Nghiện Sắc Đẹp


Giang Bạch Lộ không thể tưởng tượng nổi, cậu ấm họ Tống kia còn làm chuyện điên cuồng hơnnữa.


Chạng vạng, Tần Nhất Hành mở tiệc nướng ngoài trời ở khu nghỉ dưỡng. Trước đây khi chưa xuất ngoại, Giang Bạch Lộ được ba cậu chiều chuộng, gần như trở thành cậu ấm cả mười ngóntay không dính nước, không cần làm việc nhà, mỗi ngày tan học trở về, cậu chỉ cần nằm chờcơm canh được dọn ra.


Không ngờ ra nước ngoài chưa đến nửa năm, lên giường với anh chàng sinh viên nghèo làm việc trong quán bar, sau đó chuyển vào căn hộ nhỏ thuê ở cạnh trường học của đối phương, cậu mới bắt đầu học cách làm việc nhà, biết nướng đồ ăn đều là do người kia cầm tận tay dạy bảo.


Giang Bạch Lộ xắn tay áo đứng cạnh lò nướng, lật cánh gà và đùi gà trên giá nướng, rắc hành lá và bột gia vị lên trên. Tần Nhất Hành thò tay sang lấy một xiên cánh gà, cắn một miếng, nhướn mày cảm thán: “Tôi biết cậu hơn hai mươi năm, không ngờ cậu còn có thể nướng cái này.”


“Thứ cậu không biết còn nhiều nữa.” Giang Bạch Lộ lười biếng ngước mắt lên, “Mùi vị thế nào?”


Tần Nhất Hành đáp: “Tạm ổn.”


Giang Bạch Lộ liếc mắt nhìn hắn: “Chỉ là tạm ổn?”


Tần Nhất Hành giơ cằm chỉ vào người đàn ông đối diện hắn, “Vẫn thua anh ta một chút.”


Giang Bạch Lộ quay đầu, nhìn theo ánh mắt hắn. Sầm Qua cởi áo khoác, mặc một chiếc áo lencổ thấp màu đen, tay áo tùy tiện cuốn lên, để lộ hai cánh tay thon dài rắn chắc. Anh rũ mi mắt đứng trước đống lửa nướng một con dê, ngọn lửa màu cam chập chờn lắc lư tôn lên khuôn mặt đẹp trai bá khí của anh.


Tống Đường dán ở bên cạnh người Sầm Qua, chớp mắt đầy quyến rũ: “Anh già đứng đắn, tôi muốn ăn chiếc chân dê anh nướng đầu tiên.”


Giang Bạch Lộ thu hồi tầm mắt, đúng lúc nghe thấy Dụ Quân Lân gọi người đi lấy rượu. Giang Bạch Lộ muốn xem thử trong hầm rượu có những loại rượu nào, liền nhấc chân gọi người nọ, đi cùng. Hai người mới đi được nửa quãng đường thì có người gọi lại.


Tống Đường rảo bước đuổi theo liếc mắt nhìn Giang Bạch Lộ, dường như tâm trạng của cậu ta vô cùng tốt đẹp, giọng điệu không hiểu sao trở nên rất thân mật: “Niểu Niểu, cậu trở về ăn gì đi. Tôi đi với cậu ấy là được.”


Giang Bạch Lộ gật đầu, không quan tâm quá nhiều. Cậu quay đầu, hai tay nhét trong túi quần,đi trở về được một đoạn xa mới nhẹ nhàng nheo mắt lại. Hầm rượu kia có cái gì tốt mà khiếncho Tống Đường bỏ qua chân dê chính tay Sầm Qua nướng, phải đích thân cậu ta đi lấy. Cậu dừng chân, xoay người đuổi theo hai bóng dáng ở cuối con đường.


Cậu thả chậm gót chân, thấy hai người họ tiến vào hầm rượu một lát mới định bước đến. Bấtchợt đâm đầu vào nhân viên lúc trước đi lấy rượu vang đỏ, theo sau là người giữ chìa khóa.


Giang Bạch Lộ hỏi cậu ta: “Cậu Tống đâu?”


Đối phương nhận ra cậu, mở miệng giải thích: “Cậu Tống ở bên trong chọn ly rượu, bảo chúngtôi ra đây chờ cậu ấy.”


Giang Bạch Lộ ừm một tiếng, cắm tay vào túi quần nhàn nhã đi vào trong. Cậu thấy Tống Đường đứng ở cạnh quầy bar, nhấc tay đổ chất lỏng trong suốt vào trong chiếc ly đế cao, khi tay cậu ta lắc lư dao động, mực nước trong ly đã thấp xuống một nửa.


Giang Bạch Lộ nghi hoặc thốt lên: “Cậu Tống.”


Cơ thể Tống Đường cứng đờ, quay đầu lại thấy khuôn mặt của cậu, cậu ta thở phào nhẹ nhõmrất rõ ràng.


Giang Bạch Lộ tiến lên phía trước, giọng nói ngạc nhiên: “Cậu Tống, cậu đang cầm thứ gì trong tay vậy?”


Tống Đường thong thả vặn chặt nắp lại, cất đồ vật trong tay đi, sau đó cậu ta chống một tay lên quầy bar, đôi mắt đào hoa nhìn thẳng vào cậu, “Giang Bạch Lộ, nói thật với cậu nhé. Mặc dù cậu Dụ muốn giới thiệu cậu cho tôi, nhưng cậu thật sự không phải là kiểu người tôi thích. Chuyện của chúng ta, dừng ở đây đi.”


Giang Bạch Lộ bình tĩnh đồng ý: “Được.”


Tống Đường mỉm cười đứng thẳng người dậy: “Thứ tôi đổ vào không phải là thuốc độc gì đâu, chỉ là chút thuốc kích thích mà thôi. Tôi không lừa cậu, thứ này để dành cho Sầm Qua uống.” Cậu ta hơi ngừng lại, quan sát Giang Bạch Lộ từ đầu xuống chân, “Tiểu Giang, cậu vừa về nước, vẫn chưa tìm được việc phải không?”


Tựa như không rõ ý đồ của đối phương, một chút hoang mang hiện lên trên mặt Giang Bạch Lộ, “Vẫn chưa.”


“Ngày nay du học sinh về nước không phải chuyện hiếm lạ gì, thủ đô rộng lớn như thế, muốntìm công việc tốt, bằng cấp cao tới đâu cũng không bằng nền tảng gia đình.” Tống Đường khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, thờ ơ mở miệng, “Nếu cậu có thể giữ bí mật tuyệt đối về chuyện vừa xảy ra, tôi có thể cho cậu một chức vị trung cấp ở tập đoàn họ Tống.”


Giang Bạch Lộ sửng sốt một giây, khóe môi cong lên, “Vậy phải cảm ơn cậu Tống.”


“Thế thì…” Tống Đường giơ tay lên, đẩy chiếc ly đế cao về phía cậu, “Để thể hiện sự chân thành của cậu, hai mươi phút sau, tôi muốn thấy, tự tay cậu đưa ly rượu này cho Sầm Qua, làm cho anh ấy uống hết.”


Hết chương 7


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...