Người Cầm Quyền


Tuy rằng Hàn Đông cũng mơ hồ cảm giác được, tối nay, mấy tên côn đồ ở Thục Giang Xuân kia chỉ e là có người chỉ điểm, nhưng Hàn Đông cũng không quản việc vặt này.Cho dù Hàn Đông có ý định đẩy mạnh phát triển doanh nghiệp tư nhân thành phố Vinh Châu.Nhưng những doanh nghiệp đang phát triển này, có quá nhiều loại vấn đề, đương nhiên để bọn họ tự giải quyết là được.Mà việc Hàn Đông phải làm là nghĩ biện pháp để cho các doanh nghiệp tư nhân này có môi trường thuận lợi để phát triển.Đương nhiên, nếu quả thật cần thiết, Hàn Đông cũng sẽ đích thân ra tay, tuy nhiên cũng chỉ là để xây dựng điển hình, phát ra một loại tín hiệu trong phạm vi toàn thành phố.Vương Song lái xe đưa Hàn Đông tới tòa nhà số sáu Thành ủyĐây là một ngôi nhà nhỏ hai tầng, bốn phía là cây xanh, mùi hoa tự nhiên truyền đến.Hàn Đông không khỏi nhíu mày, đây hoàn toàn là biệt thự, nhớ rõ trước kia không như vậy, chẳng nhẽ là Đàm Ngưng Hào làm ra.Hắn không biết rằng, bên trong cái tiểu khu này, tổng cộng có năm nhóm biệt thự hai tầng, trong đó bốn nhóm ở trung tâm thành phố là của lãnh đạo chính, một nhóm khác dùng làm nhà ở tạm thời.Với Hàn Đông, một mình ở một ngôi nhà lớn như vậy, quả thật có chút lãng phí, ngay cả quét dọn cũng là cả vấn đề.“Tạm thời ở đây hai ngày, nếu Nhạc Nhạc không tới, mình đổi sang ở ngôi nhà nhỏ đi, thật sự không được, cũng có thể tự bỏ tiền mua một căn hộ nhỏ bên ngoài, ở biệt thự như vậy có chút kỳ cục.”Vấn đề phòng ở cán bộ lãnh đạo, trên thực tế là có văn bản chính sách đặc biệt, chẳng qua trong quá trình thực thi, không có bao nhiêu người lấy nó làm căn cứ.Lãnh đạo từ trên xuống dưới, bình thường không sử dụng bộ não của họ trong việc này, dù sao cũng là liên lụy tới lợi ích của rất nhiều người, thậm chí đại đa số lãnh đạo cũng đang hưởng thụ quyền lợi này, dĩ nhiên chẳng quan tâm rồi.Phòng lớn nhỏ bên trong đều sạch sẽ, các dụng cụ gia đình là hoàn toàn mới, Hàn Đông vừa thấy, đã biết trang trí căn phòng cũng tiêu tốn không ít tiền.Hàn Đông chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài một tiếng.Cả đêm, không có ai gọi điện quấy rầy Hàn ĐôngBởi vì vừa uống rượu, buổi tối Hàn Đông ngủ rất ngon, sáng hôm sau bị đánh thức bởi tiếng chuông đồng hồ báo thức.Ra khỏi giường, rửa mặt sạch sẽ xong, đi ra đã thấy Vương Song mang xe tới cửa rồi.Hàn Đông suy nghĩ một chút, nói:- Tiểu Vương, đi tới phố phía sau khách sạn Sa Loan, tôi đi ăn chút điểm tâm.- Vâng, bí thư HànVương Song gật đầu nóiXe Audi chậm rãi chạy nhanh ra tiểu khi, vòng vo vài chỗ ngoặt, không bao lâu đã tới phía sau khách sạn Sa Loan.Hàn Đông bảo Vương Song dừng xe, sau đó đi bộ lên phía trước, tới quán cơm hôm trước ăn cơm trưa.- Ồ, anh bạn dậy sớm như vậy à, muốn ăn chút gì không?Bà chủ còn nhớ rõ Hàn Đông, nhìn thấy hắn liền mỉm cười dò hỏi.Hàn Đông ăn hai cái bánh tiêu, một cốc sữa đậu nành và hai quả trứng gà.Còn bà chủ thì ngồi ở một bên, quan sát Hàn Đông, vừa như muốn nói nhưng lại thôi.Hàn Đông ngẩng đầu hỏi:- Bà chủ, có chuyện gì không?- Cậu biết không? Ngày hôm qua quản lý đô thị lại đánh người rồi, từ bên kia đuổi lại đây vài người bán hoa quả đấy, đánh cho người ta khóc lóc thảm lắm.Bà chủ thở dài một tiếng.- Anh bạn, cậu đúng là người của chính phủ à, nếu có thể nói với lãnh đạo vài câu, nên nói chuyện này một chút, bằng không sớm hay muộn sẽ xảy ra tai nạn chết người đó.Hàn Đông sở dĩ ra ngoài ăn điểm tâm, chính là muốn hiểu rõ một vài tình hình chân thật, nghe xong lời bà chủ nói, Hàn Đông hỏi:- Không ai báo cảnh sát à?Bà chủ cười đùa một tiếng, hỏi ngược lại:- Cậu cảm thấy báo cảnh sát có tác dụng sao?Hàn Đông im lặng, lập tức nghiêm mặt nói:- Bà chủ, bà yên tâm, chuyện này tôi nhất định phản ánh lên những ba ngành có liên quan.Tâm tình của hắn có chút nặng nề, xem ra tăng cường quản lý đội ngũ chấp pháp chính là việc cần phải làm nhất.Hàn Đông vẫn đang luôn suy nghĩ xem nên bắt tay triển khai công việc của mình như thế nào, hiện tại xem ra, vấn đề chấp pháp của quản lý đô thị rất ngang tàng, đúng là hướng đấy, vậy cứ bắt tay từ việc này mà làm đi.Ăn xong bữa sáng, Hàn Đông đi bộ lên xe, vừa thấy đã tới giờ làm việc, lập tức bảo Vương Song đưa hắn tới cục quản lý đô thị.Tới gần cục quản lý đo thị, Hàn Đông liền xuống xe, sau đó từ từ đi tới.Cục quản lý đô thị là một tòa nhà bốn tầng, tường vây xung quanh một cái sân, trong sân là một vài xe ba bánh mà người bán rong dùng để bán đồ, hai xe ba gác, ở dưới một góc lán còn có các loại bàn ghế, xem ra đều là đồ vật mà quản lý đô thị thu được khi chấp pháp bên ngoài.Hàn Đông quét mắt một vòng, lập tức liền đi tới trước cửa tòa nhà, nhìn thấy một nhân viên nữ trẻ tuổi đang ngồi cầm gương vẽ lông mày, đôi môi vểnh cao, giường như rất hài lòng với nhan sắc của mình.Bên cạnh là một nữ nhân viên lớn tuổi hơn chút đang phe phẩy cái quạt, cười nói cùng một người đàn ông trung niên.Trên mặt bàn bọn họ, vứt một ít văn kiện, có quyển vở nhỏ, cặp văn kiện, ngoài ra còn một ít đồ dùng cá nhân của bọn họ, trước mặt nữ nhân viên trẻ còn có nửa ổ bánh mì chưa gặm hết.Hàn Đông đứng đó nhìn một hồi, cũng không ai để ý đến hắn, dường như tất cả mọi người đều không nhìn thấy một người đang đứng trước mặt.Hàn Đông khẽ mỉm cười, gõ lên trên quầy, nói:- Xin hỏi, văn phòng cục trưởng các vị ở tầng mấy?- Cậu cần gì?Nhân viên nữ trẻ tuổi lạnh giọng hỏi, cũng không quay đầu liếc mắt nhìn Hàn Đông một cái, còn rất chăm chú vẽ lông mày.Hàn Đông chỉ vào đồng hồ treo trên tường nói:- Bây giờ cũng đã 8h30 rồi, các cô đi làm thật nhàn nhã.- Nói cái gì đó?Nhân viên nữ trẻ tuổi lập tức phát hỏa, ném gương lên mặt bàn, trừng to mắt hỏi:- Cậu không có việc gì làm hay sao mà chạy tới đây lải lải hả, nơi này là nơi làm việc, không nên đến quấy rầy chúng tôi làm việc, bằng không tôi sẽ gọi người chỉnh đốn cậu.Hàn Đông ngẩn người, hắn cũng không ngờ cô gái này đã vậy còn quá kiêu ngạo, không chỉ nói năng lỗ mãng, còn tuyên bố cho người chỉnh đốn mình, không biết đây có phải là hang ổ thổ phỉ không đây.Cười cười, Hàn Đông nói:- Còn chỉnh đốn tôi, đây là hang ổ thổ phỉ của các cô à, các cô không tự chỉnh đốn mình đi?Lúc này đôi nam nữ bên cạnh cũng bị thu hút vào, người trung niên kia cười lạnh một tiếng nói:- Nhóc con, cậu đến bới móc đấy à? Cũng không xem đây là chỗ nào, lại ồn ào nữa, cậu tự mà chịu đấy.Bởi vì cục Quản lý đô thị tịch thu đồ, sau khi trở về, thường có người theo tới cục Quản lý gây náo loạn.Cho nên, tuy rằng Hàn Đông thể hiện tao nhã đấy, nhưng xem ra với mấy người này, thứ nhất Hàn Đông là người hỏi lung tung, vừa thấy đã là kẻ xấu, phỏng chừng cũng là làm cho hả giận, bởi vậy đối với Hàn Đông một chút sắc mặt tốt cũng không có.Hàn Đông thản nhiên nói:- Sao đấy, tôi tới tìm hiểu tình hỉnh, thì phiền các anh chị sao? Đây chính là thái độ làm việc của các anh chị sao?- Cút…Nhân viên nữ trẻ tuổi kia phẫn nộ kêu lên, giơ tay nắm nửa miếng bánh mì trên bàn kia ném về phía Hàn Đông.Hàn Đông vội vàng né ra, sắc mặt trở lên xanh mét.Thấy mầm biết cây, từ đây thấy thái độ vài nhân viên, liền biết nhân viên quản lý đô thị đi ra ngoài chấp pháp đối với dân chúng sẽ có sắc mặt như thế nào.Huống chi, Hàn Đông đã tận mắt chứng kiến nhiều nhân viên quản lý đô thị vây đánh một phụ nữ trung niên bán đào.- Xem ra quả thật nên chỉnh đốn cục Quản lý đô thị một cái.Hàn Đông trầm giọng nóiMấy người bên trong nghe xong, hơi sửng sốt, nhân viên nữ trẻ tuổi đặc biệt nóng nảy, giận dữ hét:- Nhóc con, mày đứng đó đừng có chạyNói xong, cô liền cầm lấy điện thoại bàn quay số.Hàn Đông lạnh lùng cười, lập tức lấy điện thoại ra, bấm số ủy viên thường vụ Thành ủy, bấm dãy số của Trưởng ban thư ký Thành Ủy Tào Tư Hào, sau khi chuyển máy, Hàn Đông trầm giọng nói:- Trưởng ban thư ký, tôi là Hàn Đông, tôi bây giờ đang ở đại sảnh cục Quản lý đô thị, phiền anh thông báo tới cục trưởng cục Quản lý đô thị, trong hai phút xuất hiện ở trước mặt tôi.Tào Tư Hào nghe giọng Hàn Đông lạnh như băng, ông cũng biết tình trạng cục Quản lý đô thị, bởi vậy ông ta khẩn trương nói:- Vâng, bí thư Hàn, tôi sẽ lập tức tới.Cúp điện thoại, ông ta bấm số điện thoại cục trưởng cục quản lý đô thị Nhâm Khiết Hạo, giận dữ hét:- Nhâm Khiết Hạo, ông đang làm gì vậy hả, bí thư Hàn ở dưới lầu cũng không biết, ông mau xuống dưới đi.Nhâm Khiết Hạo sợ tới mức kêu “a” một tiếng, điện thoại trong tay suýt nữa rơi xuống đất, Bí thư Thành ủy vô duyên vô cớ đi tới cục Quản lý đô thị, ngay cả mình cũng không biết, xem ra bí thư Hàn tới nhất định là có chuyện rồi.Làm cục trưởng, Nhâm Khiết Hạo đối với tình hình đơn vị mình hiểu rất rõ, nếu Bí thư Thành ủy muốn tìm lỗi, điều này khẳng định sẽ không hề thiếu.Lúc này Nhâm Khiết Hạo đã kinh sợ, mồ hôi lạnh vã ra, cúp điện thoại, lập tức chạy xuống tầng dưới.Nhìn thấy cục trưởng mập mạp lao xuống như một mũi tên, một vài nhân viên trên cầu thang đều kinh sợ, vừa định há mồm chào hỏi, Nhâm Khiết Hạo đã vượt qua- Sao vậy?- Đã có chuyện gì?Mọi người đều kinh hãi, thấy bộ dạng Nhâm Khiết Hạo, giống như trên nhà bị cháy.Vì thế một số người không kìm nổi tò mò liền đi theo sau xuống lầu.Giờ phút này, dưới đại sảnh, Hàn Đông bị vài nhân viên quản lý đô thị vây lại.Hàn Đông vừa mới nói chuyện điện thoại xong, mấy nhân viên quản lý đô thị từ bên ngoài liền đi vào, bọn họ vừa nói vừa cười, sau xem lại tình hình ở đây, một người đàn ông sắc mặt u ám hỏi một tiếng, nghe nói Hàn Đông là người tới gây rối, những người đó lập tức vây lại.- Các anh muốn làm gì?Hàn Đông lạnh giọng hỏi, ánh mắt nhìn chằm chằm người đàn ông u ám kia, nhìn trang phục anh ta, hẳn là một lãnh đạo cục Quản lý đô thị. - Nhóc con, dám tới cục Quản lý đô thị quấy nhiễu, an gan báo àNgười đàn ông kia nhìn Hàn Đông, vẻ mặt cười chế nhạo.- Hôm nay sẽ khiến cho mày tới được mà không đi được, áp giải nó cho tôi. Vài người khác nhận được lệnh, lập tức săn tay áo lên.- Dừng tayLúc này một âm thanh giận dữ truyền đến.Lập tức một thân thể như một trận gió lao cực kỳ nhanh tới.- Cục…Mọi người đều khẩn trương chào hỏi, nhìn thấy bộ dạng Nhâm Khiết Hạo đầy mồ hôi, mọi người trong lòng đều kinh ngạc.Nhâm Khiếu Hạo lúc này đâu nghĩ được nhiều, vừa rồi nếu ông ta không xuống kịp, tình hình sẽ rất khó kiểm soát.Ông ta với vẻ mặt tươi cười nịnh nọt tiến lên phía trước nói:- Bí thư Hàn, chào ngài…- Hừ, hay cho một cục quản lý đô thị Hàn Đông hừ lạnh một tiếng, xoay người đi ra ngoài.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận