Ngươi Rốt Cục Đến Tự Thú


“Không phải anh?”


Kỷ Tiểu Yêu hơi run run, móc ra phù hiệu cảnh sát lần nữa tỉ mỉ nhìn.


Ánh mặt trời dồi dào lan khắp hành lang,lưu lại điểm sáng lóng lánh mặt ngoài phù hiệu cảnh sát.


Khó giải thích được nhớ lại khi còn bé, người kia nói hắn tương lai nhất định sẽ làm cảnh sát…


“Này, alo?” Thịnh cảnh sát kêu hai tiếng.


Kỷ Tiểu Yêu lấy lại tinh thần.


Thịnh cảnh sát nói: “Cậu đem phù hiệu cảnh sát đưa cho tôi đi, nói không chắc sẽ có chút manh mối.”


Bất quá Kỷ Tiểu Yêu bỗng nhiên không muốn nộp lên, rất muốn tìm cớ lưu lại.


“Sẽ có đầu mối gì? Kẻ xấu luôn không khả năng là.. Cảnh sát đi?”


Thịnh cảnh sát nói: “E rằng bọn họ tập kích cảnh sá, có lẽ giả mạo cảnh sát, đều có khả năng, cậu đưa tới là được rồi.”


“Nhưng tôi đang trên đường đi làm, ngày mai hoặc cuối tuần đưa cho anh được không?” Kỷ Tiểu Yêu thử hỏi.



Thịnh cảnh sát dĩ nhiên không cưỡng cầu, qua loa nói “Vậy trước cứ như vậy” liền cúp, thật giống bên kia điện thoại còn có người khác.


Kỷ Tiểu Yêu thở một hơi, xem như là tạm thời lưu lại phù hiệu cảnh sát. Nhắc tới cũng kỳ, thời điểm mới vừa nhặt được, không có cảm giác gì, mà một hồi liên tưởng đến người kia, liền cảm thấy phù hiệu cảnh sát trở này nên thật quan trọng. Dọc theo đường đi, cũng không dám buông tay.


Sau khi đến công ty, nhìn thấy Kha tổng.


Có lẽ là do say rượu, sắc mặt Kha tổng không được tốt.


Có đồng sự ở trong công ty ăn điểm tâm bị bắt trúng, mọi người cũng không lên tiếng, vùi đầu công tác, toàn bộ bộ ngành đặc biệt yên tĩnh.


Rất nhanh tới lúc nghỉ trưa, tiểu thư kí trước sân khấu gọi Kỷ Tiểu Yêu lại đây, nói có người tìm.


Kỷ Tiểu Yêu viết xong bưu kiện trong tay liền mau chóng tới.


Người trước sân khấu tiểu thư nói là cảnh sát, ở phòng tiếp khách.


Đẩy cửa ra, quả nhiên là Thịnh cảnh sát ngồi ở trên ghế sa lon.


“Anh tới lấy phù hiệu cảnh sát sao?”


Kỷ Tiểu Yêu không tình nguyện hỏi.



Thịnh cảnh sát thả xuống báo vừa nãy lật xem, ngẩng đầu nhìn Kỷ Tiểu Yêu, ánh mắt rất quái lạ.


Kỷ Tiểu Yêu hỏi: “Làm sao vậy?”


Thịnh cảnh sát không lên tiếng, đứng dậy đứng ở cửa.


“Phù hiệu cảnh sát ở chỗ tôi, tôi đi lấy.” Kỷ Tiểu Yêu nói muốn quay người, Thịnh cảnh sát lại đè chốt cửa xuống, tựa hồ sợ Kỷ Tiểu Yêu chạy mất, chỉ vào bàn trà nói: “Trong sách kia có mặt cậu.”


“Há, ” Kỷ Tiểu Yêu nhớ tới, “Là bức ảnh chúng tôi làm huấn luyện phòng vệ.”


“Người trói cậu kia là ai?”


“Đạo sư (Thầy giáo) bên ngoài.”


“Cậu biết hắn?”


“Không quen biết.”


“Thật sự?”


“Thật sự a.”


Kỷ Tiểu Yêu có chút mơ hồ, đem báo cầm lên xem. Bên trong phối hợp, đạo sư mới vừa trói tốt Kỷ Tiểu Yêu, tia sáng đều đánh vào trên mặt Kỷ Tiểu Yêu, mà đạo sư đứng ở phía sau Kỷ Tiểu Yêu cũng không thể nhìn rõ mặt.


Thịnh cảnh sát chỉ về bên trong bức ảnh, một tay đạo sư khoát lên hõm vai Kỷ Tiểu Yêu.


“Nhẫn hắn đeo, chính là của tôi bị mất.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận