Ngự Linh Sư Thiên tài


Edit: mèo suni


Tứ Đại Đế Quốc không giống nhau, triều đình Hoa quốc không theo chế độ

chính trị chuyên chế, mà áp dụng chế độ ngược lại là chế độ có quốc hội. Phụ thân của Luật Cung Thương - Luật Chấn Thanh, chính là một trong

những người có quyền lực cao nhất ở đế quốc - đệ nhị nguyên lão Nguyên

Lão Hội.


Lúc khai quốc chắc người ở nguyên lão hội đã sớm đoán

được đế chế ngang ngược và cực đoan như quân chủ chuyên chế sẽ lụn bại

nên Nguyên Lão Hội mới nghỉ ra chế độ này. Và nghị muốn tận dụng nó làm

trung tâm của Thanh Minh.


Lúc đầu, người trong Hội Nguyên Lão

thật sự không phụ sự kì vọng của những khai quốc công thần, làm việc

liêm khiết, yêu dân như con, giúp cho Hoa Quốc trở thành quốc gia có

thực lực đứng đầu Tứ Đại Đế Quốc.


Nhưng tiệc vui chóng tàn, cho

dù chế độ tốt thế nào cũng không ngăn được lòng người mục nát. Đến thế

hệ của Luật Chấn Thanh, bên ngoài của Hội Nguyên Lão còn rất đẹp đẽ

nhưng bên trong đã mục nát đến cùng cực. Mà thực lực của Hoa quốc, từ

thứ nhất đã rơi xuống thứ ba, chỉ có thể bổ sung nguồn tài nguyên thiếu

thốn từ đế quốc Tu Tháp.


Có một lần Luật Chấn Thanh muốn thay đổi cục diện này, nhưng trong năm tên nguyên lão đối lập với ông có tên Đệ

Nhất Nguyên Lão chỉ cần hắn có kế hoạch hơi bất lợi, lập tức thay nhau

gây áp lực.


Mấy lần như vậy, hai bên cũng coi nhau là cái đinh

trong mắt. Khó có cơ hội Luật Chấn Thanh có nhược điểm rơi vào trong tay bọn họ, những kẻ thù chính trị dĩ nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này, muốn mượn cơ hội đuổi Luật Chấn Thanh ra Hội Nguyên Lão.


Nhưng

dù sao Luật Chấn Thanh đã làm vài chục năm ờ chúc vị Đệ Nhị Nguyên Lão,

cho dù không cầm quyền trong Quốc Hội, nhưng thanh danh, nhân phẩm của

hắn đều đứng nhất ở meo*suni* Nguyên Lão Hội. Cộng thêm chuyện mật thơ

liên quan đến danh dự của Thánh Điện Quang Minh vẫn còn ở trong tayLuật

Chấn Thanh, làm bọn dien^[email protected] hắn không dám làm quá quyết

liệt.


Ngại chuyện này sẽ bị người dân dị nghị, những kẻ thù chính trị trong khoảng thời gian ngắn cũng không dám lựa chọn thủ đoạn quá

mạnh mẽ, vanà để cho hắm tham gia chính sự như cũ, nhưng lại bí mật dùng lý do “Lùng bắt đào phạm Luật Cung Thương”, phái người giám thị nhất cử nhất động của hắn, hơn nữa không cho hắn tự tiện đi ra ngoài, thật rá

là đang giam lỏng hắn.


Nếu là bình thường, Luật Chấn Thanh chắc

chắn sẽ nuốt không trôi giọng điệu này, nhất định sẽ đại náo một cuộc,

hung hăng đáo trả kẻ thù chính trị.


Nhưng bây giờ tung tích nhi

tử không rõ, Lệnh Truy Nã lại có khắp nơi, hắn sợ nếu mình gây cho kẻ

địch thêm sự bực tức, nhi tử sẽ bị kẻ địch trả thù gấp bội, tạm thời chỉ có thể im hơi lặng tiếng, kết minh với một vị trưởng lão khác âm thầm

thảo luận làm sao vượt qua sóng gió lần này.


Một ngày này, Luật

Chấn Thanh vẫn xuất hiện tại phòng nghị sự của Hội Nguyên Lão như cũ.

Một ly trà, một quyển sách lẳng lặng ngồi ở góc, không hề quan tâm đến

chính sự. Bởi vì hắn hiểu rõ, cho dù hắn có tham gia hay không, cuối

cùng lúc hắn đưa ra đề nghị cuă mình cũng sẽ bị bác bỏ.


Hội nghị

thảo luận tiến hành được một nửa, tên Nguyên Lão ủng hộ Luật Chấn Thanh

lấy cớ muốn đi nhà xí, lúc đi qua trước mặt Luật Chấn Thanh thì cúc áo

mạ vàng trên ống tay áo chợt tróc ra, rơi vào trang sách Luật Chấn Thanh đang đọc.


Mặt Luật Chấn Thanh không thay đổi thu cúc áo, cũng

không mở ra. Hắn rất có kiên nhẫn đợi một chút về đến nhà đi vào thư

phòng, kiểm tra cấm chế, xác định không có ai rình nghe lén, mới lấy cúc áo ra, lột lớp da kim loại bên ngoài ra, lấy tờ giấy nho nhỏ bên trong

ra.


Sắc mặt của hắn từ từ biến đổi theo nội dung trên tờ giấy,

sau khi xem xong, hắn lắc đầu một cái: “Tỷ lệ thành công quá thấp, cũng

quá mạo hiểm, không thể thực hiện được.”


Hắn cầm bút lông ngỗng


lên vừa định viết hồi âm, ngay lúc này lại nhạy bén nhận ra trong không

khí có sự biến đổi. Nhưng sau khi tập trung nghiên cứu, lại cảm thấy

không có chuyện gì xảy ra. Bốn phía vẫn an tĩnh như cũ, không giống như

đã có chuyện xảy ra.


”Ha, chẳng lẽ còn mong đợi có ai tới cứu ta

hay sao?” Luật Chấn Thanh tự giễu mà cười, cúi đầu mới vừa viết một chữ, cửa phòng chợt bị người đẩy ra.


Người đi vào trên đầu đội mũ che đến tận mi mất, làm cho phân nửa gương mặt của hắn chìm trong bóng tối. Nhưng dù là thân hình hay cử chỉ cũng có thể nhận ra, hắn không phải

người của Luật gia.


Thấy thế, Luật Chấn Thanh cho là kẻ thù chính trị được voi đòi tiên, phái người giám thị mình còn chưa đủ, còn phải

phái người tới hạ nhục mình, không khỏi giận tím mặt: “Không có phân phó lại dám tự tiện xông vào phòng của ta, chủ tử ngươi là ai? Cút về nói

cho hắn biết, đừng tưởng rằng ta thất thế mà có thể bỏ đá xuống giếng!

Các ngươi sỉ nhục ta bao nhiêu, sớm muộn gì ta cũng sẽ trả lại cho

chúng!”


Nghe vậy, người nọ cũng không giận ngược lại cười: “Tính

khí Bá phụ thật là ngay thẳng. Ngài không nhận ra ta sao? Tối hôm qua

chúng ta mới trò chuyện.”


Luật Chấn Thanh sửng sốt: “Ngươi -- ngươi là?”


”Ta là bằ hữu của lệnh lang, Mạnh Nguyên phủ.” Nói xong, hắn gở mũ xuống, khom lưng hành lễ voiứ Luật Chấn Thanh.


”Thì ra là lại là ngươi.” Tối hôm qua Luật Chấn Thanh mới vừa thấy hắn thì

ập tức hoài nghi người này là thám tử kẻ thù chính trị phái tới. Dù sao

phong thư gây bất lợi cho Thánh Điện Quang Minh vẫn còn trong tay hắn,

kẻ thù chính trị tất nhiên sẽ tìm cách thu lại. Chiêu bài thân tình này

đánh ra cưng không tệ, đáng tiếc không lâu trước đây hắn mới vừa nói với nhi tử, đã dặn dò hắn không cần trở về nữa.


Nghĩ như vậy, Luật

Chấn Thanh tức giận phất phất tay, vừa muốn đuổi “Thám tử” này đi, trong phòng lại chạy vào hai người, cũng là ăn mặt che đi một phần gương mặt. Nhưng một người trong đó lại có nhìn hết sức quen mắt.


Hắn nhìn

chằm chằm người nọ mấy lần, đột nhiên nghĩ ra được cái gì, suýt nữa hét

thành tiếng. Miễn cưỡng bình tâm lại, hắn nhỏ giọng nói: “Tiểu Thương,

là ngươi sao?”


”Phụ thân, là ta!” Người nọ đột nhiên vén mũ lên, lộ ra gương mặt đầy rỗ hồng.


Mặc dù đã ngụy trang, nhưng tình nghĩaphụ tử vài chục năm, làm sao Luật

Chấn Thanh không nhận ra đó chính là Luật Cung Thương, nhi tử hắn yêu

thương.


”Tiểu Thương, làm sao ngươi chạy nơi này? Quá nguy hiểm!”


”Phụ thân, họa là ta gây ra, cục diện rối rắm này nên để ta giải quyết.”


”Ngươi......” Đối mặt voiứ ít lần nhi tử kiên định như vậy, trong lúc này

Luật Chấn Thanh nói không ra lời. Vừa vui mừng vì nhi tử đã có ý thức

trách nhiệm với việc mình làm, đã là một nam tử hán chân chính, lại lo

lắng hắn bị bắt đi.


Nghĩ đến người giám thị ngày đêm ở nơi này,

mặt Luật Chấn Thanh biến sắc: “Hỏng bét! Trong nhà có hơn trăm mật thám

ngày đêm tuần tra giám thị, các ngươi sẽ bị phát hiện!”


Một âm

thanh nhàn nhạt vang lên, vừa đúng lúc hóa giải sự lo lắng của hắn: “Các hạ không cần phải lo lắng, chúng ta đã nghĩ cách tránh những tai mắt

đó, sẽ không bị bọn họ phát hiện.”


Người kia nói, vừa đóng cửa

phòng, vừa gở mũ xuống, lộ dung nhan hoàn mỹ và tươi trẻ: “Ta cũng là

bằng hưữ của lệnh lang, ba người chúng ta cùng nhau thương lượng lám sao cứu các hạ.”


”Các ngươi......”


Luật Chấn Thanh có

chút do dự, nhưng thấy ánh mắt kiên định của nhi tử, cuối cùng lựa chọn

tin tưởng hai người trẻ tuổi này. “Đa tạ các ngươi, lúc nào thì Tiểu

Thương có thề kết giao với những bằng hữu xuất sắc như thế, cũng không


nhắc qua với ta.”


”Những chuyện này sau này hãy nói, hiện tại xin các hạ kể cho chúng ta biết tình huống thật rõ ràng, chúng ta mới có

thể nghĩ cách cứu ngài.”


”Cứu ta?” Trên mặt Luật Chấn Thanh xẹt

qua một chút lo lắng, nói đơn giản đợt sự việc này, lắc đầu nghiến lợi

nói: “Lão đầu Viên Tỉnh kia thân là Đệ Nhất Nguyên Lão, là kẻ thù chính

trị nhiều năm của ta, hôm nay thật vất vả bắt được nhược điểm của ta,

sao hắn chịu dễ dàng bỏ qua cho ta. Nhẹ thì đuổi ta ra Hội Nguyên Lão,

nặng thì cũng có thể làm ta nhà tan cửa nát!”


Luật Cung Thương cả kinh nói: “Nhà tan cửa nát? Thật xin lỗi, phụ thân, ta thật sự không ngờ chuyện sẽ nghiêm trọng như vậy.”


”Cái này cũng không thể trách con.” Thấy mặt nhi tử lộ vẻ tự trách, sắc mặt

Luật Chấn Thanh dịu đi một ít, an ủi: “Ngày đó việc con nhìn trộn văn

thư mật chỉ là mồi lửa, Viên Tỉnh đã sớm muốn đáh rơi ta, chỉ mượn cơ

hội này chuyện bé xé ra to mà thôi. Con cũng biết, từ trước đến giờ ta

không thể giấu giếm sự thật. Nếu ý trời để cho ta nắm được phần tài liệu này, ta nhất định sẽ công bố nó ra, khiến người đời thấy rõ bộ mặt thật của Thánh Điện Quang Minh. Nhưng chắc chắn Viên Tỉnh sẽ không để cho ta như nguyện. Cho nên việc ta và hắn đấu tranh chỉ là chuyện sớm muộn,

con cũng chỉ kích thích mâu thuẫn này nổ ra mà thôi.”


Buổi nói

chuyện đơn giản với Luật Chấn Thanh cho thấy quyết tâm của hắn và tinh

thần trọng nghĩa, làm Phượng Vũ rất tán thưởng. Không phải nàg có hứng

thú đối với việc chính sự của Hoa quốc, chỉ tán thưởng sự chính trực của Luật Chấn Thanh.


Vốn là, nàng chỉ định thừa nước đục thả câu,

công bố văn thư bí mật với người dân, khiến Thánh Điện Quang Minh bị

thiệt hại lớn. Hiện tại, nàng quyết định trợ giúp bọn người Luật Chấn

Thanh, giúp hắn rửa sạch tội danh.


Tình cảnh bây giờ rất bất lợi

đối với Luật Chấn Thanh. Mặc dù tạm thời Đệ Nhất Nguyên Lão Viên Tỉnh

không có hành động quá khích, nhưng mặt khác cũng đang gióng trống khua

chiêng truy tìm Luật Cung Thương. Nghĩ muốn chờ sau khi bắt được “đào

phạm”, sẽ tính sổ với Luật gia.


Có nàng ở đây, chắc chắn Luật

Cung Thương sẽ không dễ dàng bị bắt đi. Nhưng, nếu như Viên Tỉnh không

kịp đợi, khai đao trướ với Luật Chấn Thanh?


Phải biết, trong Hội

Nguyên Lão có hơn phân nửa số người đã đứng về phía Viên Tỉnh, một khi

hắn gây khó đễ với Luật Chấn Thanh, chỉ sợ sẽ không có người nguyện ý ra mặt trợ giúp.


Kế sách hiện giờ, chỉ có thể thắng khi đánh bất ngờ.


Suy tư chốc lát, Phượng Vũ hỏi: “Các hạ, xin hỏi ngươi có người có thể tin tưởng trong Hội Nguyên Lão không?”


Luật Chấn Thanh gật đầu một cái, nói: “Có, nhưng mà hắn gia nhập Hội Nguyên

Lão mới hai ba năm, lai lịch còn thấp, căn bản không làm chủ được gì.”


”Hắn là người có thể tin không?”


”Dĩ nhiên, hắn là chính nhân quân tử khó tìm. Hưn một tháng qua ta bị giám

thị, người biết nội tình đều xa cách ta, chỉ có hắn vẫn khuyên giải ta.

Không chỉ vậy, hôm nay hắn lại đưa ta mật thư, nói muốn nghĩ cách cứu

ta.”


Nói xong, Luật Chấn Thanh chỉ chỉ mật thư còn chưa tiêu hủy trên bàn.


”Ta có thể đọc một chút sao?”


”Dĩ nhiên có thể. Nhưng mà, biện pháp hắn nói quá mạo hiểm, hơn nữa coi như thành công cũng sẽ phá hủy hắn. Cho nên ta phải cự tuyệt.” Luật Chấn

Thanh lắc đầu bất đắc dĩ.


Phượng Vũ đọc xong mật thư, hai mắt

cũng tỏa sáng. Chủ ý này mặc dù có chút vụng về, cũng làm cho nàng suy

nghĩ một chút, nghĩ đến một biện pháp tốt hơn: “Chủ ý này mặc dù lớn


gan, lại có hiệu quả trực tiếp, ta lại cảm thấy có thể thử một lần.”


”Sao có thể vậy được, vì cứu một mình ta, lại phải liên quan tới tánh mạng

của nhiều người như vậy, ta tuyệt đối không đồng ý. Hơn nữa, nếu như ta

thật sự rời khỏi Đô thành, nhất định Viên Tỉnh sẽ cho rằng ta nhận tội,

nói ta chạy trốn. Một khi tội danh thành lập, cả Hội Nguyên Lão đều là

thiên hạ của hắn, hắn càng thêm muốn làm gì thì làm.”


Không phải Luật Chấn Thanh để ý đến danh tiếng, chỉ không muốn tiểu nhân như Viên Tỉnh, gieo họa cho đế quốc.


Đối với việc hắn lo lắng, Phượng Vũ cũng là đã tính trước: “Nếu muốn áp

dụng, đương nhiên kế hoạch này phải thay đổi một ít. Ta bảo đảm sau hành động này, chẳng những các hạ có thể lấy lại tự do, lại có thể rửa sạch

tội danh, tống khứ bộn tiểu nhân ra khỏi Hội Nguyên Lão.”


”Tiểu nữ oa, ngươi đang đùa giỡn với ta hay sao?” Nếu như chủ ý này tốt như vậy, tại sao hắn không nhìn ra?


Luật Cung Thương và Mạnh Nguyên phủ bên cạnh cũng nghi ngờ. Dĩ nhiên bọn họ

hi vọng Phượng Vũ có thể thay đổi cục diện, nhưng lý trí lại nhắc nhở

bọn họ, đây quả thực là đầm rồng hang hổ.


”Trước hết các hạ nghe ta nói xong, rồi hãy quyết định được hay không được?”


Ngay sau đó Phượng Vũ nói ra kế hoạch nàng nghĩ tới. Sau khi nghe xong, ba

nam nhân nhìn trộm mặt nhau, tiếp theo dùng ánh mắt nhìn quái vật nhìn

Phượng Vũ.


”Phượng Vũ, ngươi...ngươi lại nói ra biện pháp này?” Luật Cung Thương khó có thể tin nói.


”Thế nào, có vấn đề sao?” Nàng cũng không chuyên quyền độc đoán, có vấn đề gì mọi người có thể thương lượng.


Mạnh Nguyên Phủ không nói dien^[email protected] từ nãy, rốt cuộc lên

tiếng: “Không phải có vấn đề, là không thể tưởng tượng nổi, lại gọn gàng dứt khoát. Chúng ta chỉ là kinh ngạc, vậy mà trong chốc lát mà ngươi có thể nghĩ ra biện pháp như vậy.”


”Không tệ!” Tiếng phụ họa chính

là của Luật Chấn Thanh. Vừa rồi hắn hắn có chút thái độ khinh thường bởi vì tuổi Phượng Vũ quá nhỏ, lúc này toàn bộ biến thành tán thưởng: “Uổng cho ta đã làm chính trị trong mấy chục năm, vốn tưởng rằng lần này đã

là đường cùng, không nghĩ tới lại có hi vọng. Ánh sáng ở trên cao --

không, là thần Tát Lanka ở trên cao, cảm tạ chư thần đã đưa một cô nương xuất sắc như vậy đến bên cạnh ta, giúp ta vượt qua cửa ải khó này!”


Luật Cung Thương bên cạnh hắn gật đầu liên tục, trong ánh mắt nhìn về phía Phượng Vũ, khâm phục ngày càng đậm.


Đối mặt với sự tán thưởng của mọi người, Phượng Vũ cũng không vui mừng mất

hình tượng, ngược lại càng thêm chăm chú: “Cơ bản kế hoạch này đã được

quyết định sẽ thực hiện, nhưng vẫn còn nhiều chi tiết phải sửa lại. Luật Nguyên Lão, xin cho ta một tín vật, chúng ta sẽ liên lạc với vị Nguyên

Lão trung thành đó của người, để hắn giúp chúng ta hành động. Còn có

Tiểu Thương, ngươi là người quen thuộc Đô thành nhất trong ba người

chúng ta, chắc rằng không thể không mạo hiểm đi ra ngoài giúp một tay.”


”Không thành vấn đề, tối nay ta có thể đi không? Có Mạnh đại ca cải trang cho

ta, chỉ cần không gặp được người quen, bảo đảm không ai nhận ta!” Luật

Cung Thương hết sức tự tin.


Bốn người lại thương lượng gần một canh giờ, mới đưa ra quyết định về các chi tiết trong kế hoạch.


Ngón giữa bắn ra Minh Hỏa đốt bản vẽ thương nghị thành tro bụi, Phượng Vũ

nói: “Đại khái chính là như vậy. Ở đây nuẵ sẽ có người hòai nghi, chúng

ta đi trước đây. Nguyên Lão các hạ, chờ dạ tiệc ngày đấu loại thị vệ đó, chúng ta sẽ gặp lại.”


”Tốt.” Trải qua thương lượng vừa rồi, Luật Chấn Thanh đã thật sự khâm phục nàng, tin tưởng giao mọi chuyện cho

nàng. Suy nghĩ một chút, hắn còn có chút không yên lòng: “Những người

canh giữ ngoài kia......”


”Yên tâm, bọn họ bị ta chuốc thuốc mê rồi. Sau khi tỉnh lại bọn họ cũng chỉ sẽ cho rằng cả một đêm mình

đều canh gác nghiêm túc, chỉ ngây ngô trong chốc lát, sẽ không nghĩ có

người từng đi vào.”


Sau khi nghe xong, Luật Chấn Thanh hoàn toàn yên lòng: “Ha ha, quả nhiên là hậu sinh khả úy, xem ra là ta quá lo lắng.”


Mượn bóng đêm che chở, ba người thần không biết quỷ không hay trở lại dịch

quán. Sau khi trở về phòng, Phượng Vũ nghỉ ngơi một chút, liền lấy đan

dược luyện ban ngày ra ăn, tiếp tục tu luyện.


”Thời gian cấp bách, không thể không nhanh chóng tăng cường thực lực. “


Đan dược tan ra ở trong bụng, hòa tan với nhiệt độ ngay lập tức bao bọc lấy cơ thể, cảm giác đó ngày càng trở nên mãnh liệt, nó giống như muốn bốc

cháy.


Kinh mạch trong cơ thể cũng theo sự phát tán của đan dược

trở nên tràn đầy linh lực. Phượng Vũ thúc giục linh lực ở trong kinh

mạch vận hành một vòng, vui mừng phát hiện, mấy ngày liên tiếp gặp trở

ngại không thể đột phá cảnh giới, nay dường như có chút dấu hiệu.


H vọng tối nay có thể đột phá trung cấp cấp ba Bình Cảnh, chạm được trung cấp cấp bốn!


Âm thầm nghĩ, Phượng Vũ thúc giục linh lực lần nữa, theo mạch máu ở trong kinh mạch chạy.



Một vòng, hai vòng, ba vòng......


Mười vòng, 11 vòng, 12 vòng......


100 vòng, 101 vòng......


Linh lực vận chuyển trên trăm lần, kinh mạch vẫn sừng sững bất động, bắt đầu xảy ra biến hóa thật nhỏ. Chật hẹp gặp rộng rãi, mà nơi đó càng rộng

rãi. Kinh mạch dĩ nhiên chạy về nơi rộng rãi đó, cũng lặng lẽ sinh ra

một chút thay đổi, ngay sau đó linh lực tràn vào ngày càng nhiều......


Chỉ thấm thoát, mặt trời đã hiện lên.


Phượng Vũ mở hai mắt ra, nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm.


Lên cấp thành công.


Bây giờ tu vi nàng đã là trung cấp cấp bốn, tấn thăng hai cấp nữa, là có thể đạt tới thượng giai.


Lúc này toàn thân nàng cao cũng có cảm giác tràn ngập linh lực do tấn cấp

mang lại, trong lúc phất tay thậm chí còn có thể cảm nhận được lực lượng tràn ra ngoài. Nhu cầu cấp bách của nàng bây giờ là cũng cố cảnh giới,

mà biện pháp tốt nhất, là giao thủ với người khác. Lúc quuết đấu, sẽ nắm được cách thu và phóng sức mạnh.


Nhưng tìm ai làm đối thủ đây? Luật Cung Thương? Mạnh Nguyên Phủ? Không, cái nàng cần chính là đối thủ nhẫn tâm.


”Đúng rồi, nếu kế hoạch là như thế này...... Vậy thì ta có thể làm chút chuyện, chẳng lẽ không phải một công đôi việc sao.”


Nghĩ đến khả năng đó, trong mắt Phượng Vũ hiện lên một nụ cườ giảo hoạt, như đứa trẻ mới vừa trộm được kẹo.


Vào lúc giữa trưa, đầu đường Đô thành.


Sáng sớm lúc Luật Cung Thương ra ngoài, mang theo tín vật đi tìm vị nguyên

lão ủng hộ phụ thân. Chuyện thành công như trong dự tính, hắn thành công lấy được tin tưởng của đối phương, cùng với sự ủng hộ kế hoạch.


Nghĩ đến chưa tới năm ngày nữa là có thể vì phụ thân và bản thân mình rửa

sạch oan khuất, cả nhà đường đường chính chính đoàn viên, Luật Cung

Thương liền vô cùng hưng phấn, thầm nghĩ sau khi trở về dịch quán nhất

định phải cảm tạ Phượng Vũ, đã làm phiền nàng nghĩ ra kế hoạch giải

quyết tận gốc việc này, nếu không hắn nhất định bó tay hết cách.


Nhưng mà, với tính tình cưa nàng chắc chắn sẽ nói, việc lớn chưa hoàn thành, mọi người vẫn cần cố gắng lên.


Vừa nghĩ tới nụ cười và bộ dạng của Phượng Vũ, mặt Luật Cung Thương không

tự chủ đỏ lên, trái tim cũng dâng lên sự ngọt ngào và ngượng ngùng.


Hơn phân nửa con em thế gia từ nhỏ đã hiểu chuyện trăng hoa, mặc dù Luật

Cung Thương bị phụ thân dạy dỗ nghiêm khắc, nhưng không phải không có

tính tình háo sắc của một thiếu niên. Cũng hiểu nguyên nhân khiến tim

đập nhanh là gì.


Nhưng, hắn sầu não không phải ở bản thân, mà là ở người hắn thầm mến.


”Phượng Vũ xinh đẹp lại tài giỏi, người đứng ở bên nàng nên cường đại và hòan mỹ hơn thế. Mà ta lại......”


Nghĩ đến thực lực và tính nhút nhát của mình, Luật Cung Thương bắt đầu khổ

não. Nhưng, rất nhanh hắn lại chấn chỉnh tinh thần: “Ta muốn trở thành

một nam nhân cường đại, chờ ta có tư cách đứng ở bên cạnh Phượng Vũ thì

sẽ nói cho nàng biết, ta đối với nàng......”


Chấn động như

âm thanh của tiếng sấm, bỗng dưng cắt đứt việc Luật Cung Thương ôm ấp

tình cảm thưở dien^[email protected] thiếu niên. Hắn tò mò nhìn theo

tiếng động, chỉ thấy ở trung tâm con đường phía trước, có một cái cột

rất to, hai bên là hai miếng hoành phi*, trên đó viết một chữ Chiến lớn.


(*): băng rôn


”Đó là cái gì?” Tất cả mọi người nhìn lên đài cao, đều không hẹn mà cùng nghi hoặc hỏi.


Đang lúc ấy thì trên đài cao một bóng dáng mạnh mẽ đi lên, người ấy tự nhiên đứng, hắng giọng nói: “Năm ngày sau chính là tất cả người đăng kí dự

vòng loại nhưng chỉ có một người được chọn làm thị vệ, dôids với vị trí

đó ta nhất định phải có, quả thật một khắc cũng đợi không được sự kiện

tranh tài ngày ấy. Cho nên, ta bày lôi đài, muốn cùng các vị tự nhận là

có thực lực cạnh tranh vị trí đó, phân cao thấp!”


Gịong nói của

nàng cũng không lớn, nhưng không biết tại sao, ngay cả người đứng ở phía xa nhất cũng có thể nghe được rất rõ ràng. Khi náng nói rõ ràng bốn chữ “phân cao thấp”, trong đám người ầm ầm nổ oanh.


Mà Luật Cung

Thương càng ngạc nhiên hơn, vẫn hoài nghi mình còn nằm mơ: “Tại sao

Phượng Vũ...... Đột nhiên mở lôi đài khiêu chiến?”


Người trên đài cao đón gió mà đứng, tư thái cao ngạo, lại là người trước đó một khắc hắn còn tâm niệm là nữ thần, Phượng Vũ!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận