Nhà Có Omega Mới Trưởng Thành


"Thế nào?" Đồng Yến chạy theo Trác Hướng Minh hỏi cảm giác sau khi sờ.


Trác Hướng Minh đứng dậy, rút tay Đồng Yến từ trong tay ra, đã không nhớ rõ sứ mệnh Lâm Duyệt Hoa phái mình lên lầu, Đồng Yến lại không chịu buông tha: "Có hay không?"


Trác Hướng Minh nói: "Có."


Đồng Yến cũng ngại ngùng, nghe vậy nhỏ giọng nói: "Em đã nói..."


Trác Hướng Minh nói: "Đi thôi, xuống ăn cơm thôi."


Đồng Yến không yên lòng nói: "Nhưng nếu dì hỏi thì em làm sao bây giờ?"


Cậu nhìn Trác Hướng Minh bằng ánh mắt ám chỉ Trác Hướng Minh nói: "Anh hãy nói em đã mặc thêm quần áo."


Trong nhà nhiệt độ ấm áp, sau khi vào cửa tất cả mọi người bắt đầu thay quần áo, lúc này không mặc thực sự cũng không có chuyện gì. Trái tim Trác Hướng Minh vẫn chưa đập bình thường lại được, nhiệm vụ dạy dỗ thiếu niên tạm thời ngâm nước, dự định về nhà rồi bàn sau.


Vừa mở cửa ra thì thấy Trác Gia Thước đang muốn gõ cửa, Đồng Yến sợ hết hồn: "Sao anh lại ở đây!"


Trác Gia Thước: "Chú ý lễ phép."


Đồng Yến sửa lời: "Tại sao ngài lại ở trước cửa phòng chúng tôi?"


"..." Trác Gia Thước đưa quần áo trong tay cho cậu, "Chỉ nói đi mặc thêm quần áo, anh của tôi có trong phòng, cậu không mặc được chứ gì?"


Đồng Yến nói từ chối: "Cảm ơn, thế nhưng không cần."


Cậu lặng lẽ kéo tay Trác Hướng Minh, Trác Hướng Minh nói: "Ừm, không cần."


Trác Gia Thước nghi ngờ nhìn cậu: "Cậu mặc đồ của anh tôi?"


Đồng Yến nói: "Làm sao không thể? Tôi chỉ không hiện ra vóc dáng mà thôi."


Cậu lập tức túm Trác Hướng Minh, Trác Hướng Minh nói: "Không hiện ra rõ."


Đồng Yến có hơi chột dạ, đi phía trước, Trác Hướng Minh đi cùng cậu, để Trác Gia Thước đứng lại ở cửa một hồi lâu.


Trước lúc ăn cơm, y tìm tới gần Đồng Yến: "Rõ ràng không mặc thêm quần áo chứ gì? Trác Hướng Minh che giấu cho cậu còn có thể cao minh đến đâu? Có phải các người cảm thấy tôi rất khờ?"


Đồng Yến nhanh chóng đổi kênh tìm phim kinh dị, vừa nói: "Tôi không có ý đó nha."


Cậu "Ồ" lên khiến Trác Gia Thước trợn tròn mắt: "Tôi phát hiện cậu giả vờ thiện lương ở trước mặt anh của tôi."


"Lúc nào?" Đồng Yến nói, "Ca ca cũng sẽ chỉ dạy khi tôi phạm sai lầm."


Trác Hướng Minh vào nhà bếp giúp đỡ Lâm Duyệt Hoa, hai người ngồi chờ đến phát chán, đấu khẩu hai câu, Trác Gia Thước cúi đầu gửi tin nhắn, Đồng Yến không tìm được bộ phim kinh dị nào, bộ phim tâm lý xã hội lại không nhìn nổi, cố hết sức tìm Trác Gia Thước giao lưu: "Anh đang nhắn tin với ai?"


Trước tiên Trác Gia Thước không nói là ai, sau một lát thì nói: "Đồng Dương."


"Tại sao hai người không hẹn hò mà lại gửi tin nhắn chứ?" Đồng Yến không nghĩ ra, "Đi hẹn hò không tốt sao? Mỗi ngày chúng tôi ở cùng nhau đều cảm thấy thời gian quá ít."


Trác Gia Thước che giấu ân ái: "Chúng tôi chia tay."


Đồng Yến hoảng hốt nói: "A?"


Đồng Yến hỏi: "Chia tay vẫn gửi nhiều tin nhắn như vậy?"


Trác Gia Thước cả giận: "Lẽ nào cậu không nên hỏi tại sao chia tay ư?"


Đồng Yến nói: "Tại sao chia tay a?"

Đồng Yến nói: "Tại sao chia tay a?"


Trác Gia Thước nói: "Tôi cũng không biết!"


"Thôi." Lúc thường không lớn không nhỏ với Trác Gia Thước, lúc này vắt hết óc suy nghĩ, trong lúc nhất thời Đồng Yến cũng không biết nói gì, đành an ủi, "Đừng khó chịu quá a."


Trác Gia Thước nói: "Chớ nói với anh của cậu tôi nói với cậu."


Đồng Yến thành khẩn nói: "Không cần lo lắng, cả tuần nay tôi vẫn chưa thấy anh ấy, tôi nhắn tin cho ảnh, ảnh cũng không trả lời tôi."


"Anh ta rất bận sao?" Trác Gia Thước kỳ quái hỏi.


Đồng Yến suy nghĩ một chút, nói: "Chắc là vậy, ba ba tôi nói ảnh đang làm cái... Gì đó, không nhớ nữa, nói chung hẳn là rất bận rộn."


Đồng Yến còn đang suy nghĩ đợi lát nữa phải gọi điện thoại quan tâm Đồng Dương một chút, nhưng mới nói mấy câu, điện thoại di động Trác Gia Thước lại vang lên vài tiếng, y mở ra xem, xem một chút lại phì cười, rồi để lên bàn.


Đồng Yến hỏi y: "Anh cười cái gì?"


Trác Gia Thước không để ý tới cậu, Đồng Yến xin xỏ: "Cho tôi xem một chút."


Trác Gia Thước ném điện thoại di động cho cậu, Đồng Yến phát hiện không phải chuyện cười, mà là đoạn tin nhắn của y và Đồng Dương bắt đầu từ mười phút trước.


Đồng Dương: Đang làm gì?


Trác Gia Thước: Cút a


Đồng Dương: Có ở nhà không? Buổi tối có thể gặp nhau hay không?


Trác Gia Thước: Kéo vào sổ đen giờ


Đồng Dương: Nói chuyện cẩn thận, thích ăn đòn?


Trác Gia Thước: Cút cút cút cút cút cút lăn


Đồng Dương: Em là học sinh tiểu học sao?


Trác Gia Thước: Anh mới là học sinh tiểu học


Đồng Dương: Là em


Trác Gia Thước: Là anh


Đồng Dương: Là em


Là em là anh nhiều n lần, vừa nãy lúc Trác Gia Thước nói chuyện với Đồng Yến, Đồng Dương lại gửi đến một câu "Trác Gia Thước là học sinh tiểu học".


Đồng Yến đã hiểu, bọn họ không phải chia tay, mà có thể xem như là ve vãn nhau.


Nghĩ như vậy, Trác Gia Thước chắc đã có kinh nghiệm yêu đương, Đồng Yến đột nhiên cảm thấy chuyện làm mình do dự hai ngày e rằng có thể hỏi y một chút.


"Tôi hỏi anh một việc." Đồng Yến nói, "Chẳng qua anh phải giữ bí mật."


Trác Gia Thước nói: "Bí mật bí mật!"


Nhìn biểu tình nhiều chuyện của y, Đồng Yến lại không dám tin tưởng, Trác Gia Thước vội la lên: "Có người nào như cậu không? Tôi nói giữ bí mật thì nhất định sẽ giữ bí mật a!"


"Ca ca anh, Trác Hướng Minh, anh biết anh ấy theo chủ nghĩa độc thân không?" Đồng Yến nói.


Trác Gia Thước gật đầu: "Biết chứ."

Trác Gia Thước gật đầu: "Biết chứ."


Đồng Yến nói chậm rãi: "Vậy... Anh biết, tại sao anh ấy theo chủ nghĩa độc thân không?"


Trác Gia Thước ngẩn người, nói: "Không biết... Chủ nghĩa độc thân ư, hắn nói với cậu như thế? Tôi biết trước đây hắn từng nói với ba mẹ tôi sẽ không tìm đối tượng, cũng sẽ không kết hôn."


Y vừa nói xong "Sẽ không kết hôn", sắc mặt Đồng Yến ngay lập tức thay đổi, vội hỏi: "Bây giờ không phải các ngươi đã nói chuyện yêu đương sao? Không phải, các người đã ở cùng một chỗ, hắn nói cho cậu biết chuyện này làm gì?"


"Đã nói lúc trước." Đồng Yến nhếch miệng nói, "Tôi không rõ lắm, e rằng anh ấy vẫn theo chủ nghĩa độc thân? Dù sao cũng là tôi theo đuổi anh ấy trước, hơn nữa tôi cũng không biết rốt cuộc anh ấy nghĩ như thế nào."


Đồng Yến có vẻ rất khổ não, mà Trác Gia Thước ngay cả chuyện của mình cũng nghĩ không rõ ràng, làm sao giải quyết phiền não tình yêu cho người khác, không làm xấu thêm coi như đã thắp nén nhang rồi.


Hơn nữa thật sự y rất ít lui tới với Trác Hướng Minh, khi còn bé không lớn lên cùng một nhà, bây giờ có thể nhớ lại đều là lúc xảy ra mâu thuẫn gay gắt, sau khi trưởng thành số lần gặp mặt mới nhiều lên, gần đây thì nhiều hơn nữa, y biết là tên anh trai này không dễ chọc, tin tức tố mạnh mẽ, nắm đấm cũng mạnh, làm sao để Trác Hướng Minh và Đồng Yến tốt lên y không nghĩ ra, lại càng không hiểu.


Trác Gia Thước thử dò xét nói: "Không biết hắn nghĩ như thế nào... Vậy cậu hỏi hắn thử đi? Hai người không phải rất ân ái sao? Cậu đã bao lớn rồi? Sao cứ nhìn chằm chằm sợ vấp ngã."


Đồng Yến lập tức nói: "Đúng là rất ân ái!"


"..." Trác Gia Thước nói, "Đừng xuyên dao được không người anh em?"


Đồng Yến nói: "Vậy để tôi hỏi chuyện khác, anh cảm thấy, Trác Hướng Minh là một người rất dễ dàng thay đổi suy nghĩ sao?"


"Không phải chứ." Trác Gia Thước cao giọng nói, "Hắn không phải người khó thay đổi ý nghĩ, mà hắn sẽ không thay đổi ý nghĩ, cậu nghe trục chưa? Anh của tôi còn thẳng hơn trục."


Đồng Yến im lặng gật gật đầu, sau một lát, mới nói: "Tôi biết rồi."


Sau khi ăn cơm tối xong, Đồng Yến và Trác Hướng Minh không có ngủ lại, vẫn trở về nhà.


Bầu trời dần dần bay lên bông tuyết, tuyết hai bên đường và trên dãy núi xa xa ngày hôm qua vẫn chưa rớt xuống, đèn đường chiếu rọi xuống hiện ra một mảnh trắng loáng.


Cách cửa sổ xe cũng có thể cảm thấy không khí lạnh lẽo, vừa nãy Đồng Yến vừa ăn cơm vừa suy nghĩ trong lòng, không chú ý ăn hơi nhiều, có thể đi ra ngoài hít hơi lạnh, sắp về đến nhà lại bắt đầu đau bụng.


Trác Hướng Minh nhìn cậu dựa vào nơi đó không nói lời nào, buồn buồn hự hự hai tiếng, không yên tâm hỏi: "Đồng Đồng?"


Đồng Yến ừm một tiếng, Trác Hướng Minh nói: "Làm sao vậy?"


Đồng Yến lắc đầu: "Bụng có hơi đau, hình như ăn nhiều."


Trác Hướng Minh xoay qua, nắm chặt tay cậu đặt ở trên bụng: "Bụng đau chỗ nào?"


"Không có chuyện gì." Đồng Yến lắc lắc đầu, Trác Hướng Minh mở đèn trần ra, mới phát hiện mặt cậu có hơi trắng.


Trác Hướng Minh lập tức không tin Đồng Yến nói "Không có chuyện gì", lập tức cho tài xế quay đầu đi bệnh viện.


Sau khi bác sĩ kiểm tra, xác thực không có vấn đề gì, cho hai viên thuốc tiêu, sau khi cậu không cảm thấy căng đau nữa thì uống nước, trước khi ngủ có thể khỏe lại.


Đồng Yến đột nhiên phát hiện, đây đã là lần thứ hai cậu và Trác Hướng Minh không có chuyện gì lại chạy đến bệnh viện, lần trước bởi vì hiểu lầm tới kỳ phát tình mà lên trang đầu đề hai ba ngày.


Nghĩ như thế, cậu phụt cười một tiếng, Trác Hướng Minh nói: "Tâm trạng không tốt?"


Lúc Đồng Yến ăn cơm tối giống như có hơi mất tập trung, Trác Hướng Minh nhìn mấy lần cậu đều không phản ứng, sau khi đi ra khỏi Trác gia, hai người phân ra người ngồi ở phía sau, càng chưa hề nói chuyện.


Đồng Yến ôm thuốc tiêu trong lồng ngực mới vừa lấy: "Không phải tâm trạng không tốt a."


Trác Hướng Minh nhìn cậu: "Có đúng không?"


Im lặng một lát, Đồng Yến nói: "Em đang suy nghĩ một chuyện."


Trác Hướng Minh nói: "Có thể nói cho tôi biết không?"

Trác Hướng Minh nói: "Có thể nói cho tôi biết không?"


Đồng Yến cũng nhìn hắn, không lên tiếng, trước tiên giang hai tay  với hắn: "Ôm."


Trác Hướng Minh lập tức chồm người kéo cậu qua, ôm vào trong ngực. Đồng Yến đặt cằm chống trên bả vai Trác Hướng Minh, sau một lát, nói: "Đợi chút nữa về nhà cũng có thể ôm em sao?"


Có thể bụng vẫn không thoải mái, Đồng Yến nói chuyện không có tinh thần gì, mà làm nũng như vậy càng khiến người ta nhẹ dạ. Trác Hướng Minh vỗ về lưng cậu rồi nói: "Có thể, ôm em trở về phòng."


"Còn muốn tắm rửa." Đồng Yến cà cà trên vai hắn, "Vẫn chưa có tắm rửa."


Hai người câu được câu không mà tán gẫu, Đồng Yến rốt cuộc chưa nói cậu đang suy nghĩ gì, sau khi về đến nhà, Trác Hướng Minh thật sự ôm cậu vào nhà lên lầu, Đồng Yến ôm cổ Trác Hướng Minh, nói: "Tài xế nhà anh đều thấy hết rồi."


Trác Hướng Minh nói: "Không sao."


"Anh ta nói cho mẹ anh biết thì làm sao bây giờ?"


Đồng Yến đã sớm chuẩn bị câu này, muốn nỗ lực tự nhiên hỏi đến, trên thực tế cậu thực sự hỏi một cách rất tự nhiên, Trác Hướng Minh thuận miệng nói: "Làm sao vậy? Thẹn thùng?"


"Nếu anh ta nói cho mẹ anh biết, chuyện chúng ta nói chuyện yêu đương, sẽ không có chuyện gì sao?" Đồng Yến nói.


Trác Hướng Minh giống như có hơi hiểu rõ tối nay Đồng Yến đang do dự cái gì, hắn ôm Đồng Yến vào phòng ngủ Đồng Yến trước, đặt người lên giường, chính mình ngồi xổm ở giữa hai chân Đồng Yến, ngửa đầu nói: "Đồng Đồng, em muốn nói cái gì?"


Đồng Yến nhìn biểu tình hắn rất ôn hòa, ở chỗ Trác Gia Thước tìm được dũng khí: "Có thể nói với người trong nhà sao? Chuyện chúng ta cùng nhau, nói cho ba ba và anh trai em biết, còn có ba mẹ của anh."


Trác Hướng Minh nở nụ cười: "Dĩ nhiên có thể, em muốn nói sao?"


"Muốn." Đồng Yến gật gật đầu, nhỏ giọng nói, "Tuần này em về nhà, ba ba hỏi tới anh, em đã muốn nói với ông ấy."


"Sau đó sao vẫn không nói?" Trác Hướng Minh trước tiên không nói chuyện nhà mình đã biết rồi, chỉ nắm hai cái tay Đồng Yến trên eo mình, đến gần một chút, Đồng Yến lại khoát tay lên trên vai hắn.


Tư thế hai người rất thân mật, Đồng Yến nhìn Trác Hướng Minh bằng ánh mắt e lệ, nói: "Bởi vì, bởi vì em không biết anh có đồng ý hay không. Trước đây, anh nói, anh nói mình theo chủ nghĩa độc thân... Chỉ thích ở một mình, em nghĩ, em không nên..."


Sự nghi ngờ và vẻ bất an của Đồng Yến làm Trác Hướng Minh cảm thấy tự trách sâu sắc.


Hắn không biết Đồng Yến có nhiều lo lắng như vậy, mà những bất an đó hắn sớm phải biết để giải quyết, giống như Đồng Yến hiện tại xác định rõ tình yêu, hắn cũng có thể làm cho đối phương biết được tình yêu của mình.


Che giấu yêu thương chẳng hề có ý nghĩa, bởi vì tình yêu cao thượng ở chỗ nó không có cách nào để giấu giếm và quá mức ngọt ngào, bỏ mất tình yêu cũng có đạo lý tương đồng, nếu như không thể nắm bắt thời gian chính xác, vậy đối với Trác Hướng Minh mà nói giống như không có tác dụng.


Trác Hướng Minh nghĩ mình hiểu được đạo lý này, nhưng hắn vẫn phạm phải sai lầm như vậy.


"Xin lỗi." Trác Hướng Minh nói, "Là tôi không nói rõ ràng sớm, mới khiến cho em khó chịu."


Đồng Yến lập tức nói: "Em không có khó chịu, em chỉ, em chỉ đang suy nghĩ, em không muốn để cho anh khó chịu. Em muốn làm anh vui vẻ, em yêu anh, anh có vui vẻ không?"


Cậu xấu hổ, sau khi nói ra em yêu anh, khuôn mặt bởi vì khó chịu mà có chút tái nhợt lấy tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được đỏ lên.


Trác Hướng Minh bị ba chữ này đập trúng, cảm thấy đầu váng mắt hoa, ngọt ngào đến mức cười khúc khích: "Vui vẻ, tôi vui vẻ. Tôi rất vui vẻ."


Đồng Yến cũng cười. Cậu rất dễ dỗ, cũng có thể nói là cậu rất dễ dàng bị Trác Hướng Minh dỗ.


Đứa nhỏ cười rộ lên ánh mắt vẫn cong cong, cúi đầu cụng cái trán với Trác Hướng Minh, cố ý hỏi hắn: "Vậy bây giờ anh không thích một mình nữa sao?"


Trác Hướng Minh nâng mặt của cậu lên: "Thích cùng với em."


"Chủ nghĩa hai người." Đồng Yến nói một cái tên, còn nói, "Trác Hướng Minh, em thật sự rất yêu anh."


Trác Hướng Minh bị lời ngon tiếng ngọt và tin tức tố của Đồng Yến bao khỏa, cuối cùng cũng không nhẫn nại thêm, ngồi dậy hôn cậu. 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...