Người Thay Thế - Thanh Ngọc


Chiều tối, Thừa Dật cùng với Khả Ái trở về biệt thự Tống gia. Cũng giống như lần khác, trước mặt ông nội Tống hai người đều tỏ ra thân thiết, quan tâm chăm sóc nhau. Sau khi mọi người dùng cơm tối xong, ông nội Tống nói có chuyện muốn nói với Thừa Dật nên hai người nhanh chóng đi vào thư phòng. Để lại Khả Ái và Thừa Hưng ở trong phòng khách, anh (T.H) và cô cứ như vậy mà chìm đắm trong Thế giới riêng của mình, không ai nói với ai câu nào. Đến cuối cùng, Thừa Hưng vẫn là người lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng này.


" Khả Ái, chúng ta có thể nói chuyện chứ "


" A... Vâng "


" Chúng ta ra sân sau đi "


" Nhưng.... "


Khả Ái chưa nói hết câu đã bị Thừa Hưng nắm tay kéo đi.


Anh (T.H) kéo cô dừng lại trước gốc cây cổ thụ, nơi này là phía sân sau của biệt thự, trồng rất nhiều cây cảnh và nhiều loại hoa khác nhau, hơn nữa nó còn rất rộng và đẹp.


" Em còn nhớ dưới gốc cây này, khi còn nhỏ chúng ta đã có những kỉ niệm đẹp với nhau. Em và anh cùng nhau khắc tên của chúng ta lên trên này, đến bây giờ hai chữ ấy vẫn chung thủy đứng bên cạnh nhau. Nhưng em và anh.... "


" Em đã lớn, người em yêu là Thừa Dật "


Khả Ái cắt ngang lời nói của anh.


" Anh biết "


" Vâng "


" Khả Ái mấy năm nay em sống có tốt không "

" Khả Ái mấy năm nay em sống có tốt không "


" Anh họ, em sống rất tốt. Hơn nữa Thừa Dật anh ấy rất yêu chiều em "


" Em nói thật chứ "


" Vâng, anh họ "


Thừa Hưng im lặng nhìn cô, hai tiếng "anh họ" như một tấm màn ngăn cách ở giữa, đẩy quan hệ của anh(T. H) và cô ra xa.


" Khả Ái, anh có thể ôm em được không. Như một người anh trai ôm em gái của mình "


Khả Ái nhìn ra được trong ánh mắt và lời nói của anh đang mong chờ cô đồng ý.


" Có thể "


Thừa Hưng được sự đồng ý của cô, tiến lại ôm cô vào trong lòng, giọng nói khàn khàn nói nhỏ vào tai cô.


" Anh nhớ em "


Sau đó anh(T.H) nhanh chóng buông Khả Ái ra, ngón tay nhẹ nhàng đẩy mái tóc dài che lấp một bên má của cô ra phía sau. Cùng lúc đó, bên má vẫn còn sưng hiện ra trước mắt anh.


" Là ai "


Khả Ái nãy giờ vẫn đắm chìm trong suy nghĩ của mình, nghe thấy tiếng nói lạnh tanh của Thừa Hưng giật mình hoàn hồn lại.

Khả Ái nãy giờ vẫn đắm chìm trong suy nghĩ của mình, nghe thấy tiếng nói lạnh tanh của Thừa Hưng giật mình hoàn hồn lại.


" Là ai đánh em "


Cô luống cuống che đi bên má sưng đỏ của mình, lảng tránh qua chuyện khác.


" A... Không có gì... Em vào trong chờ Thừa Dật "


Sau đó cô quay người toan bước đi, nhưng bị Thừa Hưng đứng chặn trước mặt, không cho cô rời đi. Khuân mặt hiện lên sự tức giận hỏi cô.


" Anh nói là ai làm, ai đánh em "


" Là tôi "


-----


Sau bao ngày, hôm nay mị lại có hứng.


Không hay cho lắm 😂😂


Vote cho mị nhoa😘


Hóng cmt....


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận