Người Cầm Quyền


Phạm Kỳ vừa thấy Hàn Đông lập tức tười cười đón tiếp, chỉ là lúc y bước đi, hai tay ôm bụng dưới không hề buông, cái bụng lớn đưa qua đưa lại, tựa như một con chim cánh cụt, vô cùng buồn cười. Ấn tượng của Hàn Đông đối với người này vô cùng không tốt, chủ yếu là người này giữa trưa chạy đến chỗ ở của Hàn Đông, còn muốn vào nhà, Hàn Đông thấy được chuyện này cũng không phải là hành vi chính đáng gì, chỉ có loại người không trung thực mới lén la lét lút vào nhà người khác. Tuy nhiên, Hàn Đông không hề biểu lộ sự khó chịu, thản nhiên nói: - Anh tới rồi. Trương Tự Miễn đi bên cạnh Hàn Đông, nhìn thấy Phạm Kỳ có chút kỳ quái, cũng không biết sao y lại quen biết Hàn Đông. Trong lòng nghĩ sau này mình có thể được chú ý một chút, phải nhớ hết những người thường ngày Hàn Đông tiếp xúc mới được, nếu không ngay cả xưng hô thế nào cũng không biết. Vào đến văn phòng, Phạm Kỳ cũng ôm bụng theo sau. Hàn Đông không ngồi ở sa lông tiếp khách, mà ngồi đằng sau bàn làm việc to lớn. Thấy thế, Phạm Kỳ hơi có chút ngượng ngùng, đứng đó không biết làm sao. Lúc này Trương Tự Miễn bước vào pha trà cho Hàn Đông, nhìn thấy Phạm Kỳ đứng đó mà Hàn Đông không lập tức mời y ngồi, trong lòng chợt hiểu ra, Hàn Đông khẳng định không thích người này. Đợi Trương Tự Miễn đi ra, Hàn Đông thu dọn hồ sơ trên bàn làm việc một chút, lúc này mới ngẩng đầu, nhìn Phạm Kỳ một cái nói: - Anh ngồi đi, đứng đó làm gì? - Dạ vâng, cám ơn chủ tịch Hàn Phạm Kỳ cung kính khom người, sau đó ôm bụng ngồi đối diện bàn làm việc. Hàn Đông hớp ngụm trà, sau đó ngẩng đầu lên nói: - Anh có chuyện gì? Bởi vì trong lòng có chút không thoải mái, cho nên Hàn Đông không hề rót trà mời Phạm Kỳ Phạm Kỳ lại cung kính nói: - Chủ tịch Hàn, công ty Kim Cường chúng tôi cũng tham gia xây dựng đường Tân Giang, hiện giờ đình công lâu như vậy, nghe nói trong thành phố chuẩn bị trùng tu, bắt đầu cải tạo? Hàn Đông thản nhiên nói: - Đường Tân Châu là công trình trọng điểm của thành phố Tân Châu, kéo dài lâu như vậy, có lẽ cũng không tiếp tục kéo dài nữa, Ủy ban nhân dân thành phố qua một thời gian sẽ mở tọa đàm, mời các công ty nhận xây dựng đến thảo luận, sau đó tiếp tục công việc xây dựng. Mặc dù có khó chịu với người này nhưng y lại muốn bàn công việc, Hàn Đông vẫn là phải nhẫn nại giải thích cho y. Phạm Kỳ nói: - Chủ tịch Hàn, vậy chúng tôi đến lúc đó nhất định sẽ tham gia hội nghị tọa đàm, nhưng mà Chủ tịch hàn, tôi nghe nói trong thành phố có ý làm mới quy hoạch đường Tân Giang, với lại đường Tân Giang mới sẽ do tập đoàn Thịnh Thế dẫn đầu xây dựng, đúng thế không? Hàn Đông ngẩng đầu quét mắt nhìn y một lượt rồi nói: - Việc này tôi không biết anh nghe được ở đâu, sao tôi không biết? Từ miệng của Phạm Kỳ, Hàn Đông lại nghĩ đến chuyện của tập đoàn Thịnh Thế, trong lòng có chút khó chịu, sao lại có liên quan tới tập đoàn Thịnh Thế. Huống gì, chuyện Phạm Kỳ nói, Hàn Đông thật sự chưa nghe qua, hắn không biết lời đồn này ở đâu ra. - Nhưng Chủ tịch Hàn, mọi người đều nói như vậy, nghe nói hiện giờ tập đoàn Thịnh Thế đang gióng trồng khua chiên chuẩn bị phương án đầu tư mới. Phạm Kỳ có chút cấp bách, công ty Kim Cường của y là công ty bản địa, quy mô không thể sánh bằng tập đoàn Thịnh Thế, chuyện đường Tân Châu, y phải nhờ rất nhiều mối quan hệ, thật không dễ mới nhận được một đoạn công trình này, hơn nữa đã ứng ra một số vốn. Hiện tại y nghe nói thành phố có ý định bắt đầu lại công trình đường Tân Châu, mà lãnh đạo thành phố muốn đổi mới phương án, giao cả công trình cho tập đoàn Thịnh Thế thống nhất quản lý, những công ty xây dựng khác thì phân đoạn nhận việc cải tạo, nếu như vậy thành phố chỉ cần theo dõi tập đoàn Thịnh Thế, có thể tiết kiệm sức lực, lại có thể đảm bảo chất lượng công trình đường Tân Giang. Việc này khiến Phạm Kỳ vô cùng lo lắng, bởi vì như vậy, công ty nhỏ của y phải chịu một tầng bóc lột, như vậy lợi nhuận đạt được ít đi khá nhiều, hơn nữa trước đây việc đình công làm trở ngại và lãng phí vốn, chỉ sợ làm công trình này xong, lợi nhuận không bao nhiêu, thậm chí còn thua lỗ. Chính vì như vậy, y muốn tìm Chủ tịch Hàn Đông, muốn từ Hàn Đông mở một hướng đột phá mới. Y đã chuẩn bị kỹ lưỡng, nếu như thành công đánh động được Hàn Đông, vậy thì đừng nói chuyện nhỏ như công trình đường Tân Giang, chính là tương lai công ty Kim Cường dưới sự ủng hộ của Chủ tịch Hàn Đông, lớn mạnh thế nào đều có thể nhìn thấy. Vất vả bao lâu mở công ty này, Phạm Kỳ dần dần hiểu được một đạo lý, muốn công ty hoạt động tốt đẹp, chỉ cần mẫn làm việc cũng không đủ, cần thiết nghĩ biện pháp tìm chỗ dựa vững chắc mới được. Mà muốn tìm chỗ dựa phải tìm chỗ lớn nhất, y cũng nghe nói bây giờ Chủ tịch tuổi tác không lớn, nhưng thủ đoạn không tầm thường, bởi vậy y quyết định bắt đầu từ Hàn Đông - Tôi không biết chuyện này, cho nên hiện tại tôi không thể trả lời anh, nhưng tôi có thể nói cho anh biết, việc cải tạo đường Tân Giang nhất định sẽ làm một cách công bằng công chính công khai, an tâm chớ nóng vội, kiên nhẫn chờ vài ngày, đến lúc mọi người ngồi lại với nhau, tiến hành bàn bạc nghiên cứu. “Hừ, nói thì dễ nghe, chỉ e là không đơn giản như vậy” Phạm Kỳ trong lòng cười lạnh một tiếng Y cảm thấy tuy Hàn Đông nói rất ra trò ra vẻ, nhưng sợ là căn bản làm không được như hắn nói. Bởi vậy nói: - Chủ tịch Hàn. Tập đoàn Thịnh Thế tuy quy mô lớn nhưng dù sao cũng là công ty bên ngoài, còn công ty Kim Cường chúng tôi tuy nhỏ một chút nhưng được cái quản lý tại chỗ, lại là phát triển ở bản địa, đối với thành phố Tân Châu rất quen thuộc, cho nên việc cải tạo đường Tân Giang, chúng tôi có thể đạt được hiệu quả không ngờ, nếu so sánh việc di dời của hai bên thì