Ngươi Không Phải Đại Thần, Ngươi Quá Tiểu Nhân


Một

tháng sau.


Trở lại

trường học đã hai tuần, đi học tan học ăn cơm, đối với cuộc sống đã lâu không

được bình tĩnh như vậy, Liễu Thủy cảm thấy thực là vừa lòng, vì thê, ngẫu nhiên

đăng nhập trò chơi xem phong cảnh, tổ đội tiến vào FB đánh quái, dã chiến đến

danh tự biến đỏ thẫm, cùng ba người trong phòng tâm sự, nói chuyện phiếm bát

quái, cuộc sống quả thực vô cùng nhàn nhã, vô cùng dễ chịu.


Tự sau

ngày họp lớp đó, Tư Húc tựa hồ cũng được nghỉ ngơi, mỗi ngày đều lôi kéo Liễu

Thủy đến những địa điểm du lịch của thành phố C du ngoạn, Liễu Thủy nghĩ nguyện

vọng tốt đẹp làm trạch nữ bị đánh vỡ hoàn toàn, mỗi ngày mệt thành tượng gỗ.


Liễu

Thủy kháng nghị, ở thành phố B như thế nào cũng không thấy anh như vậy tích cực

muốn xuất môn đi dạo, hiện tại trở lại thành phố C, như thế nào bỗng nhiên tựa

như đầu óc bị đụng phải, dường như thay đổi thành một kẻ khác.


Lúc ấy,

Tư Húc chính là chần chừ vài giây, đứng tại nơi Liễu Thủy không thấy lỗ tai hơi

hồng hồng, sau đó mãnh liệt nói: :Anh mặc kệ, em nhất định phải đi cùng anh,

những địa phương đó anh chưa từng đi qua.”


Tư Húc

không biets xấu hổ nói cho Liễu Thủy, cùng Liễu Thủy đạp lên mọi ngóc ngách của

thành phố C, là giấc mộng nho nhỏ của tiểu yêu Tư Húc từ thời sơ trung, vì thế,

trong tình huống không có Liễu Thủy, hắn cự tuyệt rời chân.


Kháng

nghị không có hiệu quả, vô cùng thống khổ, Liễu Thủy cũng chỉ có thể đặt tại

trong lòng.


Phá tan

bức tường ngăn cách mỏng manh nào đó, yêu nghiệt lại không hề cố kị trầm mê vận

động, đem nhiều năm thủ thân như ngọc toàn bộ vứt bỏ, đáng thương cho Liễu Thủy

kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay, chỉ có thể đến nửa đêm mới

nặng nề chìm vào giấc ngủ, ngày hôm sau lại bị yêu nghiệt lôi ra cửa, ngẫu

nhiên còn gặp đám fan điên cuồng, còn muốn bị yêu nghiệt lôi chạy trối chết.


Cứ như

thế, yêu nghiệt mỗi ngày đều là vui tươi hớn hở, khuôn mặt giống như tiên nhân

của hắn cười đến giống như phật Di Lặc.


Liễu

Thủy囧.


Còn có

một chuyện, Liễu Thủy nghĩ đến liền ai oán vô cùng, ngươi nói xem nào có cha mẹ

nhà ai giống như nhà nàng như vậy, mọi người chưa thấy qua, liền đã muốn hay

tay đem con gái mình nhanh chóng đóng gói tống đi!


Yêu

nghiệt sau ngày họp lớp đưa chính mình về nhà, Liễu mẹ nhìn thấy Tư Húc, đó là

điển hình cho việc mẹ vợ thấy con rể, càng nhìn càng vừa lòng. Liễu Thủy ở một

bên nhìn thấy thiếu chút nữa phun máu nội thương. Mẹ ơi, Tư Húc sao có thể yêu

nghiệt đến như vậy? Mẹ đã không nói, nhưng ngay cả lão cha đều trốn không thoát

mê hoặc của ngươi?!


Kết quả

thời điểm yêu nghiệt phải rời đi, trong tay cũng đã cầm hành lý được đóng gói

sãn, Liễu Thủy bị cha mẹ ruột thịt của mình tống ra khỏi cửa, còn mang vẻ mặt

lo lắng dăn dò con nhỏ, cùng Tư Húc đi ra ngoài chơi, đừng chỉ lo cho bản thân,

còn phải chiếu cố tốt cho Tư Húc, hôm nay trời lạnh, mặc kệ con thế nào cũng

không được để Tư Húc bị cảm!


Liễu

Thủy rơi lệ, chỉ có thể cách cách cách nuốt vào trong lòng, không đến một ngày

ngắn ngủn, cha mẹ ruột thịt lại trở thành người khác, như thế nào có thể không

ngắn ngủn, cha mẹ ruột thịt lại trở thành người khác, như thế nào có thể không

khóc?


Một hồi

đến nhà Tư Húc liền tức giận cùng Tư Húc đại chiến, kết quả đến gần sáng Tư Húc

còn trên người mình làm ác, Liễu Thủy càng rơi lệ, thề sống thề chết cũng không

lại khiêu chiến uy quyền của yêu nghiệt.


Yêu

nghiệt thật là đáng sợ, bị đói bụng nhiều năm đột nhiên được giải phóng không

biết chừng mực, bị yêu nghiệt đè nặng, đáng sợ không gì so sánh nổi!


Ba mẹ

yêu nghiệt là sau hai ngày rời nhà liền bị yêu nghiệt lôi đi bái phỏng, Liễu

Thủy nhỏ nhỏ bị囧囧, mẹ yêu nghiệt không

phải là thời kì đầu tháng ba năm đó, từ trên máy bay rơi xuống trở thành nữ

hiệu trưởng xinh đẹp của trung học Thụ Đức sao?!


Bề

ngoài xinh đẹp tư thái nghiêm cẩn. lúc ấy không biết đễ mê đắm biết bao chàng

trai thanh xuân đang ở thời kỳ phát dục còn có một đám thầy giáo đã thành thục

chính trực tạo thành một vòng tròn ngưỡng mộ. Thời điểm đó, sân trương không có

chút riêng tư, tin tức nữ hiệu trưởng xinh đẹp không biết từ đầu xuất hiện bay

đầy trời, trong lúc nhất thời vô số người theo đuổi.


Chính

là một ngươi như vậy, cư nhiên là mẹ của yêu nghiệt?........


Hơn

nữa, hiện tại đứng ở trước mặt mình, cười đến hòa ái dễ gần, làm cho Liễu Thủy

không nghĩ qua là phải mê tiến nụ cười xinh đẹp kia.


Tâm can

nho nhỏ của Liễu Thủy bị囧 lại囧. Gia đình yêu nghiệt, quả nhiên đều là yêu nghiệt.


Em gái

yêu nghiệt, Liễu Thủy coi như đã chính thức nhận thức, Trương Á Nhàn, so với

yêu nghiệt nhỏ hơn một tuổi, đến trường sớm một năm.


Nói đến

Trương Á Nhàn, mắt ngọc mày ngài, nhìn trái nhìn phải, thật đúng là xinh đẹp

không thể nói. Vừa thấy Liễu Thủy liền nhiệt tình tiếp đón, cầm tay Liễu Thủy,

trong lòng có vô vàn điều muốn nói muốn nói____ đặc biệt nhằm vào chuyện yêu

nghiệt Tư Húc là như thế nào ám toán hãm hại cô囧, đối

với Liễu Thủy hoàn toàn không có nửa điểm xa lạ.


Liễu

Thủy lạnh giá, vì mình lúc trước tại tiệc tối kia ghen thầm, lòng dạ hẹp hòi mà

cảm thấy vạn phần áy náy. Liễu Thủy lại sai lầm rồi, Á Nhàn đứa nhỏ này, làm

sao lại có tâm cơ gì, quả thực chính là tiểu công chúa đơn thuần được gia đình

yêu nghiệt sủng ái!


Về phần

Á Nhàn vì sao lại mang họ Trương, lúc trước ba mẹ yêu nghiệt lo lắng chuyện

công bằng, hai đứa nhỏ, một cái theo họ cha, một đứa theo họ mẹ.


Cùng

những gia đình khác bất đồng là, yêu nghiệt theo mẹ, tiểu công chúa theo cha.


囧.


Cha yêu

nghiệt, là người mà Liễu Thủy thấy trong toàn gia đình là nhân loại bình

thường! __ __


Hơn bốn

mươi tuổi, rất là thật thà chất phác vẻ ngoài bình thường, đối nhân đối sự đều

thực ôn hòa, đối với Liễu Thủy, lại cùng Liễu Thủy chống đối lại yêu nghiệt,

Liễu Thủy ngay lập tức ở trên người cha yêu nghiệt tìm thấy sự cân bằng, cười

Liễu Thủy ngay lập tức ở trên người cha yêu nghiệt tìm thấy sự cân bằng, cười

đến vô cùng sáng lạn.


Cái

này, Liễu Thủy cũng là có người đau lòng!


Về phần

chuyện của người cha bình thường của yêu nghiệt cùng yêu nghiệt mẹ của yêu

nghiệt, kia lại là một câu chuyện khác, này, rảnh rỗi sẽ nhắc tới sau.


Thời

điểm rời đi, Liễu Thủy không khỏi nghĩ tới, chính là một người như vậy, trụ trì

một gia đình không bình thường.


Vì thế,

không lâu sau đó lại nhớ tới trường học.


Thừa

dịp khai giảng yêu nghiệt bay đi thành phố Z công tác, Liễu Thủy một mình một

người ở trường học, không người quản thúc cũng sẽ không có thiếu thốn giác ngủ,

mừng rỡ không có tiết liền rảnh rỗi mồi ngày nằm ở trên giường, xấu lắm không

ngồi dậy.


Ngẫu

nhiên chơi trò chơi, tiêu dao tự tại.


Như vậy

qua nửa tháng, vừa tròn một tháng, yêu nghiệt trở về, ngày lành đến, chính thức

tuyên cáo chấm dứt.


Bị yêu

nghiệt Tư Húc triệu hồi, cuối tuần buổi chiều thứ năm, Liễu Thủy liền chạy vội

tới nhà Tư Húc____ ăn cơm chiều!


Đối với

Tư Húc nấu cơm, Liễu Thủy có chấp nhất cuồng nhiệt, bởi vì thật sự là phi

thường phi thường ngon, trong nửa tháng bị yêu nghiệt độc hại kia, yêu nghiệt

làm thức ăn chính là án ủi duy nhất đối với Liễu Thủy! __ __


Đứng ở

cửa nhà Tư Húc, gõ gõ cửa, không phản ứng, lại gõ tiếp, vẫn là không phản ứng.


Liễu

Thủy囧.


Này Tư

Húc!


Trong

cái túi hỗn độn tìm cả buổi mới thấy chìa khóa, Liễu Thủy may mắn vỗ ngực thờ

phào, hoàn hảo có đem theo. Cái chìa khóa này là thời điểm lần đầu tiên tới nhà

yêu nghiệt bị yêu nghiệt cường nhét vào túi, bình thường đều là cùng yêu nghiệt

trở về, rất ít khi dùng đến, lần này nhưng thật ra lại phát huy công dụng, mỗi

ngày đều phải dùng, cũng là mệt chết mất!


Cầm

chìa khóa mở cửa, trong phòng lại là một mảnh im ắng.


Đi vài,

liếc mắt liền nhìn thấy đống hành lý vứt trong phòng khách, yêu nghiệt thật sự

đã trở lại, nhưng là người đâu?!


Hẹn

người ta, chính mình lại không thấy, nhất định phải hảo hảo giáo huấn yêu

nghiệt một chút mới được, Liễu Thủy thầm nghĩ.


Nhưng

là từng bước bước vào phòng ngủ, nhìn khuôn mặt xinh đẹp đang nằm ngủ trên

giường,. Liễu Thủy lại đau lòng. Cặp mắt có thể câu hồn đoạt phách kia khép hờ,

trước mắt hiện lên bóng dáng thản nhiên, yêu nghiệt tựa hồ so với một tháng

trước mắt hiện lên bóng dáng thản nhiên, yêu nghiệt tựa hồ so với một tháng

trước gầy đi một chút, sợ là vừa rồi về tới nơi cái gì cũng không quản liền ngủ

gục trên giường không dậy nổi đi.


Buổi

sáng mười giờ lên máy bay, chỉ sợ cơm trưa cũng chưa ăn, hoàn hảo vừa rồi trước

khi tới có mua chút đồ ăn, nhẹ nhàng hôn lên trán Tư Húc, thể hiện tượng niệm

đối với Tư Húc trong một tháng qua, Liễu Thủy đứng dậy, chuẩn bị quay lại phòng

bếp nấu cơm.


Xem ra

lúc này đây, khách lại biến thành bà nấu cơm!


Ai ngờ,

người con chưa động, liền bị một cánh tay ôm ngã trên giường, cuốn lấy, vững

vàng bị đặt dưới thân yêu nghiệt.


“Tư……”

Thanh âm kinh hô của Liễu Thủy toàn bộ bị yêu nghiệt nuốt vào. Lưỡi yêu nghiệt

ở trong miệng Liễu Thủy tùy ý, giống như đói khát, hai teey không ngừng dao

động trên người Liễu thủy.


Sau một

lúc, người nào đó rốt cuộc dừng lại, ngẩng đầu, sóng mắt trong suốt lòe sáng,

lộ vẻ vô tội đến cực điểm, mở miệng nói: “Anh đói.”


Liễu

Thủy thở hồng hộc, thật muốn một tay chộp lấy trán yêu nghiệt, có ai trêu trọc

người khác như vậy?!


“Em nấu

ccowm cho anh đi.” Nhận lệnh ngồi dậy nhưng chống thế nào cũng không thoát khỏi

yêu nghiệt, làm vài lần không phản ứng, Liễu Thủy nổi giận. “Yêu nghiệt, anh

không cho em ra em như thế nào làm cơm cho anh ăn?!”


Nói

những lời này đồng thời, đáy lòng Liễu Thủy hiện lên một ý tưởng chính là___

yêu nghiệt, nếu không anh làm cơm cho em ăn?......


……….


Tư Húc

không nói, ánh mắt vô tội càng thêm tà mị, nhẹ nhàng cúi đầu bên tai Liễu Thủy

hơi thở ra, sau đó nói: ‘Thủy Thủy, em phải phụ trách giúp anh ăn no.” Chân

chính hồn xiêu phách lạc.


Vì thế,

mỗ Thủy hoa hoa lệ lệ bị yêu nghiệt nuốt vào, một chút xương cốt cũng không

lưu! __ __


Cuối

cùng, Liễu Thủy rốt cuộc ăn được cơn chiều, tác phẩm của yêu nghiệt. Thiên địa

chứng giám, lúc cô đến nhà yêu nghiệt, đồng hồ báo thức vừa vặn điểm một giờ ba

mươi, Đến lúc rốt cục bưng lên chén cơm nóng đã muốn sang ngày tiếp theo, ai

oán đến cực điểm……..


Yêu

nghiệt, anh đây là mưu sát, anh muốn em chết đói!.......


Sau đó,

lang thôn hổ yết, căn bản chưa kịp nhấm nháp tinh tế. Yêu nghiệt đứng nhìn một

bên mặt mày hớn hở, Liễu Thủy hận không thể hung hăng bóp nát khuôn mặt tươi

cười đáng giạn kia, thật không biết mình trở nên như bây giờ là do ai làm hại!

Ăn cơm cũng là yêu nghiệt đem tới trên giường, chính mình cũng không còn khí

lực đứng khỏi giường, ô ô ô………


Vận

động sau khi ăn xong không thể thiếu, Liễu Thủy thật không thể hiểu được, yêu

nghiệt Tư Húc anh thật sự là tinh lực tràn đây! __ __

nghiệt Tư Húc anh thật sự là tinh lực tràn đây! __ __


Vốn

đang có rất nhiều điều muốn nói với yêu nghiệt, ví dụ như, tiểu hào “Tiếu

Khuynh Thành” của hoa hậu giảng đường mỹ nhân vừa mãn cấp, ngày hôm sau đã được

phong hào? Hoa hậu giảng đường mỹ nhân vào ngày đó cao hứng lôi kéo chính mình

cả đêm yên hoa tụ hội. Muốn nói Tư Húc không ở bên cạnh phá rối, Liễu Thủy là

người đầu tiên không tin.


Lại

như, vì cái gì lần đó ở trường quay rõ ràng bắt mình thay quần áo, cái gì cũng

không quay, nửa tháng trước tự nhiên ra đường lớn, ngay cả ti vi giải trí tin

tức, diễn đàn, BBS cũng tràn đầy hình ảnh bản thân trang phục thiên thần cùng

yêu nghiệt nhìn nhau cười? Nơi nơi mọi người đều đang tìm nữ nhân vật chính

trong quảng cáo, hoàn hảo chính là bên cạnh, hình ảnh tiễn biệt quá mức diễm lệ

ngày cả ba người trong phòng ngủ nhìn chằm chằm khuôn mặt Liễu Thủy cũng không

thể nhận ra!.........


Trời

biết, cô khi đó chính là bị câu nói của yêu nghiệt “Thủy Thủy, anh yêu em.”

Khiến cho囧 nhất thời không kịp phản ứng thôi! __ __


Cái gì

mà truyền thuyết thâm tình vô cùng?..........


Cái gì

mà diễn xuất hoàn mỹ truyền thoát?..........


…………


Đối với

những chuyện này, Liễu Thủy vẫn chỉ có một từ để hình dung chính mình lúc ấy,

tùy tay lật trang võng du đều có thể nhìn thấy câu cảm thụ khi đó ____囧!


Còn có,

kia gì, Liễu Thủy còn muốn hỏi, quay chụp là có tiền công đu, nếu quay quảng

cáo, kia yêu nghiệt, tiền của em đâu?!


Còn có

còn có, cuối cùng còn có……… Yêu nghiệt, nhiều ngày không thấy như vậy, anh có

nhớ em không?........


Bất đắc

dĩ quá mệt mỏi, ngã đầu liền nặng nề ngủ.


Tư Húc

đem thiên hạ trong lòng mình nhẹ nhàng ôm ôm, hôn lên sợi tóc mềm mại của Liễu

Thủ, khóe môi giương lên thành hình cung.


Một

tháng qua, nhớ thương vô hạn, một khắc ôm lấy Liễu Thủy kia, rốt cuộc lấp đầy,

nhưng là, còn chưa đủ, còn cần nhận định sâu sắc, Thủy Thủy, là chân chính ở

trong vòng tay trong lòng mình.


Cho dù

trải qua nửa năm, vẫn không thể tin được bản thân may mắn như vậy.


Người

con gái trong lòng này, thật sự là Liễu Thủy.


Người

con gái này, rốt cuộc cũng thuộc về mình.


Khuôn

mặt trong lúc mơ màng thản nhiên mỉm cười, đó là sự xinh đẹp hắn muốn bảo hộ.


Liễu

Thủy, Tư Húc yêu ngươi như vậy, chính là dùng cả đời để yêu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận