Nghiện Sắc Đẹp


Giang Bạch Lộ rửa sạch bọt xà phòng trên cơ thể, cởi quần bơi ra giặt vài lần, treo nó lên cái mắc ở trên tường. Sau đó cậu xoay người tắt nước vòi hoa sen, tiện tay kéo chiếc áo tắm sạch sẽ được gấp gọn gàng trên kệ, phủ vào người, buộc thắt lưng lỏng lẻo rồi mở cửa bước ra.


Sầm Qua ngồi trên sofa không thèm ngẩng đầu lên, “Tắm xong rồi thì về đi.”


Giang Bạch Lộ chậm rãi đi tới trước mặt Sầm Qua, gọi tên anh. Người đàn ông rũ mi mắt lướt xem e-mail trên điện thoại di động, phớt lờ tiếng gọi của cậu. Giang Bạch Lộ gập người xuống dính sát đến, đường nhìn ngang bằng với con mắt đối phương, gọi rất kiên nhẫn: “Sầm Qua.”


Cậu gội đầu nhưng không lau khô tóc, tóc mái ướt rượt dính bết lấy vầng trán đầy đặn, nước bọttrong suốt nhỏ xuống từ chỏm tóc, bắn lên màn hình điện thoại của Sầm Qua. Anh ngước mắt,đập ngay vào mặt là phần ngực hở hang của Giang Bạch Lộ. Ngay lập tức, anhnhấc tay tóm lấychiếc khăn ẩm ướt mình từng dùng qua vứt lên đỉnh đầu cậu.


Sau đó anh lật cổ tay lên, nghiêng điện thoại di động đặt phía dưới xương quai xanh của Giang Bạch Lộ, đẩy cậu ra sau, “Thắt dây áo choàng tắm tử tế vào, đừng sáp lại gần tôi như thế.”


Giang Bạch Lộ ngoan ngoãn lùi một bước, cúi đầu buộc chặt dây thắt lưng, cuối cùng cậu mới kéo khăn mặt trên đầu mình lên, “Anh có thể cho tôi mượn…”


Sầm Qua nheo mắt đứng dậy, trầm giọng cắt ngang lời cậu: “Cậu lại muốn mượn cái gì? Máy sấy tóc hay khăn mặt? Mượn xong thì cút nhanh.”


“Quần lót.” Giang Bạch Lộ chớp chớp mắt, khóe môi nhếch lên, “Anh có thể cho tôi mượn mộtchiếc quần lót mới được không. Hoặc là -” Cậu hơi ngập ngừng, “Dùng rồi cũng được.”


Hai phút sau, Giang Bạch Lộ mặc quần lót mới bước ra khỏi phòng tắm. Sầm Qua quay lưng về phía cậu đứng ở cạnh cửa sổ nghe điện thoại, anh mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen. Áo được luồn vào người một cách tùy tiện phóng khoáng, mép áo bị cuộn lên, lờ mờ thấy được đường cong vòng eo mềm dẻo.


Giang Bạch Lộ khẽ khàng bước đến, buổi tối ngâm suối nước nóng sau núi, ánh đèn quá mờ,cậu cũng không để ý. Bây giờ cậu mới thấy ở gần xương bả vai phía sau lưng, hình xăm sống động như thật với những nét vẽ phức tạp che dấu dưới áo ba lỗ lờ mờ lộ ra.


Cậu vô thức giơ tay lên, đầu ngón tay vừa mới chạm vào lưng anh, Sầm Qua đóng điện thoại đi động xoay người lại, đang muốn trầm giọng gây khó dễ, ánh mắt thoáng lướt qua nửa thân trên để trần và đôi chân dài thon thả trắng muốt của cậu, nét mặt anh sững lại, trên thái dương dường như có gân xanh hiện lên, “Áo choàng tắm của cậu đâu?”


“Lúc mặc quần lót cởi ra rồi.” Cậu lơ đãng trả lời, kéo áo ba lỗ của Sầm Qua lên, một con cá voinhảy ra khỏi mặt biển đập vào mắt. Hai hàng mi Giang Bạch Lộ khẽ run rẩy, “Anh xăm hình rồi?”


Sầm Qua tối sầm mặt, thậm chí toát ra cơn bực tức nhàn nhạt, “Giang Bạch Lộ, mẹ nó cậu điếc hả? Tôi nói rồi, tôi không phải...”


Con ngươi của người đàn ông chợt sâu hơn, giọng nói đột ngột im bặt.


Đôi môi hơi hé mở của Giang Bạch Lộ hôn lên hình xăm cá voi đại dương rất đẹp đẽ trên lưnganh…


Ba giây sau, Giang Bạch Lộ bị ném ra khỏi phòng, cậu mặc một chiếc áo choàng tắm trắng tinh kèm theo nút thắt đầy tiêu chuẩn thực hiện bởi bàn tay của tên trai thẳng đáng ghét nào đó.


Sầm Qua đóng ầm cánh cửa, thô bạo khóa cửa phòng, vẻ mặt xấu xí dùng tay ấn lên bụng dưới của anh.


Anh cương rồi.

Anh cương rồi.


Về phòng không bao lâu sau, Tần Nhất Hành gọi điện thoại ân cần thăm hỏi cậu, “Bị người đuổi ra khỏi phòng?”


Giang Bạch Lộ sửng sốt, “Sao cậu biết?”


Tần Nhất Hành: “Xem camera giám sát.”


Giang Bạch Lộ: “…”


“Cậu thật sự ngắm trúng anh ta?” Tần Nhất Hành nhíu mày, “Đừng trách tôi không nhắc nhở cậu, cho đến bây giờ anh ta chưa từng lên giường với đàn ông.”


Giang Bạch Lộ lười biếng thả mình xuống chiếc giường mềm mại rộng lớn, ngửa đầu nhìn lên đèn chùm treo trên trần nhà, giọng điệu thoải mái: “Vậy thì sao? Bạn trai cũ của tôi trước khi lên giường với tôi, cũng không ngủ với bất kì người đàn ông nào khác.”


Tần Nhất Hành: “Ra là anh ta đá cậu.”


Giang Bạch Lộ: “…”


Cậu cười lạnh, “Sao tôi không biết, bạn trai cũ của tôi vì muốn đá tôi, thậm chí bằng tốt nghiệp đại học của một ngôi trường danh giá cũng không thèm lấy. Ngày hôm trước còn nằm trên giường của tôi, hôm sau đã biến mất không chút dấu vết. Nên biết rằng, anh ta là một tên sinh viên nghèo rớt mùng tơi không có gia thế hay bối cảnh gì hết. Nếu không cần bằng tốt nghiệp đại học, sao lại bươn chải ở nước Mỹ?”


Tần Nhất Hành im lặng trong giây lát, “Giang Bạch Lộ, cậu vẫn đang nhờ người hỏi thăm tin tức của anh ta à?”


“Tôi tìm kiếm anh ta, tôi tìm anh ta mất hai năm. Mỗi tối đều nằm mơ, nghĩ nếu gặp lại anh ta,tôi phải đánh anh ta thế nào mới hết giận. Buổi chiều hôm qua tôi nhận được một cuộc gọi từ đàn chị ở nước Mỹ. Chị ấy cho tôi biết có tin tức về anh ta rồi. Nhưng mà…” Cậu hơi nhắm mắtlại, “Tôi đã từ chối đàn chị, bây giờ tôi không cần tìm anh ta nữa.”


“Giang Bạch Lộ, có phải cậu coi Sầm Qua là người thay thế không.” Tần Nhất Hành nheo mắt,“Nếu tôi nhớ không lầm, con mắt của bạn trai cũ của cậu cũng là màu hổ phách.”


“Không phải người thay thế đâu, sao lại là người thay thế được? Hai người họ hoàn toàn khácnhau.” Giang Bạch Lộ vui mừng cong khóe môi lên, “Chris không hút thuốc lá, Sầm Qua nghiệnthuốc lá nặng. Chris không đánh bài bạc, Sầm Qua chơi bài rất thành thạo. Chris làm thêm ở quán bar mỗi tuần, Sầm Qua sống trong giới thượng lưu đầy quyền lực. Hai người họ giốngnhau chỗ nào?”


“Hai người họ…” Giang Bạch Lộ mở to hai mắt, sự hoang mang mờ nhạt hiện lên trên mặt, “Haingười họ hoàn toàn khác nhau mà.”


“Tuy nhiên” Cậu cười tủm tỉm bổ sung, “Kích cỡ quần lót của hai người họ thật ra hoàn toàn giống nhau.”


Tần Nhất Hành: “…”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...