Người Đến Trước Thành Kẻ Đến Sau


Mọi thứ xong xuôi trước giờ đón khách, 4h chiều quan khách bắt đầu đến.


Theo ý của khách hàng là bữa tiệc phải được trang trí theo gam màu đen và trắng. Mỗi 1 vị khách đến sẽ được nhân viên đưa cho 1 bông hoa hồng trắng kẹp vào trong tấm thiệp mời.


Tôi và cái Nhung đứng ở cửa đón khách, nó khẽ quay sang tôi nói nhỏ:


- Tao thấy sao bày vẽ quá, sinh nhật mà cứ làm như lễ cưới không bằng.


Tôi nghe vậy huých vào vai nó:


- Tập trung đi, mày không muốn lấy thưởng sao? Nói xấu khách hàng thế không cod thưởng đâu.


Tôi vừa nói vậy, cái Nhung cũng liền nghiêm túc lại, miệng tươi cười đón khách.


Lúc này, đi vào là 1 cô gái mặc chiếc váy màu trắng được thiết kế theo kiểu công chúa, gương mặt cũng trang điểm nhìn khá xinh đẹp, đến tôi và cả cái Nhung còn phải xuýt xoa khen.


Nghe mấy người bạn của cô ấy nói chuyện thì mới biết hoá ra đây là nhân vật chính của buổi tiệc. Người xinh đẹp như thế, bảo sao không cầu toàn cho được.


- Này Nhung, mày có thấy quen quen không?


- Gì? Ai quen? Mày nói con bé đó á?


- Ừh, sao tao nhìn thấy quen quen.


Cái Nhung đánh nhẹ vào vai tôi:


- Thôi mày, đừng thấy người sang bắt quàng làm họ.


- Bắt quàng cái gì, tao thấy quen, nhìn giống giống ai nhỉ.


Lời vừa dứt, thì cái Nhung huých vai tôi:


- Ơ, anh Dương cũng đến kìa.


Nghe vậy tôi mới quay ra phía cửa, anh cũng đi lại phía tôi, thấy vậy tôi cũng mỉm cười gật đầu chào 1 cái rồi nói:


- Anh đến tiệc sinh nhật à?


Dương gật đầu 1 cái, tôi cũng đưa cho anh 1 bông hoa hồng:


- Anh đi lối này.


- Sao hôm qua cô lại về trước?


Câu hỏi có hơi bất ngờ làm tôi ngây 1 lúc rồi mới trả lời:


- À, tôi có việc gấp, cũng không kịp nói với anh, có nhờ bạn anh chuyển lời giúp rồi.


Lời vừa dứt, 1 giọng nói khác vang lên:


- Dương!


Là cái cô bạn của Dương hôm qua tôi gặp, cô ta đi lại khoác lấy tay anh rồi cười nói:


- Đến lâu chưa?


- Vừa đến.


- Vậy vào trong thôi, đứng đây làm gì?


Tôi nghe vậy cũng lấy 1 bông hoa ra đưa cho cô ấy:


- Hoa kẹp vào trong thiệp theo ý của chủ tiệc.


Cô ta lúc này mới rời mắt đến tôi:


- Ơ, là cô à?


Tôi nghe vậy cũng chỉ mỉm cười gật đầu thay lời chào, sau đó cũng liền nhận được cái nhìn không mấy thiện cảm của cô ta.


- Anh! Sao đến muộn thế?


Sau tiếng gọi ấy là bóng người nhào đến chen vào giữa Dương và cô ta, tôi lúc này mới nhận ra, bảo sao lại thấy giống ai đó nên buột miệng nói:

Sau tiếng gọi ấy là bóng người nhào đến chen vào giữa Dương và cô ta, tôi lúc này mới nhận ra, bảo sao lại thấy giống ai đó nên buột miệng nói:


- 2 người là anh em?


Dương nghe vậy gật đầu:


- Ừ, nó là em gái tôi, sinh nhật cũng là sinh nhật nó.


Con bé cười tươi hơn hoa ôm lấy Dương mà nói:


- Sinh nhật em nhưng anh lo tất phải không?


- Được rồi, sau hôm nay thì tập trung lo ôn thi cho anh.


- Em biết rồi!


Tôi thấy vậy lại cười rồi nói:


- Anh có vẻ rất chiều em gái.


- Không chiều nó thì nó sẽ mọc rễ trên người tôi.


Lời vừa dứt, bạn của Dương lúc này lên tiếng:


- Linh, chúc mừng sinh nhật em.


Cô ta vừa nói, vừa đưa hộp quà cho em gái Dương, con bé sau đấy có chút gượng gạo cười:


- Chị Yến à, em không để ý. E cảm ơn nhé, chị vào trong đi.


- Ừ, chị đợi anh em vào rồi chị vào luôn.


Em gái Dương nghe vậy cũng kéo lấy tay anh nói:


- Anh, đi vào thôi, sắp bắt đầu rồi.


Dương nghe vậy nhìn tôi nói:


- Tôi vào trong đã nhé.


Tôi gật đầu 1 cái, bọn họ cũng rời đi, nhưng cô bạn của anh vẫn còn không quên tặng tôi 1 cái nhìn khó coi.


Cái Nhung lúc này mới nói nhỏ với tôi:


- Này, cái con bạn mà mày kể đây phải không?


- Ừ.


- Đm, ghê gớm thật, tao thấy nhìn mày như kiểu sói gặp cô bé quàng khăn đỏ ấy. Cơ mà theo con mắt biết quan sát của tao thì tao thấy Dương không thích nó mà có vẻ để ý đến mày đấy. Thêm nữa, có vẻ em gái của anh ta cũng không ưa con này đâu.


Tôi nghe vậy lại bật cười nhìn nó:


- Sao mày biết hay thế? Cô với cậu nào lại nhập mày rồi.


- Tin tao đi. Thế nên cơ hội mày còn nhiều, tranh thủ gắp được miếng nào hay miếng đó.


Tôi khẽ cười với kiểu nói của cái Nhung:


- Mày thấy bạn bè của họ, nhìn thôi cũng biết là người có tiền rồi. Cỡ tao với mày thì nên biết an phận.


Vừa nói xong, thấy cái Nhung túm lấy tay áo tôi giật giật:


- Gì thế?


- Xem ai đến kìa.


Tôi nhìn ra phía cửa theo hướng của cái Nhung, sau đó cũng thu lại nụ cười của mình, lại là Hiếu và con Thư.


Cái Nhung lúc này tiếp lời:


- Sao tao cứ cảm thấy 2 đứa này nó ám mày thì phải. Chỗ đéo nào cũng gặp được.


- Kệ đi. Việc mình thì mình làm.


Nói rồi tôi cũng cầm lấy 1 bông hoa, đợi người đi vào rồi đưa:


- Hoa kẹp vào thiệp theo ý của chủ tiệc.


- Vy, em mới xuất viện mà đã đi làm rồi sao?


Tôi nghe nhưng cũng lờ đi mà nhìn anh ta nói:


- Anh đến dự tiệc sinh nhật thì mời đi lối này.


Con Thư lúc này khoác lấy cánh tay Hiếu rồi giật nhẹ:


- Anh, mình vào trong đi, tiệc bắt đầu rồi kìa.


Hiếu nghe vậy có nhìn tôi 1 lúc rồi cũng đi vào trong, cái Nhung thấy vậy lại lên tiếng:


- Đéo hiểu sao cứ thấy cái bản mặt của con kia là tao chỉ muốn đấm nó không trượt phát nào.


- Thôi, giờ chắc hết khách rồi, tao với mày vào trong đi.


Đón khách xong xuôi, chúng tôi vào bên trong buổi tiệc, đứng trực bàn và phục vụ.


Lúc đi ngang qua bàn của Dương, thì Yến - cô bạn của Dương chợt lên tiếng:


- Phục vụ, lại rót rượu!


Tôi nghe vậy cũng dừng lại, với lấy chai rượu trên bàn rồi lần lượt rót vào từng ly của mỗi người. Cho đến khi tới vị trí của Yến, tôi đang rót thì bất ngờ cô ta đụng vào khửu tay tôi, không cẩn thận chiếc ly đổ vào người cô ta rồi rơi xuống đất “XOẢNG” 1 tiếng.


Tôi vội vàng đặt chai rượu xuống rồi với lấy tờ giấy lau vết rượu trên quần áo của cô ta:


- Tôi xin lỗi!


Yến lúc này đứng dậy, đẩy tôi ra, vẻ bực tức mà lớn tiếng:


- Cô mới làm ở đây sao? Sao đến việc rót rượu cũng không xong thế?


Lúc đấy quả thật là cô ta huých tay tôi thì nó mởi đổ, nhưng đây là khách hàng nên tôi vẫn phải cúi đầu nói:


- Tôi xin lỗi!


Thấy có ầm ĩ, anh Trung quản lý đi lại:


- Có chuyện gì thế?


- Em không cẩn thận làm đổ rượu vào người khách.


- Vy, em làm ở đây bao lâu rồi, sao lại để ra sai sót ấy được. Anh đã nói hôm nay là buổi tiệc quan trọng, tại sao em lại không cẩn thận.


- Em xin lỗi!


Dương lúc này đứng dậy đi lại phía tôi:


- Được rồi, cũng chỉ là không may thôi, đang trong bữa tiệc, đừng làm mất không khí của nó, dọn dẹp chỗ này đi là được.


Yến thấy vậy có chút hậm hực nhìn tôi nói:


- Bẩn thế này rồi, thôi có lẽ tôi về trước.


Dương nhìn sang cô ta rồi lên tiếng:


- Chỗ này cậu vào nhà vệ sinh lấy nước lau sạch đi là được, 1 lúc là nó sẽ khô thôi.


Yến có phần không cam tâm nhìn tôi rồi hậm hực quay người rời đi.


Anh Trung bảo tôi dọn chỗ ly bị vỡ sau đấy di chuyển đến trực bàn khác.


Bỗng lúc này, con Thư ngồi ở bàn cạnh đó nhìn đến tôi rồi vẫy tay:


- Vy!

- Vy!


Mặc dù không ưa, nhưng tôi vẫn phải đi đến chỗ nó. Con Thư lúc này chỉ tay vào đĩa thịt bò rồi nói:


- Bàn này chưa cắt thịt.


Vừa nghe vậy, Hiếu ngồi ngay cạnh lại lên tiếng:


- Không cần, để đây bọn anh tự cắt.


Tôi không để tâm đến lời của Hiếu, công việc của tôi là phải làm. Với lấy con dao cùng chiếc dĩa, tôi cẩn thận cắt từng miếng, lần này cũng chú ý hơn, lỡ may con Thư nó lại dở trò gì thì cũng mệt.


Cùng lúc đấy, Linh em gái Dương cầm ly rượu đi lại bàn rồi nói:


- Anh Hiếu, lâu rồi không gặp, cứ tưởng anh bận không đến được. Nay dẫn theo cả vợ à?


Hiếu chưa trả lời, con Thư đã chen vào:


- Chị phải đi cùng không hở ra cái là có đứa gắp chồng mình như chơi.


Cả bàn cười rộ lên, Linh nó cũng lên tiếng:


- Giữ chồng thế là tốt, nhưng mà em nghĩ anh Hiếu chị không cần phải giữ đâu. Trông đào hoa vậy thôi chứ chung tình lắm.


- Không biết được đâu em ạ. Anh hùng khó qua ải mỹ nhân mà. Chồng mình không thích nhưng chân dài lại cứ lượn lờ trước mặt, thì thằng nào chịu được em. Huống gì, ở đây có người đã nhăm nhe rồi.


Bọn họ không hiểu nhưng tôi hiểu ý con Thư đang nói đến ai. Cố bỏ tai này qua tai khác, tôi xong việc của mình thì cũng rời đi nhưng lúc này con Thư lại lên tiếng:


- Vy, đi đâu thế? Ở lại chụp giúp tao kiểu ảnh.


Tôi nghe vậy có chút miễn cưỡng đi lại. Con Thư lúc này với lấy cái điện thoại bên chỗ Hiếu đưa cho tôi.


Theo phản xạ tôi nhận lấy, bản thân như 1 thói quen mở máy rồi đưa lên tầm nhìn của mắt, bỗng lúc này con Thư lên tiếng:


- Sao mày biết mật khẩu của chồng tao?


Tôi lúc này cứng người, quả thật có 1 số thói quen tôi chưa bỏ được, đó là mật khẩu điện thoại của tôi và của Hiếu đều chung 1 mã, vì vậy khi nhận điện thoại, tôi cứ như 1 phản xạ mở nó ra vậy.


Cả bàn lúc này nhìn chằm chằm vào tôi, mà tôi cũng chưa biết nên nói thế nào, thì Hiếu đưa tay lấy lại điện thoaii rồi nói với con Thư:


- Em đừng kiếm chuyện nữa.


Con Thư không vừa giật lại điện thoại từ tay Hiếu rồi hỏi:


- Mật khẩu là gì?


Hiếu không trả lời mà có phần bực gắt nhẹ:


- Đưa điện thoại cho anh.


- Anh nói mật khẩu đi đã.


- Thư, em đừng có quá đáng, đưa điện thoại đây.


Hiếu không trả lời, nó liền quay sang tôi:


- Mật khẩu là gì?


Tôi biết ngay kiểu gì nó cũng kiếm chuyện, im lặng nhìn nó 1 hồi rồi nói:


- 04xxxx


Nó nhìn tôi cười khẩy 1 cái:


- Là ngày sinh của mày?


Nói rồi nó quay sang Hiếu, 2 đôi mắt nhanh vậy mà đã trở nên đỏ ngàu, sau đó lại rưng rưng nước, trông dáng vẻ uỷ khuất mà nói:


- Chồng tôi lại để mật khẩu là ngày sinh của người con gái khác, nói xem tôi nên nghĩ tích cực như thế nào.


Tôi phục rồi, phục hoàn toàn với cái khả năng diễn như không diễn của nó. Ở giữa buổi tiệc cả trăm người, nó muốn làm bẽ mặt tôi phải không?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận