Nguyện Ước Trọn Đời


Giang Tang Du đứng ở ven đường, làn váy trắng bay bay trong gió, không ít người đi qua phải ngoảnh lại nhìn cô. Cô khép lại làn váy trắng, cô không thích những ánh mắt soi mói của người ngoài, đồng thời cũng không thích được ca ngợi, dù cô đã làm rất nhiều việc tốt, nhưng không hi vọng sự việc bị phóng đại. Cô không muốn người khác soi xét cô, bởi vì cô cũng có buồn vui giận hờn như bao người, đánh giá quá cao, giống như cô chẳng biết giận là gì. Cô không thích người khác nhìn cô với ánh mắt của một nữ sinh áo trắng đang cắp sách đến trường kiểu thập niên 90, dù cô thật sự rất thích màu trắng, màu sắc này rất hợp với làn da cô.


Hai chân cô không ngừng di chuyển, đầu khẽ cúi thấp.


Rất lâu, rốt cục cũng có một chiếc xe đõ lại cạnh cô, âm thầm tắt máy, cô mở cửa xe, bước vào bên trong.


Trình Nghi Triết ho khan một tiếng, giọng hơi áy náy:


- Công ty xảy ra sự cố, lại khiến em phải đợi lâu.


- Không sao đâu.


Cô liếc anh ta một cái, lại thấy anh hơi nghi ngờ, nói tiếp.


- Em cũng vừa mới đến.


Cô đặt túi trên đùi, tư thế ngồi toát lên dáng vẻ thanh thoát, khí chấtcô luôn như vậy.


- Lần đi này em có thấy vui không?


Anh chủ động tạo đề tài.


Cô suy tư một chút.


- Năng lực thích ứng của em rất mạnh, nếu không sao có thể đi khắp thế giới, chỉ một hai ngày là em có thể thích ứng được rồi. Nên em thích được tìm hiểu nền văn hóa của nhiều quốc gia khác nhau, ngắm nhìn sự đắc sắc của nhiều dân tộc, được thưởng thức toàn bộ món ngon trên thế giới.


Trình Nghi Triết lắc đầu


- Lần này không phải em đến Châu Phi sao?


Cô ra nước ngoài không phải là đi du lịch hay nghỉ mát, mà nhằm mục đích cứu trợ cho trẻ em, cô không chỉ mang đến cho bọn trẻ sách vở mà còn đi an ủi cho những bạn nhỏ. Cô còn giúp đỡ những cụ già, kể cho họ nghe những câu chuyện thú vị, tạo nên những tiếng cười thoải mái khắp nơi.


Cô gật đầu.


- Em đã muốn đến đó từ rất lâu rồi, nhưng cha em không cho, ông thấy em một mình đi xa vậy không yên lòng. Cho nên phải dời lại đến bây giờ. Khi em đã đi được rất nhiều nơi, cũng học được rất nhiều kinh nghiệm, có thể tự chăm sóc cho bản thân, cha mẹ mới cho em đi, nhưng cũng không được tự do tuyệt đối, cha mẹ vẫn tìm người trông nom em.


- Cha mẹ chỉ là lo lắng cho em thôi.


- Em biết, nhưng khi tận mắt được đi ra thế giới bên ngoài, được ngắm nhìn một thế giới chân thật, không phải qua lời kể của người khác, không phải xem trên TV, báo chí, mà là cảm nhận thế giới bằng chính tâm hồn mình.


- Em có cảm xúc gì?


- Thiết bị chữa bệnh của họ rất tồi tàn, nhưng được cái miễn phí, mọi người đều được khám bệnh miễn phí. Nếu giàu có một chút có thể đến bệnh viện tư, dù sao điều kiện chữa bệnh ở đó cũng tốt hơn một chút.


Nhắc đến vấn đề này cô lại cảm thán:


- Nhưng có một việc em thấy rất bất công, những người sống ở các quốc gia nghèo như vậy, nhưng từ tiểu học đến trung học đều được miễn học phí. Mà học phí đại học cũng được chính phủ tài trợ, sau khi tốt nghiệp tìm được việc làm mới phải hoàn trả, nếu không tìm được việc làm thì tiền sách bút cũng không phải trả.


Đối với đề tài này, Trình Nghi Triết tỏ ra khá hứng thú .


- Có phải độ cao của mực nướcsông có sự chênh lệch với mặt nước biển đúng không? Chuyện vốn rất bình thường, không thể yêu cầu mọi quốc gia đều như nhau. Dân số của chúng ta quá đông, điều này gây ảnh hưởng rất lớn. Em thử tưởng tượng xem, các trường đại học ở Mỹ cho phép miễn phí cơm trưa vào các ngày nghỉ, nhưng ở nước ta có thể làm được như vậy không? Vẫn không thể làm ngược lại được.


Nhưng cô vẫn ảo não.


- Nhưng em vẫn khá bất mãn.


- Sao nào?


- Sao ở chỗ nào họ cũng tuyên truyền rằng nước chúng ta là một cường quốc, hơn thế, lúc nào cũng tuyên bố nước ta giàu có cỡ nào, chẳng thiếu thốn bất kỳ thứ gì. Thật ra điều này chẳng nấy gì để kiêu ngạo, nước ngoài không có tiền, chính vì họ dành rất nhiều ngân sách cho việc nâng cấp giáo dục, ngược lại tuy họ rất nghèo nhưng vẫn khiến người khác phải ngưỡng mộ.


Trình Nghi Triết chỉ cười cười, chẳng nói thêm bất cứ điều gì.


- Anh có cảm thấy em rất ngu ngốc không ?


- Không đâu.


Vậy sao cô lại cảm thấy vậy nhỉ?


Hai người lái xe tới một trường tiểu học tương đối xa, Trình Nghi Triết lúc này không còn biểu lộ phong thái của một thiếu gia nhà giàu nữa, mà giống như một thầy giáo trẻ, hai tay bê đồ từ trên xe xuống. Giang Tang Du đứng sang một bên ngắm Trình Nghi Triết, họ đã quen biết nhau nhiều năm như vậy, nhưng cô dường như chưa bao giờ có thể hiểu được con người thực sự của anh, giờ phút này đây, cô nghĩ dù bản thân có cố gắng phủ nhận cách nào, thì anh vẫn là một người đàn ông tốt.


Trên quần áo anh hơi dính dấp chút mồ hôi, cô bước tới xoa cho anh.


Đồ mang theo cũng không phải là nhiều, mục đích chỉ là biểu đạt chút tình cảm nho nhỏ. Bọn trẻ dường như rất vui, dù chỉ tặng chúng mấy món đồ chơi đơn giản, nhưng chúng vẫn cười chân thành rạng rỡ.


Họ cùng bước vào một lớp học, đã đến giờ nghỉ trưa, vì trường học đã được thông báo trước lần viếng thăm này, nên trường học học cũng báo cho các bạn nhỏ này tới để nhận đồ chơi.


Khuôn mặt của bọn trẻ vẫn mang vẻ ngây ngô non nớt, nhưng ánh mắt chân thật ấy vẫn đủ khiến tâm hồn người ta rung động.


Có lẽ bởi chính những ánh mắt nóng bỏng này, nên Giang Tang Du , dù cô đã tốt nghiệp rất nhiều năm và đi qua rất nhiều nơi, nhưng chỉ bởi thế cũng đủ khiến cô cảm thấy ấm áp.


- Anh có thích trẻ con không?


Cô nhỏ nhẹ hỏi, trong lòng rất muốn biết.


Anh chau mày, anh chưa bao giờ nghĩ tới đề tài này, nên nhìn quanh những đứa trẻ ở đây, anh cũng không biết phải trả lời cô thế nào.


- Rất tốt.


Cô cười cười, đứng bên cạnh anh, thay phiên phát quà cho các em.


Cô rất hạnh phúc, bởi vì… nhiều bé sau khi nhận được quà sẽ lễ phép đáp lại một tiếng “Cám ơn” . Có rất nhiều điều, dù còn nhỏ nhưng vẫn có thể hiểu, giống như cám ơn vậy.

Cô rất hạnh phúc, bởi vì… nhiều bé sau khi nhận được quà sẽ lễ phép đáp lại một tiếng “Cám ơn” . Có rất nhiều điều, dù còn nhỏ nhưng vẫn có thể hiểu, giống như cám ơn vậy.


Sau đó họ đưa ra một số đề mục trong sách giáo khoa, em nào trả lời đúng sẽ nhận được phần thưởng, nếu trả lời sai sẽ tiếp tục ném quả cầu trong tay cho các bạn cùng lớp đang chen chúc sau lưng chờ được trả lời. Bọn trẻ rất phấn khích, một đứa trả lời, nhưng bên dưới vô số đứa trẻ khác hô to câu trả lời ABCD, tất cả mọi người cùng tham gia náo nhiệt.


Cũng có vài bé gái sợ phải ném bóng, nên cuối cùng có một bé trai xin xung phong nhận việc ném bóng.


Họ cùng nhau chơi đùa với những người bạn nhỏ đến tận cuối giờ chiều. Hai người đều hoài niệm đến những kỷ niệm học trò vì họ tốt nghiệp đã rất lâu.


Quay về, Trình Nghi Triết mời cô ăn tối, cô cũng không từ chối, nhưng chỉ lựa chọn hai món nhẹ và một món súp trong một nhà hàng cao cấp.


Giang Tang Du thấy rất ngạc nhiên vì Trình Nghi Triết không có ý kiến gì với lựa chọn này. Cô nghĩ chắc là anh ta sợ tổn hại đến danh tiếng của mình.


- Anh không hiếu kỳ vì sao em lại chỉ gọi ít món như vậy à?


Cô thật sự tò mò.


Cô nhìn sang các bàn xung quanh, bọn họ gọi rất rất nhiều món, có ăn hết hay không chắc họ cũng không bận tâm.


- Em chắc là thấy xấu hổ khi lãng phí thức ăn.


Cô che miệng cười, anh nói rất đúng, cô thật sự không muốn lãng phí.


- Em thích ăn cơm ta hơn, em không thích đụng đến những món giống như mấy tảng thịt bò lớn trong các nhà hàng Tây kia đâu.


- Thật ra có nhiều người cũng không thích ăn, nhưng vẫn gọi vì họ cho rằng ăn những món kia sẽ tạo cho họ một chút phong cách.


- Vậy sao anh không để cho mình phong cách một chút nhỉ?


- Phong cách thật sự không phải ở món mình chọn, mà phải do chính bản thân tạo nên.


Giang Tang Du quan sát những bộ bát đũa tinh sảo .


- Anh rất tinh vi.


- Thật lòng lại bị khoác thêm tội danh nữa chứ.


Anh thừa nhận, khi ở bên cô, anh sẽ cảm thấy rất dễ chịu, điều đó do đâu anh cũng không thể hiểu nổi. Cảm giác đó giống như, một dòng sông êm đềm. Cô không khiến người khác liên tưởng đến kiểu phụ nữ oanh oanh liệt liệt, nhưng lạnh nhạt chán ngắt, càng ở bên cô lại càng tỏa ra sức hấp dẫn khác biệt với những cô gái thông thường, khiến đàn ông phải khao khát.


Hơn nữa cô giống như một bức tranh, thanh thoát tao nhã, khiến người khác không thể nổi giận.


Mỗi câu nói của cô, đều như mang đến cho người nghe sự thoải mái.


Họ ăn được một nửa, thì có người quen bước vào.


Mạnh Tân Duy phát hiện thấy họ từ rất xa, nói nhỏ với người bên cạnh mấy câu, rồi đi tới.


- Giám đốc Trình, đã lâu không gặp.


Mạnh Tân Duy gật đầu chào Trình Nghi Triết, sau đó đem ánh mắt thả trên người Giang Tang Du.


Giang Tang Du bật cười.


- Các anh không phải bạn học sao? Sao lại khách sáo vậy?


Trình Nghi Triết cũng cười cười,


- Hơn nữa chúng ta cũng không phải đã lâu không gặp, có lẽ anh Mạnh hay quên, hơn nữa hình như đã quên chúng ta rồi.


- Làm sao chuyện đó có thể xảy ra chứ. Giám đốc Trình luôn luôn là tâm điểm của đám đông.


Trình Nghi Triết lại quay sang hỏi Giang Tang Du:


- Em thấy đây có phải là rất khách sáo không?


Giang Tang Du tiếp tục cười, không hề khách khí:


- Mạnh niên trưởng, anh thấy không, anh bị lật tẩy rồi ?


Mạnh Tân Duy nhìn hai người đánh giá một chút, từ từ mở miệng:


- Tôi nói không lại được hai người đồng khí liên chi, nên tốt nhất là rút lui sớm thôi.


Giang Tang Du cũng nhận ra là bạn anh đang đợi bên kia, khẽ gật đầu.


- Em sẽ liên lạc sau nhé.


Mạnh Tân Duy trò chuyện với Trình Nghi Triết vài câu, mới xoay người rời đi.


Trình Nghi Triết nhìn bóng lưng Mạnh Tân Duy rời đi, hơi chau mày.


- Hai người có vẻ rất thân.


- Hoàn toàn đúng.


Giang Tang Du không suy nghĩ, trả lời:


- Trung học cùng một trường, đại học lại chung trường.


Anh gật đầu, không hỏi gì thêm.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...