Nghiện Sắc Đẹp


Khu nghỉ dưỡng nằm tựa vào núi và gần biển, đồng thời đối diện với trang trại nuôi ngựa của gia đình họ Dụ. Ăn xong bữa sáng, Tống Đường đề nghị đến trường đua ngựa cưỡi ngựa. Giang Bạch Lộ là người dân bình thường, đi theo nhóm công tử quý tộc này cũng lấy được một tấmthẻ hội viên cao cấp của câu lạc bộ.


Nhóm người bước vào trang viên, ngay lập tức có người bước đến dẫn họ đi thay trang phục cưỡi ngựa. Các thành viên câu lạc bộ có phòng thay đồ riêng, Giang Bạch Lộ ngồi trên sofa chờ đến lượt thay quần áo thì thấy Tống Đường bước vào phòng thay đồ ngay bên cạnh phòng của Sầm Qua. Chẳng mấy chốc sau, quản lý đích thân mang đến cho cậu một bộ trang phục cưỡi ngựa mới tinh. Giang Bạch Lộ ôm quần áo tiến vào phòng thay đồ, đúng lúc Tống Đường bước ra từ phòng thay đồ chuyển hướng nhầm chỗ.


Sầm Qua quay lưng về phía cửa phòng mà cởi quần áo, Tống Đường khẽ khàng bước đến thì đập vào mắt là tấm lưng trần rắn chắn và rộng rãi của Sầm Qua. Cậu ta liếm môi, hai tay choàng lên bờ vai của đối phương, áp phần ngực ấm áp của mình vào phần lưng trần trụi của anh.


Sầm Qua rất khó chịu và bực mình, nghĩ rằng Giang Bạch Lộ chưa hết hi vọng, trở tay nắm lấy cổ tay tinh tế của đối phương, kéo lên trước mặt, nhưng anh lại thấy Tống Đường khoác hờ một chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh, không cài cúc áo, ngước đôi mắt đào hoa lẳng lơ quyến rũ nhìn chằm chằm vào anh.


Lúc này anh lạnh lẽo cúi đầu xuống, “Đi ra ngoài.”


Thế lực hai gia đình Tống – Sầm cân bằng nhau, cho đến bây giờ Tống Đường không hề sợ chọc giận Sầm Qua. Nghe thấy lời nói của đối phương, cậu ta không chỉ không ngoan ngoãn đi ra ngoài, ngược lại thuận tiện đỡ lấy bắp đùi Sầm Qua mà ngồi lên.


Trong lòng Sầm Qua càng tăng thêm sự chán ghét, đang muốn giơ tay đẩy Tống Đường xuống mặt đất, ánh mắt quét qua đôi chân trần truồng dưới áo sơ mi của cậu ta, anh thờ ơ chuyển rời đường nhìn, nhưng trong đầu bất chợt hiện lên hai chân thon dài xinh xắn và thẳng tắp của Giang Bạch Lộ.


Gần như cùng khoảnh khắc đó, dường như cuối cùng cũng nắm được nhược điểm của người đàn ông, Tống Đường vô cùng hoan hỉ nâng cằm, tiến đến bên tai đối phương nói lời cao thượngnhư phong lan, “Sầm Qua, anh còn bảo anh không thích đàn ông? Nói anh không có cảm giác với tôi? Đồ vật trong đũng quần đã bán đứng anh rồi.”


Ánh mắt Sầm Qua lạnh lẽo, đẩy Tống Đường ra rồi đứng dậy.


Giang Bạch Lộ ngồi trong hành lang cùng Tần Nhất Hành. Tất cả mọi người đã thay xong quần áo, chỉ mình Sầm Qua và Tống Đường chậm chạp chưa thấy đi ra. Dụ Quân Lân đang muốn chongười đi gọi, Sầm Qua và Tống Đường một trước một sau bước ra.


Mở cùng một cánh cửa. Người đi trước mặc một bộ trang phục cưỡi ngựa màu đen, đi một đôi ủng cao, bước đi đầy khí thế tự nhiên. Ngược lại người ra sau mặc một chiếc áo sơ mi mỏng manh và quần bò, cổ áo rộng mở mất trật tự, vẻ mặt vô cùng sung sướng.


Mọi người trong giới gay đều biết Tống Đường thích Sầm Qua, tin tức Sầm Qua không ngủ cùng đàn ông cũng được lan truyền rộng rãi trong giới. Tống Đường đã từng thực hiện rất nhiều hành động cám dỗ giống như ngày hôm nay, nhưng chỉ hôm nay, vẻ mặt cậu ta không tỏ ra cực kỳ giận dữ.


Mọi người biểu hiện như thường, trong lòng đã cuồn cuộn sóng lớn.


Giang Bạch Lộ thấy hết biểu cảm của Tống Đường, khi cả nhóm đi về phía trường đua ngựa, cậu bước chậm lại, tụt xuống bên cạnh Sầm Qua, hỏi: “Vừa rồi hai người đã làm gì trong phòng thay đồ?”


Sầm Qua cười nhạt, “Ngoại trừ thay quần áo thì còn có thể làm gì?”


Giang Bạch Lộ nhanh nhảu trả lời: “Ngoài việc thay quần áo, nhiều thứ cũng có thể thực hiện được.”


“Tôi làm gì thì liên quan gì đến cậu?” Người đàn ông bình thản rũ mắt xuống, nhưng nhìn thấy đáy mắt cậu lóe lên sự đau thương thì anh hơi giật mình. Sau đó anh làm trò trước mặt người khác, giơ cánh tay ôm vai cậu, cười lạnh, “Giang Bạch Lộ, cậu chỉ muốn leo lên giường của tôi màthôi, không cần cố gắng giả bộ yêu đương nồng cháy bày ra cho tôi xem làm gì.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...