Nghiện Sắc Đẹp


Giang Bạch Lộ tỏ vẻ ngạc nhiên.


Sầm Qua hiểu lầm rằng điệu bộ của đối phương là do tâm tư bị vạch trần, thậm chí còn bực bộihơn, lồng ngực nhấp nhô dữ dội, cuối cùng anh hơi nhắm mắt lại, xoay người ngồi xuống mép sofa. Trái tim dường như chìm xuống đáy biển vô tận, cảm giác vô lực xưa nay chưa từng có ùn ùn kéo đến.


Màu đỏ mờ mang theo cơn giận trong con ngươi của người đàn ông đột ngột biến mất, dườngnhư người một giây trước ấn Giang Bạch Lộ lên tường ép hỏi là lỗi giác của cậu, Sầm Qua ném bức ảnh trong túi lên bàn trà, “Cho em ảnh chụp.”


Nói xong, anh hơi ngừng lại, giống như đang cực lực bình phục cảm xúc trong giọng nói, hoặc giống như khúc mở đầu bình yên trước khi cơn giông đến.


Giang Bạch Lộ bước lên hai bước về phía bàn trà.


Sầm Qua đột nhiên nhấc mí mắt lên, ánh mắt như một thanh kiếm sắc bén đóng đinh cậu ngaytại chỗ, âm thanh dường như được bao bọc bởi băng tuyết, “Cầm ảnh chụp, cút đi cho tôi.”


Con ngươi đẹp đẽ của Giang Bạch Lộ chợt co rúm lại, nhưng cậu vẫn thẳng tắp nhìn anh, chậmchạp không có bất kì động tác gì.


Sầm Qua dường như thiếu kiên nhẫn đến cùng cực, hoàn toàn mất đi sự nhẫn nại tiêu tốn thời gian ở cùng cậu, toàn thân tỏa ra sự lạnh lẽo mà đứng dậy, không thèm quay đầu bước về phíatrước cửa.


Giang Bạch Lộ rốt cục nhíu chặt lông mày, giọng nói bất ổn gọi người đàn ông: “Sầm Qua.”


Sầm Qua lờ đi, lấy chìa khóa xe trên tủ giày, bàn tay chạm vào nắm cửa.


Tâm trí Giang Bạch Lộ trống rỗng, trong một khoảnh khắc, đôi mắt cậu thậm chí không có tiêu điểm, nhưng đôi tai vẫn nghe rõ ràng giọng nói cất cao của bản thân: “Chris, mẹ nó anh đứng lạicho em!”


Bàn tay đẩy cửa của Sầm Qua vô thức dừng lại một giây. Nhưng dù chỉ trong một giây, cũnghoàn toàn đủ để anh hoàn chỉnh thu chữ tiếng Anh mà Giang Bạch Lộ thốt ra dưới tình thế cấpbách vào trung tâm xử lý thông tin của não bộ…


Anh nghe hiểu ý tứ trong lời nói của Giang Bạch Lộ, cũng nghe được xưng hô xa lạ mà Giang Bạch Lộ nói với mình.


Trong nhiều trường hợp, phải mất một thời gian dài để mở đường vào trái tim sắt đá. Nhưng thường thường, mềm lòng chỉ cần một cái chớp mắt.


Trong nháy mắt giọng nói của Giang Bạch Lộ rơi vào tai, Sầm Qua rõ ràng nghe thấy tiếng vang phát ra của vật gì đó giống như phá băng nhẹ nhàng mở tung đáy lòng mình. Anh vừa tức giận vừa bực dọc nhận ra rằng, anh mềm lòng rồi.


Sầm Qua bình thản xoay người qua, đường nhìn chạm vào đuôi mắt hơi đỏ lên của Giang Bạch Lộ, rõ ràng mà dừng lại. Toàn bộ sự mỉa mai vừa trượt đến bên môi đều tan thành mây khói,Sầm Qua cực kì kiềm chế kéo căng hàm dưới, vô thức duy trì sự thờ ơ trên khuôn mặt.


Giang Bạch Lộ trở tay không bị vì cú quay người đột ngột của anh. Cậu sững sờ chớp mắt, rốtcục tự hoàn hồn, nhanh chóng giơ tay lau khóe mắt.


Giây tiếp theo, khuôn mặt cậu bình phục như thường lệ, nhưng giọng nói vẫn hơi khàn như cũ: “Anh nói đúng, em thực sự không thể nào quên bạn trai cũ của em. Anh cũng nói rất đúng, đôi khi em nhìn anh, trong đầu thật sự nghĩ đến lại là bạn trai cũ.”


Con ngươi giận dữ sôi trào của Sầm Qua theo dõi cậu, nhiệt độ trên khuôn mặt anh lần nữa giảm xuống dưới không.


“Nhưng mà…” Giang Bạch Lộ khe khẽ thì thầm.


“Nhưng mà…” Mắt cậu sáng như đuốc, ngẩng mặt lên, giống như một lời phàn nàn đơn giản,“Bạn trai cũ chết tiệt của em, có ba là người Trung Quốc, mẹ là người Mỹ. Anh ấy là con trai Trung Mỹ, màu đồng tử của anh ấy rất đẹp, là màu hổ phách, nhưng màu tóc lại là màu đen giống em.”


“Ba anh ấy là đại gia ở Trung Quốc, người mẹ đã mất của anh ấy là nghệ sĩ violin bình thường ở Hoa Kỳ, nên anh ấy thích nghe đàn violin, còn luôn cười em hay nghe những bài hát nhạc popthịnh hành.”


“Hình xăm trên lưng anh ấy là một con cá voi biển màu xanh, hoa văn là em chọn. Anh ấy từng chê cá voi xanh quá mức ẻo lả, nhưng vào ngày sinh nhật em lại tặng em cá voi xanh.”


“Mẹ anh ấy từng để lại cho anh ấy một chiếc nhẫn trước khi bà mất, bảo anh ấy tặng cho bạn gái tương lai của anh ấy, cuối cùng anh ấy đã trao nó cho em.”


“Anh ấy biết em không biết đánh lộn, bởi vì anh ấy từng cùng em đánh nhau một trận. Em chỉ nói cho một mình anh ấy biết lý do cụ thể của tên cúng cơm của em. Em từng tặng anh ấy một chiếc đồng hồ đeo tay màu bạc vào ngày sinh nhật của anh ấy, em còn tặng anh ấy một chiếc áohoodie đôi màu nâu sẫm.”


“Anh ấy thích ăn cơm tây, không thích đồ ăn Trung Quốc. Trước khi yêu em, anh ấy luôn tin rằng mình là thẳng.”


Cuối cùng, Giang Bạch Lộ tạm dừng một giây, con ngươi như có gợn nước lắc lư dao động, cậuthở dài khổ sở, “Ngày anh ấy rời đi, là ngày mười ba tháng ba hai năm trước.”


Sầm Qua kinh ngạc nhìn về phía cậu.


Mãi đến giây phút này, đầu kíp nổ chôn vùi trong cơ thể người đàn ông rốt cục được nhổ rahoàn toàn. Giang Bạch Lộ gắt gao túm chặt đầu sợi kíp nổ, lần lượt đếm từng đường nhỏ trên sợi dây đó.


Hết đường này đến đường khác.


Rất nhiều ký ức trong quá khứ hiện lên trong đầu người đàn ông. Vào thời điểm đó, anh khôngcó nghi ngờ gì, lúc này quay đầu lại lần theo dấu vết mới dần dần nhận ra.


Ví dụ như lần đầu tiên thấy anh, Giang Bạch Lộ tỏ vẻ ngạc nhiên tột cùng.


Ví dụ như nụ hôn ấm áp khẽ khàng quét qua hình xăm sau lưng anh của Giang Bạch Lộ.


Ví dụ như vẻ mặt lưu luyến của Giang Bạch Lộ khi quan sát đồng hồ đeo tay đặt trên đầu giường của anh.


Ví dụ như Giang Bạch Lộ lo lắng thấp thỏm khi bị anh nhìn thấy ảnh khóa màn hình điện thoại.


Ví dụ như sự kỳ vọng ẩn sau hồi hộp và căng thẳng lúc Giang Bạch Lộ đưa ảnh chụp trong ví tiền cho anh ở nhà vệ sinh.


Ví dụ như...


Ví dụ như Giang Bạch Lộ nằm ở dưới thân anh nhìn mặt anh, trong miệng thầm thì gọi tên bạn trai cũ.


Chưa bao giờ có ngoại hình tương tự, cũng chưa bao giờ có bạn trai cũ.


Ảnh chụp có thể làm giả, tên có thể thay đổi, ký ức có thể biến mất, tình cảm có thể được tạo ra,duy chỉ có những manh mối một người để lại trong thế giới của người khác sẽ không bao giờ tanbiến.


Gần như mất hết lý trí anh bước lên phía trước, vươn tay tóm lấy Giang Bạch Lộ…


Sau đó, ôm lấy gáy cậu, ấn cậu vào lòng anh.


Người đàn ông rũ mắt, nặng nề nói: “Em có thể nói cho tôi biết.”


Theo sức lực của đối phương, Giang Bạch Lộ vùi mặt vào cổ anh, hơi bàng hoàng thì thào: “Emthật muốn nói với anh. Nhưng em ở Mỹ tìm anh hai năm, cuối cùng lại ở trong nước nhìn thấyanh. Anh không chỉ đổi họ tên mà còn mất toàn bộ ký ức. Thậm chí em cũng không biết, anh biến mất vào lúc đó là tình cờ hay do ba anh cố ý gây ra.”


“Nếu như là trường hợp sau…” Cậu đắn đo mở miệng, “Nếu em tùy tiện tìm anh, ba anh chắc chắn sẽ không thờ ơ mặc kệ.”


Sầm Qua nhíu mày mím môi, bàn tay trên eo cậu siết chặt thêm. Sau một lúc, anh mới hòahoãn lại, cong môi cười rộ lên, “Hành vi không hề kiêng dè sau đó của em không có chỗ nào mà không nói cho tôi biết, em tuyệt đối không sợ ba tôi.”


Giang Bạch Lộ: “…”


Cậu vùng vẫy ngẩng mặt lên, im lặng nhìn Sầm Qua một lát, bất ngờ mỉm cười, “Đó là bởi vì, sau đó em biết, ông chủ hiện tại của tập đoàn họ Sầm không phải là ba anh. Rõ ràng là…” Cậu tiến gần hơn và hôn môi anh, tiếp theo mới không nhanh không chậm nối thêm nửa sau câu nói, “Từtrước đến nay trước mặt anh em chưa từng kiêng nể gì cả.”


“Nhưng mà về sau không phải em không muốn nói. Chẳng qua em phát hiện anh tin chắc anh là sinh viên đại học Bắc Kinh. Thậm chí còn…” Cậu hơi nheo mắt lại, “Quan hệ hòa hợp với giáo viên ở đại học Bắc Kinh. Em đoán ba anh tạo cho anh ký ức mới, thậm chí còn tìm thầy Hứa lừa gạt anh.”


Giang Bạch Lộ đặt cằm lên vai anh, “Ba ruột của anh nói với anh là anh học đại học ở Trung Quốc. Một người lạ mặt không rõ gốc gác nói với anh rằng anh học đại học ở nước Mỹ. Anh sẽtin ai?”


“Nhưng mà nói trước thì tốt hơn, em không cố ý chia rẽ quan hệ của anh và ba anh.” Cậu lầmbầm bổ sung một câu, ngẩng đầu lên thì đụng phải ánh mắt như cười như không của Sầm Qua.Giang Bạch Lộ khó hiểu, nhẹ nhàng chớp mắt, “Em đoán sai à?”


Sầm Qua tâm trạng tốt nhướn mày, “Phân tích hợp lý có cơ sở. Thường ngày nhìn có vẻ trungthực, trong đầu lại có rất nhiều thứ nhiễu loạn.”


“Tuy nhiên, có một điều em nói sai rồi.” Người đàn ông cúi đầu xuống, con mắt màu hổ phách lộ ra một nụ cười rạng rỡ đầy hài hước, “Không phải ba tôi tìm thầy Hứa lừa dối tôi, mà là tôi tìmthầy Hứa để gạt những người khác. Tôi cần một quãng thời gian chân thực tồn tại để che giấu chuyện tôi từng mất tròn bốn năm ký ức với những người như hổ rình mồi nhìn chằm chằm vào Sầm gia và những kẻ có ý đồ khác.”


Sầm Qua thu hồi nụ cười trong đáy mắt, khôi phục sự thâm thúy của con ngươi. Anh hơinghiêng đầu, môi nhẹ nhàng chạm vào vành tai của Giang Bạch Lộ, do dự chốc lát, cau mày nói: “Tôi gặp tai nạn xe cộ.”


“Vào ngày mười ba tháng ba hai năm trước theo lời em nói.” Anh hời hợt nói ngắn gọn, “Lúc đó sức khỏe ba tôi không tốt, ông phái người sang nước Mỹ tìm tôi, mong tôi trở lại tiếp quản tập đoàn. Tai nạn xảy ra trên đường đến sân bay, hai ngày sau tôi tỉnh dậy ở bệnh viện, mất đi ký ứcbốn năm và họ tên đã dùng hai mươi mấy năm trước, tôi phát hiện đồng hồ đang đeo trên tay của tôi cũng bị hỏng. Khi tôi xuất viện thì giữ lại quần áo mặc khi xảy ra tai nạn và đồng hồ đeotay. Lúc đó tôi cứ nghĩ, chúng có lẽ là bằng chứng duy nhất có thể nhắc nhở tôi đã từng mất đi một phần ký ức.”


“Nhưng mà…” Sầm Qua nhíu mày, “Sau đó dọn ra khỏi Sầm gia ở riêng, tôi ném cái quần cũ kia vào phòng tạp vật, áo hoodie và đồng hồ đeo tay lại mang theo, tôi không hiểu tại sao.”


“Bây giờ rốt cuộc đã biết.” Người đàn ông cúi đầu tặc lưỡi, một lúc lâu sau đó, anh chợt nhớ tớibức ảnh cũ mà bản thân không nhận ra, tỏ vẻ ngạc nhiên và ghét bỏ, “Trước đây tôi… thật sự nghèo đến thế sao?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...