Nghiện Sắc Đẹp


Trên thực tế, cuộc gọi của Tần Nhất Hành cho Giang Bạch Lộ còn sớm hơn điện thoại từ Dụ Quân Lân mà Sầm Qua nhận được mấy ngày. Từ tháng trước, sau lần ăn cơm tối cùng Tần Nhất Hành, toàn bộ tâm tư của Giang Bạch Lộ đều dồn vào người Sầm Qua, còn Tần Nhất Hành lại bận rộn với công việc giám sát thu dọn chỉnh dốn khu nghỉ dưỡng, hai người đã lâu không gặp mặt.


Chính về thế, khi Tần Nhất Hành gọi điện tới, căn bản không biết chuyện Giang Bạch Lộ đã bắt được trái tim Sầm Qua, hắn cam đoan chắc chắn rằng, đến lúc đó cậu sẽ có cơ hội gặp được Sầm Qua.


Giang Bạch Lộ không hề giải thích, cậu cười tít mắt đồng ý lời mời của Tần Nhất Hành trước.


Tối thứ sáu, cậu đến khu biệt thự nghỉ dưỡng, trong khi đó gửi tin nhắn cho Sầm Qua, nói với đối phương buổi tối hôm nay cậu không qua nhà anh. Sau đó, cậu cùng Tần Nhất Hành đến một quán bar trong làng nghỉ dưỡng. Quán bar mới thuê một chàng ngoại quốc trẻ tuổi đẹp trai làm người pha chế rượu. Khi nhìn thấy Giang Bạch Lộ, anh chàng nhiệt tình huýt sáo, đẩy một ly cốc-tai năm màu sắc lên trước mặt cậu, thẳng thừng gửi ra lời mời: “Em là kiểu mà tôi thích, đêm nay đến phòng tôi nhé?”


Giang Bạch Lộ nhận lấy ly rượu, khẽ khàng lắc lư, ngẩng đầu lên tỏ ra tiếc nuối, “Vậy rất lấy làmtiếc, anh không phải kiểu người tôi thích. Hay là, anh dạy tôi cách làm đồ uống được không?”


Người pha chế tỏ ra khoa trương: “Em có thể đừng không suy nghĩ gì cả mà đã từ chối lời mời của tôi thế không, còn mưu toan đòi học kỹ năng pha chế rượu độc nhất vô nhị trên thế giới từ chỗ tôi. Chàng trai Trung Quốc dễ thương ơi, em là người đầu tiên đấy.”


“Nhưng mà tôi thích.” Người pha chế rượu mở cánh cửa nhỏ bên trái quầy bar, nghiêng người mời cậu bước vào, “Bây giờ thậm chí tôi còn nghĩ, em càng thêm đáng yêu rồi.” Anh chàng bắt đầu lải nhải, “Em nên biết rằng, quầy bar của những người pha chế rượu như chúng tôi mà nói giống với Lamborghini mà nam giới yêu thích. Là sweetheart đầu tiên đặt chân vào quầy bar riêng của tôi, em hẳn phải cảm thấy vinh dự lớn lao.”


Vẻ mặt Giang Bạch Lộ vẫn như thường, sống ở nước ngoài sáu năm khiến cậu chai lì quen thuộc với những lời trêu chọc đầu môi của mấy người da trắng cao to cường tráng. Cậu hăng hái ngồi trong quán bar đến nửa đêm, lúc trở lại phòng, đường chân trời đã nổi lên màu trắng bạc nhàn nhạt.


Giang Bạch Lộ nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ sâu, liên tục không biết gì về hình ảnh tianắng ban mai nhẹ nhàng ló rạng đến cảnh bầu trời rực sáng, sau đó chuyển dần sang chói rọitỏa sáng mùa xuân đẹp tươi ngoài cửa sổ.


Có lẽ do gặp anh chàng điều chế rượu vào buổi tối khiến Giang Bạch Lộ mơ thấy cuộc sống đạihọc mấy năm trước ở nước Mỹ. Cậu đứng trên con đường có cây cổ thụ trăm năm cao chót vót,phía trước mặt là thư viện theo phong cách nhà thờ cổ xưa, những người da trắng tóc vàng ôm sách vở qua lại như thoi đưa, tốc độ nói tiếng Anh Mỹ nhanh và trôi chảy giống như trong kỳ thituyển sinh vào đại học tiến vào lỗ tai.

Có lẽ do gặp anh chàng điều chế rượu vào buổi tối khiến Giang Bạch Lộ mơ thấy cuộc sống đạihọc mấy năm trước ở nước Mỹ. Cậu đứng trên con đường có cây cổ thụ trăm năm cao chót vót,phía trước mặt là thư viện theo phong cách nhà thờ cổ xưa, những người da trắng tóc vàng ôm sách vở qua lại như thoi đưa, tốc độ nói tiếng Anh Mỹ nhanh và trôi chảy giống như trong kỳ thituyển sinh vào đại học tiến vào lỗ tai.


Giang Bạch Lộ mờ mịt xoay người lại, cảnh tượng trong tầm mắt bỗng chốc rách ra bong tróctừng mảng lớn. Thư viện cổ kính và đại lộ biến mất, thay vào đó là tầm nhìn và ánh đèn tối mờtrong quán bar, cùng với nam sinh con lai tóc đen đứng sau quầy bar lạnh nhạt nhìn về phíacậu.


Ngược lại với chàng pha chế rượu hay nói mà Tần Nhất Hành thuê đến, bạn trai cũ của cậu, có thể gọi là lạnh lùng ít lời. Chính vì thế, khi cậu hùng hồn thông báo với các người bạn của cậu, cậu và Chris đang hẹn hò, thậm chí không một ai tin rằng cậu là người được theo đuổi.


Giang Bạch Lộ trong mơ đứng ở quán bar nơi cậu và Chris lần đầu tiên gặp nhau, nhẹ nhàng thở dài, sau đó cậu chậm rãi mở mắt, thức dậy trong ánh nắng vàng rực nhuộm khắp căn phòng.


Cậu xốc chăn lên ngồi dậy, ngước đôi mắt chưa tan cơn buồn ngủ lên, nhìn chằm chằm bụi bặmlơ lửng trong ánh mặt trời, bỗng nhiên cậu phát hiện mùa mưa xuân đã rời khỏi một thời gian,dường như…


Không biết bắt đầu từ bao giờ, thời tiết chợt đẹp hơn.


Giang Bạch Lộ rời giường đi đến khu vườn dâu tây. Sau nửa giờ bứt dâu tây, mái tóc ngắn màu đen mềm mại mượt mà trở thành một mớ hỗn độn, đám tóc trên thái dương bù xù vểnh lên.


Ống quần và ống tay áo dài thượt được xắn lên cao, xiên vẹo không kết cấu. Góc áo màu trắng dính đầy bùn đất màu đen và mảnh vụn cành lá xanh lục, một lớp mồ hôi mỏng bao phủ chóp mũi cậu.


Rất giống một sinh viên đại học ở độ tuổi hai mươi.


Một tay cậu cầm một chiếc giỏ tre nặng trĩu, đứng trước bát sứ rửa tay ngoài vườn. Cậu cúi người duỗi tay vào trong làn nước mát lạnh róc rách chảy ra từ ống tre, phía sau có tiếng người và tiếng bước chân chồng lên nhau từ xa đến gần, dần dần rõ ràng trong lỗ tai.

Một tay cậu cầm một chiếc giỏ tre nặng trĩu, đứng trước bát sứ rửa tay ngoài vườn. Cậu cúi người duỗi tay vào trong làn nước mát lạnh róc rách chảy ra từ ống tre, phía sau có tiếng người và tiếng bước chân chồng lên nhau từ xa đến gần, dần dần rõ ràng trong lỗ tai.


Giang Bạch Lộ rút cái tay kia ra, nhẹ nhàng vung vẩy. Nước bọt trong suốt hất tung lên, cuốn vào trong gió xuân ấm áp, phản chiếu ánh sáng rực rỡ màu sắc dưới ánh mặt trời chói lóa.


Cậu đứng thẳng dậy, cầm chiếc giỏ tràn ngập dâu tây đỏ mọng ướt át, xoay người nhìn về phía phát ra âm thanh, nhóm cậu ấm nhà giàu của Tần Nhất Hành ăn mặc quần áo chỉnh tề giơ taynhấc chân đầy kiêu ngạo lững thững bước tới.


Người đàn ông lai tây có dáng người cao ngất giống như lần đầu tiên gặp mặt, thờ ơ rơi lại phía sau. Theo khoảng cách ngắn lại, nét mặt đẹp đẽ anh tuấn từng chút rõ ràng hoàn chỉnh hơn. Mãi đến khi đôi đồng tử màu nâu hổ phách nhìn thẳng qua.


Khuôn mặt của người bên cạnh anh vẫn như thế, vườn dâu tây phía sau cũng là vườn dâu tây ban đầu, Giang Bạch Lộ vẫn là Giang Bạch Lộ đó. Nhưng ánh mắt của Sầm Qua không còn hờhững và xa cách giống như lần đầu tiên gặp mặt mấy tháng trước.


Cậu không cầm điện thoại di động trong tay, nét mặt cũng không tỏ ra ngạc nhiên như khi mớinhìn thấy đối phương. Dưới đường nhìn trì trệ của Sầm Qua, cậu cười rạng rỡ giơ giỏ dâu tâycủa mình lên, giọng điệu nhẹ nhàng vui vẻ: “Ăn dâu tây không? Vừa mới hái xong.”


Buổi chiều vẫn mở bàn đánh bài như trước. Những cậu ấm còn lại chỉ cầm được một ít tiền ănchơi hàng tháng mà gia đình chu cấp còn chưa đủ tư cách tham gia, cuối cùng bàn bài này chỉcó vài người nhóm Sầm Qua chơi mà thôi. Hai người phục vụ đứng ở hai bên trái phải, khi mộtngười xóc bài, người còn lại cung kính đưa thuốc lá cho người chơi.


Sầm Qua lấy một điếu thuốc rồi cắn trong miệng, ánh mắt liếc qua phục vụ sinh đang châm lửa cho Dụ Quân Lân, bất chợt có người đặt một đĩa trái cây tinh xảo đẹp đẽ trước mắt anh. Sầm Qua không hề quay mặt, giọng nói mất tập trung: “Đặt trở lại đi.”


Đĩa trái cây được đặt trở về trên giá, nhưng người không có ý rời đi. Sầm Qua tỏ ra không hàilòng, quay đầu định nhiếc móc, nhưng lại đụng phải khuôn mặt thành thật ngoan ngoãn của Giang Bạch Lộ, lời tới bên mép chợt im bặt. Sầm Qua rũ mi mắt nghĩ ngợi một lát, dường nhưnhớ đến điều gì đó, anh giơ tay lấy điếu thuốc trong miệng xuống.


Lúc này nhân viên phục vụ hút thuốc đã đứng ở phía bên kia của anh, tay cầm bật lửa giơ ra giữa không trung, bởi vì động tác của Sầm Qua mà sững sờ tại chỗ.

Lúc này nhân viên phục vụ hút thuốc đã đứng ở phía bên kia của anh, tay cầm bật lửa giơ ra giữa không trung, bởi vì động tác của Sầm Qua mà sững sờ tại chỗ.


Tống Đường ngồi ở phía đối diện quét mắt qua, lạnh lùng nói: “Sao vậy? Cậu ta làm anh mất hứng à?”


Sầm Qua không nói gì, Tống Đường tự đưa ra kết luận, ngay lập tức cậu ta hầm hầm giận dữ đứng lên, chuẩn bị mắng chửi phục vụ sinh. Người kia vô duyên vô cớ gặp tai bay vạ gió, nét mặt hiện lên sự sợ hãi.


Giang Bạch Lộ giơ tay tiếp nhận bật lửa trong tay phục vụ sinh, hơi khom lưng về phía Sầm Qua,không đổi sắc nhìn người đàn ông, khuôn mặt đối diện với sườn mặt của Tống Đường và người khác, môi hơi mím không có cảm xúc. Góc môi ở phía bên kia gương mặt lại lặng lẽ nâng lên tạothành một đường vòng cung nhỏ, cậu mang theo chút bỡn cợt xảo quyệt nói, “Sầm tổng, em giúp anh châm lửa.”


Sầm Qua lãnh đạm quan sát cậu một lát, chậm rãi đưa điếu thuốc lá kẹp giữa ngón tay vào miệng, sau đó tựa lên lưng ghế mềm mại, khuôn mặt hướng về phía cậu khẽ nâng lên, ra hiệu bằng động tác giơ cằm.


Ánh mắt của Tống Đường phía đối diện chợt sâu thêm. Một tuần trước cậu ta bảo Dụ Quân Lân gọi cả Giang Bạch Lộ đến, ý định ban đầu là muốn nhìn xem mấy tháng không gặp Giang Bạch Lộ trơ trẽn bám dính lên Sầm Qua, rốt cuộc có thể làm cho anh liếc mắt được mấy lần.


Lúc đó, cậu ta hoàn toàn không đoán được, hôm nay trước mặt Sầm Qua, Giang Bạch Lộ cũng chen chân tạo nên một chỗ đứng. Xem như có chút bản lĩnh, nhưng mà, Tống Đường lơ đãng chống đầu, trong mắt toát ra sự giễu cợt nhàn nhạt, chỉ được đến thế thôi.


Cậu ta chìm đắm trong mạch suy nghĩ của mình, từ đầu đến cuối chưa từng thấy được, trong điểm mù bị ngăn chặn bởi cơ thể của Giang Bạch Lộ, cậu cúi người giúp Sầm Qua đốt lửa, mộttay trống không che ở phía trước điếu thuốc, cùng lúc cắt đứt đường nhìn phía chính diện củangười khác, cậu xấu xa giơ ngón út của bàn tay kia lên, nhẹ nhàng cọ xát khe môi của người đàn ông.


Tống Đường càng không thấy được, Sầm Qua đột ngột ngước mắt lên, tỉnh bơ hạ tầm nhìn xuống, môi khẽ động đậy, lặng lẽ phun ra vài chữ: “Buổi tối sẽ trừng phạt em.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận