Nhà Có Omega Mới Trưởng Thành


Buổi tối thứ sáu Đồng Yến về nhà, cậu đã nói với Trác Hướng Minh muốn nói chuyện của hai người họ với Đồng Lịch Khâm, vốn là Trác Hướng Minh nói sẽ ở cùng với cậu, nhưng Đồng Yến có hơi ngượng ngùng, nên không cho.


Hai người ở trước cửa nhà lưu luyến không rời, cuối cùng vẫn là Đồng Yến tìm về một ít lý trí, đẩy Trác Hướng Minh ra, vừa mềm nhũn vừa tạm biệt hắn: "Hôn nữa ba ba em sẽ nhìn ra."


Ánh mắt Trác Hướng Minh sâu thẳm, khàn khàn mà ừm một tiếng, mu bàn tay giúp cậu lau đôi môi ướt át.


Lúc ở nhà đã nghĩ rất tốt, nhưng thật sự ở trước mặt Đồng Lịch Khâm, Đồng Yến lại không mở miệng được.


Tại sao Đồng Lịch Khâm không nhắc tới Trác Hướng Minh chứ? Tuần trước không phải ông nói nhiều lần lắm sao? Hôm nay sao lại không hỏi?


Đồng Yến đứng ngồi không yên.


Sau bữa cơm chiều, hai cha con họ cũng không nói với nhau được mấy câu, trở về phòng lại quá sớm, nên ở phòng khách xem ti vi.


Mở lên chính là bộ phim về tình yêu giữa người và người máy Đồng Dương xem, đang chiếu đến đoạn cẩu huyết nhất: Con người bỏ qua tất cả, quyết định toàn tâm toàn ý cùng người máy bên nhau, người máy lại ngoài ý muốn làm mất chương trình, không chỉ quên mất tình yêu với con người, còn yêu phải một kỹ sữ chữa trị chương trình cho nó, người yêu bị nó lãng quên nản lòng thoái chí, quyết định kết thúc sinh mạng của mình.


Đồng Lịch Khâm than thở một câu: "Yêu đương đến muốn chết muốn sống."


Đồng Yến không buông tha bất luận một cơ hội nào: "Ba ba, thật ra con cũng đang nói chuyện yêu đương."


"Ừm." Đồng Lịch Khâm hớp vào một ngụm trà thiếu chút nữa phun ra, "Cái gì? Lúc nào? Cùng ai?"


Đồng Yến nhỏ giọng nói: "Chính là, con nói chuyện yêu đương... Đã một khoảng thời gian rồi, với với Trác Hướng Minh."


Đồng Lịch Khâm hơi nhếch miệng, có chút không phản ứng kịp.


Một phút trước, ông còn đang sầu Đồng Yến đơn độc quá đau khổ, một phút sau lại rơi vào tức giận khi Trác Hướng Minh không tuân thủ ước định, trâu già gặm cỏ non.


Trong đầu cuồng phong mưa bão, vẻ mặt lại nhẹ như mây gió.


Đồng Lịch Khâm tận lực bình tĩnh theo trình tự mà dò hỏi Đồng Yến: "Đã một khoảng thời gian... Vậy tại sao không nói cho ba ba? Hai người, hai người cùng nhau, nó đi làm, con đi học, làm sao lại?"


Đồng Yến nhếch miệng, nói theo sự thật: "Định vun đắp một chút tình cảm rồi mới nói, dạ... Cái đó, sau khi tan học thời gian còn rất nhiều, vậy là được rồi."


"Đã một khoảng thời gian" cùng "Vun đắp tình cảm" mấy chữ này tuần hoàn qua lại trong đầu Đồng Lịch Khâm, nhìn đứa con út như nụ hoa trước mặt nghĩ đến nó cùng một Alpha gần ba mươi tuổi ở cùng dưới một mái hiên, nói yêu thương, còn "Đã một khoảng thời gian", nhìn dáng vẻ Đồng Yến đã biết là vô cùng mềm lòng sẽ không từ chối người... Vun đắp tình cảm là vun đắp thế nào?


Trác Hướng Minh có phải là người hay không?


"Ba ba?" Nhìn Đồng Lịch Khâm không ngừng thay đổi nét mặt, Đồng Yến có chút không xác định, "Ba tức giận sao?"


Đồng Lịch Khâm theo bản năng nói: "Không có, dĩ nhiên không có."


Đồng Yến lập tức thả lỏng hơn một chút: "Quá tốt rồi, con còn sợ ba sẽ tức giận, vậy con đi lên trước nha, ba ba ngủ ngon."


"Đồng Đồng." Đồng Lịch Khâm gọi cậu lại, "Con tới đây."

"Đồng Đồng." Đồng Lịch Khâm gọi cậu lại, "Con tới đây."


Đồng Yến lại ngồi trở xuống: "Làm sao vậy ba?"


Đồng Lịch Khâm há miệng không nói gì.


Đồng Yến nhìn ông, giống như đột nhiên hiểu ra sự lo lắng của Đồng Lịch Khâm: "Con sẽ không để chuyện này ảnh hưởng đến học tập."


Đồng Lịch Khâm:...


Đồng Lịch Khâm nói: "Nó có tốt với con không?"


Nếu như tiến hành đánh giá lẫn nhau giữa hai ông chủ ở trên thương trường, Đồng Lịch Khâm sẽ cho Trác Hướng Minh số điểm khá cao, nhưng chuyện này lại không thể kiểm chứng biểu hiện của hắn trong sinh hoạt tình cảm của người trưởng thành, Đồng Yến nói "Rất tốt với con" khiến Đồng Lịch Khâm cảm giác vô lực như đang dùng nắm đấm đánh vào bị bông.


Cậu biết cái gì gọi là tốt không? Chuyện giữa Omega và Alpha, Đồng Yến thật sự có thể bảo vệ tốt mình sao?


Hai người không nói gì ngồi đối diện một hồi, bộ phim bắt đầu phát tập tiếp theo, Đồng Yến quan sát sắc mặt Đồng Lịch Khâm rồi nói: "Ba, Trác Hướng Minh là người lớn, nhưng con cũng không phải là rất nhỏ, chúng con... Chúng con đang nghiêm túc, bởi vì chuyện này thật sự quá đột ngột, xin lỗi ba ba, con nên nói sớm một chút."


Đồng Lịch Khâm cầm tay Đồng Yến: "Không có gì phải xin lỗi, ba ba biết rồi, con lên đi."


Buổi tối Trác Hướng Minh gọi video cho Đồng Yến, Đồng Yến rất vui vẻ, Trác Hướng Minh hỏi cậu nói như thế nào, Đồng Yến cười nói: "Vô cùng thành công."


Nhìn dáng vẻ không tim không phổi của cậu, trong lòng Trác Hướng Minh vẫn tồn tại nghi ngờ, quả nhiên, ngày hôm sau Đồng Lịch Khâm hẹn gặp mặt hắn, Trác Hướng Minh lập tức phát hiện cũng không phải là đặc biệt thành công.


Chẳng qua mặt đối mặt công bằng mà nói chuyện nói chung hiệu quả cũng phải dễ chịu hơn để bạn nhỏ ở giữa truyền lời, Trác Hướng Minh làm một ít bảo đảm, mới xem như là chính thức qua ải.


Đồng Yến đắm chìm trong tình yêu hạnh phúc khi hai bên phụ huynh đều biết, chỉ có điều sắp đến một tuần lễ mới, lập tức lại có thêm phiền não mới.


Buổi sáng chủ nhật, tám giờ rưỡi Trác Hướng Minh mới đợi được tin nhắn đến đón Đồng Yến trở về, hắn cầm chìa khóa xe đi ra cửa lại quay ngược trở lại, đổi một cái cà vạt khác, soi gương hết nửa ngày, còn xịt gel vuốt tóc.


Hai đêm không gặp, Trác Hướng Minh khống chế tốc độ xe ở mức quy định, một giờ sau thu hoạch được một Omega phồng má bẹp miệng.


"Mặt làm sao vậy?" Trác Hướng Minh đứng ở cửa, "Đau răng?"


Đồng Yến mở to hai mắt: "Làm sao anh biết?"


Cậu đã sớm thu dọn xong đang chờ Trác Hướng Minh, cầm cặp sách ở trên tay, Trác Hướng Minh nhận lấy, tay kia nắm mặt Đồng Yến: "Tôi xem một chút."


Đồng Yến hé miệng cho hắn xem, phía bên phải có một khỏa răng khôn mới vừa lộ đầu, lợi sưng tấy một khoảng lớn, hèn chi mặt cổ sưng như vậy.


Buổi sáng thứ bảy, hai người mở video, Đồng Yến làm bài tập, Trác Hướng Minh làm việc, Đồng Yến vẫn rất tốt. Trác Hướng Minh buông mặt của cậu ra, cau mày nói: "Khi nào thì bắt đầu đau?"


Đồng Yến nói: "Chiều hôm qua."


Trác Hướng Minh vừa dẫn cậu lên xe, vừa nói: "Vậy tại sao không nói? Có gọi điện thoại cho nha sĩ chưa?"

Trác Hướng Minh vừa dẫn cậu lên xe, vừa nói: "Vậy tại sao không nói? Có gọi điện thoại cho nha sĩ chưa?"


Bên trong lợi sưng thành dáng vẻ đó, không chừng một buổi tối đều không ngủ ngon được, tưởng tượng như thế Trác Hướng Minh lại cảm thấy nóng ruột, so với răng khôn mọc ra ở trong miệng mình còn khó chịu hơn nhiều.


Đau răng thì đau thật, Đồng Yến cũng là lần đầu tiên chịu loại đau đớn này, thuốc giảm đau quản chế nghiêm ngặt, cậu lật tủ thuốc thì không tìm được, cứ nghĩ nhịn một chút là xong, không đi gọi Đồng Lịch Khâm, xác thực một buổi tối lăn qua lộn lại, ngồi dậy ngậm mấy lần nước đá đều không công hiệu, lúc trời sắp sáng mới thực sự không chịu được nữa, ngủ hơn hai tiếng.


Đồng Yến nói theo sự thực: "Chiều hôm qua không đau lắm... Chỉ hơi hơi đau, cho là nhịn một chút là tốt rồi. Nên không có gọi điện thoại cho bác sĩ, cuối tuần ông ấy không đi làm, nếu như có việc cũng phải liên hệ sau mười giờ."


Trác Hướng Minh giúp cậu thắt chặt dây an toàn, lại không nhịn được nắm mặt cậu xem bên trong, liếc mắt nhìn lại không đành lòng, buông lỏng ra, hôn lên trên miệng cậu một cái: "Đi bệnh viện."


Đồng Yến cũng định để Trác Hướng Minh dẫn cậu đến bệnh viện lấy ít thuốc, không nghĩ tới bác sĩ tỉ mỉ kiểm tra một lần, vừa xét nghiệm vừa chụp hình, cuối cùng nói: "Phải nhổ."


Từ nhỏ đến lớn, Đồng Yến tiếp xúc nhiều nhất chính là nha sĩ, đều làm định kỳ kiểm tra hàng tháng, trên lý thuyết đối với kiểm tra trị liệu cần phải không có mâu thuẫn, nhưng cậu lại rất sợ, tới một lần sợ một lần, lúc này nói để cậu nhổ răng, tương đương với chuyện khủng bố mức level max.


Không, so với level max còn lớn hơn.


Nơi làm kiểm tra là một phòng khám tư nhân, Trác Hướng Minh liên hệ với nha sĩ của hắn, đã có chút tuổi, nhìn qua khoảng năm mươi, cười híp mắt, cũng rất ôn hòa, mở miệng gọi Đồng Yến là bạn nhỏ rồi lại bạn nhỏ.


"Đừng sợ, cháu không nhổ ra, không biết mới phải sợ." Thấy Đồng Yến không nói lời nào, bác sĩ nói, "Bây giờ gây tê xong, nhổ ra chỉ mất mấy phút, không có cảm giác gì."


Đồng Yến nói: "Sau khi gây tê xong một lát có đau không?"


Bác sĩ suy nghĩ một chút, rồi nói: "Có."


Đồng Yến nuốt nước miếng một cái, bác sĩ lại cười: "Nhưng chắc chắn cháu không phải nhịn đau như bây giờ, cũng sẽ không kéo dài bao lâu đâu."


Đồng Yến theo bản năng muốn tìm Trác Hướng Minh, nhưng Trác Hướng Minh đang chờ ở bên ngoài, cậu không thể làm gì khác hơn là lại hỏi: "Không thể ra ít thuốc uống sao? Thuốc giảm đau ấy ạ."


"Có thể cho cháu thuốc, thế nhưng thuốc này không thể uống thường xuyên." Bác sĩ lật bệnh án xem, "Loại thuốc này nhỏ tuổi càng không thể uống nhiều."


Đồng Yến lại im lặng, bác sĩ nói: "Muốn gọi người giám hộ của cháu vào sao?"


Đồng Yến nhanh chóng gật đầu: "Được."


Trác Hướng Minh nhìn có vẻ hơi nóng nảy —— so với trong tưởng tượng của Đồng Yến còn sốt ruột hơn nhiều, mới làm cho Đồng Yến cảm thấy đau răng là một chuyện rất lớn, hết sức là nghiêm túc.


"Thế nào?" Trác Hướng Minh đi tới bên cạnh Đồng Yến, một tay khoát lên trên vai Đồng Yến, hỏi bác sĩ.


Bác sĩ cầm tấm phim mới vừa chụp chỉ cho hắn xem: "Mới vừa xử lý cho cậu ấy một chút, cho ít thuốc. Chẳng qua vị trí răng khôn không quá tốt, đề nghị nhổ bỏ."


Rõ ràng cảm xúc của Đồng Yến, cho nên Trác Hướng Minh hỏi một câu hơi không tác dụng: "Không nhổ được không?"


"Sợ nhổ răng cũng có thể hiểu, thế nhưng vị trí này không tốt lắm đâu? Nói như thế, người khác có cảm giác đau rồi tới nhiễm trùng có thể mất bốn, năm ngày, một tuần, thậm chí lâu hơn còn viêm nhiễm, bạn nhỏ này một đêm đã phát triển thành như vậy, nếu không nhổ, sau này sẽ rất dễ dàng bị nhiễm trùng, dẫn tới viêm nhiễm những vùng xung quanh sẽ phiền toái hơn. Đứa nhỏ nhỏ tuổi, nhổ vào lúc này, cơ bản sẽ không tái phát, cũng chịu ít đau đớn hơn."


Bác sĩ nhìn Đồng Yến, nở nụ cười: "Chẳng qua bạn nhỏ có hơi đắn đo, cần phải có người giám hộ cổ vũ."

Bác sĩ nhìn Đồng Yến, nở nụ cười: "Chẳng qua bạn nhỏ có hơi đắn đo, cần phải có người giám hộ cổ vũ."


Đồng Yến dựa vào bên cạnh Trác Hướng Minh, Trác Hướng Minh sờ sờ mặt của cậu, nói: "Tôi dẫn em ấy đi ra ngoài thương lượng."


Bác sĩ gật đầu, nói với Đồng Yến: "Trước khi nhổ có phải rất đau không? Nhổ răng xong cũng không đau bằng một nửa bây giờ."


Đồng Yến gật gật đầu với ông, đi ra ngoài với Trác Hướng Minh.


Y tá chuẩn bị một căn phòng nghỉ, Đồng Yến cúi đầu ủ rũ, không có tinh thần, vì đau, cũng vì buồn ngủ, cũng bởi vì sự thật nhất định phải nhổ răng.


Trác Hướng Minh ngồi ở trên ghế sa lon, ôm cậu lên trên đùi, dùng ngón tay nhẹ nhàng đụng một cái lên gò má bị sưng lên: "Có đau hay không?"


Mới vừa uống thuốc, so với tối hôm qua cũng không quá đau, Đồng Yến lắc đầu, không có khí lực gì mà dựa vào trên vai Trác Hướng Minh.


Cậu hỏi Trác Hướng Minh: "Có thể không nhổ hay không?"


Trác Hướng Minh nắm tay cậu vuốt nhẹ: "Sẽ đau a, em nghe bác sĩ nói thế nào?"


"Nhổ răng cũng sẽ đau." Đồng Yến nhỏ giọng nói, "Bây giờ em cũng không quá đau."


Đồng Yến dựa vào hắn bằng bên má sưng lên kia, Trác Hướng Minh cũng không dám động, sợ sẽ làm đau cậu: "Dùng thuốc cũng không phải đau không chịu được? Lúc nhổ tôi sẽ cùng em, ở ngay bên cạnh em, nắm tay em, nhổ xong chúng ta sẽ lập tức về nhà, nhé?"


Đồng Yến không lên tiếng, chỉ cọ cọ mặt ở trên vai hắn.


Trác Hướng Minh cầm trong tay tập giấy bác sĩ vừa phổ cập khoa học lúc nãy, Đồng Yến cầm tới, lung tung lật lên xem, Trác Hướng Minh lại dùng hai cái tay ôm cậu, cúi đầu hôn một cái lên trên trán cậu.


"..." Đồng Yến trong lồng ngực đột nhiên sửng sốt một chút, Trác Hướng Minh theo bản năng cùng cậu xem tập giấy kia.


Đồng Yến lật tới tờ kia, vẽ một phụ nữ bụng lớn đang kiểm tra khoang miệng, bên cạnh viết là bị viêm nhiễm có thể tạo thành ảnh hưởng nghiêm trọng đối với phụ nữ có thai và em bé.


E rằng cũng đang nghĩ đến sự tình Đồng Yến suy nghĩ, hô hấp Trác Hướng Minh cũng hơi ngưng lại.


Nhìn thêm mấy giây, Đồng Yến đột nhiên đóng tập giấy lại, lung tung nhét vào trong tay Trác Hướng Minh, xoay người lại ôm lấy mặt mình, giấu mặt ở trong hõm cổ Trác Hướng Minh, thẹn thùng tin tức tố không ngừng thoát ra.


Mà người tuổi lớn hơn ngồi nơi đó, lại cảm thấy huyết khí trào dâng, Trác Hướng Minh cũng cần phải bình tĩnh trước hết.


Hắn vừa lẩm nhẩm phải bình tĩnh vừa trấn an vuốt lưng Đồng Yến, đứa nhỏ sáng sớm ra ngoài mặc một chiếc áo khoác lông, lúc này ôm người vào lòng, hàm dưới nhiều lần chạm lên lông tơ và bị tóc Đồng Yến quấy nhiễu, Trác Hướng Minh từ trong đám lông xù tìm lỗ tai Đồng Yến hôn hôn, trầm giọng gọi cậu: "Đồng Đồng, bé cưng?"


"Anh không cần nói chuyện." Đồng Yến nói, "Dám chê cười em sẽ không để ý tới anh."


Trác Hướng Minh nói: "Cười em cái gì? Không chê cười em đâu."


Nửa giờ sau, Trác Hướng Minh dẫn bạn nhỏ mặt đỏ tới mang tai một lần nữa trở về phòng làm việc của bác sĩ, một lần nữa xử lý nơi bị nhiễm trùng một chút, ra toa thuốc tiêu viêm giảm đau một tuần—— cũng hẹn cuối tuần sau sẽ nhổ răng. 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...