Nhà Có Omega Mới Trưởng Thành


Đợi đến khi Trác Chính Đức về nhà, sau khi ăn cơm, bầu không khí trên bàn cơm khá hài hòa, Trác Gia Thước an tĩnh, đang ăn cơm nên không một ai nói chuyện, chỉ thỉnh thoảng phát ra tiếng vang nhẹ nhàng do bát đũa va chạm.


Kết thúc ngày hôm nay, Đồng Yến không tính thoải mái, Lâm Duyệt Hoa cũng mệt mỏi, cho nên sau khi ăn xong tan cuộc rất sớm, mọi người lên lầu vào phòng.


Không ai đi ra cố ý sắp xếp, tất cả mọi người đều ngầm thừa nhận, Đồng Yến buổi tối ngủ cùng một phòng với Trác Hướng Minh, chính Đồng Yến cũng không nghĩ nhiều, sau khi vào phòng mới thấy lúng túng.


Tình huống vốn vi diệu, hai người bọn họ mới xác lập quan hệ ngày đầu tiên, tính đến bây giờ còn cách chưa tới hai giờ.


"Bây giờ tôi có thể nói chuyện với em chưa?"


Trước đó Trác Hướng Minh dường như đã xin hai lần, mỗi lần đều bị Đồng Yến từ chối.


Sau khi Đồng Yến xuống giường đã nghiêm chỉnh ra lệnh, trước khi Trác Hướng Minh ăn cơm cũng chấp nhận không nói chuyện với cậu.


Lúc đó Trác Hướng Minh muốn kiểm tra xem cậu có bị đụng vào đầu hay không, nhưng Đồng Yến không chịu cho xem, Trác Hướng Minh kiên trì, cậu mới ngượng ngùng nói: "Chỉ đụng trúng cái mông."


Trác Hướng Minh rất nhanh ngậm miệng.


Bây giờ suy nghĩ một hồi vẫn cảm thấy rất mất mặt.


Hai người đã im lặng suốt nửa giờ, Đồng Yến nhỏ giọng nói: "Nói đi."


Nghe vậy, Trác Hướng Minh đi tới cửa phòng tắm, đẩy cửa phòng tắm ra: "Em tắm trước đi. Ngày mai còn phải đến trường học, tối nay đi ngủ sớm một chút."


Nhìn sắc mặt hắn như thường, Đồng Yến cũng không muốn mình có vẻ tay chân luống cuống, tận lực bình tĩnh đáp một tiếng được.


Nhưng cậu đến cửa phòng tắm, tay Trác Hướng Minh còn để trên tay vịn cửa phòng tắm, ngăn Đồng Yến ở phía trước.


Đồng Yến nói: "Tôi muốn vào..."


Cậu ngẩng đầu lên, phát hiện Trác Hướng Minh đang nhìn cậu.


Diện mạo Trác Hướng Minh là loại rất cường tráng lạnh lùng, khác với Đồng Yến đôi mắt tròn vo, con mắt của hắn hơi sâu một chút, đuôi mắt hơi xếch lên một chút, nếu như trên mặt Đồng Yến, nên là cảm giác đẹp đẽ, nhưng ở trên mặt hắn lại có vẻ thanh lãnh, lúc không hề chớp mắt nhìn chằm chằm người, trái tim đối phương tuyệt đối không chịu nổi.


"Em." Hắn hơi hơi nhấc tay, có lẽ muốn đặt ở trên bả vai Đồng Yến, nhưng lại thu về rất nhanh, hai mắt vẫn nhìn kỹ Đồng Yến như trước.


Đồng Yến theo bản năng nói: "Tôi cái gì?"


Dừng một chút, cuối cùng Trác Hướng Minh cũng nói: "Em hối hận rồi sao?"


Đồng Yến giật mình nói: "Không có a!"


Trác Hướng Minh nhìn cậu rất chăm chú, giống như bất cứ lúc nào cũng muốn tìm ra manh mối từ trên mặt Đồng Yến: "Có thật không?"


Đồng Yến nghi ngờ nói: "Thật sự, tại sao anh hỏi như vậy?"


"Không có gì." Trác Hướng Minh thu lại cái tay khoát lên chốt cửa, "Vào đi thôi."


Đồng Yến nhìn chân của mình: "Chỉ là cảm thấy có chút mất mặt..."


Trác Hướng Minh nói: "Cái gì?"


Đồng Yến nói: "Tôi lăn tới dưới gầm giường, chẳng lẽ không mất mặt sao?"


Tựa hồ đang nghĩ tới hình ảnh Đồng Yến vừa nói, Trác Hướng Minh nhếch miệng, Đồng Yến nhìn ra hắn sắp cười mình, lại một lần nữa thẹn quá hóa giận: "Tôi tắm."


Cậu đâm đầu vào buồng tắm, đồ rửa mặt trong tủ rất nhiều, có hai cái khăn ấm đã được tiệt trùng, đợi đến lúc tắm xong, Đồng Yến mới phát hiện cậu không mang một bộ quần áo nào vào.


Nói cho đúng, cậu không mang quần áo vào đây, chỉ có bộ vừa mặc trên người, cũng đã cởi ra ném vào sọt quần áo bẩn, cuối cùng cậu chỉ có thể quấn lấy chiếc áo tắm của Trác Hướng Minh đi ra ngoài.

Nói cho đúng, cậu không mang quần áo vào đây, chỉ có bộ vừa mặc trên người, cũng đã cởi ra ném vào sọt quần áo bẩn, cuối cùng cậu chỉ có thể quấn lấy chiếc áo tắm của Trác Hướng Minh đi ra ngoài.


Áo tắm trừ quá mức rộng lớn cũng không có vấn đề gì, Đồng Yến soi gương, cảm thấy thõa mãn, mới thoải mái đi ra ngoài.


Trác Hướng Minh: "..."


Đồng Yến vừa dùng tay vuốt mái tóc rối lung ta lung tung, vừa đặt mông ngồi ở chân giường: "Tôi xong rồi."


"Được." Trác Hướng Minh không nói nhiều lời, đứng dậy đi vào buồng tắm.


Đợi đến khi Trác Hướng Minh đi ra, Đồng Yến mới hiểu được ý nghĩa biểu tình sâu xa vừa nãy là xảy ra chuyện gì.


Có thể nhìn ra được, Alpha không cố ý để lộ da thịt, hắn quy củ buộc chặt dây lưng, nhưng áo tắm bình thường mặc trên người Trác Hướng Minh, cơ ngực trước ngực hiển lộ là không thể nghi ngờ, quan trọng nhất là, vạt áo vẫn chưa tới đầu gối —— mà ngắn cực kì.


Chiếc áo kia mặc trên người Đồng Yến cơ hồ muốn tới cẳng chân.


Cũng may Trác Hướng Minh luôn ít nói.


Tắt đèn, Đồng Yến nằm trên đệm chăn ban ngày, Trác Hướng Minh lấy từ trong tủ treo quần áo một tấm chăn mới, hai người cùng giường khác chăn, Đồng Yến nằm thẳng, Trác Hướng Minh sau khi lên giường lập tức xoay mặt qua Đồng Yến, nằm nghiêng gối lên cánh tay.


Đồng Yến nhịn không được, nhỏ giọng gọi: "Ca ca."


Trác Hướng Minh nói: "Hả?"


Đồng Yến nói: "Anh có biết hay không, mới mười bảy mười tám tuổi còn có thể cao lên không?"


Trác Hướng Minh suy nghĩ một chút, nói: "Có thể cao thêm một chút."


Giọng nói hắn có chút kỳ quái, Đồng Yến tiếp tục hỏi: "Uống sữa tươi có tác dụng không?"


Lần này Đồng Yến nghe rõ ràng, Trác Hướng Minh còn cười một tiếng.


Đồng Yến nói: "Anh cười tôi!"


Trác Hướng Minh nói: "Không có."


"Rõ ràng là có!" Đồng Yến bò qua, ở trong bóng tối đối mặt với đôi mắt mang theo ý cười của Trác Hướng Minh, "Còn nói không cười!"


Trác Hướng Minh tận lực cứu chữa: "Em đã cao rồi."


"Nhưng anh cao hơn tôi nhiều như vậy."


Trác Hướng Minh hồn nhiên bất giác làm người ghen ghét: "Ừm... Hết cách rồi, lúc tôi lên sơ trung hình như đã cao hơn em bây giờ."


Đồng Yến hừ hừ: "Thật tốt..."


"Được không?" Trác Hướng Minh an ủi cậu, "Quá cao, sẽ rất dễ bị người khác gọi là tên ngốc to xác, đúng hay không? Tứ chi phát triển, đầu óc ngu si."


Đồng Yến ngã trước mặt hắn, nửa bên mặt nằm trên phần gối trống của Trác Hướng Minh, dẩu miệng lên: "Anh mới không phải tên ngốc to xác."


Thật sự, tay chân Trác Hướng Minh thon dài, tỉ lệ vóc người hoàn mỹ, dù hắn mặc cái gì cũng đẹp hơn so với người mẫu nam, thực sự không có cách nào liên hệ hắn với "Một tên ngốc to xác".


Đồng Yến nằm một phút chốc, trong lúc vô tình Trác Hướng Minh đụng tới cánh tay lạnh lẽo của cậu, vén chăn lên hỏi cậu có muốn vào hay không, cậu mới nóng mặt trở về ổ chăn của mình.


——


Hội thao bắt đầu lúc tám giờ, đầu tiên là lễ khai mạc, tất cả mọi người đều phải đến đúng giờ, cho nên Đồng Yến dậy rất sớm, sáng sớm trên bàn cơm chỉ có cậu, Trác Hướng Minh và Trác Chính Đức.


Sau khi Trác Hướng Minh chào hỏi ba hắn một câu, cha con hai người họ lại không phản ứng nhau, lúc bọn họ sắp đi, Trác Chính Đức mới hỏi: "Mấy giờ Đồng Yến kết thúc hội thao?"


Đồng Yến nói: "Buổi chiều bốn giờ, thưa chú."


Trác Chính Đức uống một ngụm trà, cuối cùng ừm một tiếng.


Xem ra nói ít cũng có thể di truyền.


Hội thao của trường chỉ có học sinh và giáo viên tham gia, phụ huynh không được phép tiến vào vườn trường, nhưng có thể xem phát sóng trực tiếp trên internet ở trường học, mỗi mục thi đấu đều có trang web phát sóng.


Đồng Yến giới thiệu với Trác Hướng Minh: "Buổi sáng khá nổi bật chỉ có 100 mét và 200 mét, anh có thể xem mục này."


Trác Hướng Minh nói: "Ngày hôm nay em định làm gì?"


"Chạy tiếp sức thi đấu ngày cuối cùng, mấy ngày nay chúng tôi đúng lúc tìm thời gian luyện tập một chút." Đồng Yến nói, "Lễ khai mạc xong là có thể tự do hoạt động, sân nhỏ cũng có thể luyện tập. Buổi chiều chạy cự li dài, bạn học lớp chúng tôi đăng ký một ngàn rưỡi và hai ngàn mét, tôi phải đi cỗ vũ."


"Sân nhỏ luyện tập có phát sóng trực tiếp sao?" Trác Hướng Minh hỏi.


Đồng Yến nói: "Sân luyện tập chỉ dùng để luyện tập, không có thi đấu."


Trác Hướng Minh nói: "Tôi biết rồi."


Đồng Yến phản ứng lại, Trác Hướng Minh ý là muốn nhìn cậu.


Nếu như ngày hôm qua Trác Hướng Minh nói ra câu này, có thể cậu cũng sẽ không chú ý quá nhiều, trên thực tế Trác Hướng Minh xác thực thường xuyên nói những lời tương tự, cho nên mới khiến cho Đồng Yến cảm thấy lúc nào cũng được hắn quan tâm.


Nhưng bây giờ Đồng Yến nghe, cũng chỉ có thể khiến lòng người nghĩ thật ngọt ngào.


Cậu nói: "Anh muốn nhìn tôi luyện tập sao?"


"Ừm." Trác Hướng Minh nói, "Camera sẽ quay học sinh cổ động sao?"


Đồng Yến suy nghĩ một chút, không nhịn cười được: "Cho dù quay, nhiều người như vậy cũng chỉ có mấy giây thôi, có thể nhận ra ai là ai chứ?"


Trác Hướng Minh gật đầu nói: "Xem ra chỉ có thể chờ đợi lúc em chính thức thi đấu."


Đồng Yến vốn không sốt sắng, hiện tại lại bắt đầu cảm thấy có hơi thấp thỏm.


Sắp tới trường học, Trác Hướng Minh dừng xe xong, lấy cặp sách từ ghế sau tới, xem xong thẻ cảnh báo, lại kiểm tra bên trong bình nước Đồng Yến có nước hay không: "Khi luyện tập nhớ khởi động trước."


Hắn cảm thấy mình như một bà mẹ già, nhưng Đồng Yến cũng có chút không nỡ, Trác Hướng Minh nói gì cũng ngoan ngoãn gật đầu, cuối cùng không còn gì để dặn nữa, Trác Hướng Minh nhìn cậu, nói: "Đi thôi."


Đồng Yến đứng ở ngoài xe tạm biệt hắn, Trác Hướng Minh đỡ vô-lăng, cũng không đi, bảo Đồng Yến: "Vào đi thôi, cẩn thận đến muộn."


Đồng Yến lúc này mới đeo cặp sách bước đi, lúc tới cửa trường học thì quay đầu lại, nhưng cậu cũng đã không nhìn thấy mặt Trác Hướng Minh, vì vậy rất nhanh đã đi xa.


Xế chiều lúc đi đón Đồng Yến, lần đầu tiên ở cửa trường học có nhiều học sinh như vậy, cũng có rất nhiều xe tới đón đứa nhỏ, có lẽ mười mấy phút mới rời khỏi cửa trường học, Đồng Yến nhìn rất mệt, Trác Hướng Minh nói: "Luyện tập có tốt không?"


Đồng Yến hữu khí vô lực nói: "Rất tốt."


"Mệt như vậy?" Trác Hướng Minh cười quay đầu, phát hiện trên đầu gối quần áo thể thao có một vết rách, rõ ràng cho thấy đã ngã xuống.


Trác Hướng Minh cau mày nói: "Té ngã?"


Đồng Yến cùng hắn nhìn đầu gối mình: "A, không sao, tôi lấy tay chống được, chính là quần rách, đầu gối không sao."


Trác Hướng Minh hỏi: "Còn tay?"

Trác Hướng Minh hỏi: "Còn tay?"


"Hai đường." Đồng Yến mở lòng bàn tay ra cho hắn xem, "Anh xem, căn bản không có chuyện gì."


Thật sự không có rách da, chỉ có hơi hồng.


Sau khi về đến nhà, Trác Hướng Minh trước tiên tìm tủ thuốc, Toàn Quy chụp hình cho Đồng Yến, xác nhận xương cốt không sao, hắn mới bắt đầu thoa thuốc. Bôi hai tay Đồng Yến trước, lại cuốn ống quần lên sát đầu gối.


Đầu gối so với tay nghiêm trọng hơn một ít, có tơ máu nhỏ, xung quanh còn có hơi xanh lên.


"Ừm..." Đồng Yến ngẩn người, "Buổi sáng không nghiêm trọng như thế, hơn nữa cũng không đau."


Cậu nói xong lập tức muốn giậm chân, bị Trác Hướng Minh đè lại: "Đừng nhúc nhích... Ngốc sao?"


Trác Hướng Minh một tay cầm bông gòn, một tay đặt ở trên đầu gối Đồng Yến, trước tiên cúi đầu  thổi thổi, thoa thuốc rất tỉ mỉ rất nhẹ, vừa bôi vừa hỏi: "Có đau hay không?"


Đồng Yến từ từ không dễ chịu nổi nữa, mặt hơi nóng, cả người đều không dễ chịu, tay cũng không biết để chỗ nào, nhỏ giọng nói: "Không đau."


"Trước cứ vậy đi, buổi tối tính sau." Bôi xong thuốc, Trác Hướng Minh thu dọn tủ thuốc, "Không phải hù dọa em, bây giờ thân thể vẫn đang lớn lên, lúc xương cốt không rắn chắc, không chú ý, cẩn thận sau này mỗi ngày đều đau, đừng nói cao lên, cả chạy cũng chạy không nổi."


Đồng Yến bị hắn hù dọa, liên tục gật đầu: "Tôi biết rồi."


"Ừm." Nhìn biểu tình của cậu, Trác Hướng Minh coi như thõa mãn, đứng dậy vào nhà bếp xem người máy quản gia chuẩn bị bữa tối.


Toàn Quy nói: "Cậu quá yếu đuối."


Đồng Yến co cánh tay lại: "Nói bậy, rõ ràng tao rất cường tráng."


Cậu có bệnh chung của những cậu trai mới lớn, đó chính là có ý đồ để cho người khác nhìn ra cơ bắp trên thân thể bạch trảm kê của mình.


Toàn Quy nói: "Vậy tại sao thái độ của tiên sinh đối với cậu lại giống như đồ dễ vỡ?"


Đồng Yến quay đầu lại nhìn một chút, không có hình bóng Trác Hướng Minh, mới nói: "Dĩ nhiên là vì hắn yêu tôi."


"Cái gì?" Toàn Quy nói, "Dựa theo ký ức ba tháng kém ba ngày trước, cậu nói, nguyên nhân các người kết hôn giả chính là vì không ai yêu ai."


Đồng Yến cảm thấy mình có hơi vô liêm sỉ, thậm chí ngay cả người máy đơn thuần cũng lừa gạt: "Thế nhưng bây giờ hắn rất yêu tao."


"Chúng tao đang yêu đương." Sau khi phỉ nhổ chính mình, cậu không nhịn được lập tức mang tin tức này tuyên bố một lần.


Toàn Quy ứng phó nói: "A, vậy thật sướng."


Đồng Yến: "Mày đi ra đi."


——


Trước khi ngủ, sau khi hai người lên lầu lại phải tách ra hai bên hành lang, trở lại phòng ngủ của từng người. Trác Hướng Minh đưa Đồng Yến tới cửa, hai người đứng mặt đối mặt, Trác Hướng Minh đưa tay đến sau lưng cậu đẩy cửa ra, nói: "Ngủ ngon."


Đồng Yến ngẩng đầu nhìn hắn, cũng nói: "Ngủ ngon."


Thần sắc Trác Hướng Minh vẫn không thay đổi, qua một hồi, Đồng Yến chỉ có thể mặt dày hỏi: "Không cần trị mẫn... Sao?"


Xác thực đã sớm không cần, may mà đầu óc Trác Hướng Minh không chậm chạp giống như hôm qua, thuận theo cậu nói: "Há, quên mất."


Trác Hướng Minh giơ tay cúi đầu,  Đồng Yến không thể chờ nổi để được ôm ấp như trong tưởng tượng, bị Trác Hướng Minh nâng đầu, hôn khẽ lên trên trán một cái.


Nụ hôn của hắn vừa chạm lập tức tách ra, một cái tay khác đặt trên bả vai Đồng Yến, nặn nặn ra hiệu Đồng Yến thả lỏng, Trác Hướng Minh nhỏ giọng nói: "Bắt đầu từ bây giờ, em cần trị chứng mẫn cảm như vậy." 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...