Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào


Tôi kể lại quan hệ phức tạp của tôi và Chung Nguyên cho ba cô nương

kia, bọn nó nghe xong, để Tiểu Nhị làm một câu tổng kết: “Nói cách khác, mày bị bao nuôi!”


=.=!


Tôi bất đắc dĩ gãi gãi đầu “Kính nhờ tụi mày, mắt nào nhìn ta tao bị

bao nuôi hả? Đây là chủ nợ và lương dân, ông chủ và công nhân, áp bức và bị áp bức … lịch sử đẫm máu a …”


Tôi còn chưa nói xong, Tứ cô nương đã nhảy vào nói: “Không chỉ bao nuôi, còn có quy tắc.”


Tôi: “…”


Tụi mày còn sợ thiên hạ chưa đủ loạn! Tôi nhìn lão Đại cầu mong giúp

đỡ, lão Đại xinh đẹp cao quý lương thiện của tôi ơi, giúp nói vài lời đi …


Lão Đại xoa xoa đám tóc mới chớm của tôi, cười tủm tỉm nói: “Đầu gỗ

à, cho tụi tao mở cái tọa đàm chuyên đề: tài năng gì để có thể lừa được

mĩ nam chất lượng tốt nhé?”


Tôi khóc không ra nước mắt, gạt tay nó ra: “Chờ tao lừa được Lục Tử Kiện rồi tao mở cho.”


Tôi vừa nhắc tới Lục Tử Kiện, Tiểu Nhị đã không giữ được bình tĩnh,

nó dùng sức đổ xuống bàn, khóc nức nở nói: “Lộ Tiểu công của ta ơi, sao

mà mệnh ngươi khổ vậy a …”


Tứ cô nương nhíu mày: “Khóc cái gì mà khóc, hắn còn chưa chết.”


Tiểu Nhị: “Hắn mà chết rồi thì nên để mày khóc hả?”


Tứ cô ngương nhấc chân đá vào cái ghế Tiểu Nhị đang dựa.


Tôi nhìn cảnh hỗn loạn này, bình tĩnh đi lại giường, coi như hết, dù

sao lời đồn cũng đã đồn, kệ xác bọn nó nghĩ thế nào, chờ coi tôi sống

qua khỏi 15 tháng này đi, hừ hừ!


Hoặc là, sao tôi không nghĩ ra, mau tìm bạn trai cỡ Lục Tử Kiện, sau đó … Ha ha, hahaha …


Tôi nghĩ đến đó, nằm trên giường cứ cười hắc hắc suốt.




Quan hệ làm thuê của tôi và Chung Nguyên vừa lúc khai giảng là phải thể hiện ngay, không cần phải nói, là áp bức.


Bởi vì phải hộ tống hắn rèn luyện, thế là tôi phải thức dậy sớm hơn

bình thường nửa tiếng, về điểm này thì tôi vô cùng oán hận, đương nhiên

chỉ rủa thầm trong lòng, thật sự cũng không có biện pháp nào khác.


Chung Nguyên biến thái, mới sáng sớm dựng tôi dậy bắt chạy bộ, mắt

tôi còn chưa mở hết ra, không chỉ thế, hắn còn mặc một bộ đồ thể thao

trắng từ trên xuống dưới, so với công chúa Bạch Tuyết còn trắng hơn. Hơn nữa hắn thế cũng coi là đẹp đi, đương nhiên là bị chú ý, mọi người mặc

dù chủ yếu là vây xem hắn, tôi chỉ phải làm nền thôi mà còn thấy phát

dù chủ yếu là vây xem hắn, tôi chỉ phải làm nền thôi mà còn thấy phát

lạnh.


Trời ơi, tôi cực kì ghét chạy bộ …


Thế là chống án: “Chung Nguyên, ta có thể xin không chạy không?”


Chung Nguyên bình thản chậm rãi chạy, vừa hỏi ta: “Lý do?”


Tôi nghĩ một cái lí do thật đàng hoàng, sẽ không ai từ chối nổi “Chạy xong thúi lắm”


Chung Nguyên chẳng hề để ý đã bác bỏ: “Không sao, anh không chê.”


Tôi cảm thấy lời này của hắn rất kỳ quái, nghĩ cả nửa ngày bỗng ngộ

ra: “Ngươi có quyền gì mà ghét bỏ hay không chê!” Tôi không tin trên đời này còn có ông chủ không ghét bỏ công nhân thúi, như vậy ông chủ này là thiên thần =.=


Chung Nguyên dừng lại nhìn tôi, không tức giận: “Vốn đang chờ em biểu hiện tốt là tăng lương, không nghĩ tới ngày đầu đã trái lệnh” Hắn nói

xong, không để ý tới tôi xoay người chạy tiếp.


Tôi thực không có chí khí đuổi theo: “Ta chạy, ta không sợ thúi à …”


Chung Nguyên không nói gì.


Tôi thở hồng hộc nói: “Ngươi, có thể chạy chậm chút không?” Đúng là ưu thế chân dài, ghen tị >_


Chung Nguyên vẫn không nói chuyện, nhưng tốc độ giảm xuống hẳn.


Tôi cảm động nghiêng đầu nhìn hắn, phát hiện lúc này mắt hắn hơi nheo lại, khóe miệng nhếch nhếch như đang cười, nụ cười này, không gian ác

như mọi khi, có cảm giác tươi mát, giống như không khí buổi sáng sớm

vậy.


Bởi vậy mới nói, người xấu nào cũng có thời điểm lương tâm mọc răng, Chung Nguyên chính là ví dụ rõ ràng.


Đương nhiên, lương tâm có mọc mấy cái răng thì người xấu như cũ vẫn là người xấu.




Tôi dần dần phát hiện, đối với mối quan hệ làm thuê giữa tôi và Chung Nguyên thì ba tên vô lương tâm cùng phòng kia biểu hiện rất bình tĩnh,

bọn nó nhắc tới còn đem ra làm chuyện cười, mấy ngày nay tôi gặp một số

người, đã mặc định xem tôi và Chung Nguyên là một cặp tình nhân. Bấn

chết tôi đi!!!


Tôi hỏi Chung Nguyên làm sao bây giờ, hắn bình tĩnh trả lời: “Chúng ta dùng thời gian chứng minh cho bọn họ xem.”


Tôi cảm thấy hắn nói rất có lý, đúng, thời gian qua lâu lời đồn tự nhiên tan thôi.


Nhưng mà chúng tôi còn chưa kịp chứng minh đã có người mò tới thăm.


Hôm nay có một buổi triển lãm về buổi đóng quân dã ngoại vào buổi

tối, Chung chết tiệt bận không tới, tôi là ủy viên chụp ảnh, vinh quang

tối, Chung chết tiệt bận không tới, tôi là ủy viên chụp ảnh, vinh quang

tới góp vui.


Sau khi triển lãm chấm dứt, chị Linh gọi tôi lại, tôi hỏi xem có

chuyện gì không thì chị ta lại nói: “Mộc Đồng, chị sẽ khiêu chiến với

em.”


Tôi gãi gãi đầu: “Cái gì cơ?”


Mấy người còn rơi rớt lại chưa đi lúc này cũng đứng ngây ra, không có ý định dời bước nữa.


Chị Linh kiêu ngạo nhìn tôi đáp: “Chị muốn khiêu chiến với em, nếu chị thắng thì Chung Nguyên là của chị, em phải buông tay.”


Mấy ngày nay bị đồn đại tra tấn nhức cả đầu, tôi cung kinh nói: “Chung Nguyên không phải của tôi, chị muốn yêu ai kệ chị.”


Linh sư tỷ xoa xoa nắm tay, mắt lộ ra hung quang: “Em nói vậy có ý gì? Khinh thường chị phải không?”


Tôi sợ tới mức lui về sau một bước: “Sư tỷ đừng kích động nha, em và Chung Nguyên không có …”


Chị Linh khoát tay ra vẻ không kiên nhẫn: “Hai người chuyện không nên làm đều làm cả rồi, còn muốn nói không có gì? Mộc Đồng à chị không nghĩ em là người như vậy đó.”


Tôi cảm thấy oan ức quá, chúng tôi làm cái khỉ gì??? Cái khỉ gì cũng chưa làm a … còn nữa, tôi làm kiểu lúc nào?


Chị Linh tiếp tục nhìn tôi từ trên cao xuống: “Tóm lại, em không nhận khiêu chiến hả?”


Tôi cảm thấy chị Linh tự biên tự diễn thiệt làm người khác khó hiểu

nha, nói thật tôi và Chung Nguyên không có gì, nhưng ví dụ mà có a b c

gì thì chị ta thích thì tự đi mà theo đuổi, tôi cho dù có bị người ta

đào tường trộm mất cũng chỉ dám tự trách bản thân mị lực hấp dẫn không

bằng, mắc cái gì sồn sồn đòi tìm tôi khiêu chiến?


Linh sư tỷ tiếp tục dùng ánh mắt sáng quắc nhìn tôi, y như thể buộc

tôi nói ra chữ đồng ý mới bằng lòng, tôi rùng mình, cười hì hì nói: “Hẹn gặp lại chi” sau đó ba chân bốn cẳng chạy mất.


Quay về kí túc xá, kể lại chuyện này cho Nhất Nhị Tứ, bọn nó đều tỏ

vẻ hiểu hết, quái, thế nào mà chính tôi lại không hiểu đầu cua tai nheo

gì nhỉ?


Chuyện này vẫn chưa kết thúc, ngày hôm sau, tôi nhận được điện thoại

của một người bạn trong hội tên Tiểu Kiệt, nàng ta thần bí hỏi tôi định

so tài gì với Linh sư tỷ???


Tôi cảm thấy như sét đánh ngang tai: “Mình không có thi gì hết.”


Tiểu Kiệt đã hoàn toàn chìm trong thế giới mình xây nên, không cần

biết tôi nói gì, tự thoại: “Mọi người đang cược coi bạn và chị Linh ai

thắng, mình cũng muốn cá, nhưng chưa biết cá ai, nói cho mình nghe coi

rốt cục hai người so tài gì?”


Bấn loạn, tại sao gần đây thành viên của hội toàn những kẻ không bình thường vậy …


Tiểu Kiệt thấy tôi không nói gì, còn tiếp tục: “Uhm, bọn họ đều đặt

hai mươi đồng, hay là mình cũng cá hai mươi? Nhưng hội trưởng đặt những

100 đồng a ..”


Tôi nuốt nước miếng: “Đặt … Đặt tiền?”


Tiểu Kiệt: “Đúng, đừng nói bạn mới biết chứ.”


Tôi lau mồ hôi, cái vụ này là từ chuyện hôm qua sao, hóa ra độ nhanh

nhạy tin tức của hội bảo vệ môi trường còn thính hơn cả hội tin tức báo

chí à, nếu để cho đám bát quái này đi thống trị hội tin tức, chắc là sẽ

vực dậy cái hội này từ đầm lầy lên tới thiên đường quá …


Không đúng, tôi lại nghĩ đi đâu rồi, trong lòng thầm tính kế một chút, tôi hỏi: “Nè, Chị Linh giỏi nhất cái gì vậy?”


Tiểu Kiệt suy nghĩ một lúc, đáp: “Hẳn là Taekwondo, nghe nói là đai đen tam đẳng, không phải nói quá đâu.”


Taekwondo … nghe như khủng bố?


Mặc kệ, vì tương lai tươi sáng, tôi khẽ cắn môi, nói: “Vậy được, mình sẽ thi Taekwondo với chị ấy.”


Tiểu Kiệt sợ hãi than: “Bạn điên à?”


“Nghe mình nói, mình không điên” Tôi bình tĩnh cười “Tiểu Kiệt, bạn

giúp mình đặt 200 đồng, dùng tên bạn í, đặt cho ai chắc bạn cũng biết

hả?”


Tiểu Kiệt trầm mặc thật lâu, rốt cục cảm thán một câu: “Mộc Đồng à, bạn cũng quá vô sỉ.”


Tôi cười gian, chỉ cần chịu thua là được tiền, chuyện tốt như vậy dễ gì ngày nào cũng gặp!


Thế là tôi tự tin đường hoàng chủ động nói với chị Linh, tôi nhận lời khiêu chiến, hơn nữa còn chỉ định, ngoài Taekwondo ra không thi cái

khác, hai chúng tôi còn ký giấy sinh tử, mặc kệ bị thương như thế nào

đều tự chịu hậu quả.


Việc này tôi không dám nói với Chung Nguyên, dù sao đem đổi hắn lấy

tiền cược, cũng hơi nguy hiểm, may là hội bảo vệ môi trường cũng không

phải lớn lắm, chả mấy người ngoài biết việc này, không đến nỗi lọt vài

tai hắn ta.


Thực ra chẳng qua tôi sợ hắn nghe thấy trừ bớt tiền lương thôi!


Trận đấu định vào chiều thứ 6, đúng hôm Chung Nguyên đi thành phố H,

vì hắn có một buổi giao lưu bóng đá gì đó, hắn còn định bắt tôi đi làm

cổ động viên nghiệp dư gì đó, ây da, nhức đầu quá, thế là hắn không bức

tôi nữa >


Buổi chiều ba giờ, tôi đúng hẹn tới phòng tập võ, đã có sẵn mấy người đứng đợi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận