sau này anh đừng phạm sai lầm nữa."


Trác Hướng Minh lập tức cảnh giác hỏi: "Cái gì?"


Đồng Yến nói: "Ngày hôm nay nhìn thấy trong xe của anh, chuyện mua doanh tiêu cho họa sĩ."


Trác Hướng Minh hiển nhiên không nhớ rõ, phản ứng kịp mới nói: "Anh có thể giải thích, anh..."


"Giải thích có tác dụng gì không?" Đồng Yến nói, "Ba ba anh cho anh làm, em có thể nghĩ ra, thế nhưng cũng không chứng tỏ em có thể hiểu được, ngày hôm nay em rất không vui, bởi vì ăn dấm. Nữ hoạ sĩ kia còn rất xinh đẹp, so tuổi tác cũng rất thích hợp với anh? Sau này nếu như bị một doanh tiêu nào đó nói ra, người khác viết linh tinh một trận, lẽ nào em lại bị ly hôn một lần nữa sao?"


Trác Hướng Minh khó khăn trắc trở mà đáp ứng: "Anh biết rồi, anh chắc chắn, sau này sẽ không làm nữa."


Đồng Yến không quá tin tưởng: "Có thật không?"


Trác Hướng Minh trịnh trọng nói: "Đương nhiên là thật. Ông ấy bảo anh làm, chắc chắn anh sẽ từ chối ông ấy."


"Được." Đồng Yến nói, "Ngủ đi, ngày hôm nay thật sự rất lạnh."


Trác Hướng Minh ôm cậu thật chặt, qua rất lâu, hắn lại hôn một cái lên trán Đồng Yến, hai người ở trong ổ chăn nắm tay cũng không nỡ tách ra.


Hắn không đến nỗi không nghĩ ra chút chuyện như thế, nếu như trước đó Đồng Yến không có hành động ngốc nghếch lại nghiêm túc dỗ hắn vui vẻ, e rằng hắn thật sự cho rằng Đồng Yến bởi vì một hoạ sĩ mà ăn dấm chua, nhưng sự thực là Đồng Yến không hề ăn dấm chút nào, là chính hắn không thấy oan ức, Đồng Yến lại oan ức thay hắn, muốn giơ móng vuốt bảo vệ hắn.


Nói cho cùng việc này cũng chỉ là một chuyện rất nhỏ, nhưng Trác Hướng Minh cảm thấy mình khóc có thể sẽ rất mất mặt, bởi vì cảm thấy sau này mình vui sướng hay đau buồn đều có một người khác kề cận, vào giây phút này nó thành một ý nghĩ hết sức chân thật, trên mặt không có nước mắt, trong mắt cũng không.


Có lẽ là lúc nhỏ đã khóc quá nhiều lần, mà bây giờ hắn là một người trưởng thành, nước mắt sẽ không dễ chảy ra như vậy, cho dù có, phần lớn cũng để bụng, thậm chí giữ trong lòng chính mình cũng không phát hiện, bởi vì rất nhiều chuyện tê dại một lát là qua.


Hắn là một người trưởng thành  thành thạo điêu luyện, Đồng Yến dù sao vẫn phát hiện khiếm khuyết của hắn, nhưng Đồng Yến không đâm vào nơi ấy, sóc nhỏ rất lao lực vận chuyển đến rất nhiều tùng quả, giúp hắn lấp đầy nơi khuyết thiếu kia.


Tác giả có lời muốn nói:


Tiểu Thu nói: Quá muộn, Đồng mỗ không viết nhật ký, đại gia cũng đi ngủ sớm một chút đi 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...