Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào


Tôi đi đến đuôi thuyền, cẩn thận ngồi cạnh Chung Nguyên.


Lúc này hắn đang ngồi xếp bằng, phụng phịu ngẩn ngơ nhìn chằm chằm

mặt nước, quần áo trên người chúng tôi đã bị mặt trời hong khô rồi,

nhưng gió lạnh thổi tới, tôi thực sự không nhịn được hắt xì một cái.


Chung Nguyên giật mình, không nói chuyện.


Tôi cọ cọ mũi, cười hì hì, lắc lắc cánh tay hắn, nói: “Cái kia … Thực xin lỗi nha …”


Chung Nguyên vẫn phụng phịu như cũ, không nói chuyện cũng không nhìn

tôi, tôi biết là hắn rất giận, áy náy nói: “Thực xin lỗi, ta biết là

ngươi tốt với ta, ta rất không hiểu chuyện … ta sau này sẽ không vậy

nữa, ngươi đừng giận được không?”


Chung Nguyên dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vẽ vẽ lên thân thuyền, như trước không nói gì.


Tôi cắn chặt răng, nói: “Nếu không ngươi trừ tiền lương của ta đi.”


Chung Nguyên đột nhiên xoay mặt đi đưa lưng về phía tôi, bờ vai hắn

hơi rung lên một chút … chắc là đang cố gắng đè nén tức giận trong lòng, dáng này của hắn nhìn như quyết tâm tuyệt giao, làm cho tôi rất sợ. Tôi thật sự đắc tội hắn rồi, đến cả tiền lương cũng không làm hắn nguôi đi, trời ơi, làm sao đây …


Thuyền nhỏ chậm rãi đi tới trước, tôi nhìn thấy bên cạnh có đài sen,

thuận tay hái lên, ai biết được cái đài kia rất dai, tôi hái lên mãi

không được, bị nó kéo về phía trước, làm tôi muốn rơi vào nước.


Chung Nguyên kịp thời đưa tay qua, kéo cả tôi lẫn đài sen trở về thuyền.


Một lần nữa ngồi yên ổn, hướng hắn nịnh nọt cười: “Cám ơn ngươi, hắc hắc …”


Chung Nguyên lại lạnh lùng không nói gì, trưng ra bộ mặt kiêu ngạo,

nói không phải chứ, cái mặt phụng phịu của hắn thoạt nhìn thiệt đẹp trai >


Đương nhiên bây giờ không phải lúc thưởng thức cái đẹp, tôi nắm đài sen, lấy lòng Chung Nguyên: “Ngươi ăn hạt sen không?”


Như dự kiến không có trả lời.


Tôi bóc một hạt ra, bỏ nhân xanh bên trong đi, sau đó đưa tới gần miệng hắn: “Ăn đi, ăn đi nè”


Chung Nguyên kiêu ngạo rốt cục nhịn không được trước sự mê hoặc của

hạt sen thơm mát, há mồm ra ăn. Tôi giống như được ân xá vậy, trong lòng mừng rỡ, tiếp tục lột vỏ, bóc nhân, đưa đến tận miệng hắn. Hắn lại

không chút khách khí há mồm ăn luôn, sắc mặt vẫn âm trầm như cũ.


Ak ak, sao có người khó dỗ thế không biết.


Tôi cẩn thận bóc hạt sen cho hắn, hi vọng hắn thấy tôi phục vụ tận

nơi mà bớt giận. Đáng tiếc tên kia lại như cái bàn đá, ngoại trừ lúc ăn

hạt sen miệng động đậy mấy cái, biểu tình trên mặt chẳng có biến hóa gì, coi chữ như vàng, một câu cũng không nói. Tôi dần dần thấy bực mình,

suy nghĩ coi thử có biện pháp khác không.


Lúc này thuyền của bọn Tiểu Nhị cũng đi về hướng này, cách chúng tôi

rất gần, Tiểu Nhị đứng ở đầu thuyền nhìn tôi với Chung Nguyên, cao giọng la: “Haha, tao thấy rồi nhá!”


Tay tôi run lên, một hạt sen rơi tòm xuống nước.


Tiểu Nhị lại hưng phấn la tiếp: “Hai người nha, vui vẻ quá đi, nhưng

mà đầu gỗ à, mày cũng nên chú ý một chút, Lục Tiểu Công đang nhìn kìa!”


Tôi lập tức thấy không tự nhiên, mặt cũng đỏ lên, giống như … hai chúng tôi làm vậy, giống như … hình như quá mức thân mật …


Đang lúc do dự, Chung Nguyên lại thản nhiên quét mắt nhìn Tiểu Nhị

một cái, không thèm để ý nói: “Đừng để ý cô ấy, chúng ta tiếp tục.”


Tôi: “…”


Tiểu Nhị, mày làm tốt lắm, Chung Nguyên rốt cục cũng mở miệng.


Thế là tôi cũng không chấp nó nữa, xoay qua cố gắng hầu hạ vị đại gia này. Tôi vừa bóc hạt sen vừa nịnh nọt cười: “Chung Nguyên, ngươi không

Thế là tôi cũng không chấp nó nữa, xoay qua cố gắng hầu hạ vị đại gia này. Tôi vừa bóc hạt sen vừa nịnh nọt cười: “Chung Nguyên, ngươi không

tức giận nữa?”


Chung Nguyên mặt không thay đổi: “Em nói xem?”


Tôi nhét một hạt sen vào miệng hắn: “Ta thấy, ngươi là người có tấm lòng rất rộng lớn, ha ha ha …”


Chung Nguyên không hề khiêm tốn, thản nhiên nhận lời khen ngợi của

tôi, còn chêm vào: “Muốn biết lòng anh tốt hay không, làm một việc anh

sẽ không giận nữa.”


Tôi cảnh giác hỏi: “Việc gì? Cái gì đấy?”


Chung Nguyên không nói gì, lại nhếch miệng, lộ ra nụ cười điên đảo chúng sinh.


Năm phút sau.


Trên đầu tôi đội lệch một cái lá sen to đùng, miệng ngậm một cái đài

sen rất dài, hai tay chụm trước ngực theo bộ dạng cún con, mặt nhìn

thẳng vào màn hình di động.


Chung Nguyên giơ di động, cười tủm tỉm nhìn tôi: “Đẫu gỗ, cười nào.”


Thế là tôi nhếch miệng, còn không quên cắn chặt cái đài sen kia, sau đó cười thê thảm.


Cạch một tiếng, di động của Chung Nguyên đã ghi lại khoảnh khắc lịch

sử này của tôi, lớn tới tuổi này trải qua rất nhiều chuyện dọa người,

mỗi lần như vậy tôi đều ghi nhớ bộ dạng mất mặt của mình vào trong não,

chỉ có lần này bị người ta chụp lại trong di động. cho nên nói, lần mất

mặt này của tôi thật là xuất chúng, đột phá, thay đổi bản chất.


Tôi nhìn tấm ảnh bấn loạn khiến người ta rơi nước mắt trong di động Chung Nguyên, hoàn toàn hỗn loạn.


Sau này, khi tôi để kết hôn với thằng cha này, hắn cực kì tàn ác đem

tấm hình cún con của tôi rửa ra đóng vào khung gỗ, sau đó đem khung đóng trên đầu giường, mỗi ngày sắp đi ngủ đều chiêm ngưỡng.


….


Qua mấy ngày ở chung, tôi rút cục thấm thía những lời Tử Kiện nói,

bạn cùng phòng của anh toàn là quái nhân. Tử Kiện với Chung Nguyên thì

khỏi nói rồi, ngay cả người qua đường Giáp và người qua đường Ất cũng

làm cho tôi phải nhìn với cặp mắt khác xưa.


Hai anh người qua đường này đều là sinh viên học viện máy tính, nhưng bọn họ là hai người theo trường phái cực đoan. Người qua đường Giáp là

một thiên tài hacker, hắc tới trình độ nào tôi không rành, nhưng nhìn

biểu hiện lúc Chung Nguyên kể chuyện anh ấy làm hacker rất khen ngợi nên tôi tin ngay. Chung Nguyên là thằng cha hư hỏng, nhưng lời nói của hắn

cũng có uy lực, ánh mắt của hắn vốn nhìn trên trời, có thể được hắn khen ngợi thì chắc chắn phải rất tốt. bản thân Chung Nguyên miễn cưỡng cũng

có thể là một hacker, vượt tường xâm nhập gì đó cũng dễ dàng, nghe nói

người qua đường Giáp từng bị hắn đột nhập tài khoản, nhưng hình như

không thành công, lại nghe đồn trước kia Chung Nguyên bị ba hắn bắt học

đủ thứ môn thượng vàng hạ cám gì đó, trong đó bao gồm máy tính. Nói như

vậy thì Chung Nguyên cũng được coi như bác học, đương nhiên giống bác

học hơn cả bác học còn một người nữa, chính là người qua đường Ất.


Nếu nói người qua đường Giáp là thiên tài thì người qua đường Ất là

kỳ tài. Người này ngoại trừ ngành sản xuất máy tính không có hứng thú

ra, rất nhiều lĩnh vực khác đều biết đến, từ thiên văn tới Văn hóa Phục

hưng, từ xem bát quái tới các loại ảo thuật quốc tế, chỗ nào cũng thấy

anh ta sờ mó vào. Anh chàng không những bác học, còn tham gia văn nghệ,

kết quả văn nghệ của anh ta chính là viết ra một cuốn sách nhỏ. Trong

cuốn sách đó, anh ta lấy tinh thần cầu tiến luôn muốn tìm tòi cái mới mà nghiên cứu sáng tạo cùng với tinh thần bấn loạn gì đó, nói chung là

chọc mù mắt.


Quyển sách nhỏ có tên [Sổ tay diễn X hoàn toàn]


Trong cuốn [Số tay diễn X hoàn toàn] này, người qua đường Ất đem diễn X chia làm bốn bậc, phân là sơ cấp, trung cấp, cao cấp và cấp tro cốt.

Sơ cấp diễn X tổng kết một câu như sau: Diễn X giả dạng làm ngốc X,

Sơ cấp diễn X tổng kết một câu như sau: Diễn X giả dạng làm ngốc X,

trung cấp diễn X tổng kết một câu: Vì diễn X mà diễn X; cao cấp diễn X

tổng kết là: Ở xa nhìn không diễn X ở gần nhìn diễn X; cấp tro cốt thì

lại tổng kết là: Người khác làm như vậy là diễn X, mình làm như vậy sẽ

không phải là diễn X ….


Kế tiếp, anh ta phân biệt theo hành vi, tâm lý, lực ảnh hưởng, xem

xét mức độ chờ ở 4 cấp bậc diễn X này dưới phương diện luận chứng, cuối

cùng kết luận dĩ nhiên là: Diễn X không phải đáng xấu hổ, đáng xấu hổ

chính là diễn không tốt.


Tôi muốn ngất trên cành quất.


Từ đó tôi bắt đầu đưa hai vị sư huynh này lên bàn thờ mà vái, bọn họ quả nhiên là nhân tài.


Lúc này Chung Nguyên đang chậm rãi ăn dưa hấu, hắn không để ý hỏi: “Đầu gỗ, em không sùng bái anh à?”


Tôi chán chường xoay mặt đi: “Tại sao ta phải sùng bái ngươi?”


Chung Nguyên mỉm cười: “Sau này em sẽ biết tại sao”


Sau này, từ một số người quen tôi biết được nguyên tắc tồn tại trong

kí túc xá của bọn Chung Nguyên, nguyên tắc này chỉ có bốn câu:


không so bóng rổ với Lục Tử Kiệnkhông so máy tính với người qua đường Giápkhông so diễn X với người qua đường Ấtkhông so … cái gì cũng đừng so với Chung Nguyên!



Buổi tối, chú đầu bếp nói tương chúng tôi dùng hết rồi, vì thế phái

Chung Nguyên đi mua. Là đối tượng áp bức trường kì của thằng cha này,

tôi bị bắt đi cùng hắn.


Từ chỗ chúng tôi ở tới tiệm tạp hóa gần nhất phải đi khoảng 15 phút, ở giữa phải đi qua một rừng cây nhỏ. Tuy rằng hôm nay có trăng, nhưng

trong rừng tiếng gió thổi ù ù, da gà da ngỗng gì nổi hết cả lên, bám

chặt sau Chung Nguyên. Chung Nguyên đi một lúc, xoay người nhìn tôi: “Sợ à?“


Tôi thiếu chút nữa đụng vào ngực hắn, lảo đảo một chút, đáp: “Không, không có …“


Chung Nguyên cũng không phân trần gì, kéo tay tôi: “Đi nào“


Chung Nguyên hành động rất nhanh, tôi rút lại cũng không được, đành

để mặc hắn kéo đi, lẽo đẽo cạnh hắn. Kì lạ là, tôi quả nhiên không thấy

sợ nữa.


Xem ra tên Chung Nguyên này còn có tác dụng trừ tà.


Vì hưởng ứng sự tiết kiệm của đầu bếp và sử dụng được nhiều, tương mà chúng tôi dùng là hàng rời. Người bán ở tiệp tạp hóa là một cô gái mũm

mĩm, nhìn thấy Chung Nguyên thì ngượng ngùng cười sau đó mang đủ các

loại tương bình to bình nhỏ bình đứng bình ngồi trong quán ra hết. Cô

gái này vừa đổ tương ra mắt vừa đảo về phía chúng tôi, Chung Nguyên mặt

không đổi sắc nhắc nhở cô ấy: “Cô đổ tương ra ngoài kìa.“


Mặt cô gái liền đỏ bừng, nhanh chóng đậy lại rồi đưa tương cho chúng

tôi, mặc dù trong tay còn dính tương nhưng vẫn cô gắng cười ngốc với

Chung Nguyên một cái.


Tôi tiếp nhận bình tương nặng trịch, trong lòng vui vẻ, tên Chung

Nguyên này quả là tai họa nhân gian, đi mua tương cũng chiếm được tiện

nghi của con gái nhà lành, chúng tôi tiêu tiền cho một cân tương mà được những hai cân, ây chà, chiếm tiện nghi cảm giác thật là đã …


Lúc trở về, cô gái bán tương lưu luyến không rời tiễn chúng tôi ra

tận cửa, đứng thật lâu mới quay vào. Tôi một tay ôm bình tương, một tay

ôm bụng cười: “Chung Nguyên à, người ta coi trọng ngươi đó nha.“


Chung Nguyên mặt lạnh te, không nói chuyện.


Tôi càng được thể, kéo kéo cánh tay hắn, cười nói: “Hay là ngươi cưới cô ấy đi, xem con gái nhà người ta hiền lành chưa, chúng ta được những

hai cân tương này!“


Chung Nguyên chụp tay tôi lại, nói: “Hai cân tương là bán mình liền à?“


Tôi cười hì hì đáp: “Cũng không phải, ta nói vậy không phải muốn tốt cho ngươi sao?“


Chung Nguyên đột nhiên xiết chặt cổ tay tôi, kéo mạnh tới nỗi phát đau, tôi chỉ đành bấm bụng năn nỉ xin tha thứ.


Chung Nguyên lại cầm cánh tay tôi kéo lại gần, cúi đầu âm trầm nhìn tôi, nói: “Vợ của anh anh tự nhiên biết.“


Tôi cảm thấy nội dung nói chuyện của hắn và biểu tình này chả ăn nhập gì với nhau cả, một câu trần thuật vô nghĩa như vậy tại sao lúc nói hắn lại nhìn tôi quỷ quái, nhìn tới nỗi tôi sợ run trong lòng, cứ cảm thấy

hình như hắn lại đang tính kế gì với mình.


Tôi ho khan một tiếng, cúi đầu, định rút tay về.


Bàn tay của Chung Nguyên rời khỏi cổ tay, chuyển sang trực tiếp nắm tay tôi, xiết chặt.


Lần này tôi không phản kháng gì nữa, bởi vì tôi nhận ra lại đi qua rừng cây nhỏ âm u kia rồi.


Ánh trăng và sao chiếu xuống cùng bóng loang lổ của cây cối nhìn có

vẻ dữ tợn. Tôi rụt vai, vừa định nói gì đó lại nghe thấy, hình như trong rừng cây sâu thẳm cách đó không xa truyền đến tiếng gì đó là lạ.


Hình như là hai người, một nam một nữ, bọn họ hình như đều bị thương hay gì đó, rất khổ sở rên rỉ.


Tôi rất hiếu kì, duỗi thân nhóng cổ ra định coi coi là chuyện gì,

liền bị Chung Nguyên lôi kéo đi, bước chân nhanh hơn rất nhiều, hai cái

chân ngắn của tôi cứ thế bị hắn lôi đi xềnh xệch.


Thanh âm rên rỉ đứt quãng dần dần cách xa chúng tôi, cả hai đã ra

khỏi rừng cây rồi. Trong nháy mắt bước ra khỏi rừng, tôi đột nhiên giác

ngộ, tiếng vừa rồi … khụ khụ, không phải là có người đánh dã chiến trong rừng cây chứ? Ai chà, phong tục nơi này đúng là thoáng nha …


Nói thật đây là lần đầu tiên tôi nghe cái thứ thanh âm ngay tại hiện

trường này cho nên máu lên não có hơi bị chậm, bây giờ ý thức được rồi

thì hai má nóng bừng lên … Thiệt là, tôi là người thuần khiết lắm ….


Chung Nguyên vừa lôi kéo tôi vừa nhìn từ trên cao xuống nói: “Sao rồi, bây giờ biết ngượng rồi à?“


Quả nhiên là tôi đoán đúng rồi. Tôi đành cúi đầu không biết nói gì

cho phải, trong óc toàn là thứ thanh âm a a ư ư, hiện trường a, uyên

ương hoang dã a … tôi phát hiện hóa ra khóa học sinh lý hồi trung học

thật là quá trừu tượng, cho dù sau này bị con quỷ Tiểu Nhị trau dồi thêm không ít, nhưng cũng không thể hiểu được là giáo dục cái gì về thanh âm hiện trường. Mark nói thiệt chính xác, có thực tiễn mới có hiểu biết

đúng.


Tôi cứ như vậy vừa miên man suy nghĩ vừa bị Chung Nguyên tha trở về chỗ ở.


Một đám người đang ngồi trước vỉa hè, nhìn thấy chúng tôi trở về, bọn họ liền trưng ra vẻ mặt mờ ám. Tôi đang buồn bực, còn nghe thấy Tiểu

Nhị nói: “Haha, bàn tay nho nhỏ, tam đầu gỗ, làm sao mặt mày đỏ vậy?“


Lúc này tôi mới ý thức tay còn bị Chung Nguyên nắm, thế là vội vàng rút lại.


Lão Đại cười tủm tỉm phụ họa: “Hắc hắc, nắm tay nói làm gì, người ta là yêu đương đó.“


Người qua đường Giáp thuận tay nhặt một chiếc đũa trên bàn lên, cầm

đũa nói: “Bạn Chung Nguyên, xin phỏng vấn một chút, cảm giác yêu đương

như thế nào?“ Nói xong đưa đũa tới trước mặt Chung Nguyên.


Tôi vốn tưởng rằng Chung Nguyên sẽ vô tình đẩy cái đũa ra, không ngờ

hắn lại để yên, nhẹ nhàng nhếch miệng lên cười, đáp gian: “Thực mềm,

thực thoải mái.“


Tôi nổi điên, đầu óc nóng lên, không dùng não suy nghĩ một giây nào

đã thốt ra: “Thực mềm thực thoải mái? Ngươi cho ta là băng vệ sinh à?“


Người xung quanh: “….“


Một đàn quạ đen bay qua, xếp thành chữ Bấn, rồi lại Bấn, rất bấn …


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận