Ngừng Yêu


Trong cuộc đời cô hối hận nhất là yêu người đàn ông trước mặt cô – Thiên Vũ.Cô nhìn anh, đã gần 1 tháng không thấy mặt cuối cùng anh ta cũng trở về, nhưng không ngờ hôm nay cũng là...


"Ly hôn đi, trên mặt bàn là thỏa thuận.Chỉ cần cô ký thì 10% cổ phần tập đoàn Thiên Long sẽ là của cô, cùng với số tiền chu cấp hàng tháng.Tôi tin cô có thể đủ sống tới già."Thiên vũ nhìn cô bằng ánh mắt sắc lạnh,tay tiện thể đẩy bản thỏa thuận ly hôn về phía tôi.


Cô nhìn anh,ánh mắt cố che giấu đi sự đau khổ,tủi nhục mà chỉ bình thản nói:"Anh ghét tôi vậy sao?"


Không ngoài dự đoán,anh ta bắn ta phía cô một ánh mắt khinh thường,lạnh nhạt nói:"Nếu không có cô thì cô ấy có cần cùng đứa con của chúng tôi cũng không lang thang ở ngoài hơn 1 năm trời.Con tôi cũng không thiếu tình thương của người cha như vậy không?"


Cô nhịn lại nước mắt,nở một nụ cười khó hiểu:"Thì ra..."


Thì ra những hành động lúc trước anh đối với cô chẳng qua là để kéo gần quan hệ với người con gái anh yêu – bạn thân của cô.Tuy biết là giả nhựng cô lại cố chấp tin là thật, đến tận lúc bị anh hiểu lầm là nguyên nhân khiến bạn thân cô bỏ rơi anh cô vẫn cô chấp nghĩ tất cả là do anh cảm thấy bị tổn thương danh dự nên mới vậy.


Đến tận lúc kết hôn với anh vì bạn thân cô bỏ trốn trước đám cưới,rồi trở thành người vợ bị anh chà đạp cô vẫn nuôi một tia hi vọng nhưng giờ thật sự dập tắt rồi.


"Ký" Anh chỉ tay vào bản thỏa thuận,rồi dứt khoát ra lệnh cho cô.


Cô ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt,rồi nhìn bản thỏa thuận trước mặt.Cô không quan tâm mà lấy trong túi sách ra một bản thỏa thuận ly hôn khác,dứt khoát ký vào đó rồi đưa cho anh.


Anh khó chịu nhìn thấy hành động này của cô,khó chịu vì cô dám chuẩn bị một bản thỏa thuận ly hôn trước, khó chịu vì cô đã chuẩn bị ly hôn trước cả anh.


"Cô làm như vậy là có ý gì? Bộ bản thỏa thuận kia không đủ thỏa mãn cô sao?"Anh lạnh nhạt quét mắt đánh gia cô,rồi mới đọc bản thỏa thuận cô vừa đẩy sang.


Điều khiến anh ngạc nhiên là cả bản thỏa thuận này chỉ có một điều kiện duy nhất là sau khi ly hôn không còn quan hệ gì hết,chứ hoàn toàn không có một điều kiện nào về việc chia tài sản.


"Thiên Tổng,anh cũng đọc rồi đó.Tôi chẳng cần gì cả nên mong anh hãy tôn trọng tôi.Anh cũng yên tâm,những tâm thẻ anh từng cho tôi,tôi chưa dùng một chút nào.Những thứ anh mua cho tôi,tôi cũng để lại hết,không mang theo một cái nào."


Cô đứng dậy xoay người định rời đi,thì bị một cánh tay ấm áp kéo lại:"Hành lý của cô?"


Thật ra anh cũng chẳng có ý nói câu đó,chẳng qua muốn cô ở lại thêm một chút nữa.Kiếm cớ để nhìn thấy cô nhưng lại chẳng còn cách nào nên đành nói vậy.


"Thiên Tổng,nếu tôi nhớ không nhầm thì toàn bộ đều là tiền của anh mua.Nhưng bộ quần áo cùng túi sách tôi đang dùng là tiên của tôi nên mong anh tự trọng bỏ tay ra."Cô dùng tay hất cánh tay đang nắm lấy tay cô của anh ra,rồi xoay người rời đi.


Anh nhìn bóng lưng rời đi,anh đang có ý định đuổi theo thì chuông điện thoại vang nên,anh dòng chữ hiện trên điện thoại một lát rồi bắt máy:"Được rồi,em cứ cho con tới công viên trước đi rồi anh tới ngay."


Cô đi ra khỏi ngôi biệt thự mà mình đã sống mấy năm nay,tâm trạng cũng chẳng tốt hơn.


Hôm nay thời tiết rất đẹp,không nắng gát,cũng không mưa.Là một ngày với những ánh nắng ấm áp,những con gió nhẹ nhàng mang theo mùi vị cô đơn.


Nhưng cô không hề khóc,cô chỉ khẽ cười rồi tay rời xuống xoa bụng mình:"Thiên Vũ,không phải tôi không muốn ngừng yêu anh mà tôi không có cách mà quên đi anh- người tôi thương.Nhưng vẫn cảm ơn anh đã để lại cho tôi một tia hi vọng nhỏ nhoi để sống này."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...