Nghiện Sắc Đẹp


Sầm Hỉ tiễn những người bạn học khác lên taxi, đi vòng trở về lên xe của Sầm Qua. Sầm Qua quay sang hỏi Giang Bạch Lộ: “Em đến chỗ tôi hay về nhà?”


“Về nhà đi.” Giang Bạch Lộ ngồi ghế phụ cầm điện thoại di động ngẩng đầu lên, đọc địa chỉ của nhà họ Giang cho Sầm Qua, lại quét mắt nhìn mặt Sầm Hỉ từ kính chiếu hậu, tỏ vẻ hơi ngạc nhiên, “Anh còn có em trai?”


Sầm Qua lái xe, không hề quay đầu đáp: “Không phải em ruột.”


Giang Bạch Lộ nghe vậy, nhớ tới vẻ lanh lợi của Sầm Hỉ hơn mười phút trước đây trong ngõ nhỏ khi cậu chàng ngẩng đầu gọi cậu. Cậu lại liếc mắt nhìn kính chiếu hậu, đúng lúc thấy đối phươngnghe xong lời Sầm Qua nói, mím môi chột dạ nổi giận mà không dám ho he, liền nở nụ cười.


Bây giờ cậu vô cùng xác định, người em trai này của Sầm Qua biết cậu. Nhưng mà, Giang Bạch Lộ rũ mắt rơi vào trầm tư, cậu chưa từng gặp qua cậu em này của anh, đối phương ở đâu thấy cậu?


Khóe mắt liếc thấy Giang Bạch Lộ mấy lần ngước mắt nhìn gương chiếc hậu, vẻ mặt Sầm Qua tỏ ra suy tư, “Các em quen nhau?”


Giang Bạch Lộ sửng sốt, chưa kịp lắc đầu, chợt nghe thấy Sầm Hỉ ngồi ở ghế sau nhanh chóngmở miệng: “Không quen biết.”


Sầm Qua nghe xong, hơi mỉm cười, “Nếu không quen nhau, sao các em lại đâm đầu vào cùng một chỗ?”


“Trùng hợp thôi.” Sầm Hỉ khe khẽ lẩm bẩm, cực kì nhạy cảm kẹp chặt đuôi, tội nghiệp lái sang chuyện khác, “Anh ơi, đêm nay em về trường học.”


Sầm Qua không hề lay động, “Không được.”


Sầm Hỉ dịch về phía trước, cố gắng giải thích: “Anh, em không đánh nhau với anh ấy. Em và người khác đánh nhau, muốn nhờ anh ấy giúp đỡ.”


“Chẳng lẽ anh còn không biết hai người các em đánh nhau hay không?” Người đàn ông bật cười,tiếp đó biếng nhác chế giễu Giang Bạch Lộ, “Nếu em đánh nhau với Sầm Hỉ, bây giờ mặt mày còn có thể lành lặn ngồi ở đây được hả?”


Giang Bạch Lộ: “…”


Cậu ho nhẹ một tiếng, không hề muốn giải thích. Lời Sầm Qua nói chính là sự thật, người ta nói khi còn nhỏ bé trai lăn bùn nhiều, không cần ai dạy cũng hiểu đánh nhau. Nhưng cậu đích xácchưa từng đánh lộn, từ nhỏ đã không.


Ở ván cờ này Giang Bạch Lộ rơi vào thế yếu, nhưng ngựa không dừng vó mà tìm cách thay đổi tình cảnh, “Em không đánh đấm bao giờ. Nhưng mà…” Cậu hàm ý sâu xa nheo lại mắt, “Sao anh lại biết em không biết đánh nhau? Cho đến bây giờ em chưa từng đánh nhau với anh.”

Ở ván cờ này Giang Bạch Lộ rơi vào thế yếu, nhưng ngựa không dừng vó mà tìm cách thay đổi tình cảnh, “Em không đánh đấm bao giờ. Nhưng mà…” Cậu hàm ý sâu xa nheo lại mắt, “Sao anh lại biết em không biết đánh nhau? Cho đến bây giờ em chưa từng đánh nhau với anh.”


Sầm Qua nghẹn họng, không nói gì.


Giang Bạch Lộ cười tủm tỉm nhìn chằm chằm vào anh, “Không phải lại là bạn từ thời tóc đểchỏm của em nói cho anh chứ?” Lúc này, vừa lúc gặp đèn đỏ, xe dừng lại ở giao lộ. Giang Bạch Lộ nghiêng người dùng một tay bắc lên vai đối phương, “Sầm Qua, bao giờ anh và bạn thân của em quan hệ tốt như vậy?”


Sầm Qua bình thản đẩy tay cậu xuống, “Thật ra tôi không biết em có biết đánh nhau hay không.” Cuối cùng, tỉnh bơ che đậy sự bất thường trong đáy mắt, anh quay đầu cười hừ một tiếng, “Tôi chỉ là muốn nói cho em biết, từ trước đến nay khi Sầm Hỉ đơn độc đánh nhau với người khác, chẳng thắng nổi ai.”


Giang Bạch Lộ: “…”


“Nhưng bây giờ tôi biết rồi. Nếu em không nói, sau này nếu đánh nhau tôi còn có thể nhường em, thế nhưng em lại không biết đánh đấm gì hết.” Sầm Qua dừng lại một chút, thong dong cong khóe môi, “Nếu em gây rắc rối, cũng chỉ có thể nằm yên mặc tôi trừng trị.”


Giang Bạch Lộ: “…”


Yên tĩnh ngắn ngủi, thấy đèn đỏ chuyển sang đèn xanh, Sầm Hỉ im lặng hồi lâu không nhịn được nữa mà mở miệng nói: “Anh ơi, rẽ phải là đến cổng phía bắc của trường học chúng em.”


Nói xong, cậu chàng mở to mắt nhìn nắp xe vun vút xuyên qua ngã tư đường, chạy thẳng về phía trước. Sầm Qua nhíu mày nặng giọng nói: “Đã bảo em không được phép tiếp tục đánh nhau, lời của anh em nghe tai này lọt tai kia hả?”


Sầm Hỉ tức giận muốn trợn trắng mắt, “Tại sao anh có thể đánh nhau còn em thì không thể?”


Sầm Qua nghe vậy ngước mắt lên, “Ít nhất anh có thể đánh thắng. Đánh không nổi người khác bị người ta đè xuống đánh mà còn không hề xấu hổ, cuối cùng còn mặt dày muốn tìm quân cứu viện.”


Sầm Hỉ: “...”


Cậu chàng ủ rũ ngồi trở lại.


Sầm Qua dạy dỗ Sầm Hỉ xong, tiếp theo liếc mắt nhìn Giang Bạch Lộ bên cạnh, “Em không quen biết Sầm Hỉ còn giúp nó?”


Giang Bạch Lộ không rõ Sầm Qua hỏi cái này có hàm ý gì, tạm lời lặng im không nói.


Đối phương tỏ vẻ không cần cậu trả lời ngay lập tức, chỉ cong khóe môi buồn cười nói: “Chừngnào em trở nên thích lo chuyện bao đồng?”


Giang Bạch Lộ không còn gì để chống đỡ, ngẩng đầu đang muốn mở miệng nói chuyện, lại bị lờinói của Sầm Qua chắn miệng: “Nếu em muốn nói dối là cảm thấy nó nhìn giống tôi, tôi khôngthèm tin đâu. Dù sao tôi và nó không cùng mẹ cũng không cùng ba, mẹ tôi là người Mỹ.”


Giang Bạch Lộ: “…”


Cậu chậm rãi nở nụ cười, “Em không quen biết em nó nhưng không chịu được em trai anh luôn nhìn trộm em trong quán bar. Em cho rằng em nó biết em nên mới giúp đỡ.”


Sầm Hỉ: “...”


Đụng vào đường nhìn của Sầm Qua trong kính chiếu hậu, cậu chàng vội vã cuống quýt giơ haitay làm sáng tỏ: “Em thề em không phải là gay.”


“Em không phải là gay…” Sầm Qua cười nhạo, “Vậy em nhìn chằm chằm vào cậu ấy làm gì?”


Sầm Hỉ cúi đầu, ấp úng không nói nên lời.


Tầm nhìn của Giang Bạch Lộ lần lượt đảo qua Sầm Qua và Sầm Hỉ. Người bên ngoài nhìn vào hơn phân nửa nghĩ lầm rằng Sầm Qua bất mãn, nhưng Giang Bạch Lộ lại biết đó chỉ là nửa thật nửa giả. Tay cậu chống má, hơi híp mắt, không biết đang suy nghĩ cái gì. Bên trong xe bỗng chốc chìm vào yên tĩnh, vẻ mặt ba người như thường, nhưng trong lòng lại có những tâm sự khác nhau.


Rốt cuộc Sầm Hỉ người nhỏ tuổi nhất mất kiên nhẫn đầu tiên, cậu chàng trộm ngẩng đầu quan sát hai người ngồi phía trước. Mặc dù cậu không nhạy bén như Giang Bạch Lộ nhưng cũng láng máng nhận ra, anh trai túm cậu không buông, ngoại trừ thật sự nhìn cậu không vừa mắt, còn có ý đồ khác. Tuy nhiên, Sầm Hỉ là người ngoài cuộc, cậu không nắm bắt được ý nghĩ trong lòng của Sầm Qua.


Cậu chỉ mơ hồ cảm nhận được, trong cơ thể anh trai cậu chôn dấu một sợi dây ngầm mà cậu không thể nhìn thấy. Giây phút này, ở nơi cậu không thấy được, hoặc có thể vào thời gian sớmhơn, Giang Bạch Lộ đã giơ tay gắt gao nắm lấy đầu sợi dây nọ, lặng lẽ từng chút một kéo sợi dây kia lên.


Có lẽ thời gian im lặng bên trong xe kéo dài quá lâu, hoặc có lẽ thời gian Giang Bạch Lộ nghiêng đầu tựa lưng vào ghế rất dài, phút chốc sau đó, toàn bộ mí mắt hơi sụp xuống của cậu đều đóng kín. Suy nghĩ hỗn loạn theo tầm mắt bị bóng tối nuốt chửng, lỗ tai cũng không nghe được bất kì tiếng động nào.


Đương nhiên, Giang Bạch Lộ càng không nghe được, rất lâu sau khi cậu ngủ say, mấy lần Sầm Hỉngập ngừng muốn nói rồi thôi, cuối cùng cậu chàng khe khẽ hỏi ra: “Anh ơi, các anh thật sự…”

Đương nhiên, Giang Bạch Lộ càng không nghe được, rất lâu sau khi cậu ngủ say, mấy lần Sầm Hỉngập ngừng muốn nói rồi thôi, cuối cùng cậu chàng khe khẽ hỏi ra: “Anh ơi, các anh thật sự…”


Một chân Sầm Qua dẫm phanh, anh nhíu mày, nét mặt bực bội quay đầu lại.


Quán tính bất thình lình khiến cơ thể cậu chàng nghiêng về phía trước, chàng trai trẻ tuổi bỗng nhiên hoàn hồn, cổ họng thắt lại, gắt gao giữ chặt dây thanh quản, nhanh chóng ép xuống những từ chưa kịp buột miệng thốt ra, giống như muốn nuốt chúng trở lại trong bụng. Cậu chàng khó khăn nuốt nước bọt, sau đó mới run rẩy bổ sung nửa câu kia, “Đang yêu đương?”


Sầm Qua im lặng, ánh mắt bình ổn mà sắc bén quét về phía cậu chàng. Sầm Hỉ cứng đờ người tại chỗ, trái tim bất an đập toán loạn. Dường như giây tiếp theo, tầm mắt của Sầm Qua đã xuyên qua cơ thể cậu, ép những chữ cậu nuốt vào bụng nhảy ra.


Nhưng mà chịu đựng hồi lâu, đối phương chỉ thản nhiên thu lại biểu cảm, “Không phải thật, chẳng lẽ còn có thể là giả?”


Ngay sau đó, Giang Bạch Lộ bị lay tỉnh. Cậu ngái ngủ mở mắt, nhìn màn đêm vô tận bên ngoài cửa sổ, theo bản năng thì thào: “Đến rồi sao?”


Sầm Qua chậc một tiếng, giơ tay lên bóp má cậu, “Ngủ choáng váng?”


Đôi mắt Giang Bạch Lộ trong dần lên, sau khi tạm biệt người trong xe, cậu tháo dây an toàn và đẩy cửa xuống xe. Trong chớp mắt xoay người đóng cửa, cậu quét mắt nhìn Sầm Hỉ ngồi ở ghế sau, bước chân khựng lại, từ đầu xe vòng qua cửa sổ bên ghế lái xe.


Sầm Qua hạ kính xuống, “Sao vậy?”


“Hôn ngủ ngon.” Giang Bạch Lộ cong mắt, cong người giơ tay đặt trên bệ cửa sổ, cúi đầu hôn một cái lên má Sầm Qua.


Người đàn ông mang theo đôi mắt thâm thúy quay mặt lại, một tay lướt qua đầu cậu đỡ lấy ót, tay kia đỡ mặt cậu lên, cằm anh khẽ nâng, lấp kín bờ môi cậu, bắt đầu không xem ai ra gì mà hôn môi.


Sau một lúc, Sầm Qua mới tách khỏi môi cậu, bàn tay nâng mặt cậu cũng buông ra, ngón tay ấm nóng thô ráp mạnh mẽ vuốt môi cậu, giúp cậu lau nước bọt dính ở khóe môi.


Giang Bạch Lộ không vội vàng rút lui, môi cậu mấp máy, hơi thở ấm áp phả vào mặt Sầm Qua.Cậu cụp mắt, giọng nói khẽ khàng giống như đang thì thầm: “Không phải anh muốn biết, tại saotrong quán bar em trai của anh nhìn chằm chằm vào em sao? Em không biết nó, nó cũng thật sự không biết em.”


Cậu dừng lại một giây, giọng điệu nghi hoặc nhưng lại mang theo sự chắc chắn đầy mâu thuẫn,“Nó nhất định từng thấy em.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...