Người Cầm Quyền


Cho dù Hàn Đông rất hài lòng với công việc của Tả Nhất Sơn, nhưng để anh ta sau này phát triển tốt hơn, Hàn Đông cũng phải để cho anh ta rèn luyện thêm một chút. Như vậy sau này mới có thể có tác dụng lớn hơn.Đối với sự sắp xếp của Hàn Đông, Tả Nhất Sơn cũng rất vui. Hàn Đông đem chuyện quan trọng giao cho anh ta xử lý, một là sự tín nhiệm đối với anh ta, hai là một cơ hội rèn luyện rất tốt. Còn có một điểm nữa là, anh ta ra ngoài làm việc, chính là thay mặt Hàn Đông, vì vậy đến một đơn vị nào, tự nhiên sẽ nhận được sự nịnh bợ của các lãnh đạo khác, cũng có thể đủ để cáo mượn oai hùm, thỏa mãn chút hư vinh ở trong lòng.Ngày hôm sau vừa đi làm, Hàn Đông gọi điện thoại cho ủy viên thường vụ Thành ủy, Bí thư Đảng ủy Công an Khương Tường Vũ trước tiên, nói ra quan điểm của mình một lần:- Bí thư Khương, huyện Vinh Quang luôn mong chờ ngài đến thị sát bất cứ lúc nào, hi vọng ngài dành ra chút thời gian để đến chỉ đạo một chút về công tác của huyện Vinh Quang.Khương Tường Vũ nói:- Hàn Đông à, giữa chúng ta thì không cần phải khách khí làm gì. Sáng mai tôi có thời gian thì sẽ xuống đó một chuyến, còn về vấn đề chọn người mà anh nói, cái này cũng dễ xử lý. Dựa vào quan hệ bên trong hệ trong cục Công an thì việc nhận chức cũng là chuyện thường tình. Anh có yêu cầu gì đối với việc chọn người không?Hàn Đông nói:- Không có yêu cầu gì cả, chỉ cần không có vướng mắc gì với lợi ích của huyện Vinh Quang, có tính tổ chức kỉ luật là được rồi.Khương Tường Vũ nói:- Chuyện này dễ xử lý, đến lúc đó tôi sắp xếp một chút là được rồi.Cục trưởng cục Công an huyện chỉ là một cấp trưởng phòng mà thôi, bởi vậy phải điều chỉnh thật ra không có vấn đề gì lớn lắm.Nói chuyện xong với Khương Tường Vũ, Hàn Đông liền gọi điện cho Cốc Cương vẫn còn đang ở huyện Phú Nghĩa, nói:- Cốc Cương anh hiện này có dự định gì đối với công việc không?Nhận được điện thoại của Hàn Đông, Bộ Võng rất vui mừng, nói:- Bí thư Hàn, tôi đồng ý đi cùng anh.Cho dù Nguyễn Nhất Hiên không điều chỉnh anh ta, nhưng cũng không thể tín nhiệm anh ta như Hàn Đông, hơn nữa so với Hàn Đông, tiền đồ của Nguyễn Nhất Hiên kém hơn hẳn, vì vậy anh ta đương nhiên muốn đi theo Hàn Đông.Hàn Đông cười nói:- Ừ, bây giờ huyện Vinh Quang chuẩn bị tiến hành sửa đổi ngành công nghiệp than đá. Tôi hi vọng anh qua đây đảm nhiệm chức Cục trưởng Cục than đá, anh có tự tin không?Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Hàn Đông cảm thấy vị trí của Cục than đá cũng rất quan trọng, nhưng những người hiện có, bất luận như thế nào, Hàn Đông cũng không tin tưởng đám người đó ở Cục than đá. Người trong số bọn họ lại có mấy người chưa nhận được tiền của mỏ than, đến lúc làm việc, chắc chắn không thể làm việc một cách công bằng được, cũng không thể chấp hành triệt để quyết định của Huyện ủy, vì vậy Hàn Đông quyết định đưa Cốc Cương qua đây, để Cốc Cương đến giúp mình xử lý việc khó khăn này.Cốc Cương vừa nghe xong, lập tức nói:- Bí thư Hàn, chỉ cần đi cùng với anh, bất luận anh bảo tôi làm gì cũng đều được cả.Hàn Đông vui mừng nói:- Vậy thì được, đợi chỗ tôi chuẩn bị xong rồi, tôi sẽ lại liên lạc với Chủ tịch huyện Nguyễn, trước hết thì anh cứ yên tâm đi làm đi nhé.Tình hình bây giờ vẫn chưa được xác định, nên Hàn Đông cũng không thể trực tiếp nói chuyện này cho Nguyễn Nhất Hiên được. Tả Nhất Sơn đi vào trong báo cáo, nói:- Thưa Bí thư, Chủ tịch huyện đã đến rồi.Hàn Đông gật đầu nói:- Mời anh ta vào đi.Tả Nhất Sơn đi ra ngoài, không lâu sau Vinh Tiểu Dân vào trong. Hàn Đông mời anh ta ngồi xuống, sau đó Vinh Tiểu Dân báo cáo lại chuyện về mỏ than của Trịnh lão Đại, nói trước khi Trịnh lão Đại rời đi, cũng đã mang sổ tiết kiệm ở trong nhà đi rồi. Hiện giờ nhà ông ta chỉ có chưa đến mười ngàn tệ tiền mặt, thậm chí ngay cả chi phí chữa bệnh cho mấy công nhân bị thương kia cũng khó có thể chi trả đủ.Hàn Đông nói:- Để cho bệnh viện dốc hết sức chữa trị. Trước mắt không cần phải lo vấn đề viện phí, đợi đến khi Trịnh lão Đại bị bắt, chi phí tự nhiên sẽ có thôi.Sau đó, Hàn Đông lại nói:- Từ sự cố lần này, chúng ta nhất định phải lấy an toàn sản xuất làm điều quan trọng nhất trong số những điều quan trọng trong công việc, đôn đốc an toàn trong mỏ than một cách đầy đủ, toàn diện, phải tăng cường thêm một bước, không thể lưu lại hình thức cụ thể trong công việc, phải tiến hành chế độ trách nhiệm. Hễ là đối với những than đá bị cưỡng chế ngừng sản xuất sau khi trải qua việc kiểm tra, nếu như còn khai thác than một cách lén lút, thì sẽ xử phạt cán bộ tại thị trấn, thôn nơi sở tại.Vinh Tiểu Dân cúi đầu nhớ kĩ chỉ thị của Hàn Đông, trong lòng cũng cảm thấy, đây là một công việc rất khó khăn, đoán là sẽ đắc tội không ít người, nhưng cũng là một cơ hội tốt để thể hiện bản thân. Chỉ cần làm cho Hàn Đông hài lòng, không chừng tương lai sẽ nhận được sự trọng dụng và đề bạt hơn nữa.Hàn Đông lại nói:- Về tiêu chuẩn bồi thường cho sự cố than đá, anh phải cùng với Cục Giám sát an toàn, cục Thống kê và các Cục khác nhanh chóng dựa vào tình hình thực tế của huyện ta rồi xác định tiêu chuẩn. Đến lúc đó hội nghị thường vụ sẽ thông qua, không thể thấp hơn tiêu chuẩn mà tôi đã đưa ra trước đó. Còn nữa, đối với sự cố xảy ra trong một năm gần đây, cũng phải tiến hành kiểm kê. Tiến hành lập danh sách, thăm hỏi tình hình cuộc sống người thân của những công nhân bị thương và tử vong trong sự cố đó, hơn nữa dựa vào 80% tiêu chuẩn mới tiến hành bồi thường bổ sung.Vinh Tiểu Dân nghe thấy Hàn Đông nói chắc như đinh đóng cột, vừa nghĩ đến việc Hàn Đông muốn những tiêu chuẩn bồi thường được thông qua ở hội nghị thường vụ, trong lòng liền nghĩ: “Bí thư Hàn chắc là có chỗ nắm chắc, xem ra bản lĩnh của Bí thư Hàn quả nhiên không giống bình thường.”- Chủ tịch huyện Quang, anh còn có bổ sung gì nữa không?Vinh Tiểu Dân suy nghĩ một lúc, nói:- Bí thư hàn, về việc bồi thường cho sự cố này, chắc chắn sẽ dẫn đến sự phản đối của những ông chủ khai thác than đó. Họ có thể thông qua nhiều cách để tiến hành phá rối, phản kháng. Có thể cùng với Cục Công an hợp thành một, tạo thành một tổ công tác, dễ dàng xử lý mọi tình huống.Hàn Đông gật đầu nói:- Điểm này đưa ra rất tốt. Chúng ta phải nhận thức tính phức tạp của công tác này, phải có tính dự đoán. Đến lúc đó tôi sẽ cho tổ chức những cảnh sát giỏi ở trong cục Công an phối hợp với mỏ than làm công tác sửa chữa an toàn. Ừ, còn có một vấn đề nữa, những liên lụy đến mỏ than cũng không ít, vì để thúc đẩy việc tiến hành thuận lợi công tác chỉnh đốn, tôi chuẩn bị đưa một đồng chí từ huyện Phú Nghĩa qua đây đảm nhiệm chức Cục trưởng cục than đá, làm công tác giúp đỡ anh, đồng thời đến lúc đó cũng phải tiến thêm một bước ưu hóa sự trong sạch ở các cán bộ của mỏ than, giữ vững lập trường đề bạt, những cán bộ không bị cám dỗ bởi đồng tiền sẽ tham gia công tác chỉnh đốn.Vinh Tiểu Dân gật đầu:- Bí thư Hàn suy nghĩ vô cùng chu toàn. Có rất nhiều cán bộ ở huyện Vinh Quang, cho dù bản thân ít nhiều không có liên quan đến lợi ích của mỏ than, nhưng người nhà, bạn bè của họ cũng ít nhiều có liên quan đến lợi ích của mỏ than địa phương, vì vậy, đưa một đồng chí từ bên ngoài đảm nhiệm chức Cục trưởng cục than đá, đối với việc sửa đổi ngành công nghiệp của huyện ta rất quan trọng.Hàn Đông lại bàn giao công việc một chút, lập tức nhìn đồng hồ, nói:- Ừ, chúng ta cùng nhau đến bệnh viện thăm mấy người công nhân bị thương một chút.- Được thôi.Trong lòng Vinh Tiểu Dân vô cùng vui mừng, vì có thể xuất hiện cùng Bí thư huyện ủy nhiều lần, đối với cái chức Phó chủ tịch huyện mà nói là rất có lợi. Lập tức Hàn Đông thông báo một chút cho Trịnh Thành Văn, bảo anh ta làm một chút chuẩn bị có liên quan.Trịnh Thành Văn nhận được điện thoại của Hàn Đông, trước tiên là liên lạc với bệnh viện Nhân Dân huyện, sau đó gọi điện thoại cho Trưởng ban Tuyên giáo Phó Sùng Hà, nói về chuyện Hàn Đông muốn đi đến bệnh viện thăm những công nhân bị thương ở mỏ than.Trong những tình huống bình thường, Hàn Đông không muốn làm những thứ mang tính hình thức, song đồng thời với việc lần này hắn chuẩn bị đi thăm những công nhân bị thương ở bệnh viện Nhân Dân, nhấn mạnh hơn nữa việc sản xuất an toàn ở mỏ than, và nâng cao chuyện tiêu chuẩn bồi thường. Đến lúc đó phải tuyên truyền ở trên đài truyền hình của huyện, để mọi người đều biết về chuyện này.Đúng 11 giờ, Hà Đông đi cùng với Trịnh Thành Văn, Vinh Tiểu Dân đi đến bệnh viên thăm tám công nhân bị thương trong sự cố mỏ than của Trịnh lão Đại. Trong số mấy công nhân này, mấy người bị thương nặng đã thoát khỏi cơn nguy hiểm đến tính mạng, hiện nay đang tiến hành trị liệu, mà trong đó có hai người hai chân bị gãy, bệnh viện huyện đã tiến hành phẫu thuật cắt chân, sau đó họ cũng không thể kiếm tiền để nuôi sống bản thân được nữa.Hàn Đông đã tiến hành một cuộc nói chuyện thân mật với những người bệnh, nói với họ hãy yên tâm dưỡng bệnh, Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện nhất định sẽ toàn lực giải quyết tốt vấn đề của họ.Sau đó, Hàn Đông nhận được cuộc phỏng vấn của đài truyền hình huyện. nhấn mạnh cả huyện nên lấy sự cố tai nạn ở mỏ than làm bài học, toàn lực ứng phó, nắm vững công tác an toàn sản xuất của mỏ than. Đối với những nhân công bị thương ở mỏ than, nhất định phải nâng cao thêm mức bồi thường, bảo đảm cuộc sống từ nay về sau có chỗ dựa và có những chi phí tất yếu cần phải có cho việc nuôi sống bản thân.Ngoài ra còn một phương diện nữa, Hàn Đông kêu gọi toàn dân trong huyện, giám sát sản xuất an toàn của mỏ than. Đối với những mỏ than không đạt tiêu chuẩn độ an toàn, một là phải kiên quyết ngăn chặn việc khai thác than, hai là phải tích cực tiến hành tố cáo với các ban ngành có liên quan của Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện.Hàn Đông dặn bệnh viện phải tận lực chữa trị cho những công nhân bị thương, đến lúc đó vấn đề chi phí thì trong huyện sẽ cũng giải quyếtSau đó, Hàn Đông liền rời khỏi bệnh viện Nhân Dân, trở về Huyện ủy.Buổi chiều, Hàn Đông vừa mới đi làm được không bao lâu, Lý Vĩnh Trung liền gọi điện thoại đến, anh ta nói:- Bí thư Hàn, ngài có rảnh không, tôi qua đó báo cáo công việc một chút.Hàn Đông nói:- Tôi đang ở văn phòng, anh cứ qua thẳng đây đi.Đối với Lý Vĩnh Trung này, Hàn Đông đã không còn bất cứ hy vọng gì, tuy tạm thời Lý Vĩnh Trung chưa đầu quân cho Điền Thần, nhưng theo tình hình hiện tại thì ông ta cũng không có khả năng nghiêng về phía mình. Cho nên Hàn Đông đang tìm cơ hội, đổi người ngồi trên cái ghế Bí thư Đảng ủy Công an.Lý Vĩnh Trung đến đây chủ yếu là báo cáo hai chuyện, một là về việc quy hoạch và bố trí công tác sửa đổi hệ thông chính trị pháp luật, hai là về việc xử lý đồn công an thị trấn Cổ SongAnh ta dùng hai tay đưa cho Hàn Đông xem bản quy hoạch công tác chỉnh sửa, sau đó giới thiệu nội dung một cách tổng thể, nói:- Bí thư Hàn, ngài xem còn có chỉ thị cụ thể gì không?Hàn Đông thản nhiên nói:- Trước hết việc quy hoạch cứ để ở chỗ tôi đi.- Vâng, thưa Bí thư Hàn.Lý Vĩnh Trung nói:- Về vấn đề của đồn công an thị trấn Cổ Song, tôi đã triệu tập các ban của cục Công an để thảo luận một chút, đưa ra các ý kiến xử lý như sau: cách chức đồn trưởng, phó đồn trưởng đồn cảnh sát trấn Cổ Song, giữ lại thân phận công chức; còn lại các dân phòng, có vấn đề thì đều cùng nhau giải quyết, do phó Cục trưởng Sài Tĩnh Hải tạm thời đảm nhiệm chức đồn trưởng đồn công an trấn Cổ Song, nhanh chóng phối hợp chuẩn bị với các nhân viên có liên quan.Hàn Đông nói:- Ừ, tôi biết rồi. Còn chuyện gì nữa không?Lý Vĩnh Trung ngẩn người, trong lòng Hàn Đông thế nào cũng không thể hiện ra một chút ý kiến. Chuyện này xử lý như thế nào, có được hay không, dù sao cũng phải có một biểu hiện đi chứ.Tuy nhiên, Hàn Đông không có thái độ gì, anh ta cũng không thể ép Hàn Đông bày tỏ thái độ.Hơn nữa, việc Hàn Đông không bày tỏ thái độ, kỳ thực cũng đã chứng minh anh ta đúng.- Vậy thì tôi xin phép về trước.Lý Vĩnh Trung hậm hực nói.Bước từ văn phòng của Hàn Đông đi ra, trong lòng Lý Vĩnh Trung không tốt. Thái độ của Hàn Đông chứng tỏ anh ta không hài lòng với mình.Nhưng vì bảo vệ thế lực bản thân mình, Lý Vĩnh Trung cũng chỉ có thể làm như vậy.“Thôi đi, người chết trym chỉ lên trời. Hàn Đông hắn ta cũng không thể một tay che trời được.”Lý Vĩnh Trung hạ quyết tâm, quyết định dựa vào Chủ tịch huyện Điền Thần. Trở về văn phòng, anh ta liền gọi điện thoại cho Điền Thần, mời Điền Thần cùng đi dùng bữa tối.- Được thôi. Lão Lý anh nói ra địa điểm đi.Điền Thần vừa nghe, trong lòng rất vui. Trong lòng Hàn Đông cuối cùng cũng làm cho Điền Thần hạ quyết tâm đi theo mình. Đây có thể là một chuyện tốt, hi vọng Hàn Đông tiếp tục làm, khiến cho tất cả ủy viên thường vụ Huyện ủy đều rời khỏi hắn, như vậy thì tốt rồi.Suốt cả buổi chiều, Hàn Đông ở văn phòng tiếp mấy cán bộ đến đây báo cáo công tác, trong đó có vài người là Huyện ủy, Ủy ban nhân dân huyện, vài người là nhân vật đứng đầu Cục hành chính, có chủ nhiệm ủy ban Kế hoạch, cục Giao thông, phòng Nhân sự,...Đối với những cán bộ này, đồng thời với việc Hàn Đông nghe họ báo cáo công việc, cũng đang quan sát suy nghĩ thái độ và khả năng làm việc của họ. Hàn Đông chuẩn bị mở cuộc họp hội nghị thường vụ Huyện ủy vào thứ tư tuần sau, bàn bạc về các hạng mục công tác sắp tới, đồng thời xác định các nhân sự có liên quan. Trước đây, Hàn Đông phải tiếp xúc nhiều với cán bộ các cấp, từ đó chọn ra được người có ích.Vì vậy, đối với người đến đây báo cáo, Hàn Đông chỉ cần có thời gian, đều phải gặp gỡ một chút.10 giờ ngày 12 tháng 2, ủy viên thường vụ Thành ủy, Bí thư Đảng ủy Công an Khương Tường Vũ liền đến huyện Vinh Quang.Hàn Đông dẫn Khương Tường Vũ đi thị sát Đảng ủy Công an, cục Công an. Khương Tường Vũ phát biểu tại hội nghị tọa đàm, nhấn mạnh một chút về tính kỉ luật trong công việc, đưa ra đánh giá cao độ đối với công tác chỉnh đốn tác phong trong hệ thống nội bộ mà huyện Vinh Quang sắp triển khai tới đây, yêu cầu hệ thống chính trị pháp luật huyện Vinh Quang phải dưới sự thống nhất bố trí lãnh đạo của Huyện ủy thiết thực gắn liền công việc với thực tế.Các ủy viên thường vụ Huyện ủy tham gia hội nghị tọa đàm gồm có Bí thư Đảng ủy Công an Lý Vĩnh Trung, Cục trưởng Cục Công an Tiếu Kim Quang, và một số Phó cục trưởng có liên quan đều âm thầm sợ hãi. Khương Tường Vũ đến đây lần này, chỉ sợ là đặc biệt đem lại chỗ dựa cho Hàn Đông, ý này có thể được nghe ra từ trong miệng ông ta. Tâm trạng của Lý Vĩnh Trung không tốt, vì vậy có thể nhận ra, mối quan hệ giữa Khương Tường Vũ và Hàn Đông hẳn là rất tốt, nhưng bản thân bây giờ đã xảy ra những vết rạn nứt với Hàn Đông, chỉ sợ công việc sau này của bản thân sẽ gặp rất nhiều khó khăn.Đồng thời trong lòng Lý Vĩnh Trung thầm có chút hối hận, sớm biết như vậy, bản thân lúc đầu bớt điệu bộ đi một chút, chỉ sợ cũng sẽ không nhiều vấn đề như vậy.Chẳng qua, trên thế giới không có thuốc hối hận, Lý Vĩnh Trung nếu đã đưa ra sự lựa chọn này, vậy thì anh ta cũng chỉ có thể tiếp tục đi từng bước một mà thôi.- Bài phát biểu của Bí thư Khương rất quan trọng. Đối với công tác của huyện ta có ý nghĩa chỉ đạo rất tốt. Huyện ta nhất định phải dựa theo chỉ thị của Bí thư Khương, làm tốt các hạng mục công tác của hệ thống chính trị pháp luật. Hàn Đông tổng kết lại một câu, rồi nói:- Bí thư Khương, ở đây còn có một đề nghị nữa. Để thúc đẩy hơn nữa công tác của mặt trận công an huyện ta, mời Bí thư Khương đưa ra sự giúp đỡ tương ứng về mặt nhân lực, vật tư.Bí thư Khương cười nói:- Bí thư Hàn có yêu cầu gì, Đảng ủy Công an thành phố, cục Công an nhất định sẽ toàn lực ủng hộ.Hàn Đông nói:- Vậy thì tại đây thay mặt Huyện ủy Vinh huyện Vinh Quang xin cảm ơn Bí thư Khương.Dưới đây huyện có yêu cầu gì, đương nhiên là cần phải đi đúng trình tự có liên quan, văn kiện có liên quan.Nhưng tại hội nghị tọa đàm, Hàn Đông đưa ra chính là muốn để mọi người có một cảm giác khủng khoảng.Chỉ khi có cảm giác nguy cơ, sau đó mới càng có nhiều người dũng cảm tiến ra.Cứ như vậy, thế lực của Lý Vĩnh Trung ở cục Công an sẽ nhanh chóng tan rã, mang đến sự thuận tiện tốt nhất cho công tác mới sau khi Cục trưởng cục Công an nhận chức.Nhìn thấy Hàn Đông và Khương Tường Vũ kẻ xướng người họa với nhau tại đây, sắc mặt của Lý Vĩnh Trung nhanh chóng trở nên trắng bệch. Hàn Đông đây là đang tạo áp lực một cách trắng trợn cho mọi người.Ánh mắt nhìn xung quanh một vòng, các Phó cục trưởng của cục Công an mà anh ta tham gia hội nghi tọa đàm, còn có vài phó Bí thư của Đảng ủy Công an, thần sắc trên mặt cũng khác nhau, trong lòng họ đã bắt đầu dao động rồi.Nhưng đối với tình huống này, Lý Vĩnh Trung bây giờ thực sự không nghĩ ra được cách nào cả.Bởi vì người đang ngồi, một là ủy viên thường vụ Thành ủy, Bí thư Đảng ủy Công an, một là Bí thư huyện ủy. Họ đang bàn bạc công việc, anh ta thì sao, ủy viên thường vụ Huyện ủy, Bí thư Đảng ủy Công an cũng không có lý do gì đứng lên nói chuyện. Huống hồ, trong lòng những cấp dưới của anh ta nghĩ thế nào, anh ta cũng không quản được. Cho dù họ muốn đứng về phía của Hàn Đông, anh ta cũng không có cách gì ngăn cản được. Nếu Hàn Đông đã nói ra trong trường hợp này, vậy thì chắc chắn đã hạ quyết tâm, ngoài ra cũng có vài phần nắm chắc mới đúng.Điều này khiến cho Lý Vĩnh Trung đau lòng một trận.Sau hội nghị tọa đàm, Hàn Đông cho Chánh văn phòng Huyện ủy Trịnh Thành Văn sắp xếp bữa trưa, mời Khương Tường Vũ dùng cơm ở nhà khách huyện ủy, bảo Lý Vĩnh Trung và những người khác cùng đi.Dựa theo tình hình lúc ăn cơm mà nói, việc phân công công tác mà Hàn Đông làm, đã bắt đầu có tác dụng. Chỉ nhìn bộ dạng, vẻ mặt mời rượu của mấy Phó bí thư của Đảng ủy Công an, mấy Phó cục trưởng, hẳn là họ đã bắt đầu thay đổi tư tưởng rồi.Sau khi dùng cơm xong, Khương Tường Vũ liền lên xe rời khỏi huyện Vinh Quang.Hàn Đông cùng mọi người tiễn anh ta lên xe. Nhìn chiếc xe rời khỏi đó, Hàn Đông nói với Lý Vĩnh Trung:- Chỉ thị của Bí thư Khương phải tiếp tục truyền đạt đầy đủ hơn nữa.- Được thôi, thưa Bí thư Hàn.Lý Vĩnh Trung gật đầu, trong lòng có chút khổ tâm. Anh ta quyết định quay về sửa đổi một chút, để có thể giữ vững thế lực của mình, ngoài ra còn bàn bạc với Điền Thần một chút. Đến lúc đó mới khiến cho Điền Thần ủng hộ bản thân một chút.Hai rưỡi chiều, Tả Nhất Sơn vào báo cáo:- Bí thư Hàn, Phó bí thư Đảng ủy Công an là Bí thư Tiền báo cáo công việc.Hàn Đông gật đầu nói:- Cho anh ta vào đi.Tả Nhất Sơn đi ra ngoài, không lâu sau Phó bí thư Đảng ủy Công an đi vào. Anh ta nói với giọng cung kính:- Bí thư Hàn, tôi đến để báo cáo công tác của Đảng ủy Công an. Trong lòng Hàn Đông cười thầm, tên Tiền Huệ Nghi này chỉ là Phó bí thư Đảng ủy Công an mà thôi. Anh ta đến báo cáo công việc, cách nói thích hợp nhất là báo cáo công việc của bản thân anh ta, chứ không phải là nói báo báo công tác của Đảng ủy Công an một cách không rõ ràng. Đây hẳn là lời của Bí thư Đảng ủy Công an nói.Tuy nhiên, rất rõ ràng, Tiền Huệ Nghi nhìn ra được sự không vừa lòng của mình đối với Lý Vĩnh Trung, hơn nữa cũng muốn nắm bắt lấy cơ hội lần này. Anh ta nói như vậy, chỉ sợ cũng thăm dò thêm ý kiến của bản thân mà thôi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận