Người Cầm Quyền


Đới Kính Hằng cảm thấy Hàn Đông lần này thật sự muốn đối phó với Cục Quản lý đô thị, tâm trạng lập tức trở nên trầm trọng. Cục trưởng Cục Quản lý đô thị Nhâm Kiệt Hạo là thân tín của Đới Kính Hằng. Sau khi chuyện hôm qua xảy ra, tối đó Nhâm Kiệt Hạo đến nhà Đới Kính Hằng trình bày một phen, xin Đới Kính Hằng nhất định phải chiếu cố. Lúc ấy Đới Kính Hằng chỉ tỏ ra cố gắng nghĩ cách, ông ta biết Hàn Đông mới đến, chắc chắn phải tìm một bước đột phá, mà Nhâm Kiệt Hạo bây giờ chạm tới miệng súng, tình huống xử lý sự việc rất là phiền toái. Vốn dĩ Đới Kính Hằng chuẩn bị tranh thủ thời gian bàn bạc với Hàn Đông, dù gì hắn thấy, công tác của Cục Quản lý đô thị vốn phức tạp, nếu những quầy bán rong đó quá khách sáo với bọn họ, vậy thì bọn họ chẳng phải là đảo lộn. Chỉ cần khiến cho Đới Kính Hằng nghĩ không ra, Hàn Đông đã vậy còn đem sự việc này sớm nói ra, và nêu lên ở hội nghị thường vụ, bởi vậy có thể thấy Hàn Đông đã quyết tâm cao. Chính bởi vì như vậy, tuy rằng Đới Kính Hằng bất bình thay Nhâm Kiệt Hạo, nhưng lại không thể đứng ra kháng cự lúc này. “Thằng nhóc Hàn Đông này quả không đơn giản, nếu hắn đem chuyện của Cục Quản lý đô thị nói ra, chắc chắn còn có thủ đoạn kế tiếp, tạm thời có thể thấy vậy.” Đới Kính Hằng nghĩ thầm trong bụng. Lại nói, Đới Kính Hằng và Hàn Đông đã từng đụng độ qua. Ban đầu, Hàn Đông làm Bí thư trấn ủy ở thị trấn Triệu Hoa, kéo tập đoàn Kỳ Vọng qua đó đầu tư xây dựng một nhà máy rượu, lúc đó Đới Kính Hằng đảm trách Phó Chủ tịch thành phố còn là đại diện Ủy ban nhân dân thành phố tham gia nghi lễ đặt móng Chẳng qua là lúc ấy đẳng cấp của Hàn Đông còn quá thấp, Đới Kính Hằng cũng không mấy để ý hắn. Sau này, Hàn Đông phát triển nhanh chóng, Đới Kính Hằng tuy thấy thằng nhóc này cũng không tệ, nhưng vì Hàn Đông không nhờ tới, với tư cách là Phó Chủ tịch thành phố, cũng chẳng hay ho gì chủ động đi tìm hắn. Thời gian trôi qua, Hàn Đông bây giờ đã không còn là thiếu niên chỉ biết thưởng thức lúc trước, mà đường đường là Bí thư Thành ủy thành phố Vinh Châu, là lãnh đạo của Đới Kính Hằng. Giờ khắc này, trong lòng Đới Kính Hằng trăm mối ngổn ngang. Đầu óc thỉnh thoảng lại hiện lên bộ dạng của Hàn Đông trước kia, mà hiện tại, chính mình lại phải cẩn thận nghiền ngẫm suy nghĩ của Hàn Đông, tránh được những xung đột không cần thiết với Hàn Đông. “Thật là tạo hóa trêu người mà.” Đới Kính Hằng nghĩ thầm. Mà giờ khắc này các ủy viên thường vụ khác cũng đều âm thầm suy nghĩ về dự tính và mục đích mà Hàn Đông nhấn mạnh đề ra với Cục Quản lý đô thị Họ biết, hiện giờ nhất cử nhất động của Hàn Đông, chắc chắn đều có mục đích cả, cân nhắc cẩn thận, cũng có thể đại khái biết phương hướng và ý nghĩ trong việc làm của Hàn Đông. Hàn Đông nêu ra hết những gì mắt thấy tai nghe về Cục Quản lý đô thị, nghiêm túc phê bình, chỉ ra trách nhiệm không thể trốn tránh của Ban lãnh đạo, cần phải truy cứu trách nhiệm tương quan. - Bí thư Khâu, cô là quản lý Đảng và quần chúng, cô nói xem. Hàn Đông giao quyền phát ngôn lại cho Khâu Hiểu Mai. “Hàn Đông làm vậy là cố tình đẩy mình ra mà.” Khâu Hiểu Mai nghĩ thầm, bà ta chậm rãi ngẩng đầu lên nói - Hiện tượng mà Bí thư Hàn vừa mới đề cập đến, tôi cho rằng quả thật cần phải xử lý nghiêm, xây dựng một cách xử trí điển hình đối với Ban lãnh đạo Cục Quản lý đô thị, tôi cho rằng chỉ cần nắm được vấn đề chủ yếu thì được rồi. Nhâm Kiệt Hạo là Cục trưởng Cục Quản lý đô thị, đã gây nên vấn đề như vậy, ông ta không còn thích hợp đảm nhiệm chức vụ này nữa, vì vậy tôi đề nghị: bãi bỏ chức vụ hiện có của Nhâm Kiệt Hạo, đồng thời bổ nhiệm Phó chủ nhiệm phòng Nghiên cứu Chính sách Thành ủy Cốc Ninh Phối làm Cục trưởng Cục Quản lý đô thị. Mọi người đều hơi kinh ngạc nhìn về phía Khâu Hiểu Mai, không thể ngờ bà ta trực tiếp đề nghị cách xử lý nghiêm khắc đến như vậy, và còn nói ra người tiếp nhận chức vụ của Nhâm Kiệt Hạo. Lập tức mọi người phản ứng lại ngay, toàn bộ ánh nhìn đều hướng về phía Hàn Đông. Lúc này trông vẻ mặt Hàn Đông rất bình tĩnh. “Xem ra Hàn Đông đã nói trước với Khâu Hiểu Mai, không biết tiếp theo hắn còn muốn làm gì nữa?” Chủ tịch thành phố Khương Vinh Quang nghĩ thầm “Tuy rằng Cục Quản lý đô thị đúng là có vấn đề, nhưng Cục Quản lý đô thị là một trong số các ban ngành của Ủy ban nhân dân thành phố, Hàn Đông không nói trước với mình, trực tiếp định đoạt với Khâu Hiểu Mai, vậy là quá đáng lắm.” - Bí thư Khâu, buổi họp hôm nay, không hề đề cập đến vấn đề nhân sự, về việc của Cục Quản lý đô thị, tôi thấy hay để lần sau tập trung thảo luận vậy. Lời nói của Khương Vinh Quang tuy bình thản nhưng không khí trong phòng họp trong chốc lát đã nặng nề hẳn. Khâu Hiểu Mai sau khi Hàn Đông điểm danh mới đề nghị như vậy, thể hiện rất rõ là mang ý chí của Hàn Đông. Khương Vinh Quang chắc chắn không thể không hiểu, vậy ông ta nêu lên ý kiến phản đối là có ý nhắm vào Hàn Đông. Mọi xung đột của hai phe Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố không cách nào tránh khỏi. Mọi người cũng đều biết chút ít. Chỉ có điều lần đầu tiên Hàn Đông triệu họp, liền có chút căng thẳng. Khiến trong lòng mọi người âm thầm khiếp sợ, hiểu hai vị lãnh đạo chủ yếu này, chỉ e đều không phải đèn cạn dầu. Ngày thứ hai Hàn Đông nhậm chức, là phải động tay với ban ngành trực thuộc thành phố, có thể thấy hắn đến đã có chuẩn bị trước. Mà Khương Vinh Quang không nhượng bộ, trực tiếp nhảy ra phản đối, có thể thấy ông ta không cam lòng nhìn thấy Hàn Đông khoa tay múa chân đối với các ban ngành của Ủy ban nhân dân thành phố. Ủy viên thường vụ thành ủy, Trưởng ban Tổ chức cán bộ Mạnh Tuyết Hải cúi đầu nhìn đăm đăm vào ngòi bút, trong lòng không mấy vui. Về vấn đề nhân sự của Cục Quản lý đô thị, Hàn Đông không hề trưng cầu ý kiến của bà ta, mà lại thương lượng xong xuôi với Phó bí thư quản lý Đảng và quần chúng rồi trực tiếp đưa ra quyết định luôn. Tình huống này, đối với Trưởng ban Tổ chức mà nói, là cực kỳ bất lợi. Bí thư Thành ủy và Phó bí thư liên hợp lại, vậy về cơ bản, quyền lực về nhân sự của Trưởng ban tổ chức sẽ bị thu nhỏ lại. “Chỉ có điều không biết có phải Hàn Đông và Khâu Hiểu Mai đã đạt đến hiệp nghị của sự việc này không?” Mạnh Tuyết Hải nghĩ thầm “Bởi vì nguyên nhân của Chủ tịch tỉnh Lý, Hàn Đông phỏng đoán không tin tưởng mình, vậy thật là một việc rất bực bội.” Bí thư Đảng ủy Công an Sử Gia Hồng ngồi bên kia hút thuốc, giống như đang suy tư điều gì khó khăn lắm vậy. Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật Trương Bảo Nam hơi khẽ cau mày, vùi mặt vào bồn cây phía trước, tựa như đang khảo sát xem lịch sử của nó như thế nào. Những người khác cũng đều mang dáng dấp suy tư như thế. Hàn Đông đưa mắt đảo quanh, liền thu hết tinh thần của đám đông vào trong mắt mình. Trong lòng cười thầm, Hàn Đông nói: - Vấn đề của Cục Quản lý đô thị rất nghiêm trọng, vả lại cũng có một ý nghĩa điển hình nhất định, không hề là việc nhân sự đơn giản. Vì vậy, tôi cho rằng Thành ủy nhất định phải coi đây là cơ hội, trong phạm vi toàn thành, triển khai một hoạt động cải thiện tác phong công tác, đặc biệt là đơn vị công an, kiểm sát, tòa án, cần phải có thái độ đoan chính, ngăn chặn việc không chấp hành nghiêm pháp luật. Hàn Đông đã quyết định, chính là phải triển khai từ phương diện tác phong công tác, sẽ không vì sự phản đối của Khương Vinh Quang mà lắng xuống. Tuy là Hàn Đông không hề muốn nội chiến với Khương Vinh Quang. Nhưng Hàn Đông là Bí thư thành ủy, là nhân vật số một của thành ủy, hắn phải dựa theo ý nghĩ của mình làm tốt công việc ở thành phố Vinh Châu, vì vậy cũng không thể một mực nhân nhượng. Trừ phi Khương Vinh Quang có thể đưa ra lý do đầy thuyết phục. Nếu không, Khương Vinh Quang phải phối hợp mọi ý nghĩ của mình, nắm vững các công việc ở mọi phương diện rồi hẵng nói. Hàn Đông nói chừng mười phút, mang ý đồ của mình nói lại một cách hoàn chỉnh cho các ủy viên thường vụ. - Cải thiện tác phong công tác, nâng cao hiệu suất công việc, là làm tốt nền tảng ở mọi công việc. Hiện tại tác phong công tác của một số cơ quan, một số nhân viên còn thiếu tập trung, lề mề, phương thức làm việc thô, thờ ơ, như vậy sao bảo đảm chấp hành tốt các công việc do Thành ủy bố trí? - Vấn đề tác phong công tác, không chỉ hiện tại phải nắm, mà sau này cũng phải nắm, phải thường xuyên không dừng nắm bắt. - Để đốc thúc các đơn vị cải thiện tác phong công tác thực hiện đúng, tôi quyết định tăng mạnh công tác phòng kiểm soát thành ủy. Do Bì Trí Ba đảm nhiệm chức Phó trưởng ban thư ký thành ủy kiêm chủ nhiệm phòng kiểm soát thành ủy, nhanh chóng triển khai công tác. Hàn Đông nói xong mọi sắp xếp của mình, sau đó nói: - Về việc này, mọi người có ý kiến gì cứ nói. Hắn nói như thế, về cơ bản là nói việc này cần phải làm, mọi người khỏi cần có ý kiến phản đối nữa, nhưng có thể nêu lên ý kiến và kiến nghị. Lúc này, lập tức mọi người cảm giác được quyết tâm của Hàn Đông. - Tôi đồng ý với ý kiến của Bí Thư Hàn, việc này cần phải gấp rút thực hiện. Khâu Hiểu Mai trước tiên đứng ra tỏ rõ thái độ. Lần này liên kết với Hàn Đông là việc nên làm, bà ta cần phải làm tốt. Sau sự việc này, hai người làm như thế nào là việc sau này. Phó Chủ tịch thường trực thành phố Đới Kính Hằng nói: - Tăng cường xây dựng tác phong công tác, chuyện này tôi không có ý kiến. Tuy nhiên cục trưởng Cục Quản lý đô thị Nhâm Kiệt Hạo sắp xếp ra sao, Thành ủy cũng phải nhanh chóng xác định mới được. Vấn đề của Cục Quản lý đô thị vốn phức tạp, cũng không phải cái lệ của thành phố Vinh Châu, đối với công tác của Cục Quản lý đô thị, các vị đang ngồi ở đây cũng đều hiểu, vì vậy mà tôi cho rằng tuy Nhâm Kiệt Hạo chịu trách nhiệm lãnh đạo một phần nào đó, nhưng không thể vơ đũa cả nắm được. Hàn Đông gật gật đầu, nói: - Về sự sắp xếp công việc của Nhâm Kiệt Hạo, do ban Tổ chức khảo sát đề xuất kiến nghị, lần sau tập trung thảo luận về nhân sự cùng nhau quyết định vậy. Đới Kính Hằng thở phào nhẹ nhõm, Hàn Đông không hề muốn đánh gục Nhâm Kiệt Hạo, y cũng yên tâm được một phần. Gật gật đầu, Đới Kính Hằng bèn cúi đầu ghi ghi chép chép vào trong cuốn sổ. Kế tiếp Trưởng ban Tuyên giáo Đàm Bá Duệ, ủy viên thường vụ Phó Chủ tịch thành phố La Lập Thanh cũng trực tiếp biểu thị sự ủng hộ đối với Hàn Đông. Mà Phó bí thư, Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật Trương Bảo Nam, Phó bí thư, Bí thư Đảng ủy Công an Sử Gia Hồng, Trưởng ban thư ký Thành ủy Tào Tư Hào cũng không có dị nghị. Đến nước này, quyết định của Hàn Đông được thông qua không cần trì hoãn. Khương Vinh Quang cũng hiểu, hiện tại thế cục đang như vậy, Hàn Đông và Khâu Hiểu Mai bắt tay với nhau, bản thân lời nói của hắn rất có quyền năng, ngoài ra những người khác cho dù không đồng ý, cũng không thể nhanh như thế trực tiếp nhảy ra đối đầu với Hàn Đông, với kết quả này, y cũng đã có tư tưởng chuẩn bị. Tuy rằng rất buồn, nhưng Khương Vinh Quang cũng chỉ có thể chấp nhận sự thật này. - Tôi phục tùng theo quyết định tập thể của Hội nghị thường vụ. Khương Vinh Quang chậm rãi nói, - Có điều, trong quá trình chỉnh đốn tác phong công tác, chúng ta cũng phải chú ý một việc, không thể uốn cong thành thẳng, nếu không, rất nhiều công tác của các bộ phận, đơn vị không thể thực thi thuận lợi, vậy sẽ mang đến cho chúng ta nhiều phiền toái.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận