Nguyện Lấy Chàng Bánh Bao


"Ngươi đang hối hận sao?”


"Ngươi nói thật sao? vì sao lúc trước lại không nói cho ta biết " Mị Ngạn Nhi

thật sự không muốn tin đây là sự thật, nhưng trong lòng nàng đang có một giọng nói cho nàng biết, đây là sự thật.


Nàng hiểu Thạch Mặc, tuyệt đối sẽ không lấy chuyện như vậy ra để đùa giỡn.


"... Lúc trước, ngươi đã cho ta cơ hội để ta nói ra sao?”, thật ra, Thạch

Mặc cũng không phải oán hận, nói đúng là ra bản thân cảm giác, nếu lúc

trước, tình huống như vậy xảy ra làm cho hắn không biết phải nói như thế nào...


“...” Mị Ngạn Nhi chìm vào im lặng, nàng không thể phản bác.


Nhưng mà lúc nghĩ lại, Mị Ngạn Nhi tựa hồ lại nghĩ tới cái gì, ánh mắt thẳng

tắp nhìn chằm chằm vào hài tử trong lòng Thạch Mặc...


"Hai năm

trước trong một buổi tối, có một nam nhân xuất hiện trước mặt ta, hắn

nói cho ta biết ta đã có con với ngươi, cũng nói cho ta biết ngươi muốn

hủy đi đứa con của chúng ta, lòng ta lúc đó đã dần nguội lạnh, nhưng hắn nói có thể hắn có thể dẫn ta đi, cho nên, ta liền lựa chọn rời đi, thế

giới của ngươi vốn không hợp với ta, nhưng vì có ngươi, nên ta mới sẵn

lòng chịu đựng, nhưng chính ngươi lại cũng dùng ánh mắt khinh miệt đó

nhìn ta, ta biết mình không xứng với ngươi, nhưng ngươi đã chướng mắt

ta, vì sao vẫn muốn giữ ta ở lại bên cạnh ngươi, cho nên, ta đã lựa chọn rời đi.”


Nếu đã lựa chọn nói ra hết thảy, như vậy cũng nên thẳng thắn nói ra mọi chuyện.


“ Nam nhân kia là ai?" Mị Ngạn nhi đoán rằng có người đã trợ giúp thạch lặng yên rời đi, quả nhiên không sai.


"Hắn nói hắn là người của Thương Vương gia, chuyện tình đêm đó nếu như ngươi không tin, cũng có thể hỏi hắn, thời điểm đó hắn ta cũng có ở đó...”,

thời điểm Thạch Mặc nói ra những lời này, trong mắt có chút ảm đạm, hắn

không biết trong lòng người kia sẽ cảm thấy như thế nào khi chứng kiến

loại chuyện đó, sao có thể trơ mắt nhìn mọi chuyện cứ thế diễn ra.


Mắt Mị Ngạn Nhi trợn to, bên trong chợt lóe lên sự khiếp sợ, nhưng rất nhanh cũng hiểu rõ một chút.


Nàng cũng biết rõ việc mẫu vương sắp đặt một ảnh vệ ở bên người bọn họ, cũng không biết bọn họ là ai, hơn nữa mục đích của những ám vệ này cũng

không phải giám thị, chỉ tại thời điểm nàng gặp phải nguy cấp ảnh hưởng

đến tính mạng thì mới ra tay, không nghĩ tới chuyện lần đó lại mưu kế

của mẫu vương.


Tâm tình có chút phức tạp cũng vì thế mà an tĩnh

lại, mặc dù đối với việc mẫu vương cho người đưa Thạch Mặc đi có cảm

giác không vui, nhưng việc mẫu vương bảo vệ con của nàng lại mang vạn

phần cảm tạ.


“Thạch Mặc, ta..." Mị Ngạn nhi muốn nói nhưng lại bị Thạch Mặc cắt đứt.


"Sau khi rời khỏi nơi này, dựa theo ý của ta, hắn bảo sẽ đưa ta đến một nơi

khá hoang sơ, cuộc sống nơi đó khá tĩnh lặng, nhưng mà lòng của ta lại

không cách nào bình tĩnh được, khoảng cách để cho ta cảm nhận được ý

nghĩa của “ tưởng niệm”, ta nhớ ngươi, rất nhớ rất nhớ, mỗi khi nhìn

bụng mình lớn dần theo từng ngày, ta lại càng thêm nhớ ngươi, chỉ là, ta không thể trở về, bởi vì lúc trước ngươi vô tình, cũng là bởi vì chính

ta đã lựa chọn rời đi, ta biết rõ ngươi sẽ không tha thứ cho ta, cao cao tại thượng như ngươi sẽ không cho phép người khác phản bội ."


Thạch Mặc nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt hài tử, ánh mắt nhu hòa là bất khả tư

nghị, không giống như đang tự thuật một sự kiện đã từng làm cho chính

nghị, không giống như đang tự thuật một sự kiện đã từng làm cho chính

mình thập phần đau khổ.


"Ta..." Nàng muốn nói nàng không có,

nhưng lại có chút cố kỵ không nói nên lời, trong lòng mình hiện tại như

thế nào, thời khắc này cũng không thể nào dễ dàng hiểu rõ được , chuyện

tình cảm vốn phức tạp, huống chi là vừa yêu vừa hận và cả sự thật tàn

khốc trong đó.


"Không cần giải thích gì cả, hiện tại ta đã không

còn để trong lòng nữa,lúc trước là ta muốn mang chuyện này yên lặng sinh sống trong sơn thôn, nhưng có lẽ là thiên ý, lại làm cho Niệm nhi sinh

bệnh như vậy, ta đã nghĩ rất nhiều biện pháp, nhưng cuối cùng vẫn không được, cho nên, ta chỉ có thể tuyệt vọng đến nơi này tìm ngươi, nếu như

ngươi không muốn cứu hài tử thì chuyện trước kia... ta có lẽ sẽ kể cho

ngươi biết.”


Thạch Mặc nghĩ tới tâm tình lúc đó, trong nội tâm

không khỏi sợ hãi, trước kia hắn thật sự sợ hãi sự thật này, hắn không

biết được lòng của Mị Ngạn Nhi đang nghĩ gì cho nên cũng không biết

tương lai của mình cùng hài tử sẽ ra sao.


Kỳ thật, hiện tại hắn

vẫn còn lo lắng, hắn không biết sự thật như vậy rốt cuộc Mị Ngạn Nhi sẽ

xử lý như thế nào, oán hắn, hận hắn hay là không cần hắn, hắn cũng không biết, nhưng hắn không nghĩ sẽ dấu diếm nữa, hài tử cũng có quyền có mẫu thân của mình, trước kia là hắn quá ích kỷ.


Thạch Mặc dứt lời,

hai người đều không biết nói gì nữa, ánh mắt Thạch Mặc đặt ở trên người

hài tử, ánh mắt Mị Ngạn thì đặt ở trên người Thạch Mặc.


"...Vì

"...Vì

sao đến lúc này lại nguyện ý nói cho ta biết?" Thật lâu sau, Mị Ngạn Nhi mới mở miệng hỏi, không biết có phải Thạch Mặc nghe lầm hay không, hắn

cảm giác trong giọng nói của mị Ngạn nhi có một tia chờ mong.


"Hài tử cần mẫu thân...”hắn nói ra nguyên nhân, nhưng không phải là nguyên nhân duy nhất .


Quả thật hắn có điểm ích kỷ trong lời nói của mình, hắn sở dĩ nói ra là hy

vọng lòng của mình có thể tìm được sự an ủi, không có bất kỳ giấu diếm,

không có lừa gạt, chỉ có như vậy mới hắn có thể đối với tương lai tồn

tại một tia chờ mong, mà không phải một mực sinh sống tại nơi đó.


Về phần Mị Ngạn Nhi, nếu như nàng nguyện ý tiếp nhận hết thảy, nguyện ý

tiếp nhận hắn, hắn cũng nguyện ý lựa chọn tin tưởng Mị Ngạn Nhi, tin

tưởng nàng đối với chính mình cũng có cảm tình, tin tưởng bọn họ cũng sẽ có tương lai, nhưng là, nếu như nàng không muốn tiếp nhận hắn, như vậy

hắn sẽ đem hài tử lưu lại, một người rời đi, hắn tin tưởng Mị Ngạn Nhi

sẽ chiếu cố tốt cho hài tử, chỉ cần hài tử có thể sống hạnh phúc, hắn

cũng không còn gì phải lo lắng, mặc dù sẽ thương tâm, sẽ tiếc nuối,

nhưng là không ở bên cạnh Mị Ngạn Nhi, cũng không đại biểu là hắn không

yêu, hắn yêu nữ nhân này, vô luận là khi nào, ở đâu, dù cho là rời đi,

hắn vẫn sẽ yêu nàng.


"Chỉ như vậy sao? còn ngươi thì sao? Ngươi

có từng nghĩ cho chính ngươi chưa?" Mị Ngạn nhi phát hiện khiếp sợ qua

đi chính là sự bình tĩnh, trong nội tâm có một tia cảm xúc ấm áp làm cho nàng mang theo loại cảm giác chờ mong.


"..."


“...”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận